Chương 535: Quân sư xảo trá.


 
Cuồng Long đế quốc, Đằng Long Thành.
Gió tuyết đã ngừng, nghê hồng đầy đường, vốn Đằng Long Thành náo nhiệt phi phàm nhưng lại giống một toà thành chết chìm trong yên lặng, nhà nhà đóng cửa, các cửa hàng sớm đã đóng cửa không buôn bán gì nữa.
Tự nhiên Hoàng bảng dán một lệnh "Cấm họp chợ" khiến lòng dân của Đằng Long Thành bàng hoàng, thân ở trong khu vực hoàng thành, độ mẫn cảm đối với chính trị của dân chúng cực cao, chỉ cần nhìn binh mã được điều động chạy rầm rập, trên mặt binh tốt đầy sát khí lẫn khẩn trương cũng làm cho người ngốc nhất cũng cảm giác được sắp sửa có chuyện gì phát sinh rồi.
Lúc này Quân sư giả trang thành Long Chiến ngồi trên long ỷ, phía dưới hắn là một đoàn tướng lãnh trong quân đội, hàn khí bức người của hắn làm cho mọi người đều cảm thấy căng thẳng, ngay cả thở mạnh một cái cũng không dám.
-"Bệ hạ, giờ cũng không còn sớm, vì sao còn chưa động thủ?" Một tên đại tướng thân mang giáp trụ màu tím chịu không nổi không khí trầm muộn này đứng lên hỏi.
-"Bình tĩnh chờ thêm chút nữa" Long Chiến giương mắt thản nhiên nói, cả đại điện một lần nữa lại chìm vào trong im lặng.
Không lâu sau, một cái bóng đen xuất hiện bên cạnh Long Chiến, cúi người thầm thì vào tai Long Chiến một hồi, sau đó vô thanh vô tức biến mất.
Long Chiến sắc mặt biến đổi, trầm giọng nói: "Kế hoạch có biến, hành động đêm nay huỷ bỏ"
Các tướng quân trong đại điện giương mắt nhìn nhau, có chút không biết làm sao, toàn bộ quân đội đã được điểu tới rồi, chỉ còn đợi một tiếng ra lệnh liền phát động tiến công đem toàn bộ Tây Môn gia tộc dám mưu nghịch ra tru sát. Nhưng bây giờ đột nhiên nói huỷ bỏ hành động, như vậy rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra ?
Long Chiến từ trên ghế đứng dậy, hai tay khoát một cái áp chế lời xầm xì của đám tướng lãnh, mở miệng nói:
-"Trẫm biết nghi vấn của các khanh, kế hoạch sắp đật khổ cực lâu như vậy mà đột nhiên rút lui đúng là có nguyên nhân, cuộc chiến này chúng ta chưa nắm chắc phần thắng. Trên núi cao ngoài thành xuất hiện một chi quân đội khổng lồ, cụ thể có bao nhiêu người cũng không biết hết được, theo thám tử báo lại thì cũng không dưới 10 vạn quân, thật không ngờ Tây Môn gia tộc có thể bí mật huấn luyện riêng một đội quân khổng lồ như vậy"
-"Bệ hạ, chúng ta nên làm gì bây giờ? Tây Môn gia tộc có một đạo quân khổng lồ như vậy, có khi nào lại ra tay trước đối với chúng a không?" một gã đại tướng trong đó dò hỏi.
-"Nên làm gì bây giờ thì trẫm đã có đại kế, về phần Tây Môn gia tộc thì chúng tuyệt đối không dám vọng động" Long Chiến trầm giọng nói, hai tròng mắt nhíu lại thành một đường hẹp dài phát ra quang mang âm hiểm.
Long Chiến trở lại Ngự thư phòng rồi nhìn bản đồ quân sự treo trên tường, suy nghĩ trăm phương ngàn kế. Tây Môn gia tộc có đội quân riêng hắn biết từ sớm, nhưng không nghĩ đến đạo quân đội khổng lồ như vậy, nếu như hai bên đối đầu, dù có thắng lợi nhưng cũng chết thảm trọng. Lúc này các đạo quân cần vương trong các thành do hắn khống chế còn đang trên đường tới, phỏng chừng phía Tây Môn gia tộc bên kia cũng giống vậy, mà bộ đội địa phương thì lực chiến đấu cũng bình thường, có đem tới cũng là làm mấy con chốt thí đỡ đạn mà thôi.
