Chương 283: Cáp Lôi?


 
Long Nhất trầm tư một lát thì chợt nghĩ đến một người bèn hỏi lại Lãnh U U cho chắc: "Giống ai?"
"Hoang mãng thảo nguyên, Cáp Lôi." Lãnh U U thản nhiên đáp, cặp lông mày khẽ nhướn lên.
Long Nhất ngẩn người ra một lúc rồi ha hả cười, trong ánh mắt hiện ra vẻ suy tư trầm lặng, Lãnh U U nhìn thấy thì biết ngay tâm ý của hắn, Cáp Lôi có thể vẫn còn sống, thân hình cao lớn của tên kia rất giống hắn, đặc biệt là cảm giác từ người hắn phát ra, nhất định không thể sai được.
Như nếu quả thật chính là hắn thì việc đi chung với thái tử Long Ưng đã khẳng định hắn là lực lượng bí mật của Long Chiến, vậy bóng đen thần bí kia nhất định do bọn này sai khiến, không biết bọn chúng muốn gì. Có thể chính là vì Hắc Ám thần bài trong tay hắn chăng.
Long Ngất nghĩ đến đây thì lắc mình một cái, trong nháy mắt hiện ra trước mặt thái tử Long Ưng không nói không rằng giật phắt lấy khăn trùm đầu của hắc y nhân, tốc độ cực nhanh, xuất chiêu cực chuẩn, ấy vậy mà hắc y nhân cũng không chậm, nghiêng người né sang một bên. Lại nghe hắn la lên một tiếng, một phần khăn che mặt lẫn da thịt đã bị xé rách.
Bọn người đúng xung quanh la hoảng cả lên, hắc y nhân nhìn miếng da còn dính máu, thì phẫn nộ đứng đó không nói nên lời.
Long Nhất cũng sững người, tự hỏi không lẽ không phải Cáp Lôi?
"Tây Môn Vũ, ngươi làm cái gì vậy? Thật không coi ta ra gì cả!" Long Ưng lạnh lùng nhìn Long Nhất, không hiểu vì sao hắn lại động thủ với thủ hạ của mình.
Long Nhất nhìn Long Ưng, cười hắc hắc đáp: "Ta quyết không dám mạo phạm thái tử, chỉ muốn xác nhận thân phận một vị bằng hữu mà thôi!"
"Thân phận? Ngươi biết hắn sao?" Long Ưng lạnh lùng hỏi.
"Có lẽ, chính vì vậy ta mới muốn xác nhận" Long Nhất thản nhiên nhìn Long Ưng trả lời.
"Kết quả thế nào?" Long Ưng nhướn đôi mày rậm hỏi. Hai mắt lạnh lẽo biểu lộ sự đùa cợt, không ngờ sinh mạng của Long Nhất hôm nay lại nằm trong tay hắn.
"Không rõ ràng lắm, không biết điện hạ có thể bảo hắn vén áo tay trái lên cho ta nhìn thử được không?" Long Nhất điềm nhiên trả lời, dù sao cũng phải nể mặt thái tử một chút, lát nữa còn phải giả mù sa mưa nữa!
Long Ưng sắc mặt lạnh tanh không có gì thay đổi, ra lệnh cho tên hắc y nhân bị nghi ngờ là Cáp Lôi: "Ngươi mau kéo tay áo bên trái lên cho Tây Môn nhị công tử nhìn!"
Tên hắc y nhân không chút do dự, làm theo ngay, khi hắn vừa kéo tay áo bên trái lên thì những người xung quanh liền la hoảng, mặt mày không còn chút huyết sắc, chỉ thấy tay hắn cũng giống như khuôn mặt, đều đỏ sậm trông giống ác ma, không khác chi người bị thiêu là mấy.
Long Nhất nhíu mày, hắn sở dĩ yêu cầu như vậy là vì biết trên tay trái của Cáp Lôi có một vết sẹo, hiện tại thì nhìn thế nào cũng không có, bèn cười khan hai tiếng rồi nói:"Xin lỗi, là ta lầm người!"
Long Ưng hừ lạnh một tiếng rồi dẫn mọi người xuống lầu, thoắt một cái nhảy lên xe ngựa bỏ đi mất dạng.
Long Nhất chậm rãi quay lại bàn, ánh mắt nhìn ra dòng sông trước mặt, trong lòng suy nghĩ về sự khúc chiết trong chuyện này, mấy người bọn Ti Bích không biết chuyện nên cũng không nói tiếng nào.
"Có phải hắn không? Hắc Ám khí tức của hắn hoàn toàn giống Cáp Lôi" Lãnh U U tiếp lời.
