Chương 263 : Thảm biến (hạ)


Tác giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch
Dịch: zzkatsuyazz(1 fan tự dịch)
Biên dịch & biên tập: zzkatsuyazz (1 fan tự dịch)

:
Tây Môn Nộ sắc mặt điềm đạm hắng giọng chỉ huy đám võ sĩ phản công lại một lượt, trong bụng thầm nghĩ: "Đám hắc ám võ sĩ này muốn tấn công nhanh chóng tận diệt Tây Môn Phủ trong một lượt đây. Kỳ quái thay đám người này không chỉ thực lực cực kì cao mà lại còn không sợ đau đớn thể xác, không ai trên thế gian không sợ đám người này a. Mặt khác, bọn chúng nhận thấy đám thủ vệ của Tây Môn Phủ ta chiến ý ngày càng suy giảm nên càng tốc chiến, không nghỉ một giây nào công kích há chẳng phải muốn biến phủ của ta thành nhân gian địa ngục? Chắc hẳn tên đầu sỏ đã sớm nhận thấy hôm nay là ngày cực âm, tất cả các Quang Hệ pháp sư đã chạy đi ứng cứu thảm họa Quang Minh Thành nên Tây Môn Phủ lúc này là yếu nhất, nếu tấn công hẳn sẽ thập phần chắc thắng? Nếu vậy tên này hẳn tu vị không thấp dưới Long Chiến, khong phải hắn thì thật đâu đầu a".
Cũng may đám quân của Tây Môn Phủ rất đông, không ngừng áp đảo nên dần dần đã khống chế được cục diện, bằng không Tây Môn Gia Tộc nhất định bị tổn thương không nhỏ.
Tay Môn Nộ toát mồ hôi lạnh lùng quát lớn: " Mau theo ta giết sạch đám tà ác này"
Không có Hắc Ám võ sĩ bảo vệ, đám hắc ám pháp sư hỗn loạn chạy tứ tán, trong chốc lát chiến trường đã kết thúc bị bao phủ bởi một mùi máu tươi nồng nặc và một núi thi thể.
Lợi dụng thời cơ hỗn loạn không ai để ý, một bóng đen nhàn nhạt đã đột nhập vào khu vực của Long Nhất, hắn với màn đêm như dung hòa làm một thể, mặc cho Man Ngưu bên ngoài canh gác cẩn mật vẫn dễ dàng đột nhập vào phòng Long Nhất.
Tiểu Y đương đang nâng quang cầu hoàng kim hạ vào trán Long Nhất, nhìn kim quang chậm rãi tiến vào thân thể tình lang trên mặt nàng càng nở lên một nụ cười sáng lạn.
Đúng lúc quang cầu chỉ còn một chút là đã hoàn toàn nhập thể, nụ cười của Tiểu Y liền tắt ngấm, nàng chậm rãi đứng dậy với khuôn mặ lạnh như băng, lông mày khẽ nheo lên tỏ vẻ cẩn trọng.
"Giỏi, quá giỏi, Dự ngôn sư trong truyền thuyết quả là ta chưa từng nghĩ đến a" Một trận cười chói tai vọng lại phía trong tinh không kết giới, có một bóng đen từ từ lộ ra thân hình.
"Ngươi là ai?" Tiểu Y thanh âm có chút sợ hãi, cùng lúc tay kia toàn lực cấp tốc hạ quang cầu vào nhục thể Long Nhất.
"Ta là ai ngươi không cần biết, chỉ cần biết rằng tội phá hỏng đại sự hôm nay của ta phải chết không toàn thây" Bóng đen kia miệng nói gấp rút phóng một đạo hắc quang đánh vào phía lưng của Tiểu Y.
Tiểu Y cả người chấn động, khóe miệng chảy xuống một vài giọt máu tươi. Nàng cắn răng phát ra một luồng sáng trắng phía sau lưng, đích thực là năng lượng bảo hộ, sau đó mạnh mẽ hạ nốt phần còn lại của quang cầu hoàng kim vào thể xác Long Nhất. Nhưng ý trời thật khó đoán, đúng lúc này nàng bị bồi tiếp một chiêu của bóng đen kia liền phun ra một ngụm máu tươi vào giữa ngực Long Nhất.
Long Nhất sau khi tiếp xong quang cầu, toàn thân không ngừng run rẩy đứng lên, hắn khả dĩ đã cảm nhân được Tiểu Y đang gặp nguy hiểm, cực lực toàn thân muốn tỉnh tạo lại
Một đạo năng lượng hắc ám cường đại một lần nữa hội tụ nhằm thẳng về phía ngưc Tiểu Y.
Lúc này Tiểu Y nào có chút thần trí gì, nàng đang si ngốc nhìn kỹ khuôn mặt tình lang một cách âu yếm, thể hiện rõ là có chết cũng không có gì đáng tiếc.
Một tiếng hét lớn vang lên! Một bàn tay quỉ mị cuối cũng xuất hiện trước mắt bóng đen nắm lấy trái cầu năng lượng đang lao về phía trái tim Tiểu Y.
Long Nhất mở to mắt, mang theo nội lực Ngạo Thiên Quyết toàn thân bóp nát năng lượng hắc ám kia thành hư không.
"Tên kia thật không muốn sống rồi" hắn thanh âm vọng đến chín tầng đia ngục, tỏa ra một luồng khí âm hàn khắp cả gian phòng, giọng nói thật phảng phất một chút buồn thiên thu.
PHONG LƯU PHÁP SƯ
 
