Chương 492: Tinh Tinh


 
Long Nhất cố nén kinh ngạc trong lòng, cảm giác được Mộc Hàm Yến đi tới gian phòng bên cạnh của lão phong hệ ma pháp sư kia.
"Trời, nha đầu này chẳng lẽ muốn làm cho ta thành thằng ngốc"Long Nhất nhướng mày đừng dậy đi tới cái lỗ nhỏ kia nhìn sang, đã thấy ma pháp sư nọ cùng cô nương kia đang tay chân luống cuống mặc lại y phục, mà Mộc Hàm Yến đứng ở đó vẻ mặt lạnh băng.
Cô nương nọ y phục lộn xộn vỗi vã chạy ra khỏi gian phòng, bên trong chỉ còn lại Mộc Hàm Yên cùng ma pháp sư kia hai người, Mộc Hàm Yên mở miệng, chỉ là Long Nhất không tài nào nghe được, bởi vì khi cô nương kia chạy ra ngoài nàng đã bố trí một tầng kết giới cách âm. Để tránh đả thảo kinh xà, Long Nhất cũng không dám ngang nhiên phá vỡ cách âm kết giới này.
Bất quá Long Nhất nhìn lão đầu này dạ dạ vâng vâng vẻ mặt cung kính, hẳn phải là thuộc hạ của Mộc Hàm Yên, điều này làm cho thân phận nàng đã thần bí lại càng thần bí hơn.
Thân phận Mộc Hảm Yên rốt cuộc là gì? Vì sao thủ hạ trong tay nàng lại là phong hệ đại ma đạo sư nhân vật không nên xuất hiện này, Long Nhất không thể giải thích nổi.
Đúng lúc này, mỹ phụ vừa mới lên trên đã đi tới , nhìn thấy Long Nhất đang buồn bã uống trà, không khỏi cười nói: "Ngài thật nhàn nhã, trước đây không phải nam nhân bình thường nào cũng có thể gặp mặt Tinh Tinh cô nương được ngay như vậy".
Long Nhất cười hắc hắc nói: "Xem biểu tình của nàng, tựa hồ như Tinh Tinh cô nương kia đã đồng ý rồi sao".
"Ngài đoán thật đúng, bất quá chỗ của Tinh Tinh cô nương còn có hai vị khách, ngài không thể độc chiếm cho mình" Mỹ phụ cười khanh khách nói.
"Ta trả tiền chỉ là muốn nhìn Tinh Tinh cô nương danh bất hư truyền một chút, thật ra ta đối với những nữ nhân thanh cao này là kinh nhi viễn chi, còn nếu muốn thân mật thì vẫn phải tìm những mỹ nhân thấu hiểu lòng người như nàng" Long Nhất cười dâm tà tiến lên một bước, ma trảo tại đồn bộ tròn trịa bạo mãn của mỹ phụ nhẹ nhàng vuốt ve.
"Ngài thật sự chê cười rồi, ta một thân tàn hoa bại liễu này làm sao lọt vào mắt ngài, tuy năm nay ta ở ven Bạch Vân hồ cũng có nổi danh, chỉ là không còn được như xưa, mỹ nhân đã qua thời thanh xuân rồi" Mỹ phụ có trút lay động tách eo khỏi lang trảo của Long Nhất. Miệng yêu kiều nói.
Chỉ là Long Nhất vẫn cứ bước tới, lang trảo kia mặc cho mỹ phụ làm thế nào vẫn thủy chung ở trên kiều đồn của nàng ăn đậu hủ, điều này làm cho mỹ phụ nhãn tình hiện lên một tia kinh ngạc, cũng không cố né tránh.
"Ngài quả thật là thâm tàng bất lộ, tiểu nữ bội phục" Mỹ phụ khẽ cười mị hoắc nói, bước chân chậm đi rất nhiều, tựa như cố ý để cho Long Nhất chiếm tiện nghi
"Chính vậy chính vậy, bản thân ta ăn chơi hiếm có đối thủ, mỹ nhân thương mệnh thanh cao ở Thương Lan đại lục cũng không ít. Có thể kinh qua sự huấn luyện của ta, không quá hai ngày ai ai cũng phải thuần phục, muốn chết lên chết xuống, ài. Cao thủ thật là tịch mịch" Long Nhất lắc đầu nói, thật là làm cho mỹ phụ không nhịn được cười. Vẻ cười này mới là thật không giống như vẻ cười cợt nghề nghiệp lúc nãy.
"Ngài thật quá khoe khoang, nếu thật có bổn sự thì hãy làm cho Tinh Tinh cô nương yêu ngài tới chết đi" Mỹ phụ vừa cười vừa nói.
