Chương 264 : Hận tình (hạ)


Tác giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch
Dịch: zzkatsuyazz(1 fan tự dịch)
Biên dịch & biên tập: zzkatsuyazz (1 fan tự dịch)

" Tên đại hỗn đản, nếu để ta điều tra ra ngươi và tên chó chết kia lén lút câu kết, Long Nhất này tuyệt sẽ cho hai ngươi sống không bằng chết" Long Nhất nghiến răng nói.
Tây Môn Nộ vội vàng bước tới, vừa vặn nghe được Long Nhất đang nghiến răng nói là lời cay độc, ông vội vàng đóng cửa rồi ngồi xuống bên cạnh Long Nhất.
"Vũ nhi, chuyện này tuyệt phải nói ngay cho ta biết" Tây Môn nộ giận dữ hỏi.
Long Nhất sau một hồi đã lấy lại tinh thần một ít, đáp ngay: "Bóng đen lần trước đột nhập phòng Lưu thị đêm nay thừa cơ hỗn loạn vô thanh vô tức tiến đến công kích Tiểu Y. Lúc ấy nhi đang ở giữa giai đoạn tu luyện quan trọng, bởi vậy để cho nàng ấy bị thương. Khi tỉnh lại đang cùng hắn liều mạng mấy chiêu thì hắn liền chuồn chuồn, phòng ốc bị công kích nên bị sập do đó"
Tây Môn Nộ nhướn mày nghe nhi tử tường thuật, thoáng nghĩ bóng đen kia lại đến đây vì cô gái thân phận thần bí kia? Sợ rằng chiến cục ban nãy của Tây Môn Phủ với đám Hắc Ám pháp sư, Hắc Ám võ sĩ cũng là do cô nương kia. Nhưng mục đích là gì?
"Bây giờ chúng ta không thể hành động vội vàng, hết thảy trên dưới phải cẩn trọng. Còn Lưu thị kia ta sẽ cho con mặc quyền xử trí. Nhưng con phải thành thật nói cho ta biết, vì cái gì bọn họ đối với cô nương kia lại cảm thấy hứng thú?" Tây Môn Nộ trợn mắt nhìn thẳng vào mắt Long Nhất.
Chuyện Tiểu Y là Dự Ngôn sư đích thực Long Nhất không thể nói, nhưng lần này bị tập kích hắn biết thân phận của nàng đã bại lộ, cũng không nhất thiết phải giấu Tây Môn Nộ.
"Vì nàng là Dự Ngôn Sư" Long Nhất thất thần vuốt ve mái tóc Tiểu Y phát ra thanh âm một cách nhàn nhạt.
"Dự Ngôn Sư, ngươi nói nàng là Dự Ngôn Sư à?" Tây Môn Nộ bật dậy chỉ vào Tiểu Y hỏi, vẻ mặt hiện ra sự kích động tột cùng.
"Đúng thế, nàng đích thực là Dự Ngôn Sư trong truyền thuyết, Hôm nay ngày cực âm nàng đã tiên đoán được từ sớm, chỉ tiếc là đã không biết trong khi đang làm phép thì bị người khác tập kích" Long Nhất vô cảm đáp, vẻ mặt có thay đổi một chút, trong đầu đột nhiên hiện lên một hình ảnh hỗn loạn, rất nhanh biến mất làm hắn thật sự rất nghi hoặc.
"Vậy bây giờ nàng ta như thế nào, liệu có việc gì không?" Tây Môn Nộ khẩn trương hỏi, nếu Tiểu Y có bề gì thì tất cả mọi người đều rất lo lắng, nhất là ông. Nếu được nàng hỗ trợ đoán trước được mọi việc há chả phải dễ dàng hoàn thành đại sự ư, phần thắng sẽ lại tăng vài phần.
Long Nhất buồn bã đáp: "Nàng tính mạng thực đã qua cơn nguy hiểm, tựu chỉ là không tỉnh lại được, nhi đã dùng đủ mọi cách nhưng vẫn không có cách nào chữa được"
"Hãy mau nhanh chóng đi tìm Quang Minh giáo chủ, có lẽ hắn sẽ có biện pháp" Tây Môn Nộ chợt nhớ ra hét lớn, nhưng ông lại chau mày: "Nhưng giờ này toàn bộ Quang Minh thần viện đang bị hàng vạn vong linh công kích, không biết có thể kiên trì chống cự đến khi ngày mai trời hửng sáng không nữa.
Long Nhất hay tin lập tức đứng lên, trong lòng le lói tia hy vọng, có lẽ Quang Minh giáo chủ có biện pháp đặc biệt không chừng, bởi vậy hắn tuyệt không thể để cho Vong Linh đại quân tận diệt Quang Minh giáo hội, bằng không lão đầu kia tiệt không còn sống mà chữa cho Tiểu Y.
PHONG LƯU PHÁP SƯ
 
Chương 265 : Vén màn bí mật (thượng)
 
Tác giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch
Dịch: zzkatsuyazz(1 fan tự dịch)
Biên dịch & biên tập: zzkatsuyazz (1 fan tự dịch)

