Chương 538: Miệng áp lấy miệng mà bàn chuyện riêng.


 
-"Tất nhiên là ngọn gió thơm từ trên người Thúy Nương nàng rồi" Long Nhất một tay vuốt vuốt cái mũi còn tay kia vòng qua ôm lấy chiếc eo thon của Thúy Nương.
Thúy Nương sóng mắt lưu chuyển, yểu điệu lườm Long Nhất một cái rồi dịu dàng nói:
-"Nhị thiếu gia thật xấu, lâu như vậy mới đến, vừa đến đã chiếm tiện nghi của người ta rồi"
Ba nàng một bên nhìn hai người đánh mắt đưa tình, trong lòng nổi lên một cảm giác khó chịu (ND: Chắc là ghen đây  ), cũng may Thúy Nương cũng kịp thời phản ứng, thân thiết kéo tay 3 nàng hàn huyên một hồi tựa như bạn bè cũ lâu lắm rồi mới gặp lại vậy. Trải qua nhân tình thế thái mấy bận rồi, Thúy Nương cũng đã trải qua huấn luyện đặc thù hiển nhiên hơn hẳn ngày xưa rất nhiều.
Thúy Nương nở nụ cười dụ hoặc rồi dẫn Long Nhất và mọi người lên một sương phòng đặc biệt trên lầu hai, khi đã bước qua cửa, Thúy Nương cười cười nhìn qua 3 nàng Mộ Dung Thục Ngọc một chút rồi nhìn về phía Long Nhất, thấy được cái gật đầu của Long Nhất liền lập tức thu hồi ánh mắt quỳ xuống hành lễ:
-"Thuộc hạ ra mắt thiếu chủ"
-"Không cần đa lễ, tình huống gần đây ra sao?" Long Nhất khoát tay, đặt mông ngồi lên chiếc ghế salon mềm mại hỏi.
-"Hồi thiếu chủ, mấy ngày gần đây Long Chiến bắt đầu tập kết binh lực, theo tin tình báo của thuộc hạ thì lúc đầu hắn định tối qua sẽ động thủ, nhưng không biết vì nguyên nhân gì mà hắn thay đổi kế hoạch. Hôm nay thì nhìn như sóng êm gió lặng nhưng thuộc hạ đoán hắn nhất định có âm mưu khác" Thúy Nương đáp, nghe nàng nói chuyện một hồi liền biết nàng đối với kỹ năng tình báo tốn không ít thời gian, đối với ngành tình báo mà nói thì nàng cũng rất có thiên phú.
Long Nhất nghe được mấy lời này liền khẽ nhíu mày, vỗ trán mấy cái rồi chìm vào trầm tư, hắn biết Long Chiến nhất định sẽ ra tay, nhưng cả ngày trước hắn phải lo đi cứu Mộc Hàm Yên, cũng không nghĩ đến tối qua gã đã định động thủ. Cũng may là như vậy, bằng không đêm qua hắn ở trong mật thất không biết sẽ còn xảy ra những chuyện gì nữa.
Dù sao tên Quân sư kia cũng không phải là hạng người tầm thường, nếu hắn đã quyết định ra tay, nhất định là đã có điều phi thường nắm chắc, giờ đột nhiên bỏ qua thì 10 phần hết 8,9 là có âm mưu khác như lời Thúy Nương đã phân tích, về phần gã âm mưu cái gì thì hắn cũng không biết, xem ra phải mau về phủ thương lượng với cha một chút. Mặc dù hôm nay Tây Môn gia tộc đã nắm được ưu thế thật lớn, nhưng ưu thế này cũng không phải tuyệt đối, bởi vì hắn còn chưa dò được lá bài chủ của tên Quân sư. Chỉ cần lá bài đó chưa mở ra, hưu chết về tay ai còn chưa biết.
Mộ Dung Thục Ngọc nghe hai người nói chuyện với nhau còn có thể hiểu được, chứ Sa Mạn và Thủy Tinh hai nàng nghe một hồi cứ như là vịt nghe sấm, các nàng đối với đại cuộc Thương Lan Đại lục này một chút cũng không biết, chỉ là nhìn hình dáng Long Nhất và Thúy Nương bây giờ thì cũng lờ mờ đoán là đã xảy ra chuyện trọng đại gì rồi.
-"Thiếu chủ, thuộc hạ sẽ lệnh cho thám tử của ta trong hòng cung thăm dò tin tức về Long Chiến, thiếu chủ không nên phiền lòng" Thúy Nương nhíu mày nhìn Long Nhất đang căng thẳng tính toán nói.
-"Được, nói cho thám tử trong hoàng cung cần để ý tới nhất cử nhất động của Long Chiến. Mọi chuyện cứ vậy đi" Long Nhất mở mắt nói, ánh mắt một lần nữa lại trở nên linh hoạt.
-"Thuộc hạ tuân mệnh" Thúy Nương thấy ánh mắt Long Nhất biến hóa, liền biết hắn đã nghĩ ra đối sách, trong lòng nàng thì thế giới này không có chuyện gì có thể làm khó Long Nhất được.
-"Được rồi, chuyện công đã xong, không cần hành động theo quy củ của thiên võng nữa, giờ chúng ta tâm sự việc riêng" Long Nhất hắc hắc cười nói.
Khuôn mặt Thúy Nương đỏ lên, cũng không biết có phải là ảo giác hay không, mỗi lần Long Nhất cười rộ lên lại thấy hắn đặc biệt hư hỏng, cái hư hòng này lại khắc sâu vào trong lòng người khác.
-"Uy, ngươi đem chúng ta đến đây rồi lại không để ý đến chúng ta. Nhàm chán chết đi được" Thủy Tinh ngồi nhìn một lúc thì trong lòng chịu hết nổi, rồi lại gặp Long Nhất với Thúy Nương mập mờ một hồi như vậy, liền oa oa hét lớn.
-"Nhàm chán? Vậy không bằng chúng ta cũng nói chuyện riêng. Đương nhiên, Ta nói chuyện riêng cũng chính là chuyện bí mật đó" ánh mắt Long Nhất dời qua Thủy Tinh, trong đôi mắt đen tự nhiên nổi lên một ngọn lửa tựa như có thể nhìn thấu lòng người.
Trái tim Thủy Tinh đột nhiên đập mạnh, có chút mất tự nhiên, nhưng lại mạnh mẽ đón lấy ánh mắt của Long Nhất. Ai sợ ai chứ, nên nhớ nàng đường đường là một kẻ không sợ trời không sợ đất của Ma long nhất tộc, từng làm cho biết bao tiểu Ma long tuấn kiệt khác phải sợ run người thì làm sao lại biểu hiện sợ hãi được chứ.
Long Nhất cười hắc hắc, đột nhiên vươn tay ôm lấy Thúy Nương, ma trảo nâng cằm của nang lên rồi đột nhiên hôn xuống.
Thúy Nương đột nhiên chấn động, thân thể mềm mại trở nên cứng đờ rồi lập tức xụi lơ như làn nước xuân, đại não của nàng bây giờ không còn biết gì khác cả, chỉ có thể nhằm đôi mắt lại mà tận hưởng cái cảm giác tê tê say lòng người. Đành tuỳ ý để chiếc lưỡi Long Nhất tấn công vào, không ngừng loạn động trong miệng nàng, cảm giác tựa như cưỡi mây đạp gió, lơ lửng giữa trời mây, trong khoảnh khắc này nàng không cần biết trời trăng gì nữa.
Cả nửa ngày sau, Long Nhất mới dời môi ra, mà Thúy Nương mê mẩn tâm thần mềm mại dựa người vào lồng ngực Long Nhất, chỉ thấy khuôn mặt nàng đã biến thành màu hồng, đôi mắt long lanh, đôi môi đỏ mọng như một đóa hoa kiều diễm hồng nhuận, rất là mê người.
