Chương 324: Quang Minh Giáo hoàng


 
Long Nhất vừa thấy vẻ mặt tái nhợt của Nhân Nhân, trong lòng không khỏi khẽ thở dài, Phong Linh đã tạo thành thương tổn quá sâu cho nàng, sợ rằng nhất thời khó mà khôi phục được, có lẽ nói không chừng trong lòng nàng cả đời sẽ lưu lại một bóng ma. Phong Linh sai thì cũng đã sai, Long Nhất đối với việc này trong lòng cũng cảm thấy có chút khó chịu, hắn rất muốn đền bù cái gì đó.
"Ngươi chừng nào thì trở về?" Long Nhất vừa thấy Nhân Nhân thật lâu không nói gì, tâm tình tựa hồ đã đắm chìm vào bên trong bản thân, vì vậy nhanh chóng lên tiếng nói sang chuyện khác.
Nhân Nhân lấy lại tinh thần, cay đắng nói: "Ta không biết ở lại Mễ Á thánh ma học viện còn có ý nghĩa gì, nơi đó không lý do gì để ta lưu lại".
"Nhân Nhân…" Long Nhất nhịn không được kêu lên, nhưng trong khoảng thời gian ngắn lại không biết nói cái gì.
Nhân Nhân ngẩng đầu lên, thấy vẻ mặt lo lắng của Long Nhất, nói: "Ngươi không cần lo lắng cũng không cần khuyên can ta, cái gì cần hiểu ta cũng đều hiểu được, chỉ là hiểu được là một chuyện, mà trong lòng lại là chuyện khác…"
"Thời gian sẽ thay đổi hết thảy, tin ta đi, nàng nhất định sẽ vui sướng, nếu không ta với Phong Linh cả đời cũng khó mà an tâm" Long Nhất thở dài nói.
Nhân Nhân gật đầu, ánh mắt lóe lên nói: "Hôm nay là lễ thành hôn của ngươi và Như Nguyệt công chúa, lúc đứng ở bên cạnh Như Nguyệt công chúa, ánh mắt của nàng một mực nhìn sang bên này, có lẽ là ghen, ngươi không cần theo ta, ta muốn yên tĩnh một mình".
"Vậy được rồi, chờ khi nào ta rảnh sẽ tìm nàng, nàng ở đây à?" Long Nhất thấy quả thật có rất nhiều ánh mắt nhìn sang bên này đánh giá, vì tránh phiền toái, hắn chỉ có thể nói như vậy.
Nhân Nhân rất nhanh nói một địa chỉ, rồi xoay người lẩn vào trong đám người, trong chốc lát liền không thấy bóng dáng. Có lẽ đã đi kiếm góc phòng nào thanh tịnh.
Long Nhất về lại bên cạnh Nạp Lan Như Nguyệt, cười nói: "Đó là bằng hữu trước kia tại Mễ Á thánh ma học viện, có lẽ nàng cũng đã gặp qua".
"Giải thích với ta để làm chi, nàng ta là ai ta quan tâm làm gì" Nạp Lan Như Nguyệt thản nhiên nói. Nhưng cẩn thận nghe lại lời nói lại nhận thấy được ẩn chứa vị giấm chua.
"Ta muốn cho nàng biết, xem ra ta lại tự mình đa tình rồi" Long Nhất nhún vai cười nói, cũng không nói gì nửa.
Đang lúc này, đột nhiên nghe thấy thị vệ bên ngoài cao giọng hô: "Quang Minh Giáo hoàng Charles bệ hạ đến"
Trong phút chốc đại sảnh yến tiệc huyên náo đột nhiên trở nên yên tĩnh, mọi người kể cả những cung nữ đang qua lại cũng đều ngây ra, Quang Minh Giáo hoàng Charles tới? Bọn họ có nghe lầm không, người này rất ít khi xuất hiện trước mặt thường nhân, tại Thương Lan đại lục có thể gặp được người có địa vị sánh ngang với thần tại nơi này?
Long Nhất trong lòng cũng nói thầm, Quang Minh Giáo hoàng Charles làm sao có thể gặp ở chỗ này? Vừa mới nghe Nạp Lan Vô Cực nói phải đợi một người tới chủ trì lễ nghi, không phải là người này chứ.
Cũng không để cho Long Nhất phải suy nghĩ nhiều. Hắn chỉ cảm thấy khí tức nồng hậu của Quang Minh ma pháp tràn ngập cả đại sảnh, làm cho người ta thần thanh khí sảng, cảm thấy thân thiết. Một người trung niên áo trắng khóac áo tế lễ trong suốt đột nhiên xuất hiện trong đại sảnh. Quanh mặt hắn bao phủ một tầng hào quang màu trắng, như ảo ảnh trong gương làm cho người ta nhìn không rõ ràng cho lắm, mà sau lưng hắn có một vòng màu trắng do quang minh ma pháp nguyên tố tạo thành, quầng ánh sáng này, nhìn liền nhớ tới việc Bồ Tát giá lâm.
Long Nhất trong lòng cười một tiếng, Quang Minh Giáo hoàng quả nhiên biết cách thể hiện mình. Khiến cho có vẻ thần thần bí bí, làm cho hắn giống như là thần. Bất quá Long Nhất đối với thực lực của hắn là thực sự bội phục, Charles là người đầu tiên mà hắn đã gặp có thể đem ma pháp nguyên tố thực thể hóa thành người. Cấp bậc của hắn có thật sự là như đại ma tầm sư như trong truyền thuyết? Có phải là đã đạt tới cảnh giới pháp thần vô song hay không?
