Chương 483: Quyết định của Khả Hinh


 
Gầm lên giận dữ, tiểu lão hổ và Cuồng Lôi thú thân hình tức thì vụt lớn, quang minh ma lực và lôi hệ ma lực cuồn cuộn tràn ra
Thần thú không có thần bài giống như cọp mất móng vuốt, sức mạnh thần thú trong nội thể chúng cần phải được dẫn động bởi thần bài thì sức mạnh bản thân mới được nhân lên gấp bội
Áp lực và kháng lực ở trọng trạng thái so kè, thời gian này thực sự rất ngắn, vì Nữu nhi đang há miệng để nuốt lấy các luồng năng lượng, nếu như có đủ thời gian, thắng lợi nhất định thuộc về Long Nhất
Nhưng Long Nhất trong lòng biết rất rõ không thể có đủ thời gian để Nữu nhi hấp thu hết năng lượng của đối phương, bởi vì cường độ thu xuất cùng đã tới cực hạn, tám chín mươi phần là lưỡng bại câu thương, nếu nói gở thì song phương đều tiêu tùng hết
Lúc này, biện pháp cùng với Tra Nhĩ Tư thương lượng, đồng thời thu hồi tinh lực và ma lực, nhưng không thể tin được đối phương, vạn nhất có một bên giở trò thì xong đời, cho nên ngoài biện pháp đồng quy vu tận thì chưa có ai nghĩ ra biện pháp nào khác
Long Nhất quay đầu lại mồ hôi túa ra trên khuôn mặt tái nhợt, hắn nhìn nLong Nhấtn, Lưu Ly, Liễu Nhi với ánh mắt xin lỗi, nhưng tam nữ lại đáp trả với anh mắt kiên quyết không hề hối hận
Trong một gian thạch thất nhỏ như vậy lại tràn đầy năng lượng hủy diệt thiên địa, nếu không phải thạch thất này được xây bằng các vật liệu đặc thù, lại thêm mấy pháp trận phòng ngực thì sớm đã bị năng lượng hủy diệt biến thành tro bụi rồi
Nhưng dù thế nào thì khả năng chịu đựng cũng đã tới mức cực hạn. Nó bắt đầu chấn động mãnh liệt,
Lúc này trời mới mờ mờ sáng, đa số mọi người vẫn còn mơ màng trong giấc ngủ, đương nhiên là có cả Đông Phương Khả Hinh, nàng vụt mở mắt, dĩ nhiên là cảm giác thấy năng lượng phát ra từ thạch động
Thạch thất đặt ở tầng một của Quang minh giáo đường khiến cho Khả Hinh ở trên thấy chấn động ngày càng mãnh liệt. Cửa thạch thất chỉ có mình nàng, theo lý mà nói chấn động mạnh như vậy chắc chắn sẽ kinh động tới quang minh giáo chủ cùng với tế tự, chỉ là họ còn đang phải vất vả để chống lại sự đau đớn trong ý thức hải. Bọn họ không tưởng được là tính mạng mình tới hồi kết, bởi do kẻ kết thúc đó chính là kẻ mà họ sùng bái, giáo hoàng Tra Nhĩ Tư
Ào Ào. Trong cơn chấn động mãnh liệt, cửa lớn của thạch thất bắt đầu xuất hiện các vết nứt rạn, tách dần ra khỏi cửa đá.
