Chương 259: Ma lực của tình yêu


 
Tác giả: Thiên Đường Bất Tịch Mịch
Dịch: dtkh
Biên dịch & biên tập: Long Nhất
Nguồn:sưu tầm
Khi Long Nhất về đến Tây Môn phủ thì đã là lúc đêm khuya. Trừ mỗi một đội hộ vệ tuần tra, những người khác đều đã đi ngủ từ lâu rồi.
Ngồi phịch xuống ghế tràng kỷ trong đại sảnh, Long Nhất ve cằm trầm ngâm. Ban nãy ở chỗ Như Ngọc đã nhận được một tin tức, đoàn sứ giả do Nạp Lan Như Nguyệt dẫn đầu chẳng bao lâu nữa sẽ tới Đằng Long thành, hơn nữa điều tra ra Nạp Lan đế quốc còn có một mục đích, chính là kết thông gia với Cuồng Long đế quốc.
Thông gia chính trị vĩnh viễn là phương thức tốt nhất để kết liên minh giữa hai quốc gia. Có lẽ, Nạp Lan đế quốc cũng biết Ngạo Nguyệt đế quốc đã phái đoàn sứ giả đến hòa đàm với Cuồng Long đế quốc. Để phòng chuyện vạn nhất, vậy thì nhất thiết vẫn nên cẩn thận kết thêm vào liên minh ấy một tầng phòng hộ.
"Nạp Lan Như Nguyệt." Long Nhất lẩm bẩm nói. Theo hắn biết, Nạp Lan Thanh Tùng, hoàng đế Nạp Lan đế quốc, có hai người con trai và hai người con gái. Hai người con gái trừ thánh nữ Nạp Lan Như Nguyệt còn có một người nữa là Nạp Lan Như Mộng. Liên minh chính trị lần này sẽ là nàng nào xuất giá đây? Không thể là Nạp Lan Như Nguyệt chứ, trong lòng Long Nhất có chút không thoải mái. Dẫu sao, Nạp Lan Như Nguyệt đã từng có một đoạn tình duyên ám muội như thật mà là giả với hắn, nghĩ đến việc nàng sắp gả cho người khác, trong lòng liền hết sức khó chịu.
"Ông nội nó, nếu gả cũng là gả cho bản thiếu gia." Long Nhất bỗng cười khẩy nói. Nhớ lại tối đêm ấy Nạp Lan Như Nguyệt rời khỏi Mễ Á công quốc, nàng muốn thúc đẩy liên minh hai nước, việc đó không tìm hắn không được.
"Ai muốn gả cho ngươi chứ, Tây Môn Vũ, ngươi lại có chủ ý quậy ai thế?" Lúc này, Bắc Đường Vũ đột nhiên sải bước tiến vào, trợn đôi mắt xinh nhìn hắn.
"Ồ, Bắc Đường tiểu thư sao vẫn còn chưa ngủ? Đại ca nàng không tới đón nàng à?" Long Nhất cười hì hì hỏi.
"Hôm nay Tây Môn bá phụ đã đến tìm ta. Người nói ngày mai sẽ bắt đầu sắp xếp cho ta đến rèn luyện trong Vô Song doanh của ngươi. Từ nay về sau ta cũng ở nhà ngươi. Ta bây giờ đúng là một kẻ đáng thương không nhà không cửa." Bắc Đường Vũ liếc nhìn thấy sắc mặt Long Nhất hơi biến đổi, có chút đắc ý nói.
"Phải chăng nàng muốn trộm nghề?" Long Nhất nhướn mày cười hỏi. Thực ra, Bắc Đường Vũ cầm quân cũng có một nền tảng nhất định, chỉ cần nàng đột phá được sự trói buộc thông thường, thì ở mặt soái lĩnh chắc chắn có thể tiến thêm một bước dài.
"Không thể à? Ta thừa nhận ngươi lợi hại hơn ta. Nhưng ngươi không thể coi ngỗng như thiên nga, ta dù sao cũng đã nhất định theo ngươi rồi." Bắc Đường Vũ mặt mày hớn hở nói, dáng vẻ chẳng còn đến nửa điểm mất tinh thần.
"Hiện tại ta cuối cùng đã hiểu được mị lực lớn quá cũng chưa chắc là một việc tốt, phải biết rằng các bà nương nhà ta đều là những hũ giấm, nàng không sợ ư?" Long Nhất ranh mãnh cười chọc ghẹo.
