Chương 543: Nguy cơ của Thủy Nhược Nhan


 
Trong lúc Bì Ai Nhân chữa thương cho Thước Đế Nhân, Long Nhất liền mang theo Cách Lỗ Tây Á đi ra khỏi lao phòng.
"Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Tại sao vô duyên vô cớ chạy đến Thương Lan đại lục?" Long Nhất vừa hỏi đạo.
"Bởi vì chúng ta phát hiện Ma Long nhất tộc không tuân thủ hiệp ước tiến vào Thương Lan đại lục, phụ hoàng sợ bọn họ có mưu đồ, liền phái chúng ta đến xem rõ ràng."
Cách Lỗ Tây Á vẫn mang tâm lý sợ Long Nhất, lúc đầu tại trên biển bị Long Nhất đánh cho tơi bời. Bây giờ lại phát hiện thực lực Long Nhất còn cao hơn trưởng lão nọ của Ma Long nhất tộc, đâu còn dám làm càn. Lúc này tâm lý hắn đã bắt đầu hoài nghi lúc trước tỷ tỷ Thước Đế Nhân nói đã cho Long Nhất một trận nhừ tử.
Long Nhất gật đầu, nghĩ đến hai nha đầu Sa Mạn cùng Thủy Tinh lén đi ra ngoài chơi bị Thần Long nhất tộc phát hiện, liền cùng Thước Đế Nhân tỷ đệ phái ra đến xem bọn họ làm cái gì.
Nghĩ đến Ma Long nhất tộc cùng Thần Long nhất tộc nước lửa bất dung. gặp mặt tự nhiên đánh nhau. Thước Đế Nhân cùng Sa Mạn lưỡng bại câu thương, Sa Mạn được Liễu Nhứ chữa thương. Còn Thước Đế Nhân tỷ đệ lại bị Bì Ai Nhân trưởng lão phát hiện , vốn là bị thương không nhẹ, Thước Đế Nhân làm sao là đối thủ hắn đây?
"Tiểu tử, bên này, có một số việc muốn hỏi hỏi ngươi." Long Nhất máy động nhiên cười thần bí, ôm bả vai Cách Lỗ Tây Á đi đến một góc khuất.
"Ngươi. Ngươi muốn làm gì? Ta không có hứng thú với nam nhân." Cách Lỗ Tây Á nhìn ánh mắt tà ác của Long Nhất, trong lòng run lên, hoảng sợ nói.
Long Nhất trợn mắt, hung hăng nói: "Còn nói hươu nói vượn ta cắt của quí của ngươi."
Cách Lỗ Tây Á đánh rùng mình một cái, vội vàng lấy tay bảo vệ hạ thể.
Nỡm ạ. Hắn dù sao cũng hùng phong vạn trượng, Thần Long nhất tộc đệ nhị Phách Vương Long, thà chết chứ không được để mất tuệ căn của nam nhân (ngọn nguồn của mọi tội ác, hố hố  ).
"Ngươi thành thật nói cho ta biết, ấn tín mở cửa cấm địa Thần Long nhất tộc đã lấy được chưa?" Long Nhất thấp giọng hỏi.
Cách Lỗ Tây Á thay tiểu huynh đệ thở dài một hơi, nghe vậy nhìn vào mắt Long Nhất, nói: "Bảy khối trưởng lão ấn đã tới tay, bất quá Long Vương ấn của phụ hoàng rất khó ra tay, ta xem chừng phụ thân đã bắt đầu hoài nghi chúng ta rồi."
"Chỉ còn một khối Long Vương ấn? Được rồi, việc này để chúng ta nghĩ lại biện pháp." Long Nhất rất hài lòng, cười mị hoặc, vỗ vỗ bả vai Cách Lỗ Tây Á.
Long Nhất mang theo Cách Lỗ Tây Á trở về Tây Môn phủ, vừa đến sân đã thấy Nam Cung Hương Vân sốt ruột chờ hắn. Vừa thấy hắn liền lộ ra thần sắc lo lắng đi đến. "Phu quân, chàng vừa mới về? Gia chủ tìm ngươi hảo vài lần ."
"Nam Cung Hương Vân nói phu quân biết chuyện gì không?" Long Nhất cau mày hỏi.
"Cụ thể không quá rõ ràng. Bất quá trong nhà tới một vị khách nhân, nhìn gia chủ đối với nàng rất tôn kính, không biết liên quan thế nào." Nam Cung Hương Vân nói.
Khách nhân? Hơn nữa cha rất tôn kính. Là ai chứ? Long Nhất không suy nghĩ nhiều, dặn dò Nam Cung Hương Vân cùng Cách Lỗ Tây Á một chút, liền lập tức đi đến thư phòngTây Môn Nộ.
Đi vào thư phòng, Long Nhất phát hiện Tây Môn Nộ cùng Đông Phương Uyển ngồi ở sa phát thượng nói chuyện, mà bí thất bên trong thư phòng, nơi để thi thể gia gia hắn đang mở.