Đông Phương Khả Hinh thấy có khe hở, lập tức ẩn thân vào bên tường. Bởi vì nàng đã thấy được cái năng lượng khó tin kia
Ầm, một tiếng nổ lớn, năng lượng cường đại kiến cửa đã bị phá hủy hoàn toàn. Ngay cả vách tường cùng ma pháp thủy tinh cũng hoàn toàn sụp đổ, theo đó khoảng sân rồi của Giáo đường xem giống như là bị người ta cắt ra vậy
Khả Hình cũn thấy lòng ngực khó chịu, mái tóc bị xổ tung, nếu không phải nàng đã sớm có chuẩn bị thì chắc đã bị cuốn bay mất rồi
Đợi đến lúc luồng năng lượng qua đi, Khả Hinh từ từ nhìn vào trong thạch thất, tình hình bên trong khiến nàng sợ đứng tim
"Khả Hinh, nữ nhi của ta, nhanh tới giết Tây Môn Vũ, Con ghét hắn nhất đời mà?" Tra Nhĩ Tư sơ với Long Nhất cũng không tốt hơn, đều như cảnh củi khôi kiệt, nhìn thấy Khả Hinh đúng là mừng như điên
Khả Hinh toàn thân chấn động, trong mắt hiện lên vẻ hoang mang. Nàng từ sau vách tường, từ từ xuất hiện, bước từng bước từng bước tiến vào trong
Long Nhất trong lòng cũng kinh hãi, hắn tin nLong Nhấtn sẽ đứng về phía hắn, nhưng Khả Hinh thì lại khác, nagnf đã bị Tra Nhĩ Tư thi triển pháp chú, nàng ta chắc chắn phải tuân lời của Tra Nhĩ Tư. Lúc này song phương không thể phân thân, Khả Hinh là người duy nhất có thể chủ động, nếu như nàng động thủ, hắn cùng với mấy mỹ nhân chắc chắn toi, không biết có thể trôi về cái thế giới trước kia không
Tra Nhĩ Tư đứng giữa thạch thật, cách Long Nhất không xa, hai người có thể nói là râu tọc dựng ngược, áp lực cùng với kháng lực tất cả đều tập trung ở phạm vi giữa này
"Quẹt, quẹt, quẹt" tiếng bước chân Khả Hinh vang lên như tiếng sấm trong lòng mọi người
Long Nhất khẽ cắn môi, hắn ngồi đợi chết sao? Hắn không làm được, nếu như Khả Hinh giết hắn thật, như vậy hắn cũng phải cùng nàng đồng uy vu tận
Tra Nhĩ Tư mở to mắt, mặt méo mó, cười cười thoạt nhìn trong rất ghê rợn
Khả hinh dần dần đi tới trung tâm, nhưng vừa mới bước tới đã bị áp lực cùng khác lực đẩy bắn ra ngoài, năng lượng khổng lồ như thế có thể để mặc nàng bước quan được sao
"Phụt" Long Nhất phun ra một ngụm máu, cười khì nói: "Tra Nhĩ Tư, đừng uổng phí tâm cơ nữa, toàn bộ hãy cùng tới thắm U minh một lượt nào"
Tra Nhĩ Tư cũng nở nụ cười có vẻ đắc ý" Tấy Môn Vũ, chín tầng U Minh bổn giáo không phải phụng bồi, ngươi có người đẹp làm bạn, cũng chẳng bạc đãi người đâu, rồi những người có mối quan hệ với người sẽ cùng người xuống thôi, không phải cô đơn đâu"
Khả Hinh ánh mắt lóe lên, cùng trong mối quan hệ với Long Nhất không phải là nàng và cả Đông Phương gia tộc sao
"Khả Hinh, lại đâu, ta có cách để mở cho con, nhưng chỉ được 3 giây thôi, con phải tức khắc giết bọn chúng" Tra Nhĩ Tư gào lên
Khả Hinh đáp lại, mặt không chút thay đổi tiến lên, ánh mắt chán ghét nhìn Long Nhất, chỉ thấy mái tóc đen, khuôn mặt tuấn tú của hắn vốn bị áp lực khiến nó méo mó, mũi miệng đều có máu tười, trong rất thê thảm
Giữa lúc ngơ ngẩn, Khả Hinh mơ hồ nhớ lại lúc bé, một tiểu nam hài tay cầm cây côn gỗ, mặt mũi bầm dập vì bảo vệ nàng, một chống lại đòn của bảy tám đứa lớn nhỏ.