Long Nhất vẻ mặt bình tĩnh trở lại, nhún nhún hai vai đáp: "Tạm thời bỏ mặc chuyện này đi, chẳng cần biết hắn có phải là Cáp Lôi hay không. Chúng ta cứ ăn đi rồi tính, cơm canh nguội cả rồi, sẽ không còn ngon nữa!"
Mấy cô gái cũng không nghĩ ngợi gì nhiều nữa, lúc này thực không còn sớm, lại đói bụng nên muốn ăn nhanh cho xong rồi còn đi dạo trong thành.
"U U, có phải Hắc Ám hội và Long Chiến có qua lại với nhau?" Long Nhất ăn xong trước tiên lên tiếng hỏi, hắn cứ nghĩ rằng thế lực ngầm của Long Chiến nhất định là Hắc Ám hội, lần trước nghe khẩu khí của tên hắc y nhân kia cũng vài phần là người của Hắc Ám hội.
Lãnh U U lắc đầu đáp: "Theo ta biết thì không có chuyện này, Hắc ám hội và Ngạo Nguyệt hoàng thất có mối quan hệ, nhưng cụ thể thế nào thì ta không được rõ."
"Vậy ngoại trừ Hắc Ám hội giáo hoàng còn có ai biết được cách huấn luyện hắc ám võ sĩ không?" Long Nhất tiếp tục hỏi.
"Cơ bản ngoại trừ Hắc Ám hội thì ở Thương Lan đại lục này không có chỗ nào có thể dạy được hắc ám ma pháp cho những người thuộc hắc ám hệ cả, phương pháp huấn luyện là cơ mật của Hắc Ám hội, phu quân, theo lời huynh nói thì còn có người biết cách huấn luyện hắc ám võ sỹ sao?" Lãnh U U ngạc nhiên hỏi.
Long Nhất gật đầu, đem chuyện hắc y nhân vào ngày cực âm đã đột nhập vào trong Tây Môn phủ, thực lực của hắn so với hắc ám ma pháp sư cũng không thua kém là mấy.
"Lại có chuyện như thế sao?" Lãnh U U hoảng sợ nói. Nàng biết rõ hắc ám võ sỹ phải trải qua huấn luyện cực kì nghiêm khắc, ngay cả trong Hắc Ám hội cũng không có nhiều.
Phong Linh nghe xong thì sắc mặt trở nên trầm trọng, trong lòng rối bời giống như đang ngồi trên đống lửa vậy.
Long Nhất không biết địa vị của Phong Linh trong Hắc Ám hội là thế nào, nhưng theo điệu bộ cũng có thể đoán ra nàng với hội chủ nhất định có mối quan hệ mật thiết, bằng không sẽ không tỏ ra lo lắng như vậy.
Phong Linh không lòng không yên, liếc nhìn Long Nhất một cái thì thấy hắn đang mỉm cười nhìn mình, giống như đã thấu hết mọi suy nghĩ của nàng.
"Tuy không nỡ xa hai nàng, nhưng nếu hai nàng muốn trở về thì lẽ nào ta lại trách được!" Long Nhất nhẹ nhàng nói, hắn hôm qua mới bái đường thành thân với Phong Linh mấy người, động phòng hoa chúc còn chưa kịp, trong lòng tự nhiên cảm thấy có chút mất mát.
Phong Linh nghe xong câu này của hắn thiếu chút nữa thì khóc, đột nhiên đứng dậy đi đến bên hắn, ngồi vào trong lòng, thỏ thẻ nói: "Phu quân, ta thực sự không muốn xa chàng, nhưng …"
"Không cần nói, ta hiểu mà." Long Nhất vỗ vỗ lên lưng của Phong Linh, hắn nghĩ nàng tuy là một nương tử của riêng hắn nhưng nàng đang tự do bay lượn trên không trung, lẽ nào hắn lại có thể nhẫn tâm bẻ gãy đôi cánh của nàng?
"Cám ơn phu quân, gặp được chàng đích thực là hạnh phúc lớn nhất của đời thiếp. Hãy đợi thiếp một thời gian, đến lúc đó thiếp sẽ bồi tiếp chàng, cho dù có đuổi cũng không đi." Phong Linh thì thầm đầy xúc cảm.
"Được, vậy ta sẽ đợi nàng, nhưng phải cho ta thời hạn, bằng không ta sẽ truy sát Hắc Ám hội đến cùng" Long Nhất hắc hắc cười đáp.
Phong Linh gật đầu đồng ý, cuối cùng đứng lên, quay đầu nhìn U U buồn bã nói: "U U, tỷ tạm thời ở lại bên cạnh phu quân, điều tra coi ai là người thao túng thế lực hắc ám, ta phải về hội có chuyện quan trọng cần làm"
"Ta cũng có ý định này" Lãnh U U gật đầu đáp.