"Tinh Tinh cô nương này thật sự không có tính khiêu chiến, loại nữ nhân này gọi cũng không đến đuổi cũng không đi, ta cảm giác được mỹ nhân như nàng mới có tính khiêu chiến nhất. Chi bằng ta làm cho nàng yêu ta, thế nào? Long Nhất hắc hắc cười xấu xa vỗ vỗ vào mông của mỹ phụ.
Mỹ phụ tức giận liếc Long Nhất một cái nói: "
Làm đi, ngài thật sự muốn xuất bản lãnh thực thụ làm cho tiểu nữ yêu ngài sao".
Nói xong, hai người liền đi lên trên tầng ba, Long Nhất quan sát tứ phía, nhìn thấy bài trí trên tầng ba thật là thanh nhã, trên hành lang cùng tường gỗ đều xảo diệu đặt các chủng loại hoa cỏ, không khí ngập tràn hương hoa nhàn nhạt, khiến người tâm thần sảng khoái
Đi tới cuối hành lang, Long Nhất thấy hai thị nữ mỹ lệ đứng trước cửa một trái một phải, khi các nàng thấy Long Nhất liền cung kính hành lễ, cùng mở cửa ra để Long Nhất vào.
"
Khách nhân, người vào đi, Tinh Tinh cô nương đang ở bên trong" Mỹ phụ cười nói.
Long Nhất từ từ bước tới, đột nhiên xoay người lại áp vào tai mỹ phụ nhẹ giọng cười nói: "
Mỹ nhân, ta đánh cược nàng trong tương lai không xa sẽ yêu ta, nàng không thấy nàng vừa rồi ở trước mặt ta đã biểu lộ cảm tình rất chân thật sao? "
Long Nhất nói xong liền bước vào phòng, cửa phòng liền được hai thị nữ đóng lại, mỹ phụ nọ đang cắn môi dưới thần sắc biến ảo không ngừng.
"
Lộ Lộ tỷ, người làm sao vậy?" Hai thị nữ thấy mỹ phụ thần tình bất định, vì vậy hỏi.
"
Không sao, cảm ơn" Mỹ phụ lấy lại tinh thần, trên mặt một lần nữa lại xuất hiện nụ cười nghề nghiệp.
Vào trong phòng, lại có một thị nữ trước mặt dẫn Long Nhất tiến tới, nơi này cũng rộng rãi, giống hệt bên ngoài, bên trong phủ đầy các loại hoa thảo, nghĩ đến Tinh Tinh cô nương nọ chắc là người yêu hoa.
Tiếng đàn du dương từ phía trong truyền tới, đích thị là Tinh Tinh cô nương kia đang đàn rồi, nghe thấy âm thanh cũng thuận tai, chỉ là so với tiên nhạc của Lưu Lý thì còn kém xa.
Đi qua một tấm bình phong, Long Nhất liền thấy được thân ảnh yêu điệu phía sau tấm rèm bạch sắc kia. Hai tay đang múa lượn trên đàn. Xuống tới là hai cái bàn hình tam giác, trước bàn là hai nam nhân đang ngồi, một tên mặt hoa da phấn , là một công tử y phục hoa lệ. Người còn lại mắt đầy lệ khí,là một trung niên râu ria xòm xoàm, trên thân không có ma pháp năng lượng ba động, nhưng Long Nhất lại thấy không khí uốn khúc quanh hắn, người này tuyệt đối là một cao thủ, Long Nhất nhìn là biết ngay.
Long Nhất vung tay để cho thị nữ dẫn đường lui đi, rồi hắn từ từ đi tới , ngồi cạnh một cái bàn đã được chuẩn bị cho hắn, trên bàn có điểm tâm và mỹ tửu.
Vừa ngồi xuống, Long Nhất liền cầm bầu rượu trên bàn nhấp vài hụm, cho một miếng điểm tâm vào trong mồm, ngồi gần đó cũng cảm thấy rùng mình, thoạt nhìn thì đó chính là một tên thô lỗ.
Vị công tử kia hừ nhẹ một tiếng, ánh mắt rất khinh thường nhìn Long Nhất, nếu không phải là ngưỡng mộ người đang đánh đàn, chắc hắn không thể chịu đựng được. Loại người này mà cũng có thể tới gặp mặt Tinh Tinh cô nương sao? Cũng không biết người nào đưa hắn tới đây.
"
Ồ chuyện gì đây, Tinh Tinh thì sao, đại gia có tiền chính là muốn đến xem nàng là cái dạng gì, nàng treo tấm lụa trắng này lên để không cho ta nhìn sao" Tinh Tinh cô nương còn chưa đàn xong, Long Nhất liền vẻ mặt không nhịn được lên tiếng chen ngang.
