Chương 467: Trêu ghẹo Long nữ.


 
Tiếng gầm của con cọp nhỏ này một lúc sau mới tắt hẳn, trên bộ lông của nó lấp lánh quang mang, nó ngẩng đầu nhìn về phía Quang minh thần, rồi quay đầu nhìn về Long Nhất đang ngây người đứng nhìn, đôi con ngươi màu trắng hiện lên vẻ nghi hoặc, rốt cuộc hướng về phía Long Nhất gầm nhẹ hai tiếng rồi chạy đến dùng chiếc chân nhỏ cào cào lên chân Long Nhất.
-"Này. sao lại thế này?"- Tra Nhĩ Tư có chút kinh sợ hỏi.
-"Ta làm sao biết? Theo ta thấy pho tượng Quang minh thần trong giáo đường này chính là nơi linh phách của Quang minh thần ẩn trong đó, vận khí của ngươi thật sự là phi thường tốt nha, ngươi vừa có Quang minh thần bài vừa thấy được Quang minh thần hiển linh, ngươi mỗi ngày thành tâm van cầu hắn, có thể hắn sẽ đem thần vị truyền thừa cho ngươi, bây giờ để ta đi ra ngoài đi"- Long Nhất dùng ngón tay chỉ về phía pho tượng Quang minh thần nói.
Tra Nhĩ Tư nhỉn pho tượng Quang minh thần một hồi, rồi vung tay gỡ bỏ kết giới hộ giáo, sau đó phi thẳng tới phía giáo đường.
Long Nhất cũng không thèm quay đầu lại mà ôm lấy Tiểu Tam bỏ chạy, ai mà biết Quang minh thần có tìm hắn trút hận không chứ? Mặc dù hắn tự nhận thực lực không kém, trên thiên hạ có kẻ gây khó dể cho hắn cũng chẳng có mấy người, nhưng một vị thần chính thức hàng thật giá thật thì hắn không thể dễ dàng đối phó được, cứ nhìn vào những lời dặn dò của Lôi thần là biết, bây giờ chính mình còn chưa đủ năng lực để mặc được bộ Lôi Thần sáo trang cho hoàn chỉnh nữa.
Long Nhất tại không trung bay được một hồi, vốn định quay về hoàng cung, nhưng lúc này hắn lại đột nhiên nhớ tới Phiêu Miễu tiên tử, nử tử thần bí mà hắn cảm thấy quen thuộc dị thường, nhưng nghĩ hoài cũng không nhớ ra được là đã gặp nàng chỗ nào.
-"Nàng ở chung một chỗ với Hàm Yên mà, vậy mình đi gặp tình nhân của mình rồi tiện thể gặp nàng ta một chút cũng là bình thường"- Hai con mắt Long Nhất vừa chuyển, liền xoay người hướng về phía Thúy yên các bay tới.
Hai vị tuyệt sắc mỹ nhân mặc hai loại nội y trong suốt màu sắc bất đồng cùng ngủ chung một chỗ, như vậy quả thật là một tràng cảnh đầy hương diễm. Long Nhất hắc hắc cười dâm, thân hình gia tốc bay đi.
Chỉ là làm gì có nhiều chuyện tốt như vậy, hết lần này tới lần khác không để cho Long Nhất đắc ý, lúc này hắn vừa mới bay chưa xa, một cỗ khí thế nghiêng trời lệch đất từ 4 phương 8 hướng ép tới hắn.
Thân hình Long Nhất đang như một làn khói nhẹ tự nhiên bị giữ lại, trên người xuất hiện một tầng chân khí cùng tinh thần lực vô hình tạo thành một vòng bảo hộ, ở trong đây thì cỗ uy áp đó không thể làm gì hắn, nhưng trong lòng hắn vẫn âm thầm kinh ngạc, kẻ đến lần này quả thật là cao thủ. Mà những kẻ Long Nhất cho là cao thủ thì trên đời này không nhiều lắm.
-"Con bà nó đứa nào ở đây làm chuyện Trang B. Mau lăn ra đây cho bổn thiếu gia"- Long Nhất quat nhẹ một tiếng, nội lực từ hai ngón tay phóng lên trời phá tan cỗ uy áp.
Long Nhất chỉ cảm thấy áp lực trên người đột nhiên giảm mạnh, cảm giác được từ xa xa có một cỗ khí tức đang bỏ chạy.