"Con ra mắt phụ than, mẫu thân." Long Nhất cung kính.
"Vũ nhi, ngươi vào xem sao."
Tây Môn Nộ khoát khoát tay nói với Long Nhất.
Long Nhất gật đầu. Xoay người tiến vào mật thất.
Chỉ thấy một thân ảnh màu tím đang ngồi bên giường gia gia đang si ngốc nhìn gia gia hắn trong trạng thái giả chết, bàn tay ôn nhu vuốt ve những lọn tóc trắng như tuyết, ánh mắt mang tràn đầy hoài niệm cùng thương cảm.
Long Nhất vừa vào thư phòng liền đoán được là người hắn phái đi đón Âu Đại Mụ đã về nên cũng không giật mình.
Lúc này thấy nàng đắm chìm trong tư tự nên cũng không quấy nhiễu nàng mà lẳng lặng đứng một bên đợi.
Nhìn ánh mắt Âu Đại Mụ gia gia tình ý rất sâu a. Chỉ bất quá không biết tại sao không đến với nhau. Là bởi vì không chịu được gia gia đa tình sao?
Một lúc lâu, Âu Đại Mụ thủy xoay người. Dung nhan vẫn thanh lệ như cũ. chỉ bất quá đuôi mắt đã xuất hiện vài nếp nhăn. Xem ra thật sự là thời gian không buông tha bất kì ai a. Lần trước tại Thước Á Thánh ma học viện thì vẫn không có thấy.
"Âu đại mụ, lâu rồi không gặp." Long Nhất cười ân cần thăm hỏi. Trước mặt nàng cũng không dám làm càn.
Ánh mắt Âu Đại Mụ đánh giá Long Nhất một lúc, gật đầu nói: "cảnh giới của Ngươi lại tăng lên. Bây giờ ta đã không nhìn thấu ngươi."
Long Nhất nhún nhún vai, đi tới trước mặt gia gia vẫn không vẫn không nhúc nhích, nhẹ giọng nói:"Gia gia của ta có phải dùng Băng Cung bí pháp tiến vào trạng thái giả chết?"
"Đúng vậy, bí pháp này là năm đó ta dạy hắn, nhoáng cái đã hơn mười năm rồi." Âu Đại Mụ nhẹ giọng thở dài, tựa hồ đối với đoạn tình duyên này khó có thể quên.
"Vậy ngươi có biện pháp cứu gia gia ta?" Long Nhất hỏi.
"Biện pháp thì có, bất quá phải mất thời gian một tháng." Âu Đại Mụ nói.
Long Nhất thở dài một hơi, mỉm cười nói: "Vậy được rồi, không phải chỉ một tháng thôi sao. Chỉ cần gia gia có thể tỉnh là được."
"Ngồi xuống nói chuyện đi." Âu Đại Mụ nhìn Long Nhất ánh mắt nhu hòa hơn trước rất nhiều.
Long Nhất lại ngồi bên giường, ngửi hương thơm thoang thoảng toả ra từ trên người Âu Đại Mụ, không hiểu sao cảm giác nhẹ nhõm đi nhiều.
Âu Đại Mụ giơ tay xoa xoa mấy lọn tóc trên trán Long Nhất, động tác nhẹ nhàng tự nhiên như trưởng bối sủng ái tiểu nhi tử, hỏi: "Vô Hận không có việc gì chứ."
Long Nhất vừa nghe Âu Đại Mụ đề cập tới Tây Môn vô hận, trong lòng cười khổ, đem chuyện hai năm nay nàng đi theo quân đội nói lại cho Âu Đại Mụ. hắn thật sự rất muốn hỏi Âu Đại Mụ cùng Tây Môn Vô Hận rốt cuộc là quan hệ gì ? Âu Đại Mụ tựa hồ nhìn ra nghi vấn của Long Nhất, than nhẹ một tiếng nói: "tới lúc ta tự nhiên sẽ nói, nhưng không phải bây giờ."
Long Nhất vừa nghe ngôn tự cũng không miễn cưỡng. Chỉ bất quá lúc này hắn đột nhiên nhớ tới bà cháu Thủy Nhược Nhan, liền hỏi tình hình các nàng.
Âu Đại Mụ ánh mắt lóe ra, chỉ là không tiếng động lắc đầu.
"Âu đại mụ, ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc phát sinh chuyện gì." Long Nhất vừa thấy ánh mắt Âu Đại Mụ, trong lòng căng thẳng liền vội hỏi.
Âu Đại Mụ bất đắc dĩ, cũng không muốn gạt Long Nhất, liền đem tình huống Thủy Nhược Nhan bị người khống chế, trong lúc vô ý thức sử dụng huyết chú thuật đối với Thủy Linh Lung. Mặc dù nàng cuối cùng cũng chạy tới, nhưng là Thủy Linh Lung thân thể đã bị huyết chú thuật phá hư, vô lực hồi thiên, hiện nàng mang theo Thủy Nhược Nhan chẳng biết đi đâu.
