Chương 478: Xuân tình trong phòng tắm


 
Chưa từng tiếp xúc thân mật thế này, làm cho Long Nhất toàn thân máu nóng sôi trào, cặp ngực của tiểu la lỵ ma sát cạ cạ vào lưng và tay hắn, hơn nữa lại còn có hương thơm dụ hoặc từ thân thể thiếu nữ, đúng là có thể lấy đi cái mạng già của hắn.
"Mộng nhi, muội… muội mau ra ngoài đi" Long Nhất trong giãy dụa mà nói, sau cùng trong đầu vẫn còn chút lý trí.
"Không ra, muội muốn cùng tỷ phu tắm rửa" Tiểu la lỵ mặt nóng bừng thì thầm nói, đột nhiên trong cơn mê loạn dùng hai tay ôm chặt lấy Long Nhất.
Thân thể Long Nhất cứng lại, cắn môi đẩy tiểu la lỵ ra, cũng không nghĩ vì thế mà không còn chút che đậy gì nữa, tiểu huynh đệ thô dài dữ tợn đang dựng thẳng đứng lên uy phong lẫm liệt.
"Ối…" Tiểu la lỵ nhìn thấy đại gia hỏa dưới hạ thân Long Nhất, sợ hãi kêu lên một tiếng, thân thể mềm mại run rẩy, con tim đập thình thịch càng nhanh hơn, khí lực toàn thân trong nhất thời như bị hút hết, một lúc sau hai chân trở nên mềm nhũn tê dại ngồi phịch xuống.
Thử nghĩ một người khi không chuẩn bị mà tê chân ngã xuống, chắc chắn sẽ cố túm vào một cái gì đó, tiểu la lỵ cũng không phải ngoại lệ, tay quơ một cái, nắm trúng ngay lấy tiểu huynh đệ của Long Nhất, thân thể lập tức tiến gần tới Long Nhất.
Long Nhất rên một tiếng đau đớn, địa phương kia của nam nhân là nơi cực kỳ yếu ớt, hung hăng nắm kéo như vậy đương nhiên là đau đớn, chính là khi tiểu la lỵ nắm tiểu huynh đệ của hắn, lúc thân thể hai người sát lại gần nhau, hắn không khỏi sợ ngây người.
Một người lõa thể thì đang đứng còn một người lõa thể thì đang quỳ, mà tiểu la lỵ không chỉ có một tay nắm lấy tiểu Long Nhất, ngay cả mặt cũng dính sát vào tiểu Long Nhất, thật là quá kích thích đi, ít nhất bây giờ trong đầu Long Nhất không còn chút ý niệm muốn đuổi tiểu la lỵ ra ngoài nữa.
Nạp Lan Như Mộng ngẩng đầu, cánh tay vẫn nắm chặt như cũ, nhưng vẻ mặt cũng có chút si ngốc.
"Chết mất…" Long Nhất rên rỉ một tiếng nhìn thấy Nạp Lan Như Mộng khẽ nhếch miệng, tiểu huynh đệ hắn chỉ cách nàng vài thốn, cũng có thể cảm nhận được từng trận hơi nóng do nàng thở ra.
Theo bản năng, không tự chủ được, eo Long Nhất nhích nhích về phía trước, tiểu huynh đệ đúng là đã tách môi nàng ra chui vào hơn một nửa, đôi môi nàng bị biến thành hình chữ O.
Long Nhất ngây người, toàn thân như có một dòng điện chạy qua, bức tranh này thật là quá tà ác đi, kích thích này khiến hắn thiếu chút nữa đã đưa tay đầu hàng rồi.
Mà Nạp Lan Như Mộng ngây ngốc một hồi lâu đã tỉnh lại, cũng ý thức được cái vật đang nắm trong tay và ngậm trong miệng là thứ gì, tâm lý nàng liên hốt hoảng muốn nhả ra, nhưng ý thức thì là thế còn thân thể nàng thì vẫn bủn rủn vô lực như cũ.
"Á… Mộng nhi, giúp tỷ phu" Long Nhât rên rỉ nói, bắt đầu lắc eo tới lui. Động tác mạnh quá sợ làm tiểu la lỵ bị thương.
Nạp Lan Như Mông giương mắt, nhìn thấy ánh mắt rực lửa nóng bỏng của Long Nhất, ánh mắt sảng khoái, dũng khí liền chiến thắng sự ngượng ngùng trong lòng, vốn cũng muốn mang thân thể của mình trao cho hắn.
Nam hoan nữ ái theo lẽ tất nhiên là bản năng của động vật, Nạp Lan Như Mộng thấy có thể làm cho Long Nhất sảng khoái, liền thuận theo động tác của Long Nhất, đầu lưỡi mềm mại thỉnh thoảng lại đánh qua đánh lại một chút, thật là kích thích cho Long Nhất huyết mạch trào dâng, động tác liền không tự chủ được mạnh thêm một chút.
Nhưng miệng của tiểu la lỵ này không lớn lắm, mà gia hỏa của Long Nhất cũng thật là có chút khủng bố, tiểu la lỵ lại không biết kỹ xảo nuốt sâu, động tác mạnh thế này tự nhiên làm cho tiểu la lỵ không thể chịu nổi.
