Chương 42: Quan kiện thời khắc


 
Trải qua bảy ngày trèo đèo lội suối, nhóm Long Nhất cuối cùng cũng tới vùng đất hoang mạc của hoang mãng thảo nguyên. Theo như bản đồ của Cáp Lôi, chỉ cần xuyên qua một vùng đầm lầy là có thể tới Di Thất Chi Thành trong truyền thuyết.
"Vùng hoang mạc này là địa bàn của lũ địa long, mọi người tuyệt đối cần cẩn thận."
Cáp Lôi cảnh báo, địa long là một loại ma thú có ý thức mạnh phi thường. Tương truyền rằng, chúng có huyết mạch của long tộc. Phổ thông địa long chỉ là C cấp trung giai ma thú, nhưng trên phổ thông địa long còn có thiết bối địa long, ngân bối địa long và cả kim bối địa long. Thiết bối địa long là B cấp trung giai ma thú, ngân bối địa long là A cấp trung giai ma thú, nhưng kim bối địa long là S cấp thượng giai ma thú. Phổ thông địa long thường sống quần cư khoảng 20 con, nhưng tiến hóa thành thiết bối địa long rồi thì thoát li quần thể sống độc cư.
Thực ra địa long gọi là ma thú có chút miễn cưỡng, bởi vì chúng tịnh không có khả năng phóng ra loại ma pháp nào. Ngược lại vật lí công kích của chúng khủng bố phi thường, phòng ngự cũng cao kinh người.
Dựa vào thực lực của bọn Long Nhất có khả năng miễn cưỡng ứng phó một nhóm phổ thông địa long hoặc một con thiết bối địa long. Gặp ngân bối địa long tốt nhất là chạy trốn, nhỡ gặp kim bối địa long thì ngay cả có thể chạy vì mạng sống cũng là cả một vấn đề.
Cáp Lôi đối với tập tính của địa long rất quen thuộc. Hắn đưa mọi người đi lòng vòng, thường bốc một nắm đất bùn lên ngửi, trong vài ngày tránh được vài nhóm địa long.
Long Nhất quan sát địa long từ xa. Thực sự địa long và rồng căn bản không thể xếp vào cùng loại với nhau được, chỉ thấy một hình dáng giống như con giun đất to, phần lưng có một dải nếp nhăn nhúm, trông như cái bản để giặt quần áo.
Địa long có thời gian làm việc nghỉ ngơi tương tự nhân loại, toàn là ban ngày hoạt động tới tối đi ngủ. Theo đó bọn Long Nhất chỉ cần đảo lại đồng hồ sinh học, chuyển thành cú đêm là được.
Cáp Lôi nói chỉ cần qua hai ngày là có thể xuyên qua hoang mạc rồi. Nhưng thế sự toàn là không như ý người, bầu trời vốn luôn trong xanh không ngờ đột nhiên lại mưa như trút, hơn nữa lại một lần hai ngày hai đêm liền.
Đêm khuya, mưa vẫn chưa giảm, cuồng phong gào thét cùng với sấm sét inh tai như muốn phá tung trời đất. Long Nhất trốn trong lều, thoải mái ngồi xếp bằng tọa thiền trên giường lớn, tiểu hổ đang nằm say giấc ở bên cạnh hắn.
Đột nhiên, cặp mắt đang nhắm của Long Nhất mở ra, trầm giọng nói: "Là ai?"
"Là thiếp, Lộ Thiến Á." Từ cửa lều truyền lại tiếng của Lộ Thiến Á.
Long Nhất cau mày. Nha đầu này canh ba nửa đêm không ngủ lại tới chỗ hắn làm gì? Hắn không khỏi nghĩ là vì Lộ Thiến Á tư xuân mò sang hiến thân.
"Vào đi." Long Nhất nói. Thực tình hắn sở dĩ trong khi tọa thiền có thể phát hiện Lộ Thiến Á bởi vì hắn dùng tinh thần lực đặt cấm chế, chỉ cần có người hoặc động vật chạm phải cấm chế là hắn có thể cảm ứng được.
