Chương 110: Hồ tộc ẩn thân thuật


 
Dịch: anhtuanek
Biên Tập: HannaKid
Hiệu đính: Aficio

Man Ngưu dẫn Long Nhất đến trước mặt tộc trưởng. Vị tộc trưởng này trông thật uy nghiêm, thể hình thì hùng dũng hơn cả Man Ngưu, đôi mắt tuy không nộ nhưng cũng tạo ra uy thế, lúc này ông ta đang quan sát Long Nhất.
"Tộc trưởng, đây là đại ca Long Nhất của tôi. Người mà Man Ngưu tôi bội phục nhất ngoài ngài ra thì chính là huynh ấy." Man Ngưu hướng về phía tộc trưởng mà giới thiệu, trong ngữ khí không thể giấu được vài phần tâng bốc, quả thật hắn không uổng phí tôn Long Nhất lên làm đại ca.
"Tại hạ Long Nhất, bái kiến tộc trưởng. Trước đây Man Ngưu thường hay kể cho tại hạ nghe về sự thần dũng của ngài. Ngày hôm nay được diện kiến tộc trưởng, quả thật trăm nghe không bằng mắt thấy." Long Nhất mỉm cười rồi thực hiện khả năng vỗ mông ngựa của mình. Không thể nói là hắn bỉ ổi, vì trong xã giao ắt phải dùng vài thủ đoạn.
Quả nhiên tộc trưởng của Man Ngưu tộc sau khi nghe thấy những lời nói của Long Nhất trong mắt liền lộ rõ kiêu ngạo, đối với Long Nhất thì bắt đầu trở nên rất nhiệt tình. Không phải là vị tộc trưởng của Man Ngưu tộc quá khờ khạo, chỉ mới nghe Long Nhất nói vài câu mà tín nhiệm hắn ta. Vốn Long Nhất là đại ca của Man Ngưu, hơn nữa khi trông thấy hắn ta từ không trung phiêu dật đáp xuống. Sức mạnh như vậy, tộc trưởng tự nhiên là đối với hắn cũng có vài phần khách khí.
"Man Ngưu, đây là đại ca của ngươi sao?" Lúc này, tiểu công chúa bên cạnh tộc trưởng mới cất tiếng, thanh âm của nàng ta mặc dù không rõ ràng nhưng cũng đủ để Long Nhất nghe thấy.
Man Ngưu tức thì tinh thần phấn chấn, quay sang nhìn vào tiểu công chúa của Man Ngưu tộc mà đáp: "Đúng vậy, Y Oa, huynh ấy chