Chương 164: Tá tinh sinh tử trong truyền thuyết?


 
Dịch: architect_07
Biên dịch & biên tập: Long Nhất


"Đợi đã." Vào lúc bàn tay nhỏ nhắn của Tiểu Y vừa áp lên khối đá hơi nhô lên đó, Long Nhất đột nhiên lên tiếng ngăn cản.
Tiểu Y nghi hoặc ngoái đầu, dừng tay lại.
"Nàng khẳng định chỗ nàng đặt tay đúng là cơ quan mở cửa? Không phải là cơ quan gì khác?" Long Nhất chăm chú nhìn Tiểu Y hỏi.
Tiểu Y hạ tay xuống, lắc đầu quay trở lại ngồi xuống thạch đài, lạnh nhạt đáp: "Nếu huynh không tin muội như vậy thì cứ phá tường mà ra."
Long Nhất đối nhãn cùng Tiểu Y, chẳng lẽ thật sự mình đã quá đa nghi? Mình đã trách lầm nàng? Dù nghĩ như vậy nhưng hắn cũng không dám dễ dàng tin nàng. Sự hoài nghi của hắn đối với Tiểu Y tuyệt không phải là không có lý do. Nàng là một Dự ngôn sư vì sao đột nhiên chủ động yêu cầu đoán mệnh cho hắn, lại đưa hắn đến một nơi bí ẩn như thế này. Hắn cũng không hiểu vì sao phải có sự đồng ý của hắn mới có thể đoán được số mệnh? Nếu nói là không có mục đích chỉ sợ không ai tin nổi.
Chỉ trong thoáng chốc, vô số ý niệm đã lướt qua trong đầu Long Nhất. Hắn không vì thái độ của Tiểu Y mà mạo hiểm ấn vào nút cơ quan mở cửa đó, thay vào đó bước thẳng lên thạch đài, đột nhiên dùng tinh thần lực trói chặt nàng lại.
"Huynh muốn làm gì?" Tiểu Y đột nhiên phát hiện bị trói, không kìm được kinh hãi kêu lên.
"Chẳng làm gì cả, chỉ là cẩn thận một chút thôi". Long Nhất ngồi xuống cạnh Tiểu Y cười đáp, một tay đặt lên cổ nàng, tay kia phóng ra một đạo chân khí nhằm bắn vào khối đá nhô lên đó.
Khối đá đột nhiên thụt vào trong, cánh cửa ma pháp không động tí nào, ngược lại toàn bộ phù điêu các chòm sao trên vách đá sáng bừng lên, một đạo quang mang từ thiên không xạ thẳng xuống, kích vào đỉnh mật thất trong suốt, đột nhiên khúc xạ về phía một bức tinh tú phù điêu đang phát sáng trên vách đá mật thất, sau đó trên bức vách bắt đầu không ngừng phản xạ lại. Quang tuyến khúc xạ tịnh không biến mất mà dệt thành một tấm võng lớn ở toàn bộ thạch thất. Nếu như có thể từ trên thiên không nhìn xuống sẽ phát hiện những quang mang này kết lại thành đồ án, càng không ngờ là một tinh tú đồ án lập thể.
Chỉ trong chớp mắt Long Nhất cảm thấy xây xẩm mặt mày. Khối đá đó quả nhiên không phải là cơ quan khai mở ma pháp môn. Tuy chỉ là đề phòng, không ngờ lại đúng như thế, cái loại hiện tượng thần bí này đơn giản là chưa từng nghe qua.
Long Nhất lắc lắc đầu, muốn loại bỏ cảm giác váng vất nhưng lại thấy mí mắt nặng như đổ chì, càng ngày càng sụp xuống, ý thức cũng dần dần trôi đi.
"Ngủ đi, hài tử, ngươi đã mệt lắm rồi, hãy nằm xuống chiếc giường êm ái này mà thoải mái ngủ đi." Một thanh âm phiêu hốt từ hư không vang lên, không ngừng dội vào tai Long Nhất.
Long Nhất ánh mắt mơ màng, từ từ nhắm lại, ý thức cũng bắt đầu ngập chìm vào trong bóng tối. Ngay lúc đó, lòng bàn tay trái Long Nhất đột nhiên như lửa đốt khiến hắn giật nảy, ý thức từ trong vùng hắc ám hồi tỉnh lại.
"Thôi miên thuật?" Long Nhất thầm nghĩ, kinh hoảng đến toàn thân đổ mồ hôi lạnh. Tinh thần lực lập tức phong bế lục thức, cảm giác váng vất quả nhiên tiêu trừ không ít. Lúc này hắn cảm thấy thân thể mỏi mệt yếu ớt vô lực, dường như có thứ gì đó đang không ngừng cuồn cuộn đổ vào thể nội hắn, làm thân thể hắn tê liệt, trong ý thức hải biến thành hỗn loạn, không cảm thấy một chút ma pháp nguyên tố nào. Đại khái là Long Nhất biết hắn có lẽ bị khốn trong một trận pháp kì quái.
Long Nhất vẫn nhắm chặt mắt, nội lực trong đan điền do ý niệm điều khiển bắt đầu lưu chuyển cực nhanh. Chân khí được chuyển đến toàn bộ cơ thể, đem thứ kì quái đang đổ vào người đó bắt đầu ép trở ra, hơn nữa ở trên bề mặt cơ thể còn dựng lên một vách tường lũy thật kiên cố, giúp thân thể từ từ khôi phục lại tri giác.