Sa Mạn cùng Thủy Tinh ngồi một bên nhìn mà sợ ngây người, hai nàng chưa hề hưởng qua chút tư vị tình yêu bao giờ, càng không nói đến kiểu thân mật làm cho người khác đỏ mặt tim đập nhanh như trước mắt. Hôm nay nhìn thấy Long Nhất không thèm kiêng kỵ gì mà thân thiết ngay trước mặt các nàng, trống ngực đập liên hồi rồi lại hết sức tò mò, đã thấy được ánh mắt kia của Thúy Nương khiến trong lòng không khỏi lén lút muốn được vậy, chẳng lẽ một nụ hôn có thể làm cho người ta thoải mái như thế này sao? (ND: Tui cũng tự hỏi vậy, đáng tiếc vẫn chưa một lần nếm thử  )
Nhưng thật ra Mộ Dung Thục Ngọc đối với cảnh này lại nghĩ khác, trong lòng nàng vừa đố kỵ vừa ao ước được như vậy, không khỏi thầm mắng Long Nhất hoa tâm "có mới nới cũ"
-"Thủy Tinh, bây giờ đến phiên chúng ta tâm sự riêng" Long Nhất vừa nhìn nhìn Thủy Tinh vừa cất tiếng cười hư hỏng.
-"Đồ hư hỏng xấu xa, ngươi chính là thiên hạ đệ nhất đại sắc lang, như vậy mà cũng dám gọi là nói chuyện sao? Hừ" Thủy Tinh cảm thấy thân mình có chút rạo rực, tiện tay đánh bật vòng tay đang tiến tới của Long Nhất. Song lúc này cũng chính là lúc cao trào của ỷ hồng ôi thúy lâu, những âm thanh lao xao từ dưới truyền lên, với rượu cồn kích thích thỉ cả trăm cặp nam nữ tựa hồ càng lúc càng phóng đãng hơn, so ra thì Long Nhất với Thúy Nương trên này hôn nhau thân mật thì còn nhẹ nhàng hơn nhiều.
-"Tại sao lại không gọi là nói chuyện? Hai người dùng miệng trao đổi với nhau thì gọi là "nói chuyện", nàng xem bọn họ "Nói chuyện" so với chúng ta còn hứng khởi hơn nữa kìa" Long Nhất chỉ chỉ ngón tay về phía những đôi nam nữ phía dưới mà nói.
Lúc này Sa Mạn đã hiểu được đây rốt cuộc là địa phương nào rồi, tiêu hồn quật chính là nơi để nam nhân đến ăn chơi vui vẻ, người này rõ ràng không có lòng tốt, dám mang theo các nàng đến chỗ như thế này. Nàng vừa định kéo Thủy Tinh rời đi, nhưng lại thấy Long Nhất đang nhìn xuống phía đại sảnh huyên náo kia đến ngẩn người, trong ánh mắt toát ra một thứ cảm tình tựa hồ có chút cảm thương.
Thế giới này chính là tàn khốc như vậy đó, mạnh được yếu thua vĩnh viễn là cách sinh tồn đúng đắn nhất, những kẻ túy sanh mộng tử kia bất quá cũng chỉ là đang tự mình dối mình mà thôi, ai biết còn có thể nhìn được mặt trời ngày mai không nữa.
Đột nhiên, một trận âm thanh kỳ quái xuyên qua cửa sổ truyền vào, Long Nhất giật mình nghiêng đầu nghe ngóng, mà Sa Mạn cùng Thủy Tinh đều lộ ra ánh mắt kỳ quái, chỉ có Mộ Dung Thục Ngọc và Thúy Nương thì tựa như chẳng có phản ứng gì.
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #538


Báo Lỗi Truyện
Chương 538/674