Chương 265 : Long Nhị, lo hay mừng (hạ)


Tác giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch
Dịch: zzkatsuyazz(1 fan tự dịch)
Biên dịch & biên tập: zzkatsuyazz (1 fan tự dịch)

Đằng Long Thành.
Lại nói đến Quang Minh giáo đường, Quang Minh hộ giáo kết giới đã bắt đầu có dấu hiệu suy nhược, đám người bên trong đều biết là sẽ không trụ được quá lâu. Vài người còn tưởng tượng ra cảnh kết giới bị bể tan tành, lúc đấy không biết mình còn giữ được đầu không. Hiện tại chỉ còn khoảng trên dưới một ngàn quang hệ pháp sư đang kiên trì chiến đấu, không biết còn được bao lâu nữa a.
"Thỉnh cầu Quang Minh Thần vĩ đại, xin người ban cho lực lượng thần thánh cho chúng con, để những tín đồ này tẩy rửa hết thảy cái ác ra khỏi thế gian, để Thánh quang được tỏa ra muôn nơi" Một nữ tử đầu cuốn khăn, tay nâng cao quang minh pháp trượng rồi hướng thẳn về phía ngoài. Chỉ thấy sau đó, giữa một đám lớn Vong Linh bị thánh quang tỏa sáng khắp nơi, tất cả quái vật ở khu này đều hóa thành tro bụi.
Nữ nhân này vừa thi triển ra Quang hệ ma pháp cấp 10, ý thức hải đã trống rỗng, xem chừng đã kiệt sức rồi, không thể thi triển tiếp một ma pháp dù chỉ là sơ cấp. Nàng thở dài ngàn ngẩm, lúc trước dĩ nhiên đám Vong Linh này nhìn thấy Quang hệ pháp sư chạy còn không kịp, nhưng hôm nay lại là cực âm ngày, lũ súc sinh này như thể khỏe lên hàng trăm lần, mặc kệ chuyện gì xảy ra đều lao về phía Quang Minh thành mang một sát khí rợn người.
Cách đó không xa.
Lệ Thanh vừa thấy mỹ nhân trong lòng liền tỏ ra quan tâm, không ngờ bị nàng dội một gáo nước lạnh nên rất bi thương, hắn nhớ lại câu nói mà xót xa quặn ruột lại : " Lệ Thanh, thân thể hay linh hồn ta đều đã thuộc về người khác, ngươi hiểu chưa" câu nói này của nàng ngữ khí tỏ ra bực bội phảng phất chút khinh bỉ làm hắn tổn thương thật kinh khủng.
"Giáo chủ, Kết giới bào vệ xem chừng không thể trụ được lâu hơn, chốc lát sẽ bị nghiền nát, chằng lẽ không có biện pháp gì ư" Nữ tử nhẹ giọng hỏi một cách sợ sệt.
Hồ Tử lão đầu vỗ về tiểu nữ kia lắc đầu than: "Ta bây giờ rốt cục mới được chứng kiến cực âm ngày, ngay cả Hoàng kim khô lâu, Tuyệt hắc âm linh, Tà ác hậu vương, vô cùng ma thú cấp S đều công kích, e là cả 3 Đại ma đạo sư của Thương Lan Đại Lục đến đây cũng khó có thể giúp được gì" ( nghe thật giống VLTK các bạn nhỉ, hẳn tác giả là fan game này không chừng)
Nữ tử kia nghe vậy trong lòng liền tính nhanh ra, từ giờ tới khi trời sáng còn những hai canh giờ, nếu tình trạng bây giờ cứ tiếp diễn e rằng lúc đó Quang Minh thành đã thành nhân gian địa ngục rồi. Nghĩ đến đây nàng run rẩy đứng lên, không phải vì nàng sợ chết, mà là vì tiếc nuối sẽ không được gặp hắn nữa, nếu hắn có thể gặp nàng lần cuối thì thật tốt biết bao, nàng muốn thổ lộ hết tất cả các tâm sự, nàng yêu hắn, nhớ hắn đến thế nào từ giây phút chia xa hai năm về trước.
Hai giọt lệ khẽ chảy xuống tự khóe mắt, nỗi nhớ bị nàng chôn kín từ tận đáy lòng nay bị kéo lên, một bức họa lần nữa được phác thảo trong đầu nàng. "Long Nhất, ta quả thật rất nhớ chàng"
Tây Môn phủ.
Long Nhất dặn dò Man ngưu kỹ càng một hồi, liên tục nhắc đi nhắc lại không được chểnh mảng như trước, đích thị phải canh chừng Tiểu Y cẩn thận, ngoài ra còn sai vài tên cao thủ trong phủ hỗ trợ. Xong xuôi hắn liền lắc mình một cái, thoáng chốc đã xa cả dặm.
"Con mẹ nó, không phải Vong Linh đại hội chứ" Long Nhất vừa lao ra, trên trời nhìn xuống quang cảnh bèn thốt lên, ngay cả bầu trời cũng không ngoại lệ, tràn đầy khí âm độc, nhưng thực chất đem lại cho hắn cảm giác cực kì thoài mái.
Bất chấp quái vật nhiều vô kể, Long Nhất thi triển Tật Phong Thuật cực đại hướng vê phía Quang Minh giáo hội, nhưng bọn Vong Linh ở dưới như cảm nhận được Quang hệ nguyên tố trong người hắn, vài con phát hiện sớm liền hội tụ hắc ám ma pháp công kích . Long Nhất bất ngờ theo phản xả tiện tay chém ra một đạo thánh quang, hắn hiển nhiên không cần phải nói những câu chữ dài dòng như những tên ma pháp sư khác.
