Chương 279: Nhất Long Tam Phượng


 
"Long Nhất, chàng như thế nào có thể… có thể cùng Lăng Phong làm chuyện như vậy?" Lãnh U U không thể tin hai người trước mặt mình đang ôm nhau, chẳng lẽ tình lang của mình có sở thích quái dị là thích nam nhân?? Nhưng hắn rõ là một tên đại dâm tặc mà??
Long Nhất giật mình, hắn còn tưởng rằng Lãnh U U cùng Ti Bích ghen tuông, bây giờ mới phát giác Phong Linh còn chưa khôi phục nguyên dạng, mà hắn khi nãy bị Phong Linh đột nhiên tập kích, nhất thời chưa để ý tới, đã dẫn tới hiểu lầm khá lớn rồi.
"Đây là hiểu lầm… hiểu lầm mà? Nàng ta giống các nàng,cũng là nữ nhi." Long Nhất hất cằm phía Phong Linh nói lớn.
"Gạt người, hắn rõ ràng là nam nhân." Ti Bích tức giận nói, phòng ngự trong tim nàng vừa bị Long Nhất đánh vỡ, giờ lại phát hiện hắn cùng nam nhân thân thiết khiến nàng không chịu được toàn thân nổi da gà.
Lúc này Phong Linh cũng đã lấy lại tinh thần, nàng từ trong lòng Long Nhất đứng lên, có chút ngượng ngùng cười nói: "Long Nhất nói đúng, muội và các tỷ giống nhau đều là phận nữ nhân, cũng cùng là nữ nhân của chàng." Nói xong, trên mặt Phong Linh nổi lên một trận sóng gợn, mái tóc nâu cùng đôi mắt trở nên như lam hải, khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành từ từ lộ ra mỉm cười đứng trước Lãnh U U và Ti Bích, cùng các nàng so sánh sắc đẹp.
Trái lại, Long Nhất nhìn ba đại tuyệt thế mỹ nữ trước mặt thì cảm thấy chỉ có hai mắt thật không đủ để ngắm, thật sự là mị lực mê nhân.Hơn nữa việc ba nữ nhân này đều thuộc về hắn làm hắn trong lòng nổi lên một cảm giác tự hào. Mặc dù Ti Bích trong mắt người thường có thể là xấu xí, nhưng trong mắt hắn nàng thập phần xinh đẹp, bởi vì nàng xinh đẹp không phải ở bề ngoài, mà là nội tâm, chỉ có thấu hiểu được nàng mới thấy những nét đẹp sâu sắc của nàng.
Lãnh U U cùng Ti Bích kinh ngạc nhìn Phong Linh thập phần mĩ lệ, không nghĩ tới nàng đã từng là nam nhân trong mắt hai người.
Ti Bích có chút buồn bã. Bên cạnh Long Nhất mỗi nữ nhân đều có thể nói là tuyệt sắc thiên hương, nàng đứng cùng các nàng ấy trong lòng không khỏi có chút tự ti, thiết nghĩ mình không thể xứng đôi cùng Long Nhất.Tuy nàng biết Long Nhất không phải người như vậy, nhưng nàng không thể xóa đi ý nghĩ ấy trong đầu được.
Bàng hoàng lặng lẽ hướng về chỗ Long Nhất đang ngồi thì nàng đối diện Long Nhất đang cười, ánh mắt thương yêu cùng thỏa mãn đang nhìn nàng
Đến đây trái tim mẫn cảm bị trói buộc của nàng từ từ được nới lỏng một chút, trong lòng một cảm xúc ngọt ngào chợt trào dâng. Đúng là như thế! Hắn thực không để chuyện đó trong lòng, vậy vì cái gì chính mình lại phải cố chấp?? Ti Bích tự nhủ, trong lòng cảm thấy thanh thản rất nhiều.
Lãnh U U thì nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Phong Linh đánh giá, thật lâu sau nàng mới ấp úng hỏi: "Lăng Phong, ngươi cùng Hắc Ám giáo hoàng có quan hệ gì?"
Phong Linh chớp chớp cặp mắt xanh biếc,mỉm cười thần bí đáp: "Sau này nói cho tỷ biết, kỳ thật muội tên không phải Lăng Phong, mà là Phong Linh. Các tỷ về sau cứ gọi muội Linh nhi thì hay hơn."
Thấy Phong Linh không muốn trả lời, Lãnh U U cũng không gượng hỏi nữa, nàng cũng biết rõ Phong Linh cùng Hắc Ám giáo hoàng hẳn có quan hệ rất mật thiết, bởi vì mái tóc cùng con ngươi màu xanh biếc trước giờ nàng chỉ thấy ở Hắc Ám giáo hoàng và nhi tử của ông.
Long Nhất đang mân mê cỏ cây trên mặt đất, đột nhiên ưu nhã bay lên không,sau đó đáp xuống, từ từ đi tới trước mặt Lãnh U U, trầm trầm giọng nói: "U U, biết lỗi chưa?"
Lãnh U U nhìn Long Nhất, cười hì hì nói: "Phu quân,thiếp biết sai rồi."
