Chương 16: Càn Khôn Đại Na Di


 
Ti Bích lần nữa đội lại mũ trùm đầu, bắt kịp rồi nói với Long Nhất: "Với cách đi này, muốn tới Quang Minh Thành khả năng là phải năm khỉ tháng ngựa (hầu niên mã nguyệt) nào mới tới a."
Long Nhất quay đầu cười nói: "Sao vậy, ta không như nàng có thể bay được."
"Ta không thể bay được, đó chỉ là Phiêu Phù thuật đẳng cấp đại ma pháp sư sau này, chỉ có thể phi hành khoảng năm dặm." Ti Bích đáp lại, ngữ khí pha chút tự hào, xét cho cùng ở tuổi như nàng mà đạt tới đẳng cấp đại ma pháp sư chỉ đếm trên đầu ngón tay, trừ ra Cuồng Long đế quốc tiểu công chú Long Linh Nhi còn có Lâm Na cháu gái của một trong đương kim ngũ vị đại ma đạo sư là hỏa hệ đại ma đạo sư Phổ Tu Tư, các đại ma pháp sư khác cơ bản toàn là lão đầu lão thái năm chục tuổi hơn. Kể cả Quang Minh giáo hội lưỡng Thánh nữ Đông Phương Khả Hinh và Nạp Lan Như Nguyệt cũng chỉ là cao cấp ma pháp sư mà thôi.
"Không hiểu có loại ma pháp nào có thể bay trên trời như chim không nhỉ." Long Nhất lẩm bẩm nói, tương truyền rằng Ngạo Thiên Quyết đạt được thất tầng là sau này có thể lên trời xuống đất không gì không thể, nhưng muốn đạt tới cảnh giới đó nói thế nào mà dễ dàng vậy?
"Ngươi có thể nghĩ vậy, thực sự có loại ma pháp đó a." Ti Bích nói, nhưng nàng đột nhiên ngừng lời rồi nói tiếp: "Nếu như có loại ma pháp nào khả dĩ dùng để phi hành, đó khẳng định không phải phong hệ ma pháp thì không còn loại nào nữa."
"Phong hệ ma pháp? Có loại ma pháp đó à?" Long Nhất ngây ra, hắn nhớ buổi sáng ướt át hôm nay đầu sỏ phạm tội gây ra tai họa, chế tạo ra cuồng phong chính là thanh sắc ma pháp nguyên tố, đó phải chăng là phong hệ ma pháp nguyên tố sao?
"Khẳng định có, tộc trưởng nói rằng thế giới này không chỉ có phong hệ ma pháp mà còn có lôi điện hệ ma pháp nữa đấy, mang ngươi tới đây là Ngự Phong Thần Ưng đích thị phong hệ ma thú, nó có thể dùng phong hệ ma pháp phong nhận để công kích, còn có Cuồng Lôi thú tại hoang mãng thảo nguyên, nó có thể dùng lôi điện hệ pháp thuật Cuồng Lôi thuật. Điều đó giải thích lưỡng hệ ma pháp đó đích thị tồn tại, chỉ là chúng ta đều không biết cách sử dụng thôi." Ti Bích giải thích, Mạc Tây tộc bọn họ luôn luôn dùng toàn bộ trí lực để nghiên cứu lưỡng chủng ma pháp được biết đến cuối cùng này, nhưng trước mắt chưa có tiến triển gì cả.
Nghe lời Ti Bích nói, Long Nhất trong tâm nhất động, bản thân hấp thu được hai loại ngân tử sắc và thanh sắc quang điểm, mười phần có tám chín là lôi điện hệ và phong hệ rồi.
Phong hệ ma pháp có thể dùng để phi hành, còn có thể hình thành phong nhận để công kích, bản thân làm thế nào lại không nghĩ vậy nhỉ? Long Nhất trong lòng nghĩ, hắn rất nhanh theo đó tưởng tượng phong hệ ma pháp cũng có khả năng tạo thành long quyển phong (gió xoáy), bão táp nữa. Càng nghĩ càng hưng phấn không chú ý tới đằng trước có một ổ gà.
Ti Bích dừng lại, nhìn Long Nhất mặt cười ngây dại đích thị không thấy trên mặt đất hướng đó có một ổ gà, trong lòng hậm hực: "Ngươi dám không chú ý tới ta, ngã chết đi."
Nếu như Long Nhất hiểu được suy nghĩ của Ti Bích có thể sẽ kinh hoàng mà than: "Khổng Tử thực không dối ta, chỉ có tiểu nhân và đàn bà là khó nuôi."
Long Nhất một chân dẫm lên ổ gà, thân thể ngay lập tức mất thăng bằng, nên ngã xuống đất với tư thế rất bất nhã.
Ti Bích che miệng lén cười, nàng đột nhiên phát hiện nơi Long Nhất ngã có một khối đá sắc nhọn, Long Nhất nếu ngã vào đó, không chết cũng mất đi nửa cái mạng, Ti Bích kinh hoảng lúng túng, như quả thời gian đủ nàng có thể phóng ra quang thuẫn tại nơi Long
Nhất hạ thân, nhưng lúc này nàng đâu có thời gian niệm chú ngữ. Tình thế cấp bách nàng trên tay trái có một luồng oánh quang lưu chuyển đích thị là giới chỉ, bên trong đó có Thánh Quang Hộ Thuẫn do sư phụ nàng nhị đại thần thánh tế tự Quang Minh giáo hội phong ấn, đó là phòng hộ ma pháp cấp cuối mà đại ma đạo sư quang hệ có thể sử dụng, là dùng tại thời khắc nguy cấp để cứu mệnh.