Long Nhất nhíu nhíu mày, tưởng dụ được thiếu gia ta chắc, thiếu gia ta không chạy theo thì ngươi cứ ở đó mà chạy một mình đi. Long Nhất không hề đuổi theo mà chỉ đứng lơ lửng giữa không trung.
Quả nhiên, khí tức đó trong chốc lát liền dừng lại rồi lập tức quay ngược về. Với nhãn lực của Long Nhất có thể mơ hồ thấy được một thân nguời
-"Ngưoi có phải là nam nhân không vậy, nhát đến nổi không dám đuổi theo à"- bên tai Long Nhất vang lên một thanh âm mềm mại, nhưng ngữ khí thì mười phần thô lỗ.
Long Nhất không động đậy gì, trong óc hắn đang nhanh chóng phân tích âm thanh này, cuối cùng cho ra một cái kết luận. Nếu đây là âm thanh thật của nàng, thì tất nhiên hắn không nhận ra nàng (ND: Hay, quả nhiên mỹ nhân nhiều như mây thì mỗi người phải có giọng khác nhau chứ, miễn Long Nhất đại ca nhớ ra được rồi đừng lẫn với nhau là được  )
-"Mau báo tính danh lai lịch ra, bổn thiếu gia là người đứng đắn, sẽ không để ngươi câu dẫn đâu"- Long Nhất hắc hắc cười nói.
-"Ngươi. ngươi rốt cuộc có đi theo hay không?"- thanh âm lúc này đã biểu hiện chủ nhân đã nóng như lửa rồi.
-"Không theo, ai biết ngươi muốn dẫn ta đến chỗ nào chứ, ta là một thanh niên ngây thơ chất phác, vạn nhất ngươi cường bạo phi lễ ta vậy làm sao bây giờ?"- Long Nhất phát hiện nữ nhân này thuộc loại không có chút tâm cơ gì, không khỏi có chút tò mò về nàng liền nhịn không được mà bắt đầu trêu chọc nàng.
-"Ngươi là tên hỗn đản vô sỉ hạ lưu. Ta nhất định sẽ cho ngươi biết thế nào là tốt đẹp"- thân hình nữ tử này đã run lên, nghĩ đến nếu nàng mà bạo phát thì sấm sét nổi lên rồi.
-"Không nên, ta đẹp trai quá cũng là do trời không có công bằng, cho dù liếc sơ cũng biết nữ tử trong cả thiên hạ đều nhớ đến ta đến nỗi cơm không ăn trà không uống rồi, áp lực quá lớn. Hay là ngươi lấy cái tốt đẹp đó đem cho người khác đi"- Long Nhất hì hì cười nói, đã lâu không có trêu chọc người khác rồi, cảm giác cũng không nhớ ra được.
Lúc này nữ tử không nói gì, mà trên bầu trời lại bạo xuất một đoàn kim quang bắn tới.
-"Long khí? Đánh từ đảo nhỏ đánh tới đất liền, chẳng lẽ ngươi là mẫu thân của con rồng háo sắc kia, sanh con mà không biết dạy dỗ cho tốt, để hắn ngày ngày hết đùa giỡn con gái rồi câu dẫn quả phụ"- Trong lòng Long Nhất đối với nữ tử này đột nhiên mất hết hứng thú, mấy kẻ trong Long tộc sống lâu thấy oải, nghe thanh âm thì đố mà nhận ra được đã bao nhiêu tuổi rồi, cho nên cũng tính tình nóng như lửa này, mấy bà thím đó đều cùng một dạng này, nếu không thì sao người đời kêu họ là Mẫu Bạo Long chứ? (ND: Mẫu bạo long = Bà La Sát  so sánh vậy chắc ai cũng hiều rồi chứ   )
-"Ngươi . ngươi...."- Long tộc đệ nhất bá vương long đại danh đỉnh đỉnh Mễ Đế Nhĩ lúc này tức giận đến nỗi nói không ra lời, vốn định thay đệ đi lấy lại thể diện. Vì vậy lén lút rời Long đảo, ai ngờ chưa đánh trận đầu đã bị Long Nhất chọc tức đến nổi muốn hộc máu.
-"Đừng có ngươi ngươi ta ta nữa, biết ngươi khổ sở rồi, như thế nào lại sinh ra đứa con trai như vậy chứ? Dù sao thì chuyện này cũng không hoàn toàn trách ngươi được, có lẽ là do di truyền từ thằng cha của nó, nó háo sắc thì cũng không đáng nói, nhưng háo sắc đến nỗi chọc vào nữ nhân của ta thì không đúng rồi"- Long Nhất lắc đằu than vãn.
