Chương 486: Thiếu chủ của Hắc Ám giáo hội


 
Thái độ cứng rắn của thanh niên nọ khiến bốn gã áo đen sợ run, thanh niên này dù sao cũng là thiếu chủ của họ, mệnh lệnh từ trên là phải mang người sống về chứ mang xác về sợ rằng bọn họ chẳng dám ý kiến
Đang lúc bốn gã áo đen khó xử thì đột nhiên hai đạo hồng quang xuất hiện, hai tiếng kêu thảm thiết vang lên, chỉ thấy hai cái đầu lâu bay ra và máu phun cao hơn trượng
Hai đạo lục quang từ ngực kẻ áo đen vụt ra, đó chính là thúy ma điểu được hắc ám giáo hội phong ấn trên người của nhân viên trung và cao cấp
Không phải là hai gã áo đen không có kết giới phòng ngự mà sức mạnh cùng với tốc độ công kích thật sư vô cùng kinh hãi. Kết giới nọ chỉ giống như một tấm màn bình thường, chẳng có thể ngăn cản dù chỉ một vài giây
Mưa càng lúc làng lớn, cảnh vật trước mắt cũng cơ hồ biến đổi. Khô Cốt cùng với một gã áo đen khác ngây người ra, kinh hãi nhìn thi thể không đầu của đồng bọn. Cách đó không xa một bóng đen dần hiện ra, bóng đen nọ mang Tử thần liêm đao, hồng quang từ hai đồng từ yêu dị chớp lóe trong đêm
"Long Nhị?" thanh niên thì thào
"Khô Cốt, chúng ta chạy thôi…." Gã áo đen kia cảm thấy khí tức tử thần từ Long Nhị, hơn nữa nhìn đồng bọn như thế, lập tức chân phát run, nói xong liền bay vút đi trốn
Xoẹt một tiếng, một tử quỷ trảo xuất hiện, vỗ thẳng tới gã áo đen
Gã lập tức thay đổi, lao về phía Khô Cốt, nhưng hắn cũng không có phát giác tử sắc quỷ trảo kia là do Khô Cốt gọi ra
"Phệ hồn" Khô Cốt khẽ quá một tiếng. Mi tâm gã áo đen đã bị móng vuốt cắm vào
"Khô Cốt, ngươi…." Gã áo đen không thể nào nghĩ đến đồng bọn sẽ xuông tay với hắn, vì thế không có chút phòng bị nào, hắc vụ theo móng vuốt của Khô Cốt hút ra, thân thể kẻ áo đen dần dần xụi dần, cuối cùng ngã thẳng cẳng trên mắt đất
Lúc này, Long Nhất và Liễu Như mới xuất hiện trước mặt Khô Cốt và thanh niên nọ
"Khô Cốt ra mắt sư thúc tổ" Khô Cốt thấy Long Nhất vừa xuất vẻ mặt nhất thời rất kích động.
Long Nhất vỗ vai Khô Cốt nói: "Tốt, vong linh ma pháp thực tiến bộ thần tốc thật"
"Đều do sư thúc tổ chỉ dạy, thân thể con đang từ từ khôi phục như thường, cảm ơn người" Khô cốt vạch ống tay áo rộng thùng thình ra, lớp da trên cánh tay đã bắt đầu phủ kín, chắc rằng tiếp tục tu luyện ma pháp đại thành, thân thể hắn sớm muộn cũng sẽ khôi phục như thường
Long Nhất vui mừng cười, cổ vũ một hai câu, rồi nhìn chằm chằm vào thanh niên hỏi: "Có chuyện gì vậy"
"Thưa sư thúc tổ, vị này là thiếu chủ của Hắc ám giáo hội, theo lệnh của giáo hoàng phải đưa người trở về" Khô Cốt cung kính đáp, rồi lập tức ngẩn đầu nhìn thanh niên nọ. Trong mắt xuất hiện một tia sát khí. Hôm nay, chuyện hắn giết đồng bọn mà bị vị thiếu chủ này nói lại với giáo hoàng, thì cái mạng của hắn khó bảo toàn được, nhưng vì Long Nhất ra tay cứu có lẽ hai người đã có quen biết qua, vì thế hắn mới không dám vọng động
"Thiếu chủ không sao chứ?" Long Nhất quay đầu nhìn vị thanh niên mỉm cười đùa cợt,
"Nhìn cái gì mà nhìn, không có nhìn thấy mỹ nữ sao?" Thanh niên dâm chân một cái, âm thanh trở nên kiều mị, diện mục như hoa nguyệt, thoắt cái từ một thanh niên tuấn tú đã biến thành một mỹ nhân tóc lam, mắt lam, không phải Phong Linh thì còn là ai nữa chứ?
