Chương 268 Lưới tình (Hạ)


Tác giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch
Dịch: NguyễnBáViệt (1 fan tự dịch)
Biên dịch & biên tập: Tự dịch, chưa biên tập
:
Lúc hoàng hôn, Nam cung phủ đệ.
"Tam tỷ, ngươi tại trong viện đi tới đi lui làm gì a? Muốn tìm tỷ phu thì cứ đi mà tìm đi." Nam Cung Nỗ mới từ Binh doanh trở về liến tiến vào khuôn viên của Nam Cung Hương Vân, hắn thấy Tam tỷ đi tới đi lui với thần sắc bất an, một chút lại mỉm cười, rồi một lúc sau lại nghiến răng.
-"Ngưoi nói bậy gì đó, sao lại bảo ta đi nghĩ đến Tây . cái tên vô lại đó". Nam Cung Hương Vân căm tức xoay người nhìn tên đệ dệ của mình .
- "Không nghĩ đến thì không nghĩ đến, hung hăng như vậy để làm gì, Tỷ không đi thì ta đi. Nghe nói Tỷ phu tối hôm qua hình như đã xảy ra chuyện, hôm nay hắn cả ngày không thấy đến binh doanh" Nam Cung Nỗ nói thầm, xoay người cười trộm một cái rồi đi thẳng ra ngoài.
- "Đứng lại..." Nga khi Nam cung Nỗ bước đến gần cổng tiểu viện, một tiếng quát vang lên.
Nam Cung Hương Vân có chút khẩn trương chạy đến trước mặt tên đệ đệ của mình, vội hỏi: " Hắn xảy ra chuyện gì? Có nói mau hay không?"
- "Đệ cũng không biết, chỉ biết là tối hôm qua có người tập kích vào Tây Môn Phủ...." Nam Cung Nỗ chưa nói hết câu, Nam cung Hương Vân đã như trận gió chạy thẳng ra ngoài.
- "Tam Tỷ còn bày đặt ương ngạnh, trên mặt rõ ràng có viết "Ta yêu Tây Môn Vũ" rồi, còn giả bộ gì nữa a" Nam Cung Nỗ cười hắc hắc, mệt mỏi cả ngày, cũng nên để ta đi tìm vài "Tiểu nương tử" để "ngoạm ngoạm" một chút chứ.
Nam Cung Hương Vân chạy nhanh như bay đến trước cổng Tây môn phủ, thấy rất nhiều công nhân đang tu sửa vách tường, trong không khí ẩn ẩn lưu lại mùi máu tươi nhè nhẹ. Nàng trong lòng hoảng hốt, cũng mặc kệ tên hạ nhân nghênh đón mình , nhắm hướng một khu nhà mà chạy tới. mấy tên Tây môn gia tộc hộ vệ tự nhận biết nàng, bởi vậy cũng không có ngăn cản nàng
Khi Nam cung hương vân chạy đến khu nhà của Long Nhất, nhìn thâý một loạt phòng ốc trở thành đống đổ nát, tự nhiên cảm thấy bấn loạn
"Tây môn vũ, tây môn vũ, tên hỗn đản này." Nam cung hương vân nhắm phía khu tiêu viện của Long Nhất mà hô lớn
Long Nhất lúc này đang nằm dài trên giường, sau cuộc đại chiến Tiểu Y lúc này đang ngủ say, mà hắn lúc này đang nhẹ nhàng vỗ về mái tóc trong suốt của nàng. Trong giây lát hắn liền nghe tiếng hô hoán của Nam Cung hương vân. Vừa mới suy nghĩ nha đầu kia không biết sao lại hô lớn gọi nhỏ như vậy thì ba một tiếng, cánh cửa phòng đã bị đá văng, Nam cung hương vân còn mang theo nước mắt trên mặt đang ngây ngốc đứng ngay cửa mà nhìn hắn.
ách, … đã quên bố trí kết giới, Long Nhất lúc này mới chợt nhớ ra từ lúc trưa khi tiến vào phòng đến giờ, thì đã quên bố trí kết giới rồi.
Nam cung hương vân ngơ ngác nhìn hai người đang nằm trên chiếc giường lớn, trong lòng đột nhiên cảm thấy ủy khuất vô hạn. Nàng thực sự lo lắng cho hắn xảy ra chuyện, kết quả là hắn đang ở đây mà hảo hảo, bỏ cả chuyện đến binh doanh mà ở lại đây cùng nữ tử chung giường phong lưu khoái hoạt. (Lời Người dịch: Tui mà như vậy tui cũng bỏ binh doanh .)