Tiếng đàn tức thì ngừng lại, Tinh Tinh cô nương chưa nói, vị công tử kia liền như dẫm phải đuôi mèo nhảy dựng lên, hắn rút kiếm trên người ra, chỉ vào Long Nhất nói: "
Ngươi là thứ gì, một thất phu như ngươi có thể ngồi ở đây đã là nhờ phúc khí tổ tiên để lại rồi, còn muốn xem mặt TInh Tinh cô nương, nằm mơ đi. Bây giờ ngươi lập tức cút ngay cho bổn thiếu gia, nếu không đừng trách bổn thiếu gia không khách khí".
Long Nhất nhăn mũi, nhai nhai điểm tâm hàm hồ nói: "
Chó không nên ở chỗ này xủa bậy, lão tử lấy nước tiểu bắn chết ngươi".
"
Ngươi… tên gia hỏa thô bỉ này, ta giết ngươi" Công tử kia tức giận không chịu được, tên quần trắng này hoành hành bá đạo, khi nam phụ nữ đã quen, nhưng về chửi người thì hiển nhiên chưa đủ hỏa hầu.
Mũi kiếm như thiểm điện hướng mi tâm Long Nhất đâm tới, đương nhiên, hai chữ thiểm điện này hình như do công tử tưởng tượng ra, trong mắt Long Nhất cái thứ tốc độ này chậm như rùa.
Long Nhất không hề để ý vẫn không nhúc nhích, hăm hở nhai điểm tâm như cũ. Đừng xem thường bàn rượu thịt này, điểm tâm thật sự rất là ngon.
Kiếm cách mi tâm chưa đầy một phân, hai ngón tay đột nhiên hoành không xuất hiện ở mũi kiếm của công tử, nhẹ nhàng dùng chút lực, chỉ nghe đang một tiếng thanh kiếm tan thành từng mảnh.
Long Nhất khẽ ngẩng đầu, thấy trung niên nhân không biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh hắn, thấy Long Nhất nhìn hắn liền khẽ gật đầu, hai người ở rất gần nhau, Long Nhất có thể ngửi thấy mùi màu tươi nồng nặc trên người hắn.
"
Ngươi… các ngươi chờ đấy, ta gọi người lên đây băm các ngươi thành vạn mảnh" Công tử vẻ mặt kinh hãi, ngữ khí bất mãn nói.
"
Vệ công tử, ngươi đã quên quy củ của Hồng Tụ phảng chúng ta rồi sao? Có ân oán gì cũng đều giải quyết bên ngoài, ở trên thuyền sử dụng vũ lực có hậu quả gì người biết chưa" Thanh âm thanh thúy từ sau bức rèm truyền tới, như ngọc oản khinh thấu, thập phần dễ nghe
Công tử mặt trắng bệch, hừ lạnh một tiếng nhưng chuôi kiếm thì từ từ thu về.
Long Nhất cười hắc hắc, ngẩng đầu lên cùng trung niên nhân nhìn nhau, phát giác trong mắt hai bên đều có ánh mắt tán đồng.
Long Nhất biết lời nói của Tinh Tinh cô nương không chỉ cho một mình công tử kia nghe, đồng thời cùng là đề tỉnh hai người không nên làm loạn, hậu quả phi thường nghiêm trọng, thế này xem ra bối cảnh của Hồng Tụ phảng không đơn giản. Nghĩ đến bối cảnh, Long Nhất liền nhớ tới khi nãy nhìn thấy Mộc Hàm Yên tại tầng hai, Hồng Tụ phảng này có phải do nàng mở không.
"
Tinh Tinh cô nương, giả bộ thanh cao cũng có mức độ nhất định, không nên vừa muốn làm kỹ nữ lại muốn lập bài phường, ngươi chính là một kỹ nữ, tấm vải này kéo xuống đi" Long Nhất vuốt râu, nói ra một câu tàn nhẫn, suy luận thô bỉ này thật là vô cùng thú vị.
Tinh Tinh trầm mặc sau rèm, không biết là lời Long Nhất nói với nàng có ý gì.
"
Nàng không kéo ta phải giúp nàng kéo" Long Nhất đứng lên, bước nhanh lên trên.
Chỉ là đúng lúc này, bồn thị nữ cầm kiếm đột nhiên phi thân ngăn trước rèm, con ngươi toát ra sát ý băng lãnh.
"
Lão tử cũng đang muốn nhìn xem Tinh Tinh nổi tiếng thiên hạ là cái dạng gì. Vị huynh đài này, bốn nữ hài này hãy giao cho ta" Trung niên nhân lời ra khỏi miệng, trên người bạo phát một cỗ khí tức kì quái hướng bốn thị nữ cầm kiếm đi tới, không phải đấu khí, không phải ma pháp cũng không phải nội lực, làm cho tứ nữ lâm vào cánh không thể thoát thân được.
Long Nhất nhân cơ hội kéo giải lụa trắng xuống, vị công tử kia cùng trung niên nhân đồng thời đi tới, cùng Long Nhất phát ra một tiếng kinh hô.
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #492


Báo Lỗi Truyện
Chương 492/674