Chương 401: Mất đi trí nhớ


 
"Ngươi là tên dâm tặc vô sỉ, ta giết ngươi." Thiếu nữ biết được thiếu niên đang thân mật với mình không phải là phu quân thì phẫn nộ niệm chú ngữ.
"Đừng xúc động, xúc động là hành động sai lầm. Ta cứu ngươi tỉnh, ngươi lại đối đãi với ân nhân cứu mạng như vậy sao?" Nam tử tuấn lãng từ phía sau tóm chặt cổ thiếu nữ, trán toát mồ hôi lạnh.
Tràng cảnh lại thay đổi, khắp thiên địa bắt đầu chấn động. Di thất chi thành bắt đầu chìm dần xuống, mặt đất giống như sóng biển nhấp nhô, dâng cao lên hơn mười thước, trong khoảnh khắc chôn vùi hết thảy mọi thứ.
Đôi mắt thiếu nữ đẫm lệ nhìn phế khu nọ, không rõ vì cái gì mà bản thân lại cảm thấy khó chịu như vậy.
"Đó là gia đình ta, gia đình ta thực sự không ai phải khổ cả, không ai có thể cười ngươi, từ nay về sau gia đình ta là gia đình ngươi." Thiếu niên giọng nói ấm áp, an ủi thiếu nữ đang bi thương, mất mát.
"Vậy gia đình ngươi ở đâu?" Thiếu nữ nhẹ giọng hỏi.
"Thần ưng phi cao tới đâu, nơi nào có trẻ con thì đó là nhà, khi nữ nhi đi xa, nơi nào có cha mẹ thì nơi đó chính là nhà, mà nhà ta chính là trời đất bao la." Thiếu niên nhìn bầu trời xung quanh thần phong doanh, mang theo chút cô đơn, khiến cho trong lòng thiếu nữ cũng nổi lên cảm giác luân lạc nhân gian.
……
"Từ nay về sau ngươi gọi là Vô Song, ý là thiên hạ Vô Song" Thiếu niên cười hì hì nói.
"Vô Song?" Thiếu nữ lẩm bẩm vài lần, nhẹ nhàng gật đầu, nàng rất thích cái tên này.
……
"Tìm không được người khác, vậy để ta giúp ngươi đi, ngươi cứ việc thực hiện, coi như không có ta ở đây là được rồi." Thiếu niên ôm lấy thiếu nữ đi tới nhà xí.
"Ta … … không muốn." Thiếu nữ đỏ bừng mặt, xấu hổ phản đối, chỉ tiếc là lúc này nàng quá yếu, ngay cả chút khí lực để phản kháng cũng không có.
"Vậy làm sao bây giờ? Chẳng lẽ để ngươi đi tiểu ra người." Thiếu niên mỉm cười, cởi khố của nàng ra, thiếu nữ đỏ bừng mặt, nhắm chặt hai mắt lại.
"Đừng khẩn trương, nếu ta thấy được, khẳng định sẽ chịu trách nhiệm đối với ngươi, sau đó ngươi sẽ là nữ nhân của ta, ở trước mặt ta ngươi còn phải cố kị cái gì?"
……
Gió và tuyết vô tận cản trở bầu trời, cả thế giới đều là hàn khí lạnh lẽo và băng. Một thiếu niên ôm một người toàn thân quấn trong cái áo ngủ bằng gấm bay vút trên băng nguyên. Mặc dù gió và tuyết che kín mắt, mặc dù không ngừng lo lắng, bồn chồn, bất an nhưng hắn vẫn che chở thiếu nữ trong ngực mình, không để nàng bị một chút gió lạnh nào tấn công.
"Song nhi, nàng nhất định phải kiên trì, chúng ta có thể tìm thấy như ý băng tằm." Thiếu niên động viên thiếu nữ đang nằm trong lòng mình, hơi thở của nàng đã vô cùng yếu ớt, mong manh.
Ý thức thiếu nữ lúc này đã trở nên mê man, thanh âm tình lang phảng phất từ phía chân trời bay tới, dần dần kéo nàng từ trong bóng tới trở về. Hơi ấm quen thuộc nọ vây quanh nàng, khiến cho nàng cảm thấy vô cùng an tâm.
……
"Long Nhất, Long Nhất … …" rơi vào cơn ác mộng, Vô Song sau khi than khóc cho song thân, đột nhiên gọi tên Long Nhất, khiến cho người ta thấy thật thương tâm.
"Song Nhi, bảo bối của ta, ta ở chỗ này, đang ở bên cạnh nàng." Long Nhất than nhẹ một tiếng, nằm xuống giường, Vô Song liền ôm chặt lấy hắn, chúi vào trong ngực hắn.
Vô Song bình thản nằm trong ngực Long Nhất, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi, chỉ trong chốc lát trước ngực Long Nhất đã ướt một mảng lớn.
Long Nhất không ngừng vỗ về an ủi, Vô Song cảm nhận được tấm chân tình, có lẽ bởi vì nàng tu luyện thủy hệ ma pháp nên tính cách bình thường lãnh đạm lạnh lùng, rất ít khi tâm tình bị xáo trộn, ngay cả một nụ cười cũng hiếm khi thấy, khóc nhiều như thế chỉ có thể trong giấc mộng nàng mới có thể thả lỏng tâm tình như thế.