Long Nhất thầm trút một hơi thở nhẹ nhõm trong lòng, cảm giác được Tiểu Y vốn bị tinh thần lực trói chặt đã thoát khỏi khống chế của hắn, đang đứng bất động bên cạnh hắn.
"Long Nhất, muội tịnh không muốn làm thương tổn huynh, chỉ bất quá mượn dùng thân thể huynh một chút mà thôi". Tiểu Y thấy bộ dạng Long Nhất tựa hồ đã hoàn toàn hôn mê, lẩm bẩm nói.
"Mượn thân thể ta? Chẳng lẽ, hắc, là muốn mượn hạt giống của ta để sinh hài nhi sao?" Long Nhất lòng ngạc nhiên. Nha đầu này tạo ra chuyện ầm ĩ lớn như vậy lại chỉ vì thế sao.
Lúc này, Tiểu Y vỗ hai cái lên thạch đài, phiến đá đột nhiên tách ra làm đôi. Long Nhất ở giữa lập tức lăn xuống, "bịch" một tiếng rơi xuống một chiếc giường mềm mại .
"Sặc, không phải thật chứ, ta chỉ tùy tiện nghĩ vậy thôi mà" . Long Nhất hô lớn trong lòng.
Tiểu Y cũng nhẹ nhàng rơi xuống, ngồi bên cạnh Long Nhất, thần tình tỏ ra do dự.
Thấy Tiểu Y cả nửa ngày không có động tĩnh gì, Long Nhất ti hí mắt nhìn ra, đúng lúc thấy Tiểu Y đang nhìn lại, lập tức nhắm tịt mắt lại. Ngủ vờ đối với hắn mà nói căn bản chẳng phải là thách thức gì. Ở tiền thế việc vặt này là huấn luyện cơ bản nhất của Long Tổ.
Long Nhất nghe thấy Tiểu Y thở dài khe khẽ, hai bàn tay nhỏ nhắn chạm vào ngực hắn, bắt đầu giải trừ y phục của hắn.
"Không phải chứ, không lẽ lại mê gian ta? Ta nên phản kháng hay tiếp tục vờ ngủ đây? Hừm, đợi thêm chút, giờ còn chưa rõ nàng thực ra là muốn làm gì." Long Nhất trong lòng thầm nghĩ, hơn nữa lại ẩn ước có chút hưng phấn. Mị lực lớn quá cũng thật phiền phức a.
Thủ pháp cởi đồ của Tiểu Y có vẻ lóng ngóng, cả nửa ngày mới thoát quang được phần y phục ở thân trên Long Nhất. Ngắm cơ thể tráng kiện hoàn mĩ tràn đầy nam tính của Long Nhất, gò má nàng không tránh khỏi đỏ hồng lên.
"Tên đại sắc lang này, thân thể mới cường tráng làm sao." Tiểu Y lầm bầm trong miệng nhưng cũng đủ làm cho Long Nhất đang vờ ngủ cũng phải đắc ý trong lòng.
Tiểu Y nhãn thần mơ màng nhìn ngắm cơ thể Long Nhất. Mặc dù nàng biết Long Nhất đang "hôn mê", nhưng hành động vẫn như kẻ trộm. Mất nửa ngày, Tiểu Y mới hít sâu một hơi, bàn tay nhỏ nhắn run run hạ xuống dây lưng của Long Nhất. Vừa kéo một cái, ngoại khố của Long Nhất đã bị lôi xuống, chỉ còn tấm nội khố bó sát thân lưu lại. Giữa hai đùi dựng lên một đống khiến trái tim Tiểu Y loạn lên gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhưng đã tiến tới hoàn cảnh này, Tiểu Y chỉ đành nghiến răng nỗ lực hết sức kéo tấm nội y cuối cùng của Long Nhất xuống. Tiểu huynh đệ thô tráng đó lập tức dương danh với đời. Tiểu Y quá sức xấu hổ vội che khuôn mặt xinh tươi lại.
Long Nhất cảm thấy hạ thân mát lịm, trong lòng thầm kêu cứu mệnh. Đặc biệt là khi Tiểu Y kéo nội khố của hắn xuống không cẩn thận đã chạm vào tiểu huynh đệ của hắn một cái làm tà hoả trong người gần như phản ứng tức thời. Thật may là hắn đã trải qua huấn luyện đặc biệt mới có thể áp chế được cỗ tà hoả đó lại.
Tiểu Y che khuôn mặt vừa sợ vừa thẹn một lúc, cuối cùng cũng hạ tay xuống, muốn nhìn rồi lại không dám ngắm nhìn hạ thể của Long Nhất, lẩm bẩm than: "Thật xấu hổ, cái đồ của nam nhân sao lại gớm vậy chứ?"
Long Nhất lại hi hí mí mắt, liền thấy Tiểu Y khuôn mặt đỏ bừng đang đứng dậy, bàn tay nhỏ nhắn đưa lên ngực nhẹ nhàng kéo nút thắt dây lưng ra, vạt áo lụa trắng trượt sang hai bên, lộ ra chiếc yếm tơ tằm bên trong.
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #164


Báo Lỗi Truyện
Chương 164/674