Không tận hứng thì Long Nhất đương nhiên không thể bỏ qua, đành phải chỉ dẫn cho tiểu la lỵ. Động tác phức tạp, kỹ xảo dùng lưỡi, tay phải phối hợp thế nào đem ra giảng giải hết thảy.
Cũng may tiểu la lỵ thông minh, hơn nữa vì muốn làm cho Long Nhất sảng khoái, không lâu sau cũng rất ra dáng, còn Long Nhất thì chuyên tâm hưởng thụ khoái cảm, loại cơ hội này không phải lúc nào cũng có.
Mà lúc này ở bên ngoài phòng tắm, Lưu Ly ở trên giường cũng đứng ngồi không yên. Do phòng tắm không có cách âm kết giới, cho nên động tĩnh ở bên trong bên ngoài đều nghe rõ, Long Nhất rên rỉ hơi thở có chút gấp gáp khiến cho nàng mặt đỏ ửng, trống ngực đánh liên hồi, trong đầu không khỏi tưởng tượng ra động tác và biểu tình của Long Nhất và Nạp Lan Như Mộng.
"Đáng ghét, lớn tiếng như vậy, thất là xấu hổ" Lưu Ly ôm lấy bộ mặt đỏ bừng, hít sâu một hơi từ giường đứng lên đi ra ban công.
Tiếng sóng biển rì rào rốt cục cũng áp trụ được dục vọng trong lòng. Làm cho Lưu Ly bất giác thở ra một hơi dài.
Lúc này mặt trời đã dần dần lặn xuống mặt biển. Cảnh tượng thật là ngoạn mục mê người. Nhất thời hấp dẫn toàn bộ tinh thần của Lưu Ly. Mặc dù nàng sống ở biển nhiều năm, nhưng vẫn chưa từng nhìn thấy cảnh tượng này. Bầu bạn với nàng chỉ có nước biển và các loại tôm cá.
"Hóa ra thế giới loài người đẹp thế này, nhà cửa san sát, thành thị hùng vĩ, người đi lại khắp nơi, còn có phong cảnh mỹ lệ như vậy nữa" Lưu Ly chống cằm tự mình lẩm bẩm. Lần đầu tiên tới thành thị của nhân loại, tất cả đối với nàng đều thực sự là cực kỳ mới mẻ, hơn nữa ở đây không có cô đơn như đáy biển, bởi vì ở đây có rất nhiều rất nhiều người, loại náo nhiệt này từ trước tới nay nàng chưa từng cảm thụ qua, bời vì trong quá khứ thế giới của nàng chỉ có mỗi Bích Phỉ a di và Tiểu Thước làm bạn.
Lại nghĩ tới không lâu nữa phải rời xa biển lớn, Lưu Ly trong lòng có chút không nỡ, biển lớn dù có cô đơn nhưng vẫn là nhà của nàng, rời xa biển lớn theo tình lang của nàng tiến vào thế giới loài người, không khỏi có chút bàng hoàng. Huống hồ nàng cũng không nỡ rời xa Bích Phỉ a di với Tiểu Thước. Cũng may nàng còn có tình lang ở bên cạnh, từ lúc trao thân gửi phận cho hắn, tình lang ở đâu nới đó sẽ là nhà của nàng, nhưng nhất định phải có một thời gian để thích ứng.
Đang lúc Lưu Ly đứng trên ban công nhìn ra biển lớn, Nạp Lan Như Nguyệt một thân trang phục nữ hoàng mỹ lệ vẻ mặt uể oải đi tới, vừa quay lại việc đầu tiên là đi tới phòng tắm, muốn tắm rửa để xua đi sự mệt mỏi toàn thân, cũng không phát hiện ra Lưu Ly.
Vốn Nạp Lan Như Nguyệt thường thức rất khuya để xử lý chính sự, nhưng hôm nay nàng biết Long Nhất mấy ngày nữa sẽ ra đi, tự nhiên là muốn đi nghỉ ngơi sớm để cùng với Long Nhất hoan hảo một phen.
Mà Lưu Ly nhìn theo bóng dáng Nạp Lan Như Nguyệt, mồm há hốc nhưng không thể nói lên lời.
Vừa tới cửa phòng tắm, Nạp Lan Như Nguyệt liền nghe thấy âm thành kỳ quái từ bên trong truyền ra, làm thê tử đã lâu nàng đương nhiên đoán được bên trong là đang diễn ra trò gì.
Nạp Lan Như Nguyệt nghe xong liền đỏ mặt lấy lại tinh thần, đột nhiên sắc mặt biến đổi, bời vì nàng nghe thấy tiếng hừ hừ của muội muội mình.
"Tên chết tiệt, không phải đã nói trước khi Như Mộng tròn mười lăm tuổi không được động đến nó sao?" Nạp Lan Như Nguyệt mở miệng mắng chửi, trong lòng phẫn nộ "phành" một tiếng mở tung cửa phòng tắm, nhìn thấy tràng cảnh cực kỳ dâm mỹ bên trong nàng ngây ngốc đứng một chỗ.
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #478


Báo Lỗi Truyện
Chương 478/674