Thân thể mềm mại nhỏ nhắn của Lộ Thiến Á tiến tới, rồi lại hơi thu mình lại đứng ở cửa lều. Long Nhất châm đèn ma pháp, trong lều lúc này liền sáng lên.
Thấy được chiếc giường lớn siêu cấp hào hoa của Long Nhất, Lộ Thiến Á mắt ngây ra. Nàng cũng có mang một không gian giới chỉ tính ra vào loại cao cấp, có hơn 10 mét khối không gian, nhưng nhét cái giường to bự này vào rồi thì còn cho thêm gì vào được nữa.
"Tiểu tinh linh, đây đúng là giường của ta, có muốn qua đây ngủ cùng không." Long Nhất nói trong khi di chuyển cặp mắt quan sát toàn thân Lộ Thiến Á.
Lộ Thiến Á đỏ mặt, không nói được gì. Lúc này đột nhiên một tiếng sấm bùng lên, nàng lập tức A lên một tiếng quăng mình lên giường. Lộ Thiến Á nhanh chóng rúc vào trong lòng Long Nhất, mông đè ngay vào tiểu hổ đang nằm tại bên cạnh Long Nhất.
Tiểu hổ giật mình tỉnh giấc, thấy chỗ của mình bị Lộ Thiến Á chiếm mất, bắt đầu kêu lên ô ô mấy tiếng, thấy không ai đáp lời nó liền bò sang bên kia Long Nhất tiếp tục ngủ.
"Nàng sợ sấm à?" Long Nhất nhẹ nhàng hỏi. Lúc này ôn hương noãn ngọc trong lòng, lại trong một đêm mưa, nếu không có nửa điểm ý tưởng cũng không thể nào.
"Uhm." Lộ Thiến Á trong lòng Long Nhất gật đầu, không tự chủ được dựa vào người hắn. Thân thể vốn cứng đơ từ từ trở nên mềm mại trở lại.
"Đêm qua cũng có sấm, nàng không sợ sao?" Long Nhất kì quái hỏi.
"Đêm qua U U tỉ giúp thiếp, đêm nay tỉ ấy tọa thiền từ sớm rồi, thiếp không tiến vào lều tỉ ấy được." Lộ Thiến Á nói tiếng nhỏ như muỗi kêu. Lúc này thân thể thoải mái nàng mới phát hiện ra khoảng giữa hai người có gì đó ám muội, tim đập đột nhiên nhanh hơn.
Lớp lớp u hương của thiếu nữ bao vây lấy Long Nhất. Không như hương mạt lê từ Ti Bích, Lộ Thiến Á thân mình tỏa hương như huân y thảo, miên man mà lan xa. Hai khối thịt mềm đàn hồi dựa vào ngực Long Nhất, cảm nhận từ đó hơi thở của Lộ Thiến Á cấp bách hơn. Long Nhất chỉ thấy cảm giác tiêu hồn, không áp chế nổi phản ứng sinh lí ở dưới.
"Kiếm của chàng cũng để trên giường à? Nó chọc vào thiếp." Lộ Thiến Á cảm thấy trên bụng bị cái gì đó cưng cứng chọc vào, cho là do kiếm của Long Nhất để trên giường.
Long Nhất ngây ra, lập tức phản ứng lại hiểu ra Lộ Thiến Á nói là cái gì, hắn cười hiểm nói: "Đúng, kiếm của ta luôn mang theo bên mình."
"Lấy ra cho thiếp xem, như thế này thiếp thấy không thoải mái." Lộ Thiến Á nói, tiểu thủ luồn xuống dưới thăm dò, nắm được cái vật nóng hổi dài dài ấy. Lộ Thiến Á hiếu kì nắm lấy, cảm giác được cái chuôi kiếm kì quái chọc lên trên, nàng A lên một tiếng buông tay kêu: "Long Nhất, kiếm của chàng là vật gì nói cho thiếp biết. Sao lại có thể động đậy được?"
"Nàng sờ vào thêm lần nữa thì hiểu thôi." Long Nhất trầm giọng cười nói. Cái mặt cười của hắn sao mà giống y như thể con sói già, đang không có chút hảo ý nào nhìn vào con cừu non lương thiện Lộ Thiến Á.