Mắt Phong Linh như phủ lớp sương mù, cắn chặt một cái lao vào lòng Long Nhất.
"Phu quân, thiếp rất nhớ chàng nè" Phong Linh ôm chặt Long Nhất, hít lấy mùi quen thuộc, nước mắt cứ thế trào ra
Trong cơn mưa lớn, đôi tình nhân gặp nhau thân mât sau một thời gian dài nhớ nhung
Một lúc lâu, Phong Linh lấy lại tinh thần đêm mọi chuyện nói hết. Nguyên là Hắc ám giáo hoàng muốn dùng Phong Linh để ép Long Nhất đến Hắc ám giáo hội. Đương nhiên lý do cũng giống Tra Nhĩ Tư là muốn có được bí mật của thần bài truyền thừa. Nhưng lại bị Phong Linh lén nghe được, nàng vội vàng chạy khỏi Hắc ám giao hội để tìm Long Nhất. Sau đó là bị giáo hoàng phái người truy đuổi
Long Nhất nghe xong nhíu mày ngẩng đầu nói với Khô Cốt bên cạnh "Ngươi trở về phục mệnh đi, nhớ chú ý đến nhất cử nhất động của Hắc ám giáo hoàng, về phần đồng bạn của ngươi… ngươi không cần ta phải dậy ngươi phải nói làm sao chứ?"
"Khô Cốt hiểu rõ, sư thúc tổ xin yên tâm" Khô Cốt thi lễ xong, hóa thành đám khói đen đi mất trong đêm mưa.
Long Nhất vừa nhin Khô Cốt biến mất liền vỗ vai Phong Linh buông nàng ra rồi nói: "Đi thôi, chúng ta trở về lều hãy nói" Nhưng khi hắn quay đầu lại thì đã thấy Liễu Như đã mất dạng từ khi nào
"Cái con rồng cái này, không nể mặt tý nào" Long Nhất lẩm bẩm ôm Phong Linh trở về lều
"Thiếu gia… nàng" Vừa vào trướng bồng, Lưu Ly từ trên giường ngồi dậy, thấy Phong Linh ở bên Long Nhất không khỏi run người
Phong Linh cũng xem kỹ Lưu Ly, mái tóc vàng mềm mại, đôi mắt mầu xanh biển, ngũ quan hết sức tinh sảo phối hợp với khí tức thần bí khiến nàng bất ngờ không thôi
"Phu quân, chàng lại lừa được tiểu mỹ nhât này à?" Phong Linh thu hồi ánh mắt véo mông Long Nhất một cái
"Xin chào, ta là Lưu Ly ta không phải là thiếu gia gạt mà ta chính là thị nữ của thiếu gia thôi" Lưu Ly cười khẽ nói, trong lòng tự nhủ không biết thiếu gia này có bao nhiêu thê tử, mà ai cũng xinh đẹp như vậy?
Phong Linh nghe vậy tròn mắt nhìn Long Nhất, thị nữ như thiên tiên thế sao? Thật không thể nào tưởng được. Phong Linh hiểu rõ Long Nhất, là sự thật, lúc đầu Lưu Ly trở thành thị nữ của Long Nhất chính là do ép buộc
"Tốt rồi, đừng nhìn nữa, Linh nhi, giờ nói cho ta biết, vì sao nàng lại trở thành thiếu chủ của Hắc am giáo hoàng?" Long Nhất nhìn Phong Linh cười, nha đầu kia mà giấu giếm thì hắn quả là khổ.
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #486


Báo Lỗi Truyện
Chương 486/674