Nào ngờ hắn như vừa đổ xăng vào lửa, mặc dù tiêu diệt được vài con nhưng toàn bộ quân đoàn đã phát hiện ra sự hiện diện của quang hệ ma pháp, lúc này hắn đã cảm nhận được hết thảy bọn chúng đích thực hung tính bạo tăng so với thường lệ, hơn nữa lực hủy diệt vô cùng, đạo quang vừa rồi của hắn như chỉ được phát huy 6,7 phần,
Long Nhất thấy điều này cũng không phải là không có biện pháp, có điều cứ dai dẳng như vậy e rằng hắn không trụ được đến khi trời sáng nên hắn bèn hấp thụ một luồng khí lớn vào bụng, ngay sau đó phổ Ngạo thiên quyết nội lực vào rống lên một tiếng ầm cả góc trời, đích thị là một trong Thiếu Lâm chánh tông 72 tuyệt kỹ: "Sư tử hống" lúc trước hắn đã từng thử qua với đám vong linh ở Di Thất Chi Thành rất hiệu quả.
Nhưng lần này Long Nhất hẳn đã rất thất vọng, chỉ có vài con tép riu bị ảnh hưởng, đại đa số không thèm để ý tới Sư tử hống kim quang đang nhạt dần. Điều này làm cho Long Nhất thập phần khó hiểu.
Mà càng khó khăn hơn, Long Nhất vừa rồi đã kích động vài con Hoàng kim khô lâu cùng với Tuyệt hắc âm linh ầm ầm tiến đến vây quanh hắn. Long Nhất đành phải dừng lại quyết đấu với chúng một phen, nhưng vừa tiếp một chiêu của Hoàng kim khô lâu hắn kịp nhận thấy hắn đã đánh giá sai lầm hoàn toàn rồi.
Hiện thời hắn đã chính thức hiểu được cực âm ngày đích thực đáng sợ, Quang Minh giáo hội phen này thật là bi đát a. Chỉ tại lúc này hắn còn đang lo cho bản thân chưa xong, những con vong linh vương đang quần chiến không để cho hắn thở một hơi nào.
"Con mẹ nó, các quái thú ngoan mau ra nhanh" Long Nhất không hề xem thường những con vong linh kia, triệu hồi một lượt Tiểu Tam, Cuồng Lôi Thú và Hỏa Kỳ Lân từ Không gian thứ nguyên ra, hơn nữa còn định mở thần bài ra hỗ trợ, bất giác hắn sực tình ngộ: "Tam thần thú thật đã kinh khủng, thêm tam khối thần bài há ta chẳng phải mục tiêu công kích của cả Thương Lan đại lục ư" Nghĩ đến đây hắn quên ngay chuyện thần bài.
Thần thú vừa ra, quả thật đã tỏ rõ uy phong, mấy con Vong Linh Vương tức thì bị áp đảo không thể kháng cự. Long Nhất đứng nghĩ nghĩ một hồi rồi lôi hết mười tám cỗ khô lâu ra luôn, đêm nay bọn chúng hẳn sẽ ăn no rồi hắc hắc.
Long Nhất đương đắc ý lại càng hưng phấn khi thấy Long Nhị thống lĩnh mười bảy bộ siêu cấp khô lâu còn lại điên cuồng hấp thu khí Vong Linh trên người những con Vong Linh Vương, Đến đây thì đám Hoàng kim khô lâu kia bị kích ra nát bét, Long Nhị nhanh chóng hấp thụ hết chỗ năng lượng hắc ám ngàn năm có một này, trong hốc mắt lại hiện ra một tia sáng đỏ như máu, thoạt nhìn thật là quỷ dị.
Long Nhất hiện tại đã có thể khẳng định, Long Nhị đích thức đã có ý thức, trí thông minh thật không kém a, bằng không đã không như vậy, Hắn nửa mừng nửa vui, Long Nhị mạnh lên dĩ nhiên không phải chuyện xấu, chỉ sợ tên tiểu tử này sinh ra ý thức sau này hắn không thể khống chế thì thật nguy hiểm a.
"Long Nhị, tới" Long Nhất dụng ý niệm phát ra mệnh lệnh, Long Nhị như hổ vừa được thêm cánh, thân ảnh lao đi nhanh gấp chục lần trước kia không ngừng chém giết lũ Vong Linh xung quanh.
"Long Nhị, ngươi ngàn vạn lần đừng làm thiếu gia ta thất vọng mới thật là hảo bằng hữu a" Long Nhất vỗ vỗ Long Nhị cứng rắn với cốt chất kiên định.
Long Nhị trong mắt lại lóe lên hồng quang, tựa để đáp lại lời Long Nhất.
"Tốt lắm, ta biết ngươi sẽ không phản bội ta, bây giờ thì mau đi hấp thụ năng lượng đim cực âm ngày này diễm ngộ trăm năm một lần khó có thể bỏ qua" Long Nhất cảm giác được tâm tình Long Nhị không khỏi hưng phấn, cười to dẫn đám thần thú và khô lâu tiến nhanh về phía Quang Minh giáo đường
PHONG LƯU PHÁP SƯ
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #265


Báo Lỗi Truyện
Chương 265/674