Khuôn mặt thanh tú của Bắc Đường Vũ chợt đỏ hồng lên, mới nhận ra lời mình vừa buột miệng nói ra có ý nghĩa khác, nàng hừ một tiếng nói: "Ngươi bớt huênh hoang đi, chẳng muốn tranh hơi với ngươi, đúng rồi, rốt cuộc ngươi vừa có chủ ý chọc ai vậy? Xém chút nữa đã bị ngươi đánh lừa rồi."
"Ta nói là có chủ ý chọc nàng, nàng tin không?" Long Nhất cười hỏi.
"Đi chết đi, nếu ngươi không nói, ta sẽ mách bá phụ, nói ngươi tật cũ tái phát, lại bắt đầu cưỡng đoạt dân nữ." Bắc Đường Vũ nói.
"Thì tùy nàng, nàng lại không phải nữ nhân của ta, quản rộng như thế làm cái gì, nàng chắc sẽ không thích ở trên ta." Long Nhất nhún nhún vai cười nói.
"Ai.ai thích.ngươi, không biết xấu hổ. Không nói với ngươi nữa, ta trở về ngủ đây." Bắc Đường Vũ mặt đỏ bừng tông cửa chạy ra.
Long Nhất nhìn theo bóng lưng Bắc Đường Vũ lẩm bẩm nói: "Nha đầu này, sẽ không thực thích ở trên ta chứ? Người quá anh tuấn cũng không tốt a."
Long Nhất ngồi một lát rồi đi về phía thư phòng của Tây Môn Nộ. Thấy đèn vẫn còn sáng, biết Tây Môn Nộ vẫn còn chưa ngủ. Ngẫm lại phụ thân cũng rất gian khổ, đặc biệt là khoảng thời gian này, không có một ngày ngủ yên ổn, đây chính là sự đòi hỏi mà người làm đại sự phải trả giá đây.
Long Nhất dựa theo tiết tấu đặc biệt gõ cửa thư phòng.
"Vũ nhi à? Vào đây đi." Thanh âm hùng hậu của Tây Môn Nộ từ trong thư phòng truyền ra.
Long Nhất đẩy cửa vào thì thấy Tây Môn Nộ ngồi ở trước án thư cầm bút bận rộn viết gì đó. Dưới ánh sáng của ngọn đèn bạch sắc ma pháp, Long Nhất bỗng cảm thấy phụ thân đã già đi rất nhiều, tóc mai hai bên đã hoa râm rồi. Nhớ lại khoảng thời gian trước, mái tóc bạc của người còn chưa có lộ rõ như thế.
"Đứng ở cửa làm gì, còn không mau vào đây." Tây Môn Nộ vẫn giữ nguyên nét mặt nghiêm túc như xưa.
"Có chuyện gì mà đến muộn như vậy?" Tây Môn Nộ thấy Long Nhất ngồi xuống phía trước, để hồ sơ trong tay xuống hỏi.
"Phụ thân, con đã điều tra được đại tẩu cùng với lão bản Hàm Yên của Lệ Nhân phường có liên quan, hài nhi dám khẳng định là bọn chúng cùng một tổ chức." Long Nhất đáp.
"Hứ, hãy kể tỷ mỷ tình huống ấy cho ta." Tây Môn Nộ mày rậm cau lại, nghiêng người về phía trước, hiển nhiên rất quan tâm đến vấn đề này.
Thế là Long Nhất liền kể hết việc Lưu thị đến Lệ Nhân phường, ngay cả chuyện nhìn trộm thị thay đồ cũng không bỏ sót. Vì đại sự, việc nhỏ này có thể không tính toán.
Tây Môn Nộ thình lình đứng dậy, trong mắt lóe lên một tia lạnh như băng, lãnh đạm nói: "Con tiện nhân đó quả nhiên có vấn đề, không tru diệt cửu tộc của thị khó mà tiêu được mối hận trong lòng ta."
Long Nhất cảm nhận được sát khí trong lời nói của Tây Môn Nộ, không biết làm sao chỉ đành lắc đầu. Xưa nay người làm đại sự nào tay chẳng vấy đầy máu tanh, chân giẫm lên vô số hài cốt mới ngồi lên được đỉnh Kim Tự tháp.
"Ngày mai, ta sẽ phái vài người qua giúp phiên dịch, nhất định phải biết được trên đó rốt cuộc đã viết gì, nếu không ta khó mà ăn ngon ngủ yên được." Tây Môn Nộ nói.