Rơi lệ một lúc, Vô Song ở trong lòng Long Nhất chậm rãi mở mắt ra, mộng cảnh lướt qua như cưỡi ngựa ngắm hoa, nàng tinh tế cảm thụ cảm giác ấm áp trong lòng ngực, loại cảm giác này vô cùng quen thuộc, thích thú, lại còn có hợp tấu tiếng tim đập từ trong ngực hai người.
Thật lâu sau, Vô Song nhẹ nhàng đẩy Long Nhất ra, ngồi dậy, hai mắt sưng đỏ si ngốc nhìn vào khuôn mặt tuấn tú quen thuộc nhưng lại mang mấy phần xa lạ. Vài năm rồi, Long Nhất đã là một thiếu niên trưởng thành, khóe môi nhếch lên khẽ cười xấu xa nhưng ấm áp, khí tức trên người cũng trầm ổn hơn nhiều."
"
Đã tỉnh lại? Nàng không việc gì chứ." Long Nhất cũng ngồi dậy, quan tâm hỏi.
Vô Song lắc đầu, đôi mắt đẹp không chớp, nhìn chằm chằm vào Long Nhất, đưa bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt tuấn tú của Long Nhất.
"
Song nhi … …" Long Nhất có chút nghi hoặc, cảm giác được bàn tay nhỏ bé trên khuôn mặt mình có chút run rẩy, hắn không biết làm sao.
"
Long Nhất, xin lỗi." Song nhi tiểu cô nương đột nhiên nhào vào trong lòng Long Nhất, ôm chặt lấy hắn.
Phản ứng thất thường của Vô Song khiến tay chân Long Nhất có chút dư thừa, hắn không biết phản ứng của Vô Song như vậy là có ý gì, vì sao nàng lại nói xin lỗi với hắn.
"
Xin lỗi, ta đột nhiên lại quên chàng, ta như thế nào lại có thể quên chàng?" Vô Song lẩm bẩm nói, muốn tự mình chạm vào thân thể Long Nhất.
Long Nhất trong lòng vô cùng mừng rỡ, hắn cũng không cần biết chuyện xảy ra như thế nào. Vô Song khôi phục trí nhớ, nàng đã nhớ tới hắn, còn có chuyện gì vui vẻ hơn việc này?
"
Sẽ không như vậy nữa, không thể như thế. Vô Song cho dù có quên bản thân mình nhưng tuyệt đối sẽ không quên chàng." Vô Song hít sâu một hơi, hiểu được mình không thể tha thứ cho bản thân. Long Nhất cùng nàng đã trải qua nhiều chuyện như vậy, đã vì nàng mà cố gắng rất nhiều, nàng như thế nào lại quên hắn, hơn nữa thiếu chút nữa đã giết chết hắn. Nàng bây giờ hoàn toàn hiểu được lúc ấy tại Đằng Long thành, ánh mắt tuyệt vọng của Long Nhất, hắn khi đó đã phải đau khổ như thế nào.
"
Nha đầu ngốc, mọi chuyện đều đã qua, không phải bây giờ nàng đã nhớ lại sao? Không cần tự trách mình, ta chưa bao giờ trách nàng cả." Long Nhất vỗ nhẹ sau lưng Vô Song, khóe miệng khẽ mỉm cười, tất cả mọi thứ dường như đều rất tốt.
"
Hai người ôm chặt lấy nhau, mà lúc này thì tất cả sự cách ngăn, sự khổ não đều biến mất, không còn chút trở ngại nào, thời khắc này là vĩnh hằng.
"Song nhi, ta vẫn muốn biết hai năm vừa rồi tại Băng cung đã xảy ra chuyện gì đối với nàng?" Hai nguời ôm nhau thật lâu, sau đó Long Nhất không nhịn được bèn mở miệng hỏi.
Vô Song nhíu đôi mi thanh tú, tựa như đang nhớ lại, nàng chậm rãi nói: "Lúc trước mơ màng tỉnh lại từ thủy tinh quan, trí nhớ của thiếp chẳng biết vì sao lại sinh ra tầng ngăn cách, nhưng mà bản thân thiếp có một chút cảm giác, nhớ kỹ là cha thiếp phong ấn thiếp ở thủy tinh qua, còn sự tình trước kia thì không thể nghĩ được nhiều."
******
"Vậy nữ nhân trong Băng cung kia đâu? Nàng ta cũng không có nói cho nàng sao? Nàng vô duyên vô cớ từ Thánh thành tới Băng cung mà không có nghi vấn sao?" Long Nhất liền hỏi. Theo lý mà nói thì Vô Song khẳng định sẽ hỏi tại sao, nữ nhân tại Băng cung kia không có lý do nào không nói cho nàng biết được.
