Chương 620: Là thật hay là giả


 
Hải Hoàng nóng lòng muốn biết Long Nhất rốt cuộc có tìm được Bích Hải Thần Phách hay không Bích Hải Thần Phách , Nhưng Long Nhất chỉ lo cùng ba vị mỹ nhân ngư trêu chọc , Tựa hồ vui đến quên cả trời đất rồi . Hải Hoàng cũng chỉ có thể sốt ruột , Muốn cho người đi vào nhắc hắn đi ra , Rồi lại có điều cố kỵ , Dù sao hắn nhất định phải được Long Nhất trợ giúp .
Đợi lại vừa chờ , Trông mong rồi lại trông mong , Hải Hoàng lo lắng như một kiến bò trên chảo nóng . Đang lúc hắn thật sự chờ không được đang suy nghĩ để cho Mễ Lạc tộc trưởng kêu Long Nhất , nhưng Long Nhất lại mang vẻ mặt say mê mỉm cười hồn nhiên từ trong viện đi ra rồi .
" Thật có lỗi , Để cho bệ hạ chờ lâu rồi , Mọi người nói anh hung khó qua ải mĩ nhân , Ta bây giờ mới hiểu a , Bệ hạ chớ cười." Long Nhất hi hi ha ha hướng Hải Hoàng nói , Rõ ràng nghĩ một đằng nói một nẻo .
" Không vội không vội , Ta đã để cho Mễ Lạc tộc tộc trưởng an bài hảo mật thất ." Biển hoàng miệng nói không vội , Nhưng vô luận vẻ mặt hay là giọng nói đều lộ rõ tâm trạng lo lắng .
Long Nhất gật đầu cười cùng Hải Hoàng sóng vai mà đi , Trong đầu rất nhanh suy nghĩ một số sự việc.
Hai người ng ồi đ ối di ện trong m ật th ất, H ải hoàng đã không thể chờ đợi được mà hỏi thăm :" Long Nhất , đã có tin tức Bích Hải Thần Phách chưa."
Long Nhất nhíu mày thở dài , Trong lòng nhưng lại thầm nhủ buồn cười , Hải Hoàng hỏi những lời này nhưng hỏi r ất có trình độ , Không hỏi hắn có chiếm được Bích Hải Thần Phách hay không, lại hỏi hắn có tin tức nơi hạ lạc hải thần phách đích.
" Không có ......" Biển hoàng tâm trầm xuống hỏi .
" thật không phải , Ta bị thủy dị thú truyền tống tới tử vong tuyệt địa , Nơi đây khắp nơi trên đất là ma linh thần cực m ạnh , Thực lực mạnh đại quả thực chưa từng thấy , Ta vài lần sinh tử , Rốt cục xâm nhập vào một giải đất chân không , Ở nơi này gặp gỡ rồi một vị canh giữ thần trí thần cương , Ôi ......" Long Nhất biết Hải Hoàng trước đó khẳng định đã nghe Tạp Nhĩ nói qua sự tình . Bèn chân chân giả giả mà nói một lần . Kỳ thật vốn tại vào tử vong động hắn cũng không có ý nghĩ gì kh ác. Nhưng thật ra thiệt tình thật ý muốn nghĩ trợ giúp biển hoàng tìm được Bích Hải Thần Phách , Chỉ là sau lại kia thần cương thủ lĩnh nói hắn t ại Bích Hải Thần Phách không thể đi c ùng những người khác, Nói thần phách trong có một loại thủy thần không có tính chất gì đặc biệt , lại thấy Hải Hoàng vì Bích Hải Thần Phách mà rất khẩn trương , Trong lòng bèn có một tia nghi kị .
" Long Nhất , Ngươi ca thán cái gì , Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì . Ngươi thật ra muốn nói gì ." Biển hoàng đứng lên , tâm trạng thu lại một chút cũng không thấy , Mặc dù hắn cực muốn bảo trì bình tĩnh , Nhưng nội tâm cực độ khát vọng kh ông thể nào áp chế
" thần cương đã nói cho ta biết , Bích Hải Thần Phách đích xác tồn tại , Hơn nữa ở trong tay của hắn . Chỉ là mười vạn năm qua đã đã xảy ra dị biến . Đã bị hắn dùng thần lực cấm chế rồi ." Long Nhất nói .
" Bị cấm chế rồi ? Bích Hải Thần Phách kia ngươi không có ?" Biển hoàng vội hỏi nói .
" Có được rồi ." Long Nhất không chút do dự gật đầu , Rồi lại nói tiếp :" Chỉ là thần cương kia báo cho ta Bích Hải Thần Phách này không thể đưa cho người khác ."
Long Nhất nói rồi vươn tay phải , Chỉ thấy được bạch quang chợt lóe , Một đoàn lục sâu kín quang đoàn bèn phập phềnh trong tay hắn. Cả mật thất đều ánh lên một tầng sinh cơ dạt dào .