Long Nhất gật đầu hỏi: "Phụ thân, vậy Bắc Đường Vũ sao lại không về nhà? Con cảm thấy hiện tại vẫn không thể hoàn toàn tín nhiệm Bắc Đường gia tộc, để nàng đến Vô Song doanh sẽ không có chuyện gì chứ?"
Tây Môn Nộ gật đầu, vỗ vỗ vai Long Nhất trả lời: "Chuyện này không hề gì, ta tin con sẽ xử lý tốt, còn Bắc Đường gia tộc là địch hay bạn, tạm thời không cần hỏi đến."
"Vậy thì hài nhi xin cáo lui trước, phụ thân chú ý nhiều đến thân thể." Long Nhất nói xong liền đi ra khỏi thư phòng.
Tây Môn Nộ hơi mỉm cười, đối với năng lực của tiểu nhi tử này hết sức kinh ngạc. Có được đứa con như thế không lo đại sự chẳng thành.
Long Nhất trở về đến viện tử của mình, phát hiện Ngu Phượng cùng Tiểu Y đang nằm trên giường khẽ tán dóc, không ngờ vẫn còn chưa ngủ. Nghiêng tai lắng nghe, phát giác đề tài câu chuyện phiếm của hai nữ tử câu nào cũng đều xoay quanh hắn, không khỏi cảm thấy hởi lòng hởi dạ, tự đáy lòng cảm thấy hạnh phúc.
Nếu một ngày nào đó U U, Ti Bích, và Lộ Thiến Á các nàng đều nằm trên một chiếc giường lớn siêu cấp đợi hắn sủng ái, thế thì quả thật là sảng khoái biết mấy a. Long Nhất trong lòng tưởng tượng đến mộng cảnh.
Vừa định đẩy cửa đi vào, đột nhiên nghe két một tiếng, cánh cửa ở đầu kia viện tử mở ra. Long Nhất quay người lại, trông thấy Lệ Thanh ôm thanh kiếm gần như trong suốt của gã đi ra.
"Thiếu gia. Người vẫn chưa ngủ sao?" Lệ Thanh sau khi trông thấy Long Nhất ngây ra một lúc.
"Ừ, vừa trở về, sao ngươi lại ra đây? Ngủ không được à?" Long Nhất đi về phía Lệ Thanh, mới nhận ra vẻ mặt của y vô cùng khó coi.
Lệ Thanh gật gật đầu, bỗng nói: "Thiếu gia, luyện kiếm cùng thuộc hạ một lát đi."
"Được, vậy chúng ta ra ngoài." Long Nhất thấy Lệ Thanh dường như có vẻ tâm sự chồng chất, bèn vứt bỏ chuyện phong lưu khoái hoạt, muốn tìm hiểu khuyên bảo hắn.
Hai người một trước một sau lướt ra khỏi Tây Môn phủ. Bây giờ đã là đêm khuya, dĩ nhiên sẽ bất tiện cho việc luyện kiếm ở Tây Môn phủ.
Hai người vừa rời khỏi, câu chuyện trong phòng cũng đã dừng lại. Ngu Phượng yêu kiều hừ một tiếng nói: "Đáng ghét. Vừa trở về lại đi liền, đều do tên Lệ Thanh quái gở đó."
Tiểu Y lặng thinh, chỉ là sắc mặt có chút nặng nề, trong con ngươi trong suốt của nàng lóe lên một tia bạch quang nhu hòa, khẽ thở dài một hơi. Dù sao vẫn cảm thấy Lệ Thanh tạo cho nàng một loại dự cảm bất an càng ngày càng mãnh liệt hơn, nhưng sử dụng Dự Ngôn thuật lại không có phát hiện gì khác thường.
"Tiểu Y, muội sao vậy?" Ngu Phượng thấy nét mặt của Tiểu Y không khỏi quan tâm hỏi.
"Không, không có gì, coi bộ thiếu gia tối nay sẽ không trở về, chúng ta đi ngủ sớm một chút thôi." Tiểu Y chán nản nói, xoay mình nằm nghiêng vào trong, trong lòng tính toán thời gian, mười ngày sau chính là ngày cực âm cả đời khó gặp, vậy hôm ấy.
Long Nhất dẫn Lệ Thanh đến ngoại thành. Nơi đây không một bóng người nên khi luyện kiếm sẽ không làm phiền tới ai.
