Chương 453: Tử kim hồn thạch


 
Keng một tiếng, tử vong liêm đao xuất ra một đạo huyết sắc quang mang nhanh như tia chớp đánh về phía thanh niên long tộc.
Thanh niên long tộc vốn bị Long Nhất đánh cho nội thương nghiêm trọng, còn chưa có hoàn toàn khôi phục, lúc này lại bị Long Nhị sử dụng tử vong khí tức công kích, không kịp né tránh. Hắn nhanh chóng giơ cánh tay trái lên, trên cánh tay trái trong phút chốc hình thành một đạo kim sắc quang bích ngăng cản công kích của Long Nhị.
Một thanh âm vang lên, thanh niên long tộc bị một kích bắn ra ngoài, quang bích màu vàng trên cánh tay đang dần tan biến.
"Xong hết rồi, long lân hộ tí bảo vệ tay mà lão tử ăn trộm từ phụ thân đã bị vỡ nát." Thanh niên long tộc đứng lên, vẻ mặt nghiêm trọng nói.
Lúc này Long Nhị nắm chặt tử thần liêm đao bước tới gần hai bước, thanh niên long tộc lập tức xoay người bỏ chạy, lắc mình hóa thành long hình bay về phía chân trời, còn không quên quay đầu lại quát: "lão tử sẽ quay lại báo thù."
Nhiệm vụ của Long Nhị là bảo vệ Long Nhất, khi nguy hiểm đã qua hắn liền quay về bên cạnh Long Nhất, ngồi xuống, hồng mang trong mắt lóe ra nhìn Long Nhất đang hôn mê.
Bóng đêm phủ xuống, vô vàn ngôi sao chiếu sáng trong màn đêm đen như mực, hai thứ hỗ trợ lẫn nhau, vô cùng đẹp.
Lúc này ở gần bờ biển của hoang đảo đột nhiên hiện lên ba cái đầu người, một mái đầu kim phát, còn hai mái đầu kia là lam phát.
"Bích Phỉ a di, ta cảm giác được thiếu gia ở trên đảo này." Lưu Li nói với mỹ phụ thành thục xinh đẹp bên cạnh.
"Vậy hãy lên trên đó xem. Đó chỉ là một hoang đảo nên không thể nào có người được." Bích Phỉ nói, thân hình từ dưới nước nhảy lên, ngư vĩ đứng trên mặt đất, nhìn nửa người trên với những đường cong tuyệt mĩ như vậy khẳng định là tuyệt đỉnh vưu vật.
Lưu Li cùng thị nữ Tiểu Thước nhảy lên ngay sau đó. Ba mỹ nhân ngư tiến về phía trước, tốc độ cũng không có chậm lắm.
"Thiếu gia nằm ở bên kia, như thế nào lại có khí tức hắc ám?" Đi được một đoạn đường, Lưu Li nghi hoặc nói.
Ba mỹ nhân ngư cẩn thận hướng nơi Long Nhất nằm đi đến, tìm một tảng đá thật lớn rồi quay đầu nhìn lại liền chứng kiến một màn quỷ dị. Long Nhất đang nằm trên mặt đất, trên người có thất thải quang mang lóe ra. Còn hắc ám sinh vật Long Nhị thoạt nhìn trông thật dọa người thì đang ngồi bên cạnh, chăm chú nhìn Long Nhất.
"Chẳng lẽ thiếu gia bị hắc ám sinh vật này đả thương?" Thị nữ Tiểu Thước khẩn trương nói.
"Không phải. Ta có thể cảm giác được thiếu gia cùng hắc ám sinh vật này có quan hệ vô cùng thân mật. Giữa hai người chắc là có quan hệ khế ước hoặc là quan hệ nào đó." Lưu Li nói. Bởi vì nàng cùng Long Nhất có quan hệ huyết khế nên mới nói như vậy.
"Nếu như vậy thì chúng ta qua đó đi." Bích Phỉ nói.
Mỹ nhân ngư đi tới gần Long Nhất. Long Nhị vặn vẹo cổ, đưa mắt nhìn các nàng, rồi khôi phục động tác ngay lập tức. Cũng giống như Lưu Li cảm giác được quan hệ của hắn cùng Long Nhất không bình thường, hắn cũng đồng dạng căm ứng được Lưu Li cùng Long Nhất có quan hệ.
Phía đông bầu trời bắt đầu có những tia sáng xuất hiện. Trong khi thất thải ma pháp nguyên tố trên người Long Nhất bắt đầu thu liễm lại, ý thức dần trở về trong đầu hắn.
Đột nhiên Long Nhất mở mắt, hai mắt bạo phát tinh quang, thân hình nhanh chóng đứng dậy. Hắn cuối cùng nhớ lại trận cuồng ẩu nọ với hoàng kim cự long. Đột nhiên trong lúc đó bị ngất đi bởi vì sự đột phát Ngạo Thiên quyết. Chắc hẳn hoàng kim cự long sẽ không bỏ qua cơ hội đó.