Lộ Thiến Á nhìn thấy khuôn mặt cười có phần quỷ dị của Long Nhất, cũng phát hiện ra được cái không hợp lý, mắt chuyển hướng xuống phía dưới chỗ vải bị nâng lên.
"Chàng… chàng là đồ hư hỏng." Lộ Thiến Á nhìn thấy dưới quần Long Nhất đâm lên một cái lều, đã nghĩ ra được nó là cái gì.
Long Nhất thấy khuôn mặt ửng hồng không biết làm gì của Lộ Thiến Á, hai tay ôm lấy nàng đặt vào lòng mình.
"Chàng muốn làm gì." Lộ Thiến Á cắn vào môi dưới không dám nhìn vào đôi mắt đang tóe lửa của Long Nhất.
Long Nhất cúi đầu xuống, ghé vào vành tai dài của Lộ Thiến Á nói nhẹ: "Ta muốn hôn nàng, có được không?"
Toàn thân thể mỏng mảnh của Lộ Thiến Á khe khẽ run lên, theo tiềm thức gật đầu nhưng rồi lại lập tức lắc đầu.
Long Nhất ép nửa người lên trên mình Lộ Thiến Á, khoảng trống giữa hai người dần tiếp xúc lại, khẽ cười nói: "Nàng vừa gật đầu vừa lắc đầu, thế là biểu hiện được hay không được?"
Hung bộ cao vút của Lộ Thiến Á dựng cứng lên, hai chân vội vàng co lại, nàng cảm giác tại chỗ bí mật đã xuất ra một loạt dịch thể làm cho tiết khố bị ướt.
"Long Nhất." Lộ Thiến Á lẩm bẩm nói vẻ cầu khẩn, không hiểu là mong thả nàng ra hay tiến tới tiếp.
Long Nhất đáp lại liền, cúi xuống ngậm lấy chiếc môi đào của Lộ Thiến Á. Trong đầu Lộ Thiến Á xuất hiện một khoảng trống, ý nghĩ nào cũng đều bay đi mất, chỉ dùng bản năng nhiệt tình lớn nhất của bản thân mà đáp lại.
Miệng mở hé, chiếc lưỡi thơm đưa ra, hai đầu lưỡi cuốn lấy nhau gấp gáp. Không biết khi nào, đại thủ của Long Nhất đã trèo lên nhũ phong Lộ Thiến Á. Đừng thấy người nàng nhỏ, vật liệu không có nhỏ đâu, ngọc phong trơn mượt biến thành các chủng hình dạng khác nhau trong tay hắn, phong đính một điểm đỏ hồng nở ra ngạo nghễ.
Chiếc miệng rộng của Long Nhất li khai cặp môi hồng diễm lệ đó, nhãn tình dừng lại tại nơi ngọc phong cực mĩ đang lộ xuất ra khỏi áo, miệng bao lấy một nhũ châu mút lấy nhẹ nhàng. Hơi thở cháy bỏng của Lộ Thiến Á làm phát ra âm thanh rền rĩ yêu kiều, thân thể không ngăn được run lên nhè nhè, hai chân càng kẹp vào chặt hơn.
Chầm chậm, đại thủ của Long Nhất từ từ chuyển xuống phía dưới.
"Đừng." Lộ Thiến Á toàn thân run lên, hai tay ương ngạnh giữ lấy đại thủ của Long Nhất.
Long Nhất vẫn chưa chịu rút tay ra, căn cứ vào kinh nghiệm của hắn, nữ nhân nói không rất có khả năng là lời nói ngược. Do đó sắc thủ của hắn vẫn chuyển động không ngừng.
"Xin chàng, thiếp không muốn." Lộ Thiến Á cầu khẩn. Cả hai tay hai chân nàng đều trụ giữ đại thủ của Long Nhất vốn đang đặt tại nơi riêng tư của nàng.
Long Nhất ngẩn ra, thấy dạng của Lộ Thiến Á đúng là không muốn, theo đó hỏi: "Tại sao?"
Khuôn mặt xinh đẹp của Lộ Thiến Á trở nên đỏ bừng, nàng cắn môi nói như muỗi kêu: "Người ta, người ta muốn đi ra ngoài."
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #42


Báo Lỗi Truyện
Chương 42/674