Chương 479: Ai đả thương thần bí tiên tử?


 
Long Nhất đang sảng khoái hồn bay tận chín tầng mây thì bị Nạp Lan Như Nguyệt đột nhiên xông vào làm cho cả kinh há hốc mồm, trong thời gian ngắn đúng là không biết nên phản ứng như thế nào. Mà đầu của Như Mộng thì vẫn cứ nhịp nhàng lên xuống, toàn bộ tinh thần đã chìm đắm trong dục vọng, rốt cuộc vẫn chưa phát hiện Nạp Lan Như Nguyệt đã xông vào đến nơi.
"Ngươi… các ngươi…" Nạp Lan Như Nguyệt bị khung cảnh dâm mỹ này làm cho hô hấp dồn dập, mặt nóng như lửa, tựa vào cánh cửa lắp bắp nói không nên lời.
Lúc này tiểu la lỵ mới ý thức được chuyện gì đã xảy ra, toàn thân đột nhiên cứng đờ lại, nhả đại gia hỏa trong miệng ra rồi quay đầu nhìn lại, khóe miệng vẫn còn dính chút nước bọt, đúng là dùng hai từ dâm mỹ là có thể khái quát được.
"Tỷ tỷ, muội…" Tiểu la lỵ lúng túng dùng tay che mồm lại, quai hàm do hoạt động trong thời gian dài nên có chút tê dại.
"Ngươi còn không mau đi ra ngoài" Nạp Lan Như Nguyệt tức giận nói, trong lòng thì tức giận nhưng thân thể thì lại trở nên mềm nhũn.
"Không ra" Tiểu la lỵ mặc dù rất sợ sự uy nghiêm của tỷ tỷ, nhưng lúc này thì nàng không thể quản nhiều như vậy, liền rúc sau lưng Long Nhất hướng Nạp Lan Như Nguyệt mà lè lưỡi.
Nạp Lan Như Nguyệt nghiến răng tiến tới muốn kéo muội muội ra, nói là ghen thì cũng không hẳn, nói không phải là ghen cũng không hẳn, mặc dù sớm đã chuẩn bị tinh thần để cùng muội muội thờ một chồng, nhưng không ngờ khi việc đến trước mặt cảm giác lại phức tạp như vậy.
Long Nhất lúc này cũng đã lấy lại tinh thần, có chút kinh ngạc trước phản ứng của Nạp Lan Như Nguyệt, trước đây Nạp Lan Như Nguyệt cũng đã từng cùng Vô Song hầu hạ hắn ngủ, lại nói tiểu la lỵ này chính là muội muội của nàng, cần gì phải ghen chứ. Hắn dang tay ôm Nạp Lan Như Nguyệt vào lòng, bất quản mọi việc hôn lên môi nàng.
Nhưng Tiểu la lỵ nghịch ngợm lại vặn vòi nước ma pháp trên tường, dòng nước trong mát phun xuống, làm cho hai người ướt như chuột lột.
Nạp Lan Như Nguyệt căn bản không có chút lực miễn dịch nào đối với đôi môi nóng bỏng của Long Nhất, lúc cái lưỡi linh xảo của hắn khua khoắng trong miệng nàng toàn thân liền vô lực trở nên mềm nhũn. Mặc kệ cho Long Nhất muốn làm gì thì làm.
Việc đến mức này, Long Nhất một không làm hai không nghỉ, vừa ôm hôn Nạp Lan Như Nguyệt vừa cởi quần áo ướt của nàng ra, không lâu sau cả hai người đều đã không một mảnh vải che thân.
Thân hình Nạp Lan Như Nguyệt không giống với thân hình mới lớn của nha đầu Như Mộng, Long Nhất phải khai phá tưới tắm rất lâu mới khiến cho thân hình nàng trở nên quyến rũ thành thục, hai bầu ngực trắng trẻo căng đầy cực kỳ đàn hồi, cặp mông trắng nở nang cong cong rất dụ người, thân thể phóng đãng rên rỉ hô hấp như lửa cũng là một cũng là một công cụ cơ bản, uyển chuyển du dương làm cho thú tính của con người bộc phát.
Nạp Lan Như Nguyệt hai tay chống lên trên bức tường bạch ngọc, cặp mông trắng cao cao nhích lên. Còn Long Nhất thì đứng ở sau lưng mãnh liệt đâm tới, bộ ngực cùng cặp mông lắc từng trận từng trận. Làm cho hồn phách Long Nhất bay bổng, nữ nhân bên trong thường dâm đãng. Nạp Lan Như Nguyệt đương nhiên là nhân tài trong số đó.
Tiểu la lỵ trợn mắt há mồm nhìn Long Nhất cùng Nạp Lan Như Nguyệt đao thật thương thật diễn một màn xuân cung ngay trước mặt nàng, trong đầu trở nên trống rỗng, chỉ là ánh mắt vẫn không chớp quan sát động tác của Long Nhất, xem ra thực sự là đã bị làm cho kinh ngạc một phen rồi. Đương nhiên, chỉ có mỗi tiểu la lỵ là trợn mắt há mồm, do khi Nạp Lan Như Nguyệt xông vào phòng tắm không có đóng cửa, tình cảnh bên trong đương nhiên là bị Lưu Ly nhìn thấy hết. Ngay từ đầu tiểu la lỵ đã buột mồm nói ra thế đánh cửa sau mà Nạp Lan Như Nguyệt rất thích. Nàng không thể tưởng tượng được nam nữ hoan ái lại có thể trở nên dâm đãng đến thế này, như thế xem ra đêm qua cùng Long Nhất tổ chức lễ trưởng thành trên bãi biển cũng chỉ như món khai vị mà thôi.
Xuân tình lai láng. Càng không thể vãn hồi, Long Nhất cuối cùng cũng không ngắt hồng hoàn của Tiểu la lỵ (nôm na là không xơi ^^), lại kéo Lưu Ly ở bên ngoài vào trong phòng tắm. Một rồng chiến hai phượng, lại còn có tiểu la lỵ ở bên ngoài cổ vũ quan sát, có thể tượng tưởng được trường đại chiến giữa nam và nữ này kịch liệt tới mức nào.
Mãi lâu sau, Long Nhất toàn thân mồ hôi mồ kê đầm đìa, ngay cả đầu ngón chân cũng không muốn động đậy, đặt Lưu Ly và Nạp Lan Như Nguyệt vào trong bồn tắm, tiểu la lỵ Như Mộng tới lúc cuối cũng không chịu được nữa chạy thẳng ra ngoài.
"Phu quân, chàng thật là khốn kiếp, tiện nghi gì cũng đều bị chàng chiếm hết rồi" Nạp Lan Như Nguyệt hai mắt mê ly nhắm hờ, hàm răng khẽ cắn vào ngực Long Nhất.
"Tiện nghi không để ta chiếm thì muốn để ai chiếm đây" Long Nhất đắc ý cười ha ha nói, bàn tay đặt tại ngực của hai nàng khe khẽ vuốt ve.
Nạp Lan Như Nguyệt ngẩn ra, Long Nhất nói thế cũng đúng, tiện nghi không để cho hắn chiếm thì để cho ai chiếm đây? Nàng có chút không hiểu tại sao vừa rồi nhìn thấy sự việc giữa Như Mộng và Long Nhất thì trong lòng lại có chút phức tạp như vậy, lẽ nào bởi vì Như Mộng là muội muội của mình nên càng để ý tới sao? Tuy nói quy củ của Thương Lan đại lục là nữ tử tròn mười lăm tuổi mới được thành thân, nhưng kỳ thật cũng có rất nhiều nữ tử chưa tròn mười lăm đã lấy chồng, nàng không muốn Như Mộng trao thân cho Long Nhất trước tuổi mười lăm là bởi vì muốn chiếm hữu Long Nhất thêm một thời gian nữa sao?
Long Nhất vỗn cũng có nghi vấn, nhưng hắn không có hỏi, lòng dạ của nữ nhân vốn hay thay đổi, cảm giác luôn luôn thay đổi theo trạng thái tinh thần, chuyện này hắn cũng không phải lo lắng lắm.