"Bắt đầu đi, để ta xem mấy ngày nay ngươi cuối cùng có tiến bộ gì?" Long Nhất bước tới đối diện với Lệ Thanh cười nói. Vài ngày nay, hắn đem một phần nhận thức về cách kết hợp sử dụng ma pháp với đấu khí trao đổi với Lệ Thanh, không những y có lợi chẳng nhỏ, chính mình cũng được lợi không ít.
Lệ Thanh chợt rung động trường kiếm, phát ra từng đợt âm thanh veo véo trong treo kéo dài, thanh kiếm này của y tuyệt không kém binh khí thần cấp.
Lệ Thanh thét dài một tiếng, trường kiếm trong suốt mang theo một trận khí băng hàn lăng lệ tập kích về phía Long Nhất, và cùng lúc ấy một Băng Phong thuật cuốn tới Long Nhất.
Mức độ công kích này tất nhiên không làm gì được Long Nhất. Thân hình hắn chợt loáng lên, tránh khỏi trường kiếm của Lệ Thanh, trực tiếp một quyền chấn tan Băng Phong thuật của y. Hàn khí giống như một đám sương mù kích tán tứ hướng, cỏ tươi cùng cây cối lập tức được bao phủ bởi một lớp sương trắng.
Bản năng Long Nhất nhận ra Lệ Thanh không thoải mái lắm, công kích của y càng lúc càng mạnh mẽ, trong cổ họng phát ra tiếng gầm khẽ như dã thú, hoàn toàn là cách đánh liều mạng.
Long Nhất tuyệt không ngăn cản y, hắn thấy rõ được Lệ Thanh đang phát tiết, y muốn thông qua công kích để trút hết sự phiền muộn trong lòng ra ngoài.
Tiếng leng keng của kim loại vang lên một cái, Long Nhất dùng cành cây tiện tay bẻ được giao chiến với Lệ Thanh. Hắn không dùng công phu nào khác, hoàn toàn là đánh liều mạng với Lệ Thanh.
Lệ Thanh tựa hồ đã mất lý trí, đôi mắt của y đột nhiên biến thành màu xanh sẫm, khàn giọng hét lớn một tiếng, trước người thấp thoáng hiên lên hư ảnh của một con quái vật.
"**, con mẹ ngươi điên rồi." Long Nhất chửi ầm lên, chát một tiếng cành liễu quất lên cổ tay cầm kiếm của Lệ Thanh, tay hắn giật mạnh, trường kiếm trong suốt vọt ra ngoài, sau khi xoay vài vòng trong không trung thì rơi xuống cắm phập trên mặt đất lay động không ngừng.
Lệ Thanh đã hơi tỉnh lại, vẻ mặt có chút giằng xé. Long Nhất dứt khoát tiến lên phía trước một tay tát y ngã nhào trên đất, hai má y tức khắc sưng lên, máu theo khóe miệng rỉ ra, có thể thấy một bạt tay này của Long Nhất không nhẹ gì.
Lệ Thanh cuối cùng đã hoàn toàn tỉnh lại. Quang mang màu xanh sẫm trong mắt đã tiêu tan. Y bò dậy quỳ trước mặt Long Nhất, thống khổ nói: "Thiếu gia, Lệ thanh đáng chết, vừa rồi không hiểu sao thuộc hạ lại không thể khống chế chính mình."
"Ngươi đã tẩu hỏa nhập ma, thôi, đứng dậy đi." Long Nhất lãnh đạm nói, vẫy tay hút trường kiếm Lệ Thanh trở lại, phập một tiếng cắm xuống phía trước Lệ Thanh.
Long Nhất đi tới ngồi xuống trên một sườn núi, Lệ Thanh cúi đầu đi theo sau hắn.
"Ngồi đi." Long Nhất ra hiệu cho Lệ Thanh ngồi xuống, lấy hai bình rượu từ trong không gian giới chỉ ra, ném cho y một bình.
"Nói xem, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Long Nhất uống một ngụm rượu hỏi, kỳ thật Lệ thanh không nói hắn cũng đã đoán được vài phần. Có thể khiến Lệ Thanh một hán tử lạnh nhạt như thế đau khổ như vậy, khẳng định chính là nữ nhân mà y yêu ấy.
Lệ Thanh cầm lấy bình rượu uống điên cuồng một hơi, thân thể không ngờ có chút run rẩy, điều này khiến Long Nhất king ngạc không thôi, thằng cha này cũng thật là một giống si tình.
"Thiếu gia, thuộc hạ hôm nay đã gặp nàng." Lệ thanh chậm rãi nói, vẻ mặt tuấn mỹ ấy méo mó trong nỗi thống khổ.