Nạp Lan Vô Cực dẫn theo các quan viên vội vã tiến lên, vô cùng thành khẩn quỳ xuống, lớn tiếng nói: "Nạp Lan Vô Cực cung nghênh Giáo hoàng bệ hạ đến".
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đã tỉnh táo lại, cả đám miệng lẩm bẩm quỳ xuống, cảm thấy may mắn khi được nhìn thấy mặt của Giáo hoàng, bởi vậy có thể thấy được địa vị của Quang Minh Giáo hoàng tại cả Thương Lan đại lục, ngay cả một thủ lãnh của một đế quốc cũng phải quỳ xuống, cái này thật sự là một dạng tônv inh. Dùng tôn giáo để thống trị quả thật là lựa chọn không sai.
Nạp Lan Như Nguyệt thân là Thánh nữ Quang Minh giáo hội, lập tức quỳ xuống, trong lúc nhất thời cả đại sảnh yến tiệc chỉ còn có Long Nhất là vẫn đứng thẳng.
Nạp Lan Như Nguyệt thấy Long Nhất không quỳ xuống, gấp đến độ lấy tay kéo kéo quần của hắn, trong lòng nàng, Quang Minh Giáo hoàng chính là thần, địa vị của thần không người nào có thể so sánh, nàng từ nhỏ đã sống trong đám đông vây quanh đây, đây là kết quả của việc từ nhỏ đã bị tẩy não.
Long Nhất vẫn không nhúc nhích, vẫn đang đứng thẳng nhìn kỹ vầng hào quang bao phủ quanh người Giáo hoàng Charles, mà người này cũng đang nhìn kỹ hắn.
Long Nhất cảm thấy ngột ngạt, cảm giác được bốn phương tám hướng đột nhiên truyền đến một áp lực vô cùng lớn như biển, lục phủ ngũ tạng như bị người ta giằng xé, Long Nhất nội lực tinh thần lực dưới sự công kích đã lập tức bản kích, bắt đầu đối kháng với áp lực khổng lồ này. Mà khuôn mặt tuấn tú của long nhất từ hồng chuyển sang trắng, rồi lại từ trằn sang hồng, cuối cùng biến thành màu vàng nhàn nhạt.
"Phá cho ta" Long Nhất hét lớn một tiếng, toàn thân nhanh chóng hiện ra ánh sáng bảy sắc, không khí tựa hồ như bị vặn vẹo biến hình, áp lực của Quang Minh Giáo hoàng liền xuất hiện một khỏang nứt gảy, Long Nhất quýnh lên cấp tốc lui về phía sau hai bước thoạt khỏi vòng vây của hắn. Dưới sự giao thủ thường xuyên với Kiếm Thần Mộ Dung Bác, trình độ thích ứng của hắn đối với các loại áp lực rất tốt, hơn nữa Quang Minh Giáo hoàng rõ ràng là không có dùng toàn lực, mà Long Nhất cũng hiểu là Charles lần này thử hắn, cũng hiểu được cảnh giới cực hạn của hắn có thể đạt tới cảnh giới pháp thần.
Charles không có tập kích nữa, chỉ là ha ha cười hai tiếng, làm cho người ta từ đầu đến chân đều như cây trước gió xuân, hắn nói: "Giang sơn xuất hiện nhân tài, đã mấy trăm năm nay, Tây Môn Vũ, ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng".
"Ta sẽ không làm cho bất kỳ người nào thất vọng, kể cả địch nhân của ta" Long Nhất hắc hắc cười nói, không kinh sợ chỉnh sửa lại y phục, ngầm bình phục lại khí tức đang hỗn loạn.
"Ngươi vì sao thấy ta mà không quỳ?" Charles không để ý đến thâm ý trong giọng nói của Long Nhất, chỉ là có hứng thú hỏi.
"Quỳ? Vì sao phải quỳ? Ta không nhớ rõ có quy định này, chỉ biết là Quang Minh Giáo hội luôn luôn tuyên dương tấm lòng từ bi, tự do bình đẳng, nếu lão bình đẳng với ta, thì tại sao phải quỳ" Long Nhất cười nói, thật ra điều lệ của Quang Minh Giáo hội có nhiều điểm mâu thuẫn với nhau, một mặt thì nói tới việc bình đẳng, mặt khác lại phân chia các gia cấp rất nghiêm ngặt.
"Tốt, tốt lắm, quả nhiên là thiếu niên anh hùng, khó trách nha đầu Khả Hinh đối với ngươi nhớ mãi không quên" Charles cười nói.
Khả Hinh! Long Nhất ngẩn ra, từ lần trước tại yến tiệc tại cung đình Đằng Long thành, nha đầu nọ đã rời khỏi Đằng Long thành. Đối với sự mạnh bạo của nành đối với bản thân, Long Nhất cảm thấy rất bất đắc dĩ, chẳng lẻ lần này nàng cũng đi theo Quang Minh Giáo hoàng tới đây?
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #324


Báo Lỗi Truyện
Chương 324/674