"Sai ở chỗ nào?" Long Nhất vẫn nghiêm mặt như cũ, nhưng trong ánh mắt cũng lộ ra tiếu ý
"Thiếp không nên giảo loạn hôn lễ của chàng, để cho tân nương tử kia của chàng phải chịu đau khổ, nhưng thiếp trong lòng thật sự rất khó chịu, dựa vào cái gì Nam Cung Hương Vân đến sau lại cùng…cùng chàng được thành thân trước chứ." Lãnh U U ai oán đáp lại.
Long Nhất cười ồ lên: "Nam Cung Hương Vân từ nhỏ đã cùng ta đính ước, nàng ta đương nhiên xếp hạng đầu rồi."
"Nàng ta chính là phải xếp hạng sau thiếp, thiếp hai năm trước chính là nữ nhân danh phó kỳ thực của chàng, nàng ta… nàng ta còn chưa được cùng chàng động phòng ,chàng nghĩ rằng thiếp nhìn không ra a." Lãnh U U đỏ mặt nói, trộm nhìn Phong Linh cùng Ti Bích, thấy vẻ mặt hai nàng có chút quái dị, đột nhiên ngượng ngùng chui vào trong ngực Long Nhất.
"Ái chà." Long Nhất không nhẹ không nặng đánh ba cái vào đồn bộ tròn lẳng đầy đặn của Lãnh U U. Nàng đương rúc trong ngực Long Nhất phát ra tiếng rên như con mèo nhỏ,cảm thấy toàn thân khó chịu. Đã hơn nửa năm không nhìn thấy Long Nhất, lúc này ngửi thấy khí tức nam tử trên người tình lang, lại bị hắn vuốt ve nơi mẫn cảm của nữ nhân thì cảm thấy thân thể khô nóng, hít thở cực kì khó khăn
"Lần này tha thứ cho nàng, cũng may là ta đã bái đường xong, bằng không nàng đã làm cho Nam Cung gia tộc cùng Tây Môn gia tộc mất hết thể diện rồi" Long Nhất trìu mến nói, mặt khác hắn cảm giác được trước ngực sự đàn hồi mẫn cảm của ngọc phong Lãnh U U, dục tâm cũng không khỏi có chút động, đối với dáng người của Lãnh U U đang mông lung hồi tưởng lại.
Vừa nghe hai chữ bái đường, Lãnh U U mau chóng hồi thần, nàng nhìn nhìn sắc trời, có chút mất tự nhiên nhìn Phong Linh cùng Ti Bích, cười nói: "Linh nhi, Ti Bích, hôm nay là ngày đại hỉ, tối nay chúng ta hãy cùng Long Nhất ca bái đường thành thân nhé?"
Phong Linh mặt đỏ lên không nói gì, hiển nhiên ngàn lần đồng ý. Nhưng còn Ti Bích vẫn đang có chút do dự, tộc quy căn bản không dễ dàng bỏ được. chẳng lẽ thật sự phải bí mật thành thân với Long Nhất? Nhưng nhìn ánh mắt kì vọng của hắn thì nàng không nhẫn tâm cự tuyệt.
Nhận thấy Ti Bích trong mắt có chút do dự, Long Nhất trong lòng hết sức buồn bã. Hắn đương muốn an ủi nàng vài câu, bởi vì hắn không hề muốn ép bức nàng thì Ti Bích mở miệng nhẹ giọng nói ba chữ:
"Ta-nguyện-ý."
Long Nhất mừng như điên dại,tiến tới hai bước ôm chặt lấy Tì Bích xoay mấy vòng.
"Cám ơn nàng, Ti Bích. vô cùng cám ơn nàng đã chịu thành thân với ta." Long Nhất vừa nói vừa hôn lên môi Ti Bích
"Thiếp cũng muốn ôm, không cho phép chàng thiên vị." Lãnh U U bỉu môi nói.
Ti Bích mỉm cười đẩy Long Nhất ra, trong lòng đưa ra quyết định dĩ nhiên đã nhẹ đi một gánh nặng.
Long Nhất hưng phấn tột đỉnh cũng ôm Lãnh U U quay vài vòng, sau đó buông nàng ra rồi ôm lấy Phong Linh.
"Tướng công,thời giờ không còn sớm nữa." Lãnh U U có chút nóng vội nói.
"Đã không còn sớm, vậy lập tức bái đường đi." Long Nhất đắc ý cười lớn,ôm ba nữ nhân đi xuống mật thất
Ánh lửa hồng bập bùng làm nổi bật khuôn mặt thẹn thùng của tam nữ, Long Nhất nhìn thấy nhất thời ngây ra. Cho tới nay,những nữ nhân cùng hắn có quan hệ đều là gần ít xa nhiều, bây giờ cùng lúc thành thân với ba nàng, không, còn có Nam Cung Hương Vân hôm nay nữa là bốn, Long Nhất bây giờ cảm thấy thỏa mãn quá. Đặc biệt là Ti Bích, từ lúc hắn tới dị giới này là nữ nhân đầu tiên của hắn,rốt cuộc sau hai năm cũng đã trở thành nương tử của hắn,thử hỏi không hưng phấn sao được??
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #279


Báo Lỗi Truyện
Chương 279/674