"Ngươi là đồ vô lại , xú hỗn đản." Nam cung hương vân hung hăng đóng mạnh cửa, chạy thẳng ra ngoài].
"Nữ Nhân quả là mạc danh kì diệu." Long Nhất ngạc nhiên lắc đầu, không hiểu nha đầu kia lại bộc phát cơn thần kinh nào nữa rồi.
Tiểu Y bị Nam Cung hương vân làm cho bừng tỉnh, thân là nữ nhân nàng đương nhiên hiểu được tâm tư của phụ nữ, nàng ngồi dậy đẩy Long Nhất: " Thiếu gia, đi an ủi nàng ta một chút, dù sao vài ngày nữa hai người sẽ thành thân mà."
Long Nhất suy nghĩ, cũng là hình dáng bi thương vừa rồi của nàng ta tữa hồ cũng là do lo lắng cho hắn. Mặc dù không biết nàng ta vì cái gì mà lo lắng, nhưng an ủi nàng ta một chút cũng tốt, nam nhân mà, có đôi khi phải để cho nữ nhân chiếm chút tiện nghi vậy.
Long Nhất đứng dậy mặc quần áo, hôn nhẹ lên trán của Tiểu Y rồi quay người đuổi theo Nam cung Hương Vân, để lại Tiểu Y đang si ngốc nhìn bóng lưng của hắn. Thân là một Dự ngôn sư, nàng cũng biết tình huống của mình như thế nào, thời gian ở cạnh tình lang còn không nhiều lắm.
nam cung hương vân chạy đến đại hoa viên của tây môn phủ, tìm một nơi không có người rồi ôm mặt khóc, bờ vai rung rung, thoạt nhìn thật là làm cho người ta thưong tiếc.
"Xú hỗn đản, phôi đản (Trứng thối), ta không thích ngươi, ta ghét ngươi." Nam cung hương vân khóc nấc lê, tự nhiên nhận thấy bản thân mình không còn là mình như trước kia nữa. Trước kia mình vô ưu vô lự, sao bây giờ mỗi ngày mình đều nghĩ đến cái tên . tên xú nam nhân kia, khiến cho chính mình trong lòng lúc vui lúc hận, tự mình làm khổ mình? Nhưng Nam Cung Hưong Vân biết nàng chính mình cũng không thể quản được, không thể tự khống chế việc nghĩ về hắn, lo lắng cho hắn, náng quả thật không thể có thuốc chữa căn bệnh này đựoc.
Nam Cung Hương vân càng nghĩ càng cảm thấy bi thương, vì vậy càng lúc càng khóc thương tâm hơn.
"Đừng khóc nữa, hoa cỏ nhà ta đều bị ngươi dùng nước mắt làm ngập úng đến chết rồi kìa." tiếng của Long Nhất đột nhiên từ sau lưng truỳên đến, doạ cho Nam cung Hương Vân
nhảy dựng lên, nàng quay đầu lại, thấy sau màn lệ quang là Long Nhất đang đứng đó không xa, hắn đnag dùng ánh mắt ôn nhu nhìn nàng, làm nàng suýt nữa bị lạc trong dó.
"Ngươi đừng ở đó mà đắc ý, ta không muốn ngươi quản, ta. ta. ta sẽ khóc, sẽ khóc" Nam Cung Hương Vân trừng mắt nhìn Long Nhất.
" Ta không quản nàng, ta chỉ sợ nước mắt nàng độc quá làm chết hết hoa của nhà ta thôi" LOng nhất hắc hắc cười nói.
"Ngươi …… đồ xấu xa, ta. ta giết chết ngươi" Nam cung Hương Vân tức giận chuyển thân, lòng bàn tay nhắm hướng Long nhất đánh tới.
Long Nhất lách thân tránh thoát một chưởng, lại đảo người tránh tiếp một vô ảnh cước của nàng, tiện tay quay người ôm lấy chiếc eo thon nhỏ của Nam Cung Hương Vân rổi kéo sát nàng vào lồng ngực hắn, ngực của hai người như dính sát vao nhau trong một tư thế cực kỳ ám mưội (Ước gì mình được như anh í . )
Nam Cung Hương vân khuôn mặt đỏ ửng như mặt trời mới mọc, trong lòng lại dấy lên cảm giác ngọt ngào. Ngay khi nàng muốn giãy dụa thì bàn tay nhàn rỗi còn lại của Long Nhất đã ôn nhu lau đi nước mắt trên mặt nàng. Điều này làm cho Nam cung Hương Vân lại một lần nữa dấy lên cảm giác ngọt ngào, bản thân lâm vào một chiếc lưới tình ôn nhu, chỉ biết si ngốc mà nhìn đôi mắt hắn.