Mễ Đế Nhĩ lúc này như muốn điên lên rồi, nếu không phải có điều cố kị, nàng đã lao đến cho hắn ăn một trận rồi.
-"Sao im lặng vậy, khóc rồi à? Nga, ta biết rồi, vậy cái lão sắc long cha nó chắc đã chết sớm rồi, cái này cũng khó trách, có mẹ sanh mà không có cha dạy, đáng thương thật"- Long Nhất tiếp tục than vãn mà trong lòng hắn muốn cười đến điên luôn rồi.
Long Nhất chỉ cảm thấy không khí quanh mình bị kiềm hãm, biết mẫu bạo long này đã thực sự nóng đến điên rồi, hăn cũng nghĩ không nên kinh động đến những người khác liền lắc mình bay ra khỏi Thương Nguyệt thành.
Cấp tốc bay một hồi, Long Nhất nhẹ nhàng đáp xuống một sườn núi hoang vu, trong lồng ngực vẫn ôm con cọp Tiểu Tam đang lim dim mắt hưởng thụ sự vuốt ve.
-"Tốt lắm, khỏi cần nói nhiều nữa, nơi này hoang vu không có người ở, muốn báo thù hay muốn quay về, cứ phóng ngựa tới đi"- Long Nhất thu lại nụ cười rồi từ từ vuốt ve con cọp Tiểu Tam nằm trong ngực, bộ dáng tỏ ra hắn xem nhẹ mọi thứ xung quanh.
Một trận gió thơm thổi tới, cách Long Nhất không xa xuất hiện một bóng người cao cao với những đường cong nong bỏng của nữ nhân, chỉ thấy nàng một thân mặc bộ giáp vảy rồng màu vàng, khuôn mặt thanh lệ mang theo anh khí, đôi mắt đẹp mà có thần đang long lanh, mười phần linh khí, giữa đôi mi có một mảnh vảy màu vàng, không thể tưởng tượng một nữ tử như vậy lại có cái tính tình nóng nảy cỡ này.
Tuổi còn trẻ như vậy? Long Nhất ngẩn cả người, nữ tử Long tộc này không chỉ thoạt nhìn đã biết tuổi còn trẻ, mà từ ánh mắt vẻ mặt đến khí chất đều hoàn toàn là bộ dáng của thiếu nữ, theo lí mà nói thì nữ nhân đã sanh con thì không thể như vậy mớiphải chứ.
-"Ngươi thực sự là mẫu thân của con rồng háo sắc kia sao, nhìn không giống như trong tưởng tượng a"- Long Nhất vừa tiến lên hai bước vừa ngạc nhiên hỏi.
-"Ngươi mới là mẫu thân của hắn...."- Mễ Đế Nhĩ tức giận giậm giậm chân nói, nàng là một thiếu nữ chưa kết hôn trong Long tộc bị người ta nói là mẫu thân của kẻ khác, quả thực là trần trụi vũ nhục mà.
-"Thì ra là không phải? Ta nói thật nha, con rồng háo sắc kia bỉ ổi như vậy, còn nàng xinh đẹp như vậy thì làm sao là mẫu thân của hắn được?"- Long Nhất hắc hắc cười nói.
-"Ta là tỷ tỷ của Cách Lỗ Tây á"- Mễ Đế Nhĩ nén giận nói.
-"Tỷ tỷ? Vậy tên nàng là gì?"- Long Nhất cười hỏi.
-"Ta tên là . ta tên gì ngươi không cần biết, ngươi đánh Cách Lỗ Tây á như thế nào, hôm nay ta trả lại cho ngươi gấp trăm lần"- Mễ Đế Nhĩ thiếu chút nữa bị Long Nhất lừa nói ra tên mình, một kẻ ít khi ra khỏi Long đảo như nàng thì làm sao là đối thủ của Long Nhất chứ?
-"Sợ rằng lần này nàng sẽ thất vọng rồi"- khóe miệng Long Nhất nhếch lên, giữa đôi mắt hiện lên một tia hàn quang, thần long nhất tộc phải không? Hắn chẳng có chút hảo cảm gì, nàng muốn trả thù hắn gấp trăm lần hả, hắn còn muốn trả thù gấp vạn lần với tên Long tộc trưởng lão đáng chết kia.