Chương 264 : Hận tình
 
Tác giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch
Dịch: zzkatsuyazz(1 fan tự dịch)
Biên dịch & biên tập: zzkatsuyazz (1 fan tự dịch)

Long Nhất vừa hét vừa nhìn về phía Tiểu Y hiện đang nằm gọn trong lòng hắn, cặp môi ngập màu cùng với hai tròng mắt trong suốt ảm đạm thật quá bi đát a. Nhưng lúc này nàng vẫn đang si ngốc nhìn hắn, tựu thể hiện sự quyến luyến tiếc nuối pha vào cảm giác thỏa mãn tột cùng.
Long Nhất điên cuồng, khí huyết chảy dồn về phía não bộ, lửa giận trong lòng đã làm hắn mất hết lý trí. Lúc này chỉ có duy nhất một ý niệm trong đầu: " Giết ngay tên hỗn đản này xé xác cho chó ăn"
"Gặp Diêm Vương sớm đi" Long Nhất gào lên, hắn bay lên trời tung ra vô số chưởng ảnh bổ về phía bóng đen kia, ngoài ra còn dùng tinh thần lực hết sức để bao vây ngăn chặn tên cẩu tử dám làm chuyện vừa rồi. Cho dù là mất lý trí thì công lực của Long Nhất cũng không hề kém trước một chút nào, tựu thật hoàn hảo, như là bản năng chiến đấu đã ăn sâu vào tiềm thức tự thuở nào rồi.
Bóng đen cười một cách quái dị, tránh chưởng ảnh của Long Nhất rồi thanh âm phát ra một tràng cười chói tai:
"Tây Môn Vũ, chỉ bằng ngươi mà cũng đòi giết ta ư"
Bóng đen vừa nói xong đột nhiên cảm giác được ma pháp đã công kích đến nơi, hắn kinh hãi kêu lớn, trên người đột nhiên bị một vòng hắc khí bao phủ. Trong khi Long Nhất vận công lực ép ma pháp cầu làm trời đất rúng chuyển, một tiếng nổ mạnh phát ra nhất thời làm kết giới của Tiểu Y bị phá vỡ nát,
Lập tức thủ hạ bên ngoài, Man Ngưu nghe được tiếng nổ mạnh này đều đứng lên một lượt, hoảng sợ chạy nhanh theo hướng đó phát hiện toàn bộ phòng ốc đã hóa thành một mớ hỗn độn.
Tiếng nổ này dĩ nhiên vang rộng cả trong ngoài Tây Môn Phủ, chiến trường khi trước đã chấm dứt, thủ vệ của phủ đang thu dọn thì bèn nắm chặt vũ khí. Tây Môn nộ thấy phía phòng của nhi tử nổ mạnh vào giữa giờ tí không tránh khỏi hoang mang, lập tức nhanh chóng mang theo thủ hạ lao đến – tất cả mọi chuyện bây giờ đều đặt hy vọng vào đứa con này, nếu hắn có chuyện gì sợ rằng đại nghiệp đích thực hỏng quá nửa rồi,
Đương Tây Môn Nộ mang theo 2 cao thủ đuổi tới , cơ hồ thấy khu vực đã nát tan không khỏi kinh ngạc, hơn nữa còn thấy Man Ngưu điên cuồng cầm Lục ngọc tài quyết đánh vào đám đất đá, hẳn đang tìm tung tích sự việc,