" Nàng có biết là tiếp tục nhìn ta như vậy, ta sẽ không nhịn được mà phạm sai lầm đó" Long Nhất vừa nhìn thấy vẻ si mê trong đôi mắt Nam Cung Hương Vân, không khỏi cười nói.
"Ân ………" Nam cung hương vân căn bản là không biết Long Nhất nói gì đó, không ý thức được mà tự trả lời.
"ta nói ta sẽ ăn nàng." LongNhất lại một lần nữa thì thầm, trong mắt lóe ra một tia quang mang nguy hiểm.
" a … Thả ta ra … ngươi là người xấu mà…", Nam cung hương vân nhận thấy được ánh mắt Long Nhất có biến hoá, chợt lấy lại tinh thần, chỉ là chiếc miệng rộng của hắn đã ngăn chặn câu nói của nàng. (Cái này gọi là Cưỡng phải không ta .)
Trời trở về chiều, hai người vẫn ở cùng một chỗ, tận hưởng khoảnh khắc ngọt ngào, mặc kệ xa xa có nhiều gia đinh thị nữa đang cười hì hì
PHONG LƯU PHÁP SƯ
 
Chương 269: Rời xa
 
dịch : zzkatsuyazz
Phần 1.
Cuộc sống cứ tiếp tục như vậy, không có một biến cố gì lặng lẽ trôi qua, kể cả sự việc cực âm ngày cũng không hề được dân chúng trong thành nhắc đến bất kì một lời nào. Điều đáng nói duy nhất là sự bành trướng của Hắc Ám giáo hội, nhân khi Quang Minh giáo đang lâm vào tỉnh cảnh bất an thì chúng làm nóng không khí chiến tranh giữa hai bên một cách bí mật, Đối mặt với chuyện này Quang Minh giáo hoàng chỉ có thể đứng nhìn một cách bất lực, trên đời liệu có cái gì đáng ghét hơn xảy ra đây
Ngoài ra, chuyện Long Nhất sở hữu SS siêu cấp Cuồng Lôi Thú và thần thú hỏa hệ Hỏa Kỳ Lân cũng không có bị truyền ra ngoài, hẳn Hồ Tử lão đầu cũng là một người biết giữ chữ tín. Còn mười tám bộ khô lâu đã được hấp thụ một phen năng lượng hắc ám khổng lồ, toàn thể bọn chúng lúc này đều đang được bao phủ một lớp hắc ám khí dày đặc xung quanh. Long Nhất triệu tập cũng không thèm chui ra, hắn nghĩ bụng chắc chúng đang tiến hóa ở bên trong.
Cuộc sống của hắn cũng không có gì thay đổi nhiều, dần dần thành một quy luật tuần hoàn, ban ngày thì đi ra binh doanh huấn luyện quân lính, buổi tối thì cùng phối ngẫu với Tiểu Y và Nam Cung Hương Vân, nếu Bắc Đường Vũ cùng tới thì sẽ thập phần náo nhiệt a.Trong đầu Long Nhất có tư tưởng là cùng với hết các nữ nhân cùng hưởng thụ một lượt, thật không có việc gì sung sướng hơn việc này.
Nghĩ đến Bắc Đường Vũ Long Nhất trong lòng nổi lên một thứ tình cảm khó tả, dung nhan của nàng tựu không tệ, chỉ là không nghiêng nước nghiêng thành thôi, nhưng cá tính quật cường của tiểu nữ này thật không ai bằng. Cho đến khi xác định Bắc Đường gia tộc là địch hay là bạn thì Long Nhất vẫn chưa dám mạo hiểm xuống tay, bởi vậy đối mặt với nàng hắn không dám thể hiện sắc thái gì cả.
Đêm khuya, Long Nhất đương ôm Tiểu Y trên nóc nhà ngắm trăng thật là nhàn nhã, trong khi Man Ngưu với Lệ Thanh ở dưới không ngừng luyện tập. Từ khi được Long nhất chỉ điểm tới giờ, hai tên tập luyện không ngừng tiến bộ, đặc biệt phải nói đến Lệ Thanh, qua ngày cực âm hôm đó, hắn chỉ lạnh lùng vùi đầu vào võ thuật, cùng với Man Ngưu kịch chiến liên tục không ngừng nghỉ, đòn nào đánh ra đều như thể muốn đoạt mạng của Man Ngưu, Tên trâu nước này cũng không thể cứ đứng yên chịu chết, dùng hết sức lực đỡ lấy đòn của Lệ Thanh. chả biết từ khi nào hai người không những chỉ võ công tăng không dừng mà cũng nảy sinh một thứ tình cảm huynh đệ cùng sinh tử.