Mễ Đế Nhĩ hừ lạnh một tiếng, ngọc thủ vung lên làm xuất hiện vô số đạo kim quang bắn tới, mang theo tiếng rít tựa như tiếng kim loại vỡ vụn, vùng không gian bên cạnh Long Nhất cũng đã biến hình vặn vẹo.
Không hề gặp trở ngại, đạo kim quang liền phóng thẳng đến như muốn xuyên qua cơ thể Long Nhất, mà Long Nhất phảng phất như không lo lắng gì, chỉ là thân ảnh hắn khi luồng kim quang chỉ một sát na nữa là chạm vào thì đã phiêu hốt, rồi lập tức ngưng tụ lại.
-"Tiểu mỹ long, cố gắng thêm chút nữa, trình độ này thì còn chưa đủ"- Long Nhất hướng về phía Mễ Đế Nhĩ hắc hắc cười nói.
Mễ Đế Nhĩ không đáp lại, hai tay xoa nhau, đầu ngón tay ẩn hiện kim mang, một luồng ma pháp dao động mãnh liệt xuất hiện tại khoảng không trước ngực nàng, đất đai dưới chân bắt đầu chấn động, cát bụi bay loạn, cây cối bay tứ tung, đá lớn cũng bể nát.
Đương một tiếng tựa như tất cả tan thành mây khói, chỗ Long Nhất vừa đứng đã bị đất lấp đầy, những khối cự thạch xếp lại thành một hòn núi nhỏ, long ngữ ma pháp, quả nhiên là cường hãn.
Oanh đích một tiếng, ngọn núi đất nổ tung bắn ra bốn phía, Long Nhất chỉ cười nhẹ búng mình bay ra rồi hì hì cười nhìn Mễ Đế Nhĩ trước mặt. Long ngữ ma pháp này chủ yếu không phải dùng đất đá công kích, mà là dùng ma lực chấn động mạnh tạo ra luồng sóng có thể phá hủy kinh mạch đối phương, làm máu huyết nghịch lưu.
-"Trời...."- Long Nhất vừa mới ổn định thân hình, trong lòng liền thầm mắng một tiếng, một bàn tay ngọc ngà từ phía sau đã chém thẳng tới lưng hắn, 5 ngón tay trên bàn tay ngọc lại mang theo 5 cái móng tay bén nhọn màu vàng, nếu nói nó có thể chặt vàng chém sắt thì cũng không nghi ngờ gì.
Khách sát một tiếng, bàn tay to của Long Nhất như chiếc kiềm kẹp chặt lấy cổ tay Mễ Đế Nhĩ, cảm thấy hổ khẩu có chút tê dại, rồng đúng là thứ sính vật đáng bị nguyền rủa, tủy tiện phóng ra một cái long ngữ ma pháp cũng bằng người ta phóng ra một cái cấm chú rồi. Vật lí công kích thì cường hãn vô cùng, phòng ngự lại càng ma quỷ nữa, điểm yếu duy nhất có lẽ là năng lực sinh sản, nhưng mà so với khả năng sống lâu của long tộc thì vấn đề này cũng không quá trọng yếu.
Trong mắt Mễ Đế Nhĩ hiện lên vẻ kinh ngạc, một con người lại có thể có khí lực như thế, xem ra lời Cách Lỗ Tây á cũng không phải là nói quá.
Tranh cường háo thắng là thiên tính của long tộc, huống hồ long tộc trời sanh có một ưu thế là khí lực rất lớn, nếu để thua thì còn gì là thể diện nữa chứ.
Mễ Đế Nhĩ vận long lực, bàn tay nhỏ bé xuất ra một lực kháng cự mạnh mẽ, 5 chiếc vuốt rồng lập lòe kim quang từ từ dài ra rồi hướng về phia trước, đúng là muốn tấn công vào chính da tay trên thân Long Nhất.
Long Nhất điên cuồng vận Ngạo thiên quyết đã đạt đến tầng thứ 5 của mình. Trên tay gân xanh nổi lên, cũng không để cho Mễ Đế Nhĩ tiến thêm một phân nào.
Chính lúc này, dưới mông Mễ Đế Nhĩ truyền đến một cơn chấn động, long lực đang vận chuyển trong phút chốc bị ngưng trệ lại, thân thể không tự chủ được đã nhào thẳng vào lòng Long Nhất.
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #467


Báo Lỗi Truyện
Chương 467/674