Lập tức lao về phía đó, vỗ bả vai Man Ngưu rồi ông run run hỏi: "Thế này là sao? Vũ Nhi hiện đang ở đâu"
"Lão đại và Tiểu Y hiện đang ở dưới" Man Ngưu lo lắng đáp liến thoắng, câu cú không hề có trật tự.
"Còn lo lắng gì nữa, còn không mau chạy đi" Tây Môn Nộ quát lớn, nghĩ bụng tên này thật là quá trọng tình cảm mà không suy xét sự việc, cả một tòa nhà lớn như vậy nổ tung há có thể an toàn được lúc này ư.
Đương lúc Tây Môn Nộ và hai tên hậu vệ phía sau đang hoang mang thì đột nhiên trên không trung có một tiếng kì lạ, quay đầu lại thì phát hiện có một bóng người đang từ từ hạ xuống mới nhận ra chính là nhi tử của ông. Còn trong lòng hắn đang ôm một tấm trường bào bọc một thân thể, đích thức là một cô gái, nhìn hình dáng 8,9 phần là đã mất đi ý thức rồi. Mà kinh dị nhất là cô gái này đầu tóc bạc một cách khó tin, khóe miệng chảy một vết máu dài.
Long Nhất mộc mạc chân thành ôm tiểu y, đôi mắt bùng lên lửa giận chưa được giải tỏa, trên người lãnh liệt tỏa ra sát khi làm những người xung quanh không tránh khỏi hoảng sợ.
"Lão đại, thực sự đã xảy ra chuyện gì vậy, Tiểu Y do sao biến thành như vậy?" Man Ngưu không để ý gì, lao về phía Long Nhất hỏi một cách ngốc ngếch.
Long Nhất không có trả lời, cũng không trách Man Ngưu canh phòng lơ là, ôm Tiểu Y về phía căn phòng gần đó không bị sập,
Sau khi đặt Tiểu Y lên giường, Long Nhất ngồi xuống mép giường lấy bàn tay to bản của hắn nắm chặt đôi tay lạnh như băng của Tiểu Y. Tiểu Y chưa chết, hắn biết, nhưng đích thực tính mạng nàng đang trong cõi hư vô, chưa quay trở lại với thân thể, lúc này vẻ mặt hắn tỏ ra một nét rất khổ sở.
Long Nhất thoáng nghĩ lại một cách cẩn thận, hắn khẳng định bóng đen này và bóng đen lần trước xông vào phòng đại tẩu Lưu thị của hắn đích thực là cùng một tên, Hắn muốn dồn Tiểu Y vào chỗ chết há vì mục đích gì? Hiển nhiên là tất cả đều biết Tiểu Y là nữ nhân của hắn, hiện tại ở Đằng Long Thành có ai có hận thù với hắn nhỉ, liệu có phài Hoàng Đế Long Chiến? Nhưng trực giác mách bảo hắn sự tình tuyệt không chỉ đơn giản như vậy.

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #263


Báo Lỗi Truyện
Chương 263/674