Nếu như Bắc Đường Vũ thống lĩnh liên quân quay về, vậy thì cho dù diệt trừ được thế lực Tây Môn gia tộc trong Đằng Long Thành cũng không nắm chắc thắng lợi được.
Đang nghĩ ngợi, thái tử Long Ưng đột ngột xô cửa chạy xộc vào lớn tiếng nói:
-"Phụ hoàng, tại sao huỷ bỏ hành động?"
Long Chiến trừng mắt nhìn Long Ưng, hừ một cái nói:
-"Ngươi hấp tấp như vậy thì làm sao có thể làm được đại sự, nguyên nhân huỷ bỏ hành động ngươi đáng ra phải biết rồi"
-"Phụ hoàng, cho dù Tây Môn gia tộc có hơn 10 vạn tư binh thì sao? Chúng ta không phải cũng có hắc ám võ sĩ sao? Thêm quân đội vào nữa là có cỡ 15 vạn, Tây Môn gia tộc căn bản không phải là đối thủ của chúng ta. Huống chi 2 đứa con trai của Tây Môn Nộ đều trúng phải Khôi lỗi nguyền rủa thuật, bọn chúng vừa chết nhất định sẽ làm cho sĩ khí đối phương rối loạn, chúng ta còn sợ gì bọn chúng" Long Ưng bình tĩnh lại một chút rồi đem hết tâm tình nói ra một lượt.
-"Ngươi biết cái gì, giết địch 1000, ta tốn hết 800. Chúng ta có thắng thì nguyên khí cũng bị thương nặng" Long Chiến lo lắng nói.
-"Vậy phụ hoàng nói nên làm cái gì bây giờ?" Long Ưng đặt mông ngồi lên ghế hỏi, vốn tưởng rằng hôm nay có thể đại hiển uy phong, không ngờ tất cả tan thành mây khói hết rồi.
Long Chiến trừng mắt nhìn Long Ưng một cái, rồi liếc mắt lên bản đồ quân sự trên tường:
-"Tốn ít nhất mà giành thắng lợi nhiều nhất mới là tinh tuý của chiến tranh. Ngươi không cần nóng lòng, cứ an tâm đợi mấy ngày nữa rồi xem trò vui"
-----------------
Bí thất dưới Cấm Thiên Ngục, Long Nhất đang ngồi trong một cái ma pháp trận do hắn mới bố trí. Cái ma pháp trận này dựa theo kiểu Hổi phục tinh thần ma pháp trận mà bố trí, có công dụng không ngừng hồi phục tinh thần lực của người bên trong, mặc dù tốc độ cũng không quá nhanh nhưng có còn hơn không. Loại ma pháp trận hồi phục tinh thần này mà áp dụng trong chiến tranh mới thực sự thấy hết được hiệu quả hết sức kinh người của nó, bởi vì lực công kích của quân đoàn ma pháp sư đúng là rất kinh khủng nhưng ma pháp tiêu hao tinh thần lực cũng hết sức kinh người, bởi vậy khó có thể tác chiến lâu dài. Nhưng nếu có ma pháp trận phục hồi tinh thân này trợ giúp, thời gian chiến đấu của họ coi như có thể tăng lên gấp đôi. Cũng đừng coi thường cái thời gian gấp đôi này, một quân đoàn khoảng 1000 ma pháp sư có chất lượng có thể gây thương vong lên 3 đến 5 vạn người, nếu như thời gian chiến đấu của bọn họ tăng lên gấp đôi, vậy có thể giết thêm được 3 đến 5 vạn quân nữa rồi.
Mất hết một ngày một đêm, quang mang trên cái ma pháp trận hồi phục tinh thần này mới bắt đầu yếu đi, Long Nhất lúc này mới rút hai bàn tay đạt sau lưng Mộc Hàm Yên ra mà thở dài một hơi, mặc dù bây giờ thân thể của nàng yếu ớt nhưng tánh mạng không còn nguy hiểm gì, chỉ cần nghỉ ngơi tốt một chút là có thể hồi phục hoàn toàn.