"Các ngươi như thế nào lại ở chỗ này?" Long Nhất ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng, đư mắt nhìn ba mỹ nhân ngư xinh đẹp như hoa như ngọc đang quan tâm nhìn hắn. Long Nhị bên cạnh hắn cũng bị đánh thức, đứng dậy.
"Chúng ta đã đợi một lúc lâu không thấy ngươi quay lại nên lo lắng tìm tới đây." Lưu Li vui vẻ nhìn Long Nhất cười nói. Mái tóc vàng trên đầu phản xạ dưới ánh nắng trông rất chói mắt, làm cho Long Nhất có chút ngây người ngắm nhìn.
Bích Phỉ thấy thế không chịu được. Nàng đối với Long Nhất vốn không có gì gọi là hảo cảm, giờ phút này thấy hắn cứ nhìn chằm chằm Lưu Li liền lên tiếng nói: "Long nhất?"
Long Nhất hơi nhún vai, từ những lời nói của Bích Phỉ có thể nghe ra là cũng không phải các nàng cứu mình. Hẳn là do Long Nhị cứu hắn.
"Cảm ơn ngươi Long Nhị. Thật sự là hảo huynh đệ của đại ca." Long Nhất không nhìn Bích Phỉ, quay đầu vỗ lên bả vai Long Nhị.
"Đại ca … … Long Nhị là hảo huynh đệ." Long Nhị nhắc lại như một cái máy, nhưng từ hồng mang lóe ra trong mắt có thể cảm nhận được tình cảm ấm áp.
"A … …hắn … …hắn đã nói chuyện?" Thị nữ Tiểu Tước kinh ngạc kêu lên, còn Lưu Li cùng Bích Phỉ cũng ngạc nhiên biến sắc.
"Nói nhảm, ngươi không phải cũng nói chuyện sao?" Long Nhất cười hắc hắc nói.
"Nhưng … …nhưng … …thiếu gia khi dễ ta." Tiểu Thước bĩu môi nói.
Long Nhất cười hắc hắc, đưa tay vuốt ve khuôn mặt Tiểu Thước nói: "Ta nói lại lần nữa, hắn là huynh đệ của ta, sau này không được nói như vậy. Hắn cùng Lưu Li các ngươi đều giống nhau."
"Vâng, thiếu gia." Lưu Li cùng Tiểu Thước cùng lên tiếng, Bích Phỉ hừ nhẹ một tiếng không nói gì.
Long Nhất cũng không có so đo cùng Bích Phỉ. Dù sao nàng cũng là a di của Lưu Li, như thế nào thì cũng coi như là người của mình. Mặc dù nàng đối với mình không có thuận mắt.
Thu Long Nhị vào hắc ám thứ nguyên không gian rồi cùng Lưu Li ba mỹ nhân ngư chui vào trong hải thủy, quay lại thân thể của hải quái.
Quay trở lại nơi này sau hơn một năm, Long Nhất cũng có nhiều cảm xúc. Nếu như không phải vân du đáy biển một chuyến, làm sao có thể biết được đáy biển thần bí khó lường như thế nào. Rồi lại còn thu được mỹ nhân ngư công chúa làm thị nữ cho mình. Thật sự là quá kỳ diệu.
Lúc này chỗ bị phá hư trong cơ thể hải quái đã được chữa trị, bức tường kim bích huy hoàng như cũ, giống như cung điện thần kỳ.
Long Nhất nằm trên chiếc ghế dài làm bằng cực phẩm san hô dưới đáy biển, cảm giác mát lạnh truyền tới làn da khiến cho người cảm thấy thanh tĩnh. Xem ra chiếc ghế này không chỉ đẹp mắt mà còn có công dụng dưỡng thần.
Tiểu Thước tiến tới bóp chân cho hắn, còn Lưu Li đứng ở phía sau lưng hắn bóp đầu cho hắn. Thật là cuộc sống thần tiên.
"Lưu Li, ngươi nói xem tại sao lại trêu chọc vào sắc long nọ?" Long Nhất nhắm mắt lại, uống một chén bích thanh quả rồi hỏi. Bích thanh quả tại đáy biển là một loại quả thật kỳ lạ, nghe nói có thể cải thiện dung nhan, công hiệu có thể so với thải hồng quả tại Hoành đoạn sơn mạch.