Hoàng Cung Đằng Long Thành:
Cấm viện của hoàng thương Long Chiến, một bóng đen vô thanh vô tức xuất hiện ngay trong một gian thư phòng, bóng đen này toàn thân được bao bọc bởi hắc y một cách kỹ càng, chỉ hở đôi mắt ra ngoài. Ngoài ra còn đang đưa tay ấn mạnh vào ngực, tấm khăn đen trước miệng ẩn nhẹ một vết mờ 8.9 phần là một vết máu.
"
Cháy nhà mới ra mặt chuột, trước kia ta không lưu ý, Tây Môn Vũ ngươi quả nhiên không thể lưu lại" Bóng đen cúi đầu thầm nghĩ, lộ ra khuôn mặt trắng bệch một cách dữ tợn, Hắn chung quy cũng không muốn lấy mạng Tây Môn Vũ, chỉ là lúc đó biểu hiện thực lực của Tây Môn Vũ đã để lại cho hắn một nỗi khiếp đảm, sợ rằng không trừ khử thì hắn khó có thể ăn ngon ngủ yên.
Ngay lập tức hắn từ trong phòng lấy ra một hồ lô, trong hồ lô lấy ra một viên thuốc đen tuyền nuốt nhanh, nhắm mắt ngồi ở ghế trên – chốc chốc lại hiện lên một luồng hắc quang lưu động.
Đến lúc đó hắn cảm nhận được có người đang tiến lại, lập tức đứng dậy phi thân ra cửa.
"
Hoàng Thượng giá đáo" bên ngoài có tiếng thanh âm đồng thời vang lên.
Bóng đen ở cửa bèn lao ra với Long Chiến rảo bước về phía trước.
"
Hoàng Thượng ghé thăm há có chuyện gì quan trọng?" bóng đen kia thực khác với những tên lính ngoài kia, không cần phải thi lễ, ngược lại giọng nói còn có vài phần ngỗ ngược, tỏ ý không coi Long Chiến ra gì.
Long Chiến không tỏ ra một chút lơ đễnh, nhìn qua người bóng đen một lượt, thoáng thấy có chút gì không đúng liền hỏi lại : "
Quân sư, có phải ta đã quấy rầy ngài tập luyện?"
"
Không lo, ngoài kia hẳn có chuyện?" Bóng đen đáp
"
Quân sư, hiện giờ Quang Minh giáo hội vẫn đang bị quân đoàn vong linh công kích, không biết ra sao, ta muốn cho quân đi hỗ trợ một chút, dù sao giáo hội kia đối với quốc gia vẫn có vài phần quan trọng" giọng nói tựu không phải của một ông vua nói với bề tôi của mình.
"
Bệ hạ vạn phần không được. Lúc này điều binh tương trợ hắn sẽ bị thương tổn nặng nề không chút hoài nghi. Mặt khác Tây Môn gia tộc đang như diều gặp gió, bệ hạ cất quân nếu có biến cố không phải để lại cho dân chúng muôn phần tiếc nuối ư?"
"
Quân sư nói thật rất có lý, chỉ là nếu không tương trợ, dân chúng nhận thấy sẽ có lời không hay cho hoàng tộc a." Long Chiến biết trước là không thể đi được, chỉ là Quang Minh Giáo ở Thương Lan Đại lục ảnh hưởng không hề nhỏ, giả dụ Quang Minh giáo chủ chống lại Hoàng Tộc hay bị Tây Môn gia tộc xúi giục thì. nghĩ đến đây Long Chiến thất vọng thở dài – tiến không được, đứng yên cũng không xong.
"
Bệ hạ hà tất phải lo lắng, cực âm ngày phát sinh thật rất nguy hiểm, ta tin là có chuyện gì thì cả Nạp Lan hay Ngạo Nguyệt đế quốc đều sẽ không xuất binh tương trợ, có quá lắm cũng chỉ là ra vẻ thôi" bóng đen cười một cách âm hiểm.
"
Quân sư nói vậy liệu có ý." Long Chiến chưa chắc chắn liền hỏi lại để xác định.
"
Cực âm ngày này đích thị vong linh sẽ không tấn công bất cứ ai ngoại trừ Quang Minh giáo viện, bệ hạ cứ phái một đám quân đi nghênh ngang giữa đám quái vật này để ra vẻ. Đến lúc đó còn có ai dám chỉ trích bệ hạ được nữa đây?" Bóng đen hay tên quân sư bật cười lớn
Long Chiến ngớ người hiểu ra, trên mặt nở một nụ cười khả ố : "
Quân sư thật là kỳ tài, có người bên cạnh thật là Long Chiến ta có phúc lớn a"
"
Bệ hạ không cần phải đa lễ, lúc trước bệ hạ đã có ân cứu mạng, ta dẫu chết đi sống lại nguyện sẽ đem toàn lực cùng bệ hạ mưu đồ" Quân sư nhàn nhạt đáp lại, ngữ khí không thể xác định là buồn hay vui
"
Được được, bây giờ ta sẽ đi làm đúng y lời quân sư căn dặn, người cứ mặc sức tu luyện" Long Chiến nhanh chóng rảo bước, phút chốc đã mất dạng, hẳn hắn đã gỡ đi một gánh nặng không nhẹ a.
Quân sư nhìn theo bóng Long Chiến mờ dần, nở một nụ cười âm độc, thật lâu sau hắn tự nói: "
Long Chiến ơi là Long Chiến, người trong tay ta chả khác gì con rồi cả, có trách chỉ trách bản thân ngươi quá ngu dốt rồi"

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #264


Báo Lỗi Truyện
Chương 264/674