Long Nhất dịu dàng ôm Mộc Hàm Yên vào ngực mình, vuốt tóc nàng một cách yêu thương, thiếu chút nữa hắn đã vĩnh viễn mất đi nữ nhân mê người này rồi.
Không lâu sau, đôi lông mi thật dài kia khẽ giật giật, mắt phượng hé mở rồi nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang ôn nhu nhìn nàng của Long Nhất, khoé miệng yếu ớt nói:
-"Đồ đáng chết không có lương tâm, tại sao lâu như vậy mới tới cứu người ta"
-"Cô bé phóng đãng này, chẳng lẽ không biết câu "Anh hùng đến lúc cuối cùng mới ra mặt mới là vĩ đại" sao?" Long Nhất hắc hắc cười đáp.
-"Nếu như muội thật sự chết đi, huynh có khóc vì muội không? Có nhớ muội cả đời không?" Mộc Hàm Yên trầm mặc một hồi rồi nhẹ giọng hỏi, đôi mắt phượng không chớp một cái nhìn thẳng vào hai mắt Long Nhất.
-"Đương nhiên. là không, nàng mà chết kiểu này thì quá lãng xẹt, ta sẽ xem thường nàng, không phải chuyện kinh tâm động phách gì sao có thể cả đời nhớ nàng được. Đương nhiên cũng sẽ không khóc, nam tử hán đại trượng phu có thể chảy máu chứ không chảy nước mắt" Long Nhất nở nụ cười xấu xa nói, nhưng thật ra trong lòng hắn biết, nếu như Mộc Hàm Yên thật sự chết đi, hắn sẽ lại vô cùng thống khổ, sẽ thành một vết thương lòng trong cả đời hắn.
-"Đồ quỷ, đáng ghét, tên vô lương tâm" Mộc Hàm Yên tức giận nhắm nghiền mắt lại.
Long Nhất đột nhiên ngơ ngẩn cả người, Mộc Hàm Yên thể hiện bộ dáng hờn dỗi của con gái mới lớn này thật sự hiếm thấy.
-"Vũ, toàn thân muội bụi bẩn khó chịu quá, muội muốn tắm rửa" Mộc Hàm Yên đột nhiên lên tiếng nói.
-"Tắm rửa? Quá đơn giản" Long Nhất cười nhẹ, một luồng ánh sáng màu lam đậm chợt loé lên trong tay hắn, nguyên tố thuỷ hệ ma pháp bắt đầu tụ tập, giữa không trung xuất hiện một luồng nước trong vắt bị Long Nhất dùng tinh thần lực bao bọc, tựa như một cái bể bơi phập phù bay giữa không trung.
Vì để tránh kẻ khác nhìn thấy, Long Nhất bố trí một cái kết giới rồi cởi hết quần áo của mình lẫn quần áo trên người Mộc Hàm Yên, ôm nàng bay vào cái hồ hơi trên không trung.
Long Nhất ôn nhu mà cẩn thận thanh tẩy cơ thể Mộc Hàm Yên, mỗi một tấc cũng không buông tha, thân thể vẫn xinh đẹp hấp dẫn vô cùng, nhưng trong lòng Long Nhất không có một chút dục niệm, dù sao với trạng thái của Mộc Hàm Yên bây giờ thì hắn không nỡ lòng nào mà làm bậy được.
-"Rồi, giờ giơ tay trái lên" Long Nhất ôn nhu nói như nói với một cô bé, mao cân khe khẽ lau lên thân thể Mộc Hàm Yên.
Mộc Hàm Yên tựa người vào trong lồng ngực Long Nhất, ngửa đầu ngắm vẻ mặt ôn nhu của Long Nhất mà không khỏi ngây ra, nam nhân này từ khi nào đã bắt đầu chiếm hết cõi lòng nàng, từ lúc nào đã khắc sâu vào xương tuỷ nàng. Mỗi lần nàng gặp hắn, trong lòng vì hắn mà không thể tự chủ được, bởi vì cái bá đạo của hắn, bởi vì cái tà ác của hắn, hoặc bởi vì sự ôn nhu của hắn.