Lưu Li hé đôi môi đỏ mọng, bắt đầu nói. Nguyên lại không phải do hoàng kim cự long nọ tham sắc mà là vì một khối quáng thạch cực kỳ hy hữu tại đáy biển này là Tử kim hồn thạch. Tử kim hồn thạch này là do núi lửa bộc phát phun ra, là một loại quáng thạch vo cùng hiếm có ở tại trong dung nham tôi luyện ức năm mà không có bị phân giải, trong đó ẩn chứ năng lượng ma pháp kinh người. Chỉ cần một khối bằng ngón tay cái có thể sử dụng cho đại hình không gian ma pháp trận hơn mười năm, bởi vậy có thể thấy được độ trân quý của Tử kim hồn thạch này.
"Tử kim hồn thạch này do nguơi cầm hay là do sắc long kia lấy được?" Long Nhất trong lòng máy động, vội hỏi.
"Ta ở nơi này vốn phát hiện ra trước, điều long nọ đột nhiên muốn cướp giật." nói xong bàn tay nhỏ bé của Lưu Li vung lên, một viên Tử kim hồn thạch lớn bằng nắm tay, tỏa ra năng lượng thuần tịnh xuất hiện trên tay nàng.
Long Nhất đưa tay cầm lấy viên Tử kim hồn thạch, ước lượng sức nặng. Dựa theo những lời Lưu Li nói thì khối Tử kim hồn thạch này có giá trị liên thành a.
"Được rồi, vừa rồi ngươi có nhắc tới không gian ma pháp trận. Hải dương chi thành của các ngươi có ma pháp trận?" Long Nhất liền hỏi.
"Đương nhiên là có. Kỳ thật Hải dương chi thành vô cùng to lớn, các chủng tộc khác nhau đều có địa bàn của mình, chia thành các khu vực khác nhau, giữa các khu vực đều có ma pháp trận kết nối." Bích Phỉ tiếp lời nói.
Long Nhất gật gật đầu, như thế xem ra hải dương chủng tộc so với loài người của Thương Lan đại lục thì còn tinh thông ma pháp trận hơn. Thật sự là xót xa, ma pháp trận vốn là phát minh của loài người.
"Hải dương chi thành của các ngươi từ nơi nào học được ma pháp trận này?" Long Nhất bèn hỏi.
"Tất nhiên là học từ loài người các ngươi. Tuy nhiên đó là chuyện rất lâu trước kia, bây giờ hải dương nhất tộc chúng ta chưa từng có tiếp xúc lại với loài người." Bích Phỉ liền trả lời.
Long Nhất nhíu mày trầm tư, đột nhiên ngồi dậy, lấy từ không gian giới chỉ ra một quyển sách có ghi văn tự kỳ quái lấy tại Thánh thành Thần điện đưa cho Bích Phỉ rồi nói: "Ngươi xem thử quyển sách này, ngươi có nhận biết được văn tự bên trong không?"
Bích Phỉ nhận lấy quyển sách, mở ra nhìn rồi nói: "Ta đã nhìn thấy nhưng không nhận ra. Tuy nhiên tại Hải dương chi thành khẳng định có người biết được loại văn tự này. Bởi vì giao dịch từ sách ma pháp trận của nhân loại đều dùng loại văn tự này ghi lại."
"Thật sao?" Mục quang Long Nhất lóe lên, chẳng lẽ tại ngàn năm trước mọi người tại Thương Lan đại lục đều chỉ dùng loại văn tự này, hay chỉ có Thánh thành mới dùng loại văn tự này?
Long Nhất biết những cuốn sách này được hắn mang từ Thánh thành Thần điện rới, đó thật sự là một bảo tàng. Bây giờ biết có người biết loại văn tự này thì không khỏi có chút kích động. Nhưng Hải dương chi thành thật sự quá xa, hiện tại không thể đến đó được. Bây giờ Thương Loan đại lục loạn như vậy, hắn không có thời gian bỏ đi.
"Lưu Li, ngươi đưa ta tới phòng ngủ, ta muốn nghe ngươi đánh đàn." Long Nhất không nghĩ ngợi nữa, hắn xoay người đứng lên, mập mờ nhìn Lưu Li.
Lưu Li đỏ mặt, không chịu nổi ánh mắt đó, hai tai cũng hồng lên.
"Công chúa, ta cũng đã lâu không có nghe người đánh đàn, ta cũng cùng đi." Bích Phỉ trừng mắt nhìn Long Nhất, giống như bảo hộ cho con gà con ở phía trước Lưu Li.
Long Nhất đưa mắt nhìn, hắn không muốn XXX Lưu Li, nhiều nhất cũng chỉ sờ xoạng chiếm chút tiện nghi, không nghĩ tới nữ nhân này lại như vậy.
"Lưu Li không cần đánh đàn nữa. Ta có chút mệt nhọc, không bằng ngươi bồi tiếp ta ngủ." Long Nhất cười hắc hắc nói, ánh mắt hướng về phía Bích Phỉ, ý tứ rất rõ ràng là ngươi nếu cũng muốn theo ta ngủ thì tới đây.
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #453


Báo Lỗi Truyện
Chương 453/674