Chương 296: Thục Ngọc công chúa


 
Long Nhất như nằm mộng , run sợ một hồi lâu, mở to mắt dùng hết tinh lực nhìn lại. Đúng vậy, cơ hồ giống nhau như đúc, nhưng mà bà ta đã chết rồi mà
lúc này Long Nhất ánh mắt nhìn chằm chằmg vòa nữ nhân đang nói chuyện với quan viên của Ngạo Nguyệt Đế quốc, trong lòng chấn động không thôi, hắn nhớ tới người trong bức họa của Mộ Dung Bác, ngũ quan so với nữ nhân này không có thua kém gì, nhưng Mộ Dung Bác không phải nói đã nói thê tử của lão đã rồi sao? trực giác nói cho Long Nhất, cô gái này cùng Mộ Dung Bác sợ rằng có vạn điểm quan hệ.
đột nhiên, Long Nhất trong đầu xẹt qua một ý niệm, Ngạo Nguyệt Đế quốc hoàng thất phục tính Mộ Dung, Mộ Dung Bác kia sẽ không phải là người trong Ngạo Nguyệt Đế quốc sao, nghĩ tới đây, Long Nhất không khỏi cả người đổ mồ hôi lạnh. Mộ Dung Bác khi nổi danh tới nay, vẫn tự xưng là người Cuồng Long Đế quốc, nhưng xuất thân lão ở đầu thì không một ai biết.
Long Nhất nhíu mày, xem ra đêm nay vô luận như thế nào cũng phải tới Cấm Thiên ngục giam tìm hiểu. Đang nghĩ vậy thì nữ nhân trên xe giường như biết Long Nhất đang chăm chú nhìn mình, ngẩng đầu nhìn thẳng lên
Long Nhất lấy lại tinh thần, cùng nữ nhân này nhìn nhau vài giây, hắn có thể cảm giác rõ ràng sự tức giận cùng bất mãn trong mắt nàng. hắn mỉm cười nhìn nàng, chân điểm nhẹ,cả người như từ từ nhẹ nhàng hạ xuống
Thấy Long Nhất xuống, đám thủ vệ ở cửa thành đều hành lễ, nữ nhân kia cũng từ xe ngựa bước xuống.
"Tây Môn thiếu gia, hy vọng ngươi giải thích một chút, vì sao để cho chúng ta ở chỗ này chờ lâu như thế, nếu trả lời không hợp lý, ta định khi gặp hoàng đế quý quốc đưa rahội,sẽ,lại,phải muốn,phải quý quốc hoàng đế cho ta Ngạo Nguyệt Đế quốc một người, cái giao cho." cô gái mạt đẳng Long Nhất mở miệng, liền,dễ đốt đốt bức người đạo,nói.
Long Nhất cũng chẳng nói, chỉ đánh giá nữ nhân này từ trên xuống dưới. Ánh mắt xâm lược có mang theo chút tà dị, như muốn nhào nặn những bộ vị mẫn cảm trên người nàng, kiểu này không khỏi khiến người ta chê cười, đang lúc đó, nữ nhân kia thẹn quá thành giận. Long Nhất hắc hắc cười nói: "ta vừa mới tỉnh ngủ, vậy nàng đã hài lòng chưa?"
Nữ nhân bị bất ngờ, không nghĩ là hắn lại lấy cớ thế này, trong nhất thời, trong lúc nhất thời chẳng biết nói cái gì , mấy tên quan viên bên cạnh nàng tức đếnmức râu tóc dựng ngược, con mắt muốn nổ tung.
"bây giờ đã không còn sớm , các ngươi theo ta đi tới hoàng tộc dịch quán nghỉ qua đêm hay là trú ở ngoài thành?" Long Nhất hắc hắc cười nói, ánh mắt nhìn phía nữ nhân kia vẫn như cũ ẩn tàng vô số những nghi hoặc
Nữ nhân nghe vậy nhìn phía Long Nhất, nghiến răngbình tĩnh trở lại, nàng thản nhiên nói: "Vậy sẽ theo Tây Môn thiếu gia an bài đi."
"ta an bài? không thành vấn đề, không phải mọi người đêm nay muốn ở ngoài thành sao? Sắc đêm tại Đằng Long thành chúng ta thật là mê người. Không khí trong lành, ngắm những ánh trăng mới đẹp làm sao ." Long Nhất hắc hắc cười nói.
"nếu Tây Môn thiếu gia nói như vậy, chúng ta đây trú ngoài thành cũng tốt." Nữ nhân kia cũng chẳng suy nghĩ nhiều liền tiếp nhận đề xuất của Long Nhất, tự như chẳng có gì hết
Long Nhất trong lòng có chút bất ngời, nữ nhân này sao lại có thể nhịn được như vậy? xem ra đã coi thường nàng ta rồi. Tuy nhiên nàng ta cuối cùng là ai chứ? Long Nhất bắt đầu để ý đến thân phận của nàng ta, hoàng thất của Ngạo Nguyệt Đế quốc không nghe nói qua là có một vị công chúa a. Thiên Võng tình báo sớm đã kiểm tra tất cả các tư liệu các tiểu quốc tại Thương Lan đại lục , đặc biệt chú trọng các tư liệu về hoàng thất, Long Nhất dám khẳng định trong tư liệu không có xuất hiện vị như vậy
"Ha ha ha. Vừa rồi ta chỉ là chỉ đùa một chút, chúng ta Cuồng Long Đế quốc sao lại để khách đường xa tới khách ngủ ở ngoài thành chứ? hoàng tộc dịch quán sớm đã chuẩn bị thỏa đáng, chờ các vị đến" Long Nhất lập tức thay đổi vẻ mặt. Trở nên nhiệt tình dị thường.