"Phu quân, thiếp đi đây!" trong cặp mắt kiên cường của Phong Linh phảng phất một nét u buồn, khi nàng đi rồi thì Long Nhất vẫn còn cảm nhận được dư âm của tiếng nói ngọt ngào ấy: "Phu quân, hãy chờ thiếp, đến lúc đó Linh nhi sẽ hoàn toàn thuộc về chàng."
Long Nhất trong lòng có một chút trống vắng. nàng đã biến mất không chút tung tích.
Mỉm cười hưởng thụ hương thơm còn lưu lại trên môi, hắn tuy trong lòng cảm thấy có chút mất mát nhưng trong ý niệm của mình luôn nghĩ rằng: biệt ly dù làm người ta phải khổ đau, nhưng có như vậy mới cảm nhận được sự hạnh phúc vô bờ bến khi gặp lại. Hắn tự cười giễu mình, đã có kinh nghiệm của hai đời người, nhiều việc hắn xử sự thật khoáng đạt, vậy mà lần này lại để tình cảm thao túng, nhất định bản thân do bản tính tham tài mê sắc khống chế rồi, nhưng như vậy mới gọi là hưởng thụ cuộc sống hiện thực, vậy mới là cuộc sống chân chính.
Long Nhất mất một thời gian mới hồi thần trở lại, quay ra thấy Lãnh U U, Ti Bích, Nam Cung Hương Vân đang nhìn hắn, ánh mắt yêu mến vô cùng, đồng thanh nói: "Ăn xong rồi thì chúng ta đi dạo nhé?"
Nếu như ban ngày Đằng Long thành giống như một cô gái đoan trang thì đêm xuống lại giống một thiếu phụ quyến rũ xinh đẹp, chỉ khiến người ta muốn đắm chìm trong vẻ đẹp mông lung huyền ảo không có ở nơi nào khác trên Thương Lan Đại Lục.
Trên đường đi lâu lâu lại thấy lóe lên ánh sáng của ma pháp, mấy cô gái thì vô cùng thích thú, ngắm đông ngó tây các cửa hàng, hau háu nhìn những bộ xiêm y lộng lẫu, cầm lên xem thì không muốn bỏ xuống, đúng là bản tính thiên bẩm của phụ nữ.
Long Nhất dù sao cũng rủng rỉnh tiền trong túi, nên mấy nàng muốn mua gì thì hắn liền chi tiền, chỉ là không ai dám cầm tiền của hắn, thiếu điều muốn quỳ lạy hắn thu tiền trở về, đúng là khiến Long Nhất dở khóc dở cười, thế mới biết mọi người sợ con người trước đây của hắn thế nào.
Bình bịch, bình bịch, tim hắn tựa như đánh trống khiến hắn chậm bước, hai mắt quan sát chung quanh, cái cảm giác này, ngoại trừ Vô Song thì chẳng còn ai, lẽ nào? Long Nhất trong lòng phấn chấn hẳn lên.
"Phu quân, chàng làm sao vậy? Có chuyện gì sao?" Lãnh U U thấy sự lạ thì đi đến bên cạnh hỏi nhỏ.
"Hình như là Vô Song, ta cảm giác . như vậy, nàng cũng biết ta và Vô Song có kết nối tâm linh mà." Long Nhất vừa nói vừa ngó nghiêng chung quanh.
"Vô Song! Ừ, nếu tính toán thì cũng đã hai năm rời, không biết giờ nàng ta thế nào?" Lãnh U U cũng hưng phấn hẳn lên, thật sự nàng cũng muốn gặp lại Vô Song, dù sao cũng đã từng vào sinh ra tử, một vài phần có thể coi là tỷ muội.
Ti Bích lẳng lặng đứng bên cạnh Long Nhất, tâm can cảm thấy sự kì vọng của hắn thì hiếu kỳ vô cùng, chợt nghĩ Long Nhất được sống trong thế giới muôn màu, trừ lúc nàng và hắn gặp mặt nhau lúc ban đầu, rồi sau đó thì hoàn toàn không biết hắn đã trải qua chuyện gì, thật sự nàng rất đố kị, đố kị với những người đàn bà cùng với hắn trải qua biết bao gian nan sóng gió nhưng cũng thầm cảm ơn trời đã tặng hắn cho nàng, đem cho nàng sự ấm áp và hạnh phúc vô hạn.
"Chết người, chết người …!" Đột nhiên từ xa vọng lại tiếng la kinh hoảng, khiến cho mọi người háo hức chạy đến xem là chuyện gì.
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #283


Báo Lỗi Truyện
Chương 283/674