Cõ lẽ là vừa mới cùng nhau lõa thể hầu hạ Long Nhất, Nạp Lan Như Nguyệt cùng với Lưu Ly liền trở nên rất thân mật, đối với lai lịch của Lưu Ly, nàng vốn thông minh nhìn thấy Long Nhất có vẻ không muốn nói cũng không hỏi lại nữa.
Đêm hè sao sáng đầy trời đột nhiên bị mây đen che phủ, sấm chớp đùng đùng, mưa to như trút nước, nhiệt độ liền trở nên cực kỳ mát mẻ, thật ra lúc này không phải là mưa mùa hè thật sự mà là lực lượng của ma pháp sư.
Long Nhất ngồi trên sân thượng ở tẩm cung của Nạp Lan Như Nguyệt lẳng lặng nhìn trời mưa, lúc này cũng đã khuya, Nạp Lan Như Nguyệt cùng với Lưu Ly bị Long Nhất vui đùa lâu như vậy, nói vài câu liền chìm vào giấc ngủ.
Đêm mưa gợi lên nỗi nhớ quê nhà, màn đêm mưa gió này luôn làm cho người ta mơ hồ có chút thương cảm, mà tâm tư của Long Nhất thì lại càng phức tạp, thân thể và linh hồn hắn sớm đã hoàn toàn dung nhập vào thế giới này, bởi vậy Cuồng Long đế quốc đã trở thành gốc rễ của hắn, không khỏi luôn luôn có chút nhớ tới phụ thân Tây Môn Nộ vẻ mặt uy nghiêm, nương thân Đông Phương Uyển luôn chiều chuộng hắn, thêm Mộ Dung Bác vừa là thầy vừa là bạn, còn có thê tử của hắn Nam Cung Hương Vân luôn mòn mỏi chờ mong, hắn ly khai cũng đã gần hai năm, nghĩ lại thật sự có lỗi với nàng ấy.
Khẽ thở dài, Long Nhất dựa vào lưng ghế, cầm lấy một bình rượu ừng ực tu lấy hai ngụm, lẩm bẩm nói:" Đáng tiếc hải hồn mỹ tửu của Nạp Lan Vô Cực đã hết, lại không còn Bách hoa nhưỡng của tinh linh tộc, thực sự là không chịu nổi".
Tục ngữ có câu do kiêm nhập xa dịch, do xa nhập kiệm nan (từ tiết kiệm thành phung phí thì dễ, từ phung phí thành tiết kiệm thì khó), uống những loại mỹ tửu cao cấp như Bách hoa nhưỡng với Hải hồn tửu đã quen, loại rượu quả này chỉ có thể uống giải khát chứ không thể vừa ý được.
Đột nhiên, một tiếng hạc kêu từ trong màn mưa mơ hồ truyền tới, làm cho Long Nhất cả kinh vội vã đứng lên.
"Bạch Vũ? Mộc Hàm Yên xảy ra chuyện sao?" Long Nhất không suy nghĩ nhiều, nhún chân một cái toàn thân bay thẳng vào trong màn đêm mưa gió, phàm là thần thú đếu có linh tính, Bạch Vũ cũng không ngoại lệ, vừa rồi tiếng kêu của nó mang theo sự lo lắng và bi thương, cho nên ý nghĩ đầu tiên trong đầu Long Nhất là Mộc Hàm Yên đã xảy ra chuyện.
Bay theo hướng tiếng hạc truyền tới, Long Nhất dùng càn khôn đại na đi vận đến cực độ, tìm kiếm thân hình của Mộc Hàm Yên.
Tìm trên bãi biển một lúc lâu, Long Nhất rốt cục cũng đã cảm nhận được linh khí trên thân Bạch Vũ ở trên một bãi biển hoang vắng, Hắn lắc người mấy cái, toàn thân lóe lên như quỷ mị.
Chỉ thấy được Bạch Vũ đang dang rộng đôi cánh, mỏ hạc cạ cạ vào nhân ảnh đang nằm dưới cánh của nó, thỉnh thoảng lại kêu lên mấy tiếng bi ai.