Biển hoàng bỗng nhiên đứng lên , Si mê nhìn chằm chằm trong tay Long Nhất ch ính là Bích Hải Thần Phách , Bàn tay to không tự chủ được mà hướng tới
Long Nhất thu tay l ại , Bích Hải Thần Phách hư không tiêu thất , lúc này Hải Hoàng bừng tỉnh đi tới .
" Long Nhất , Bích Hải Thần Phách này thực sự đôí với ta rất quan trọng , Ngươi có điều kiện gì." Hải Hoàng thấy Long Nhất thái độ , Biết hắn đối với chính mình cũng không yên tâm liền sảng khoái để cho hắn đưa ra điều kiện .
" Bệ hạ . Không phải ta Long Nhất không tin ngươi , Chỉ là thần cương kia đã có giao ước với ta . Ta cũng chỉ là tuân thủ lời hứa . Bất quá bệ hạ muốn Bích Hải Thần Phách này không khó , Nhưng trứơc tiên ta phải biết bệ hạ cần thứ này rốt cuộc có gì tác dụng ?" Long Nhất vừa cười vừa nói .
Hải Hoàng giật mình , Thoáng cái tựa như già nua rồi mấy trăm tuổi chán nản ngồi xuống , Thật lâu sau mới ngẩng đầu dùng thanh âm tang thương nói :" Năm trăm năm trước nhân ngư tộc hoàng hậu hiểu ta nh ất bị ta nhẫn tâm trục xuất ra biển để chi thành , sau đó Ta cưới một hải tộc nữ tử làm vợ , Nàng sinh hạ mã toa, Chỉ là ấu khi nàng sinh hạ mã toa lại bị ma sa phái sát thủ tập kích , Mặc dù có may mắn giữ được tánh mạng , Nhưng vẫn lâm vào trạng thái chết giả .
Bởi vì chuyện này không phải chuyện đùa , Ta đối ngoại tuyên bố ta đích hoàng hậu đã chết , Thậm chí cả mã toa đều cũng không biết . Sau lại một cơ duyên xảo hợp ta biết trong tử vong động Bích Hải Thần Phách thật sự tồn tại , Nghe nói nuốt vào vật ấy liền có thể cứu sống hoàng hậu của ta, Cho nên , Ta mới nhờ vào ngươi tiến vào tử vong động tìm kiếm Bích Hải Thần Phách ."

Hải Hoàng lâm vào tâm trạng bi thương, khí thế đại giảm , lệ quang trong mắt chảy dài , khiến cho Long Nhất cũng có chút dung động .
" Không nghĩ tới bệ hạ thật có tình có nghĩa , Chỉ là Bích Hải Thần Phách bị xuống cấm chế , Cũng không biết có thể cứu sống hoàng hậu không ." Long Nhất vẻ mặt cảm động nói .
" Mặc kệ có thể hay không cứu sống hoàng hậu , xin cho bổn hoàng thử một lần , Chỉ cần ngươi đáp ứng , Biển hoàng cung bảo khố bảo vật mặc cho ngươi lấy ." Biển hoàng kích động mà lôi kéo tay Long Nhất nói .
" Bệ hạ thật sự là quá khách khí , Ta Long Nhất nếu là vì bắt ngươi đưa bảo vật để đổi thật sự rất không có suy nghĩ rồi , Chỉ là bệ hạ thịnh tình không thể chối từ , Ta nếu không lấy bệ hạ sẽ không thoải mái , mà quan hệ của chúng ta cũng khó tiến triển ." Long Nhất vỗ Hải Hoàng đích bả vai nói , Trong lòng thầm nhủ bật cười , Có bảo vật cho mà không lấy thì thật ngốc , Đồng thời trong lòng đã thầm nhủ cảnh giác
Hải Hoàng vẻ mặt có chút cứng đờ lập tức khôi phục lại , Cảm kích nói :" Ngươi thật sự là rất hiểu rõ bổn hoàng rồi , Nói như thế là ngươi đáp ứng đem Bích Hải Thần Phách tặng cho ta cứu hoàng hậu rồi ? Bổn hoàng cảm kích vô cùng ."
" Bệ hạ không cần như thế , Ta nếu không đem Bích Hải Thần Phách cấp cho bệ hạ thì thật không phải người ? Bất quá người không th ể tự làm được , Không bằng ta cùng với bệ hạ đang đi trước dùng Bích Hải Thần Phách đi cứu hoàng hậu , Nếu thật là dùng được , Ta đây tất nhiên là cao hứng cực kỳ , Nếu là vô dụng , mời bệ hạ trả lại này Bích Hải Thần Phách ." Long Nhất mắt nhìn không chuyển nhìn chằm chằm Hải Hoàng , Nếu là thật thì khỏi nói , Nếu là giả thì Bích Hải Thần Phách chẳng những đòi về nguyên chủ , Hải Hoàng bảo khố chắc chắn cũng bị hắn cướp đoạt một phen rồi .
" đương nhiên , Ngươi nếu là nguyện cùng bổn hoàng đang đi trước vốn là tốt nhất rồi ." Hải Hoàng không chút do dự đáp ứng , Để cho Long Nhất còn tưởng rằng vốn là chính mình đa tâm .
