Chương 271: Ân đoạn nghĩa tuyệt


Dịch: NguyễnBáViệt (1 fan tự dịch)
Phần cuối
Long Ưng ra hiệu với Long Nhất để hắn đi cùng mình đi dạo vòng quanh, mà Bắc Đường Vũ lại đứng chôn chân tại chỗ. Nàng khẩn trương nhìn bóng lưng của Long Nhất, trong lòng lại sợ hắn hiểu lầm những điều Công Tôn Thành Nhân vừa nói.
- "Tiểu muội, đừng lo lắng, Tây Môn Vũ thông minh như vậy không lẽ không thể phân biệt đúng sai hay sao?" Bắc Đường Đạc không biết từ đâu xuất hiện sau lưng Bắc Đường Vũ, hắn chẳng biết làm sao để an ủi tiểu muội của mình.
- "Đại ca, người cũng tới sao" Bắc Đường Vũ có chút kinh ngạc, liển vui vẻ nói.
- "Ta vốn không nghĩ là phải tới, nhưng mà mẫu thân phỏng chừng muội sẽ đến, nên gọi ta đưa một thứ này cho muội" Bắc Đường Đạc khẽ vỗ vỗ đầu của tiểu muội mà cười nhẹ.
- "Vật gì vậy?" Bắc Đường Vũ hỏi.
- "Chính là thứ này, ta cũng không biết bên trong là thứ gì, mẫu thân không cho người khác ngoài muội nhìn nó" - Bắc Đường Đạc đưa cho Bắc Đường Vũ một chiếc túi nhỏ.
bắc đường vũ lên tiếng tiếp nhận.
- Tiểu muội, muội thực sự có điểm thiên vị nha. Đại ca từ lâu kêu ngươi may cho ta một bộ quần áo, ngươi đnế bây giờ vẫn chưa thèm chọn vải. Tây Môn Vũ không cần nói gì, ngươi liền hưng phấn mà may tặng hắn một bộ quần áo. Đãi ngộ này tương đối khác biệt lắm nha" Bắc Đường Đạc cười cười nói, ra vẻ chịu nhiều uỷ khuất pha lẫn ganh tị.
"
Ca ca, như thế nào mà đột nhiên trở nên đáng ghét như vậy chứ" Bắc Đường Vũ dậm chân nói, khuôn mặt nàng thoáng hồng lên.
Mà phái bên kia, thai tử Long Ưng kêu người mang tới một vò rượu nhỏ, mở nắp chai ra, một cỗ hương rượu bay lên, chỉ cần gpặ người biết thưởng thức, đều không khỏi tự so sánh với loại rưọư bách hoa tửu nổi tiếng của tinh linh tộc
Long Ưng xoay vò rượu, tại hai chiếc ly thuỷ tinh mà rót xuống. Chỉ thấy một chất lỏng bảy màu từ vò chảy ra, từ từ đáp xuống hai chiếc ly thuỷ tinh, óng ánh đến mê người
- "
Thải hồng quả" Long Nhất nghi hoặc hỏi, lúc trước chính là nữ hồ ly hạ độc vào loại thất hồng qủa đã này để chiêu đãi hắn, chỉ là hắn đã phá tan âm mưu đó.
- "
Không sai, loại Thải hồng quả chuyên dùng để chế ra Thải hồng tửu, là ta đã hao tổn không biết bao tâm cơ mới từ phụ hoàng lấy được một vò. Trước giờ vẫn không dùng đến, nay nhân cơ hội cùng lão đệ hưởng thụ một phen" Long ưng cười nói, đoạn đưa một ly rượu cho hắn.
Long Nhất đón ly rượu, khẻ nhấp một ngụm, quả nhiên là cực phẩm hảo tửu, có vẻ so với Bách hoa tửu còn hơn một bậc.
- Qua hai ngày nữa ngưoi sẽ cùng nam cung Tam tiểu thư thành thân, ca ca ta ở chỗ này chúc phúc cho ngươi trước"
Long ưng giơ ly lên rồi uống cạn.
- "Cảm ơn" Long nhất cũng một hơi uống cạn, nhưng bản năng của hắn cảm giác được tâm tình của Long ưng tựa hồ không phải tốt lành gì, mà như có chút áp lực đè nặng.
Sau một lúc lạu trầm mặc, Long Ưng chuyển mắt nhìn kỹ Long Nhất, độ nhiên nhàn nhạt nói: "Hôm nay ta hỏi lại ngươi một lần nữa, ngươi thật sự không rời khỏi Đằng Long thành?"
- "Ta đã nói rồi, còn chưa đến lúc đó" - Long Nhất cũng nàhn nhạt đáp lại.
Long Ưng cắn răng bước lên trước một bước, dùng tay nắm lấy vạt áo trước ngực Long Nhất, có chút kích động nói:
- "Ngươi vì cái gì mà không chịu bỏ đi, chẳng lẽ ngươi sẽ không như Linh nhi tưởng tượng, chẳng lẽ ngươi muốn bức bách ta trở thành địch nhân, ngươi để Linh nhi xử sự ra sao đây"
Long Nhất vừa nhìn Long Ưng bộc lộ chân tình, trong lòng không khỏi có chút cảm động, hắn không giãy dụa, chỉ nhìn chằm chằm Long Ưng mà nói:
" Đệ không nghĩ huynh là địch, kiếp này có một huynh đệ như vậy, ta đúng là mười phần may mắn. Như ta thật không thể bỏ đi, bởi vì ta cũng như ngươi, căn cơ đều là tại nơi này"
ánh mắt Long Ưng chớp động một trận, rồi trừng mắt nhìn Long Nhất. Tay cầm vò rượu rót ra 2 chiếc ly của mình và của Long Nhất, rồi ngửa cổ uống cạn. Sau đó chuỷên người quăng vò rượu ra hoa viên. Phanh một tiếng, vò rưọư vỡ tan tành.
Long Ưng thần sắc khôi phục như bình thường, nhàn nhạt nói:
- " Tây Môn Vũ, đêm nay sau khi ngươi ra khỏi Thái tử phủ, tình nghĩa huynh đệ hai ta một đao đứt đoạn, sau này đừng trách kẻ từng làm ca ca ta tâm ngoan thủ lạt"
Nói xong hắn xoay người chuỷên đi.
Long Nhất không nhìn về phía Long ưng, chỉ chăm chăm nhìn ly Thải hồng tửu pha một ít nước mắt của mình, trong lòng không biết làm sao lại dấy nên một nỗi mất mát.
PHONG LƯU PHÁP SƯ
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #271


Báo Lỗi Truyện
Chương 271/674