"Nữ hài ngươi yêu đó à? Có nhắc lại kỷ niệm xưa với nàng không?" Long Nhất hờ hững hỏi.
"Thiếu gia, thuộc hạ làm không được, không thể làm được thật mà, người nói với thuộc hạ chỉ cần nàng hạnh phúc là được rồi, nhưng thuộc hạ đã đọc được sự thống khổ từ trong mắt của nàng, nàng đau khổ lắm, việc này khiến thuộc hạ không cách nào chịu đựng nổi." Sắc mặt của Lệ Thanh có chút đáng sợ, các đốt ngón tay siết chặt thanh kiếm đến trắng bệch.
"Nam nhân đó không tốt với nàng ư?" Long Nhất hỏi.
"Không biết nữa, thuộc hạ chưa gặp nam nhân ấy. Nếu như để thuộc hạ gặp được hắn, thuộc hạ không giết hắn không xong." Lệ Thanh đầy sát khí đáp.
Long Nhất cười khổ lắc đầu, thật không ngờ Lệ Thanh lại có thể yêu một nữ nhân, yêu đến nông nỗi này, rốt cuộc là loại nữ nhân gì xứng với một nhân tài trời sinh như thế nhỉ? Long Nhất quả thật nảy sinh chút hiếu kỳ đối với nữ nhân mà Lệ Thanh yêu thích này.
"Ngươi đã gặp nàng ở Đằng Long thành à?" Long Nhất lại hỏi.
Lệ Thanh gật gật đầu, hóa ra sau khi Long Nhất đến binh doanh, Lệ Thanh nhàn rỗi vô sự bèn cùng Man Ngưu đi tản bộ vu vơ bên trong Đằng Long thành. Đột nhiên vào lúc ấy thì Lệ thanh nhìn thấy một bóng thân ảnh quen thuộc, tuy nữ nhân ấy lại đeo mạng che mặt, nhưng y vẫn chỉ cần thoáng qua là nhận ra nàng. Vì thế trong lúc kích động Lệ Thanh bèn bỏ Man Ngưu đuổi theo. Nữ nhân ấy biết Lệ Thanh đang đuổi theo ở phía sau, liền dẫn y đến mộ nơi hẻo lánh mới dừng lại.
Tại đây, Lệ Thanh hỏi nàng có được hạnh phúc không, nàng nói nàng rất hạnh phúc, nhưng Lệ Thanh lại thấy được nỗi thống khổ từ trong mắt nàng. Lệ Thanh sao có thể chịu được khi người yêu trong lòng đau khổ như thế, liền yêu cầu nàng dẫn y đi tìm nam nhân đó. Nhưng nữ nhân ấy cự tuyệt, nghiêm khắc nói với Lệ Thanh đây là chuyện giữa hai người bọn họ, không cần một người ngoài như Lệ Thanh xen vào. Hơn nữa nàng nói trái tim của nàng đã hoàn toàn trao cho nam nhân đó, không thể dung bất kỳ một chút thứ gì khác. Còn nói nếu Lệ Thanh dám động đến nam nhân của nàng, thì nàng sẽ giết y trước.
Nữ nhân lãnh khốc ấy sau khi nói xong liền vọt đi, lưu lại Lệ Thanh thống khổ tuyệt vọng.
Bụp một tiếng, Lệ Thanh trong lúc thuật lại câu chuyện đã bóp nát bình rượu trong tay. Nam tử cá tính vô cùng lạnh nhạt lúc này lại lệ chảy đầy mặt, có thể tưởng tượng được trong lòng y đau khổ như thế nào.
Long Nhất vỗ vai Lệ Thanh an ủi, ái tình vốn chính là như vậy, khiến người hạnh phúc cũng khiến người đau khổ. Tuy rất đồng tình với Lệ Thanh, nhưng hắn lại rất bội phục nữ nhân ấy. Đó là một nữ nhân yêu thương một nam nhân toàn tâm toàn ý không hề giữ lại, nàng có thể vì nam nhân ấy làm bất cứ việc gì, đấy chính là ma lực của ái tình.
Bản thân ái tình không có lỗi, lỗi chính là đã phải lòng người không nên yêu. Song, tình yêu vốn chính là mù quáng, khi đã yêu, ai còn quản được con tim của mình nhỉ?
PHONG LƯU PHÁP SƯ
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #259


Báo Lỗi Truyện
Chương 259/674