Tắm rửa thân thể sạch sẽ, Long Nhất từ không gian giới chỉ lôi ra một cái giường lớn rồi cả người trần truồng ôm Mộc Hàm Yên cùng nằm trên giường.
-"Chúng ta bây giờ tạm thời ở đây, muội đoán phòng vệ trong cung bây giờ hết sức nghiêm mật, muội bây giờ cũng không có lực chiến đấu, không nên đánh rắn động cỏ là tốt nhất. Vạn nhất để cái tên hỗn đản kia phát hiện ra muội còn sống, hắn chắc chắn sẽ có chuẩn bị, thù này muội không thể không báo được" Mộc Hàm Yên vừa nhắc đến tên Quân sư kia, ánh mắt đã trở nên băng lãnh vô cùng.
-"Hàm Yên, nàng có biện pháp gì để đối phó lũ hắc ám võ sĩ hay không?" Long Nhất hỏi.
-"Hắc ám võ sĩ là muội dạy hắn luyện chế, muội đương nhiên biết làm các nào để đối phó, đến lúc đó huynh sẽ biết" Mộc Hàm Yên đáp, nàng nằm trong lồng ngực Long Nhất ỷ ôi một hồi, tận hưởng hơi ấm phát ra từ cơ thể hắn.
Long Nhất ôm chặt Mộc Hàm Yên nói:
-"Nàng bây giờ vẫn còn chưa hồi phục hoàn toàn, nhắm mắt lại ngủ một giấc đi"
Mộc Hàm Yên mơ màng ừ nhẹ một tiếng, đột nhiên bàn tay nhỏ bé đang vuốt ve ngực hắn hạ xuống nắm lấy tiểu huynh đệ đang dần dần ngóc đầu lên của Long Nhất rồi nhắm mắt lại nhẹ giọng nói :"Vũ, yêu muội....."
Long Nhất buồn cười vỗ nhẹ lên kiều đồn Mộc Hàm Yên, nói:
-"Tiểu dâm oa, nàng còn không nhìn lại mình đang có bộ dáng gì nữa à"
Mộc Hàm Yên khẽ há miệng cắn nhẹ lên bắp thịt trước ngực Long Nhất, khuôn mặt tái nhợt xuất hiện một màu đỏ bừng, bàn tay nhỏ bé không ngừng vuốt lên vuốt xuống tiểu huynh đệ của Long Nhất rồi thì thầm:
-"Huynh bỏ vào là tốt rồi, muội muốn có cảm giác huynh hoà nhập vào cơ thể muội"
Long Nhất hít sâu một hơi, tiểu huynh đệ đã bị bàn tay nhỏ bé của Mộc Hàm Yên dắt vào bên trong đào nguyên ấm áp kia, một lúc sau nàng đã hít thở đều đều rồi tiến vào trong giấc ngủ say, để lại Long Nhất lâm vào cảnh dở khóc dở cười, dù dục hoả khó nhịn cũng không thể tránh được.
Lúc này ở mặt trên mật thất, Sa Mạn, Thủy Tinh cùng Mộ Dung Thục Ngọc vẫn đang chờ. Mộ Dung Thục Ngọc đã đem giường lớn, ghế salon. tất cả cái gì đem được đều đem tới cái lao phòng đặc thù này. Lúc đầu hai bên nhìn nhau không thuận mắt giờ lại cuốn lấy nhau mà hỏi chuyện, Mộ Dung Thục Ngọc đối với chuyện của long tộc thì hết sức tò mò, mà Sa Mạn với Thủy Tinh đối với chuyện của loài người cũng tò mò không kém, 2 bên gộp lại nói chuyện với nhau hợp vô cùng.
Đột nhiên một cơn lạnh người trùm tới làm 3 cô nàng đang hưng phấn liền ngưng lại mà liếc nhau, ánh mắt đổ dồn về phía cái cửa động kia.
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #535


Báo Lỗi Truyện
Chương 535/674