Bàn bạc xong , Long Nhất cùng Hải Hoàng quay trở về biển hoàng cung .
Trải qua tầng tầng thông đạo phòng vệ sâm nghiêm, Hải Hoàng mang theo Long Nhất tiến nhập Hải Hoàng cung dưới nền cung điện .
Long Nhất tấm tắc khen ngợi, kiến trúc cung điện dưới đất này không có mấy trăm năm tồn tại không có khả năng kiến tao thế này , quy mô của nó to lớn hơn bề mặt Hải Hoàng cung mười lần , Nơi nơi đều là võ trang hạng nặng hải tộc binh lính tinh nhuệ, Đấy chắc chắn là căn cứ bí mật của Hải Hoàng .
Hải Hoàng đưa Long Nhất tới nơi này đủ để biểu hiện thành ý , Chỉ là Long Nhất một khi đối với một người sinh ra hoài nghi , lòng nghi ngờ sẽ không dễ dàng biến mất .
Hải Hoàng dẫn Long Nhất đi tới một khoảng cung điện cực kì trang nhã , Vén rèm lên tiến vào trong đó chính là tẩm cung , Mấy hải tộc cung nữ thanh tú cung kính rồi thi lễ lui ra ngoài .
Hai mắt Long Nhất lóe lên, Hắn phát hiện mấy cung nữ nhìn thấy Hải Hoàng vẻ mặt có một tia kinh ngạc , Hải Hoàng cũng thường tới đây mà ? Nếu hắn thật sự đối với hoàng hậu tình thâm nghĩa trọng , Thậm chí vì nàng trăm phương ngàn kế muốn lấy được Bích Hải Thần Phách , Như thế nào lại không thường đi tới xem nàng đây ?
Trong tẩm cung mở ra giường đá màu lục , Giường đá quanh thân khắc đầy tinh sảo hoa văn , Thập phần dị quốc phong tình .
Một thân khảm cây cỏ đồ án ,một thiếu phụ xinh đẹp nhắm hai mắt yên lặng trên giường đá , Nếu không phải sắc mặt tái nhợt .Người khác nhất định sẽ nghĩ đây là một bức tuyệt mỹ nhân đồ
" Hoàng hậu quả nhiên là thiên hạ mỹ nhân ,Khó trách bệ hạ nhớ mãi không quên ." Long Nhất quay đầu đối với biển hoàng nói , Hắn vừa rồi dùng tinh thần lực cảm ứng một chút , Vị hoàng hậu này quả thật theo như lời biển hoàng lâm vào trạng thái chết giả , Giống lúc trước Long Nhất đích gia gia tây Môn cuồng , Chỉ khác là thân thể của hắn tỏa ra vài tia năng lượng kỳ lạ , năng lượng tràn ngập trong đại não chi tâm nàng, Phảng phất tầng tầng trói buộc thân thể, Nếu muốn khôi phục quả là muôn vàn khó khăn .
Hải Hoàng ngồi trên mép giường , Hai bàn tay to nắm chặt bàn tay nhỏ bé mỹ nhân, Vẻ mặt bi thương.
" Hương nhi , Bổn hoàng rốt cục tìm được Bích Hải Thần Phách rồi , Vô luận như thế nào , Ngươi nhất định phải tỉnh lại a ." Hải Hoàng nói lẩm bẩm , lệ quang trong vắt lại ứa ra , thật là cảm thương cực độ.
Nếu Long Nhất không nhận thấy được đủ loại dấu vết để lại , Hắn nhất định sẽ bị cảm động , Dù sao Hắn trên đường cũng đã trải qua đủ loại hoàn cảnh , luôn hy vọng những người hữu tình sẽ được hưởng hạnh phúc , Nếu là giả tạo , sẽ đánh cho hồn phi phách tán vĩnh viễn không thể siêu sinh.
Thật lâu sau , Hải hoàng nhìn về phía Long Nhất , Mang theo một tia cầu xin vẻ .
Long Nhất cười cười , Bàn tay lật lên , Bích Hải Thần Phách di động. Hắn tâm niệm vừa động , Bích Hải Thần Phách chậm rãi bay tới trước mặt Hải Hoàng . Hải Hoàng cảm kích nhìn Long Nhất, Tay phải hư không nâng Bích Hải Thần Phách , tay trái vuốt ve khuôn mặt mĩ nhân , Chỉ thấy được tay phải hắn rất nhanh đưa t ới , Bích Hải Thần Phách hóa thành một mũi nhọn bay vào trong miệng mĩ nh ân .
nữ tử xinh đẹp toàn thân đột nhiên lòe ra trận trận lục quang , Sắc mặt tái nhợt chợt ửng hồng
" Thành rồi , Thật sự hữu dụng ......" Hải Hoàng kinh hỉ kêu lên , bàn tay to nắm tay nữ tử thật chặt
Nhưng đột nhiên trong lúc đó nữ tử cả người cứng đờ đôt nhiên run rẩy , tơ máu màu lam nhạt từ mắt ,mũi ,miệng ,tai chảy ra
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #620


Báo Lỗi Truyện
Chương 620/674