Vô Song lắc đầu, khẽ thở dài: "Không phải không muốn hỏi, nhưng mà không có đủ thời gian. Lúc ấy thiếp vừa ở thủy tinh cung ra thì phát hiện thấy sư phó tinh thần suy sụp, bà liền bảo thiếp vào tu luyện thất tại Băng cung tu luyện thủy hệ ma pháp, sau đó nói với thiếp hai năm sau hãy rời băng nguyên nhập thế, thiếp cũng cứ như vậy mà đi."
Long Nhất nghe vậy liền cả kinh, trong đầu hiện ra thân ảnh cô lãnh tuyết ngạo nọ. Thật không nghĩ tới nàng cũng đã chết, vốn tưởng rằng nhân vật thần tiên như vậy thì suốt đời không thể chết. Mặc dù bản thân đã từng vì Vô Song mất đi trí nhớ mà trong lòng oán nàng, nhưng lúc này mới biết là do mình hiểu nhầm, trong lòng cũng không khỏi cảm thấy mát mát, thương cảm.
Có lẽ bởi vì khóc trong mộng mệt mỏi, Vô Song nằm trong lòng Long Nhất mà ngủ say, còn Long Nhất thì suy xét lại mọi việc một cách nhanh chóng nên cũng không thể ngủ.
Thế cục tại Thương Lan đại lục tạm thời cứ mặc kệ, nhưng mà sự kiện chúng thần khiến Long Nhất vướng mắc vào một vấn đề nhỏ. Lôi thần cùng Hắc ám chi thần đều không có nói rõ ràng với hắn, biết càng nhiều thì càng mơ hồ không hiểu được, đợi đến lúc mây mù tan đi, ngày đó không biết hắn có còn ở trên đời không.
Trời dần dần sáng, hắc vụ bao phủ bầu trời Di thất chi thành đã phai nhạt đi rất nhiều, chỉ có vong linh quân đội vẫn đứng thẳng, chỉnh tề, không hề nhúc nhích.
Long Nhất dắt Vô Song từ trướng bồng đi ra ngoài thì phát hiện ba người Man Ngưu, Nạp Lan Như Nguyệt cùng Bối Toa đã sớm ở bên ngoài rồi.
"Vô Song tỷ tỷ, người không sao chứ." Nạp Lan Như Nguyệt cùng Bối Toa đồng loạt tiến lên, quan tâm hỏi.
Vô Song cảm thấy ấm áp trong lòng, nhẹ cười nói: "Ta không có việc gì, các muội không cần lo lắng."
"
Vô Song tỷ tỷ, tỷ vừa cười." Nạp Lan Như Nguyệt ngạc nhiên kêu lên, nàng cùng Vô Song sống chung một thời gian, nụ cười của Vô Song phải nói là rất hiếm.
Vô Song cầm bàn tay nhỏ bé của Nạp Lan Như Nguyệt cùng Bối Toa, quay đầu nhìn Man Ngưu, trong lòng có cảm giác thân thiết. Hắn là tiểu đệ của Long Nhất, đã từng vào sinh ra tử cùng nhau, sau khi khôi phục lại trí nhớ, không khỏi cảm thấy tự nhiên thân thiết.
"Man Ngưu, đã lâu không thấy." Vô Song vẫn mang theo nụ cười như cũ.
Man Ngưu gãi gãi ngưu giác trên đầu, có chút không hiểu, rõ ràng tối qua mới thấy nhau, như thế nào lại bảo đã lâu không gặp? Hắn rốt cục không hiểu là tại sao lại như thế này.
Tâm niệm Nạp Lan Như Nguyệt nhanh chóng nắm bắt được điểm nào đó, nàng mẫn cảm phát hiện ra có sự khác lạ, nhưng lại không rõ sự khác lạ đó, lúc này nghe Vô Song nói chuyện với Man Ngưu như vậy, liền có chút giật mình, nàng chần chừ hỏi: "Vô Song tỷ tỷ, có phải tỷ đã khôi phục lại trí nhớ?"
Khôi phục trí nhớ? Hai ngưu nhãn của Man Ngưu mở to nhìn Vô Song.
Vô Song ôn nhu nhìn Long Nhất, mỉm cười rồi gật gật đầu.
"Chúc mừng Vô Song tỷ tỷ, phu quân rốt cục cũng đã an tâm." Nạp Lan Như Nguyệt vui vẻ cười nói, bản thân hằng đêm ở bên cạnh Long Nhất, nàng rất nhạy cảm đối với sự thay đổi của Long Nhất. Tại Lôi thần cấm khu nọ, Long Nhất mặc dù khuôn mặt luôn tươi cười hi hi ha ha nhưng nàng biết Long Nhất thật sự không có vui, hắn luôn ngây ngốc nhìn sau lưng Vô Song, vẻ mặt rất ảm đạm thê lương. Nhưng nàng vừa quay lại nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của hắn, tâm tình hoàn toàn chân thật, không có che dấu.
Đột nhiên Long Nhất tựa hồ nhớ tới cái gì, hắn lấy ra quả thủy tinh cầu rơi xuống từ hai xác chết nọ, đưa cho Vô Song rồi nói: "Nàng xem thủy tinh cầu này có gì lạ không?"
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #401


Báo Lỗi Truyện
Chương 401/674