"Sao lại lạ lùng vậy ta, nha đầu kia bận chuyện gì mà hôm nay không hề ghé qua nhỉ?" Long Nhất buột miệng nói ra, đích thị là muốn hỏi về Nam Cung Hương Vân. Khả dĩ từ hôm đó tới giờ, cứ khi chiều tàn là nàng lại tới Tây Môn Phủ trò chuyện với hắn. Hôm nay không thấy bóng dáng của nàng đâu, tựu cũng để lại trong lòng hắn chút cảm giác chưa quen.
"Thiếu gia, ngươi thật sự hay giả vờ không biết vậy? Cùng lắm đợi một chút thời gian không được sao? Ở Thương Lan Đại Lục này, hai ngày trước khi xuất giá nam nữ tựu không được gặp nhau" Tiểu Y khẽ cười một nụ cười hết mực duyên dáng nói, mái tóc bạc kim tung bay dưới ánh trăng như một làn suối tinh khiết, tựa hồ không phải người phàm.
"Không phải chứ hả?" Long Nhất vừa buồn vừa bực đáp rồi ôm chặt Tiểu y vào trong lồng ngực. Hắn bây giờ ngày nào không ôm đàn bà thì thật không thể an giấc được.
Tiểu Y đang khẽ khàng áp người vào ngực hắn, thần sắc đột nhiên có chút thay đổi, liền nắm tay Long Nhất thật chặt.
"Có chuyện gì vậy Tiểu Y, nàng có nơi nào không được thoải mái ư?" Long Nhất đối với tinh thần con người thật rất mẫn cám, đã nhận ra ngay Tiểu Y có chút gì không đúng khẩn trương hỏi.
Tiểu Y lắc đầu quầy quậy, ấn mạnh vào ngực Long Nhất không chịu cúi mặt lên.
Long Nhất quýnh lên không biết làm sao, vội vàng hỏi, ngữ khí có chút sợ hãi: "Mau nói cho ta biết, rốt cục đã xảy ra chuyện gì, không nói thì đừng trách ta vô tình"
Tiểu Y khẽ nhếch môi, nắm chặt ngọc thủ to bản của Long Nhất, trầm mặc suy nghĩ một hồi rất lâu. Nghĩ đến những gì sắp xảy ra nàng buột miệng thở dài: "Thiếu gia, thiếp đích thực không hề muốn xa người."
Long Nhất ngẩn người ra, cặp mắt sáng bỗng nheo lại hét lớn: "Chẳng lẽ nàng muốn bỏ ta đi??"
"Không, thập phần không phải, chỉ là.!" Tiểu Y giọng thật khổ sở đáp lại không hết câu, chữ nào chữ nấy liền một mạch líu díu, mới nghe thì chả hiểu gì.
"Không phải cái chi chi, nàng dám rời đi thử xem ta xử trí thế nào!" Long Nhất ngữ khí rất hung hăng hỏi
Tiểu Y lại buồn bã cho thân phận vợ hờ của hắn đáp lại: "Thiếu gia, Tiểu Y há không có cái gì không biết, Quang Minh thánh thủy thực chỉ có thể duy trì mạng sống cho thiếp không quá một năm. Một năm sau đó thiếp bất đắc dĩ sẽ phải hội ngộ với sư phụ trên thiên đường rồi"
Long Nhất nghe thấy những câu này, trong lòng đau như cắt lấy từng khúc, nhẹ nhàng ôm Tiểu Y quyến luyến rồi kiên định đáp: "Há có chuyện gì ư, có bổn thiếu gia ở đây lại để cho nàng xảy ra chuyện đó??"
Tiểu Y rưng rưng lệ vui, gật đầu đáp: "Thiếp biết, kỳ thật chuyện thiếp muốn nói chỉ là sư phụ trước khi qua đời đã để lại cho thiếp một năng lực, có thể thiếp sẽ nhờ vào nó để khôi phục tánh mạng của mình"
"CÁI GÌ? Nàng nghĩ như thế nào sao lại không sớm nói cho ta biết?" Nếu có thể sử dụng nó để khôi phục tính mạng thì còn chờ gì nữa, Long Nhất ngây ngốc tuôn ra một tràng, không hề giấu đi một bản mặt sáng lạn.
Mấy chương hơi khó nên mất khá nhiều thời gian, xin mọi người chịu khó đợi.

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #268


Báo Lỗi Truyện
Chương 268/674