Nữ nhân lộ ra vẻ thắng lợi mỉm cười, xoay người muốn lên xe.
"chờ một chút, nàng tựa hồ đã quên cái gì đó hay sao ấy, hình như gọi là công văn gì đó" Long Nhất gọi, nhìn chằm chằmg nàng, hắc hắc cười nói.
cô gái sửng sốt một chút,rồi từ không gian giới chỉ lấy ra một quyển đưa tới.
"Thục Ngọc công chúa?" Long Nhất sau khi mở cuốn sổ sửng sốt một chút, mặt trên, nói phái Thục Ngọc công chúa toàn quyền đại biểu cho Ngạo Nguyệt Đế quốc đàm phán, nhưng khi nào lại xuất hiện một Thục Ngọc công chúa nhỉ? Từ đá mà ra sao?
"Đúng rồi, ta chính là Thục Ngọc công chúa. Đương nhiên, ngươi không biết cũng không có gì lạ, là phụ hoàng mới vừa nhận ta làm con gái nuôi không lâu, trước đó vài ngày mới sắc phong ." Mộ Dung Thục Ngọc nhoẻn miệng cười, vẻ đắc ý lại trào phúng.
"Nhận giặc làm cha, không biết Mộ Dung Bác lão tiền bối khi biết có tức hộc máu mà chết hay không? Long Nhất đột nhiên hạ giọng lầm bầm nói
Người Mộ Dung Thục Ngọc thoáng cái, sắc mặt đột biến, thất thần nhìn Long Nhất, nhưng Long Nhất đã cũng, nhưng xoay người rời đi, lệnh cho bảo vệ thành mở cửa thành để đi vào.
Long Nhất cưới trê con độc giác đi tuốt đàng trước, trong lòng hắn đã để ý vẻ mặt của Mộ Dung Thục Ngọc, hắn biết ngay đó là nàng cùng với Mộ Dung Bác chẳng chắn có quan hệ chẳng phải tầm thường, nhưng Mộ Dung Bác nói với hắn là lão chỉ có một thân một mình, Long Nhất tin tưởng là Mộ Dung Bác không có gạt hắn, rất có thể là chnhs Mộ Dung Bác cũn không biết là lão có hậu nhân, như vậy lúc lão bế quan tại thâm sơn lúc trở về phần mộ trong thấy có thể là giả, hoặc mộ đó thật nhưng thực sự là lão đã có hậu nhân mà không tự biết.
Lúc Long Nhất đưa phái đoàn Ngạo Nguyệt đế quốc về Hoàng tộc dịch quán thì chợt kinh ngạc khi phát hiện thấy xe ngựa của thái tử Long Ưng, hai tên gia nô của hắn đang buôn chuyện chờ ở bên ngoài. Long Nhất trong đầu liên tự hỏi, tên thái tử này hẳn là muốn tới coi phái đoàn của Nạp Lan, có thể nói là đến thăm Nạp Lan Như Nguyệt , chủ ý của hắn kẻ đần nhất cũng có thể đóan ra được
Long Nhất hừ nhẹ một tiếng nhảy xuống ngựa, xem ra cùng Nạp Lan Như Nguyệt giả thành hôn cũng không phải thuận lợi, nghĩ tới có kẻ muốn tranh đọat nữ nhân của hắn, trong lòng hắn vô cùng khó chịu, có lẽ sâu trong tiềm thức hắn đã coi Nạp Lan Như Nguyệt là của mình. Long Nhất cũng không vội vã đi vào, hắn hết sức rõ ràng thủ đoạn của Long Ưngđối phó với nữ, hắn luôn dùng lời ngon dỗ ngọt, không thèm dùng bạo lực để ép buộc nữ nhân, điểm ấy khiến cho Long Nhất thập phần bội phục, tuy nhiên hắn sao lại có thể như vậy khi đối phó với Nạp Lan Như Nguyệt được? Long Nhất hơi nhíu mày.
Mộ Dung Thục Ngọc nhảy xuống xe ngựa, hơi ngưng lại nhìn Long Nhất, vừa rồi ở trong xe ngựa nàng ngồi không yên, bởi vì Mộ Dung Bác là ông nội của nàng, đã mất tích trước khi được xưng là Cuồng Long Đế quốc kiếm thánh, nhưng vô luận vì lý do gì, nàng bây giờ nhận Ngạo Nguyệt hoàng đế làm cha không giả, mặc dù này trong đó có vài bí mật không muốn ai biết
"
Nhìn ta như vậy làm chi, ta biết ta lớn lên rất tuấn tú, nhưng cũng không cần biểu hiện rõ ràng như thế" Long Nhất không một tiếng động tiến đến Mộ Dung Thục Ngọc, hé cái miệng vô lại cười nói, đồng thời cũng thấy được trên người nàng có thoang toảng mùi hương xử nữ
Mộ Dung Thục Ngọc cả kinh, hoảng sợ lùi ra phía sau hai bước, vẻ mặt kinh hoảng
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #296


Báo Lỗi Truyện
Chương 296/674