"Hàm Yên…" Long Nhất rất chân thành, hô to một tiếng hạ xuống bên cạnh đôi cánh của Bạch Vũ, gọi tên Hàm Yên.
Chỉ là khi Long Nhất nâng nhân ảnh lên nhìn một cái, không khỏi sửng sốt, phát hiện nữ nhân đang hôn mê này không phải là Mộc Hàm Yên, mà là thần bí tiên tử phong hoa tuyệt đại.
"Sao lại có thể là nàng?" Nàng như thế nào lại biến thành thế này?" Long Nhất lẩm bẩm nói, mặc dù thần bí tiên tử toàn thân bẩn thỉu, vẻ mặt vàng vọt, thất khiếu chảy máu, nhưng Long Nhất biết mình không có nhận sai.
Long Nhất lúc này cũng không thể nghĩ nhiều, đặt tay lên lưng nàng truyền nội lực sang để trị thương cho nàng, theo phán đoán ban đầu của hắn, linh hồn của thần bí tiên tử thụ thương cực kỳ nghiêm trọng, thất khiếu chảy máu chính là dấu hiệu của việc linh hồn đã thụ thương.
"
Tinh thần lực thật là mạnh, người nào có năng lực làm cho nàng trở thành thế này?" Long Nhất thu tay lại, mơ hồ đã xác định được là thần bí tiên tử bị tập kích, nhưng thần bí tiên tử bản thân có tinh thần lực rất mạnh mẽ, hơn nữa hắn cũng đã giao thủ qua với nàng, căn bản không thể làm nàng bị thương, theo đó suy ra, người đả thương nàng chẳng phải so với bản thân mình còn cường đại hơn rất nhiều hay sao.
Long Nhất ôm lấy thần bí tiên tử, phá bỏ kết giới, chuyển người phi lên trên lưng Bạch Vũ, nói:"
Bạch Vũ, đưa chúng ta về".
Bạch Vũ bản thân có sự thông linh, nó dường như đối với Long Nhất rất tín nhiệm, nghe vậy liền dang cánh bay cao, tốc độ như hỏa tiễn, trong chớp mắt đã tới Thúy Yên các.
Long Nhất ôm thần bí tiên tử tiến tới phòng của Mộc Hàm Yên, trong phòng tối đen như mực, hiển nhiên Mộc Hàm Yên ra ngoài có chuyện vẫn chưa về.
Ôm thần bí tiên tử đặt lên giường, Long Nhất đang định cởi bỏ quần áo đã vướng bẩn của nàng ra, tay vừa mới đặt lên ngực nàng liền có chút rụt rè rút ngay lại, dù sao thần bí tiên tử cũng không phải như Mộc Hàm Yên, không thể nhân lúc nàng bị thương như thế này mà chiếm chút tiện nghi được, đúng không? Mặc dù hắn rất vui vẻ thướng thức thân thể cao quý của thần bí tiên tử một chút.
Trầm tư trong chốc lát, Long Nhất chạy ra gọi một cô nương của Thúy Yên các tới giúp thần bí tiên tử thay quần áo.
Cô nương này đương nhiên là biết quan hệ giữa Mộc Hàm Yên và Long Nhất, trước kia gặp mặt cũng hay nói giỡn cười đùa ầm ĩ, thuận tiện cũng vuốt ve nhau một chút, cô nương này giúp thần bí tiên tử thay quần áo xong liền cười nói đi ra: "
Phò mã gia cũng thật là lớn mật, dám thừa dịp bà chủ vắng mặt mang nữ nhân tới, ngài nếu không hảo hảo hối lộ cho thiếp, thiếp sẽ đem việc này báo cáo".
Long Nhất ngây người, ngạc nhiên nói: "
Nàng không nhận ra nàng ta sao? Nàng ta không phải ngày nào cũng ở bên cạnh bà chủ của nàng sao?"
"
Không có, thiếp từ trước tới nay chưa từng gặp qua nàng ta, lúc nào bà chủ cũng đi về một mình, căn bản không có người khác ở cùng" Cô nương này cũng ngạc nhiên nói.
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #479


Báo Lỗi Truyện
Chương 479/674