Long Nhất vừa nghe, trong lòng chấn động. Thủy Linh Lung mang theo Thủy Nhược Nhan sẽ đi đâu? Hắn đoán tám chín phần mười sẽ mang nàng đi Hắc Ám giáo hội nhận cha.
Nghĩ tới đây, Long Nhất lần nữa đứng ngồi không yên, nhảy dựng lên phóng ra ngoài, đến ngay cả Đông Phương Uyển gọi cũng không để ý tới.
Mùa đông năm nay còn rét lạnh hơn năm ngoái, không lâu tuyết đã bay đầy trời, gió rét lạnh cắt khiến cho người đi đường bị thổi trúng, con mắt cũng không mở ra được.
Lúc này cách kinh đô Đằng Long thành của Cuồng Long đế quốc gần trăm dặm, dưới chân núi có một thôn nhỏ. Bầu không khí yên tĩnh bao phủ nơi này, ngay cả chó sủa gà gáy cũng không nghe được một tiếng.
Trong thôn, hơn mười gian mộc thất đầy chật người mặc hắc y yên lặng ngồi trên chiếu. Đến 1 tiếng cũng không nói. Tựa hồ mấy người này với mấy xác chết cũng chả khác gì nhau.
Trong một gian mộc thất lớn nhất trong thôn, một đống đống lửa đang bập bùng cháy, nơi này cũng không cần phòng ốc nào khác bởi vì bên trong phòng chỉ có hai người, rõ ràng là Hắc Ám giáo hoàng cùng phu nhân hắn - Diệp Nhi.
Con mắt màu lam của Hắc Ám giáo hoàng nhìn đăm chiêu ánh hỏa quang, sắc mặt lạnh lung, không hiểu đang suy nghĩ điều gì.
"Phu quân, vẫn còn chưa tới, không bằng chàng nghỉ ngơi một chút đi." Giáo hoàng phu nhân ôn nhu khuyên nhủ.
Hắc Ám giáo hoàng gật đầu, khoanh tròn hai chân tiến vào trạng thái minh tưởng. Đúng lúc này, ngoài cửa sổ, một bóng người loé lên rồi lập tức biến mất. Giáo hoàng phu nhân trong lòng vừa động, liếc nhìn Hắc Ám giáo hoàng đang minh tưởng, liền nhẹ nhàng đứng dậy ra khỏi mộc ốc.
"Có chuyện gì?" Giáo hoàng phu nhân cau mày nhìn chằm chằm vào một trong bốn gã gã tâm phúc trung.
"Phu nhân, thuộc hạ phát hiện tung tích bà cháu thủy hệ đại ma đạo sư Thủy Linh Lung, hai người đang đi tới hướng thôn này." Tên này tâm phúc thấp giọng nói.
Giáo hoàng phu nhân mâu trung lệ mang chợt lóe, lạnh lẻo nói: "Thiên đường trăm lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại xông vào. Vậy thì đừng trách ta lòng dạ độc ác."
"Phu nhân, chúng ta có lập tức động thủ không?" Tên tâm phúc này hỏi.
"Kêu lên Khô Cốt cùng Độc Xà, các ngươi mang vài tên thuộc hạ tin được, theo ta đi giải quyết các nàng. Nhớ kỹ, ngàn vạn lần không đuợc kinh động giáo hoàng. Nếu không ta không tha cho ngươi." Giáo hoàng phu nhân lạnh lùng nói.
Lúc này, Thủy Nhược Nhan đỡ Thủy Linh Lung chậm rãi đi trong gió tuyết. Vừa rồi Thủy Linh Lung trong lúc phi hành đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, may là Thủy Nhược Nhan kịp thời phát hiện đỡ được bà.
Lúc này khuôn mặt Thủy Linh Lung tiều tụy, tựa hồ già đi hơn mười tuổi. Sắc mặt nàng tái nhợt, hốc mắt thâm hãm, ánh mắt vô thần, thất khiếu thỉnh thoảng lại chảy ra máu tươi, thoạt nhìn tựa như một cái mộc nhân, không có phong thái bằng nửa bình thường.
"Nãi nãi, bà kiên trì nhé, chúng ta sẽ nhanh chóng tìm được cha con." Thủy Nhược Nhan nức nở nói. Thân thể Thủy Linh Lung càng ngày càng yếu, cho dù nàng không biết y thuật cũng rõ ràng Thủy Linh Lung thân thể có vấn đề nghiêm trọng.
"Nhược Nhan, ngươi yên tâm đi, nãi nãi không có việc gì." Thủy Linh Lung cố sức nở nụ cười, trong lòng thống khổ vạn lần. Vô luận như thế nào nàng cũng mong muốn được gặp lại con mình.
Bỗng nhiên, đồng tử Thủy Linh Lung đang mờ mịt bỗng co rụt lại, cảm ứng được vô vàn sát khí xung quanh.
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #543


Báo Lỗi Truyện
Chương 543/674