"Biểu Ca, sau này lớn lên muội nhất định muốn làm vợ của huynh, huynh đứng quên nhé" Lời thề nọ giờ đây quanh quẩn bên tai nàng
"Khả Hinh, con chuẩn bị chưa?" Giọng Tra Nhĩ Tư cắt đứt dòng hồi tưởng của Khả Hinh, trên mặt nàng vẫn như cũ không chút thay đổi
Khả Hinh gật đầu, Quang minh pháp trượng giơ lên, nét mặt phút chốc hiện nét đau khổ
Tra Nhĩ Tư cười tàn nhẫn, bạch quang từ người lão chợt lóe sáng chói lòa, không hiểu là rốt cuộc lão làm cái gì, nhưng áp lực cùng kháng lực nháy mắt bị vạch ta một cửa nhỏ, và Khả Hinh lúc này cũng như tia chớp lao vào trong cửa mở sẵn này
Ánh mắt Long Nhất tối xầm, khẩn trương nhìn Khả Hinh đang lao vào, nhìn thấy nét mặt đau khổ, hai dòng lệ từ mắt nàng rơi xuông
"Khả Hinh, …. Khả Hinh… Tại sao….?" Lúc này âm thanh yếu ớt đứt quãng của Tra Nhĩ Tư truyền tới, vẻ mặt nghi hoặc không cam lòng
Long Nhất vừa quay lại, ánh mắt ngưng lại, thần sắc lộ vẻ kinh ngạc không tưởng tưởng nổi, chỉ thấy Tra Nhĩ Tư, miệng phun máu tươi, trên bụng lão không biết từ khi nào đã được gắn thêm một cái chuôi trủy thủ lộ ra ngoài
"Đây…." Long Nhất nhất không dám tin, hắn cùng tam nữ cũng lộ ánh mắt khiếp sợ
Áp lực theo thương thế của Tra Nhĩ Tư bị đẩy lùi, không bao lâu sau bị năng lượng chống đối phản phệ. Có thể nói thắng lợi trong tầm mắt Long Nhất, nhưng kết quả này dĩ nhiên là Long Nhất không thể nào nghĩ được vì Khả Hinh. Hắn vẫn tưởng rằng thanh chủy thủ kia sẽ phải cắm trên mình hắn
"Xin lỗi, xin lỗi… con không thể nhìn biểu ca chết, càng không thể nhìn Tây Môn gia tộc cùng với Đông Phương gia tộc bị tổn hại được…. " Khả Hinh ôm mặt òa khóc.
"Sao có thể? Ta rõ ràng…" Tra Nhĩ Tư cười thảm một tiếng, hắn rõ ràng có thi triển trên người Khả Hinh, nhưng tại sao nàng lại không nghe hiệu lệnh?
"Con biết người có tác động để con hận biểu ca, khiến cho con phải nghe lời người, nhưng có lẽ là con yêu chàng quá sâu đậm, mỗi khi nhớ đến, con không thể nào cầm lòng được…" Khả Hinh khóc nói, quan người nhìn Long Nhất : "Biểu cam ngày đó huynh không phải hỏi muội quát huynh cuối cùng là để làm gì phải không?"
Long Nhất gật đầu
"Muội muốn chứng minh rằng dù muội có cố gắn quên huynh, thậm chí can tâm tình nguyện để giáo hoàng dùng tình chú khống chế tình cảm, nhưng muội vẫn không thể nào quên được huynh. Huynh nói muội không biết yêu, nhưng muội hiểu được cảm giác đây là yêu, muội yêu huynh biểu ca, muội yêu huynh" Khả Hinh rơi lệ nhìn Long Nhất.
Long Nhất trong lòng nổi lên dự cảm xấu, hắn nghiến răng tăng cường thôi động tinh lực.
"Tây Môn Vũ, đừng đắc ý, nếu muốn chết, toàn bộ sẽ phải chết cùng" Tra Nhĩ Tư tự biết sinh cơ đã tuyệt, điên cuồng cười hai tiếng, trên người bạch quan bạo phát, cùng lức đó bốn tên pháp thần ở bốn góc cũng phát ra bạch quang chói mắt.
"Không xong rồi, bọn chúng tự bạo" Liễu Như kinh hô, năm tên pháp thần tự bạo, uy lực này đủ để huy diệt thiên địa rồi
Năng lượng bắt đầu điền cuồng ngưng tụ, tóc tai dựng đứng, hơi thở tử vong từ cốt tủy nổi lên.
Liễu Như, chắp hai tay lại, trên hư không xuất hiện một không gian đen thui xuất hiện bên cạnh mọi người, nàng hô nhanh: "Tất cả vào mau"
Long Nhất nghiến răng thu hồi thần thú cùng Long Nhất, kéo Khả hinh, Nạp Lan Như Nguyệt Lưu Ly lao vào pháp trận
Chỉ một giây, Khả Hinh chợt xông ra ngoài, một giọt lệ vẫn còn vương trân mặt Long Nhất, nàng đắm đuối nhìn Long Nhất, khóe miệng nở nụ cười thật đẹp
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #483


Báo Lỗi Truyện
Chương 483/674