Đúng lúc Ti Bích chuẩn bị phóng xuất Thánh Quang Hộ Thuẫn, thân thể ngã xuống của Long Nhất tuy thế sinh ra cứng ngạnh, một nửa trụ lại tại không trung, tay hắn nhẹ nhàng chống xuống mặt đất, thân thể vượt lên khỏi mặt đất, tại không trung di chuyển hai lần với tư thế ưu mĩ rồi phiêu nhiên hạ xuống, cuối cùng đập đập tay vào nhau cho văng đi bụi bẩn trong lòng bàn tay.
Ti Bích trừng mắt lên nhìn, mặt đầy sắc vẻ chấn kinh, hắn là cái chi tập luyện cái gì vậy? Mà không có đấu khí ba động hay ma pháp ba động gì cả, tư thế thiên sinh đúng là ưu mĩ. Chuyên tâm vào chức nghiệp chiến sĩ ở thế giới này đích thị là đại khai đại hợp, nhất thiết bằng đấu khí kĩ năng giỏi hay kém cũng như đấu khí đẳng cấp quyết định thắng phụ, ít có dĩ nhược thắng cường.
"Ngươi là luyện tập gì thế" Ti Bích nhìn về Long Nhất, hắn vừa mới lộ ra thân thủ mà tuyệt không người bình thường nào đạt được, người bình thường sao có thể một lúc nhảy lên cao thế cùng với nhào lộn như vậy, hơn nữa trên mặt còn có mô dạng thư giãn nữa.
Long Nhất cười khan hai tiếng, không nghĩ ra trong lúc nguy cấp không ngờ lại làm lộ bí mật, hắn theo đó nói: "Chẳng gì cả, bình thường không luyện tập chỉ chơi vui thôi."
Ti Bích nghi hoặc nhìn Long Nhất, sau đó gật gật đầu nói: "Ngươi không có tập loại quyền cước cũng như không học qua đấu khí, ngươi trông cũng có vẻ được đó, nhưng nhẹ như lông khẳng định không làm bị thương người được."
Thời đại này trọng lực lượng chứ không trọng kĩ xảo bởi đó là phương thức thâm căn cố đế, dù cho là Ti Bích cũng không miễn khỏi bị ảnh hưởng bởi tư tưởng đó, nàng không ngờ nhận thức thân thủ mẫn tiệp của Long Nhất không thể đả thương người. Nếu là hành gia cổ Trung Quốc thấy được thân thủ mới đây của Long Nhất, tất ngạc nhiên la lớn: "Trời, Càn Khôn Đại Na Di."
Càn Khôn Đại Na Di là Trung Hoa khinh công chi vương, luyện tới cao thâm có thể di chuyển trăm mét trong nháy mắt, đó thực là thần xuất quỉ một, không ai cản nổi.
Nghe được đánh giá của Ti Bích, Long Nhất cũng không tranh biện, cười nói: "Là, ta hiện tại rất hối tiếc đấy, đương thời thế nào chẳng học ma pháp hoặc giả đấu khí gì cả? Ti Bích, nàng chẳng phải đại ma pháp sư sao? Hay là nàng dạy ta đi?"
Ti Bích lưỡng lự một lúc nói: "Ngươi đã từng trải qua trắc nghiệm ma pháp thể chất hay chưa?"
Long Nhất mắt xoay tròn cười nói: "Nhớ lại có làm qua, có vẻ như ta và nàng cùng một dạng, đích thị là quang hệ."
"Thật?" Ti Bích ngạc nhiên nói, nguyên lai người sở hữu ma pháp thể chất cực kì ít ỏi, không nghĩ rằng hắn không ngờ cũng là quang hệ loại này so với thể chất ma pháp khác ít hơn nhiều.
"Nhưng bởi ngươi đã tiến hành trắc thí thể chất, tại sao không tới học viện học tập?" Ti Bích nghi hoặc, bởi vì ma pháp sư số lượng ít hỏi và tại quân sự có địa vị cao vời, mỗi quốc gia trẻ con mười tuồi thời đều tiến hành trắc thí thể chất ma pháp, như quả sở hữu ma pháp thể chất, quốc gia đó liền hỗ trợ toàn bộ học phí cho người đó, theo quan điểm đó giải thích được địa vị ma pháp sư tại Thương Lan đại lục.
Long Nhất từ kí ức hiểu đích xác việc này, hắn trả lời: "Ta lúc đó thích chơi không chịu học, nàng cũng hiểu học tập ma pháp rất khô khan mà."
"Trông ngươi cũng chẳng phải là người kiên nhẫn, tốt thôi, ngươi muốn học ta dạy ngươi, nhưng chúng ta trước tiên mau lên đường." Ti Bích cũng không hỏi lại nữa.
Long Nhất nhún vai, chuyển thân đi lên trước. Đột nhiên một trận hương mạt lê thoang thoảng tới, một chiếc ngọc thủ nhẹ nhàng đặt tại eo của hắn, hắn chỉ thấy thân thể bị một cỗ đại lực lăng không phát ra nháy mắt đã ở tại không trung, tại không trung không dừng lại mà nhanh chóng bay vùn vụt về phía trước.
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #16


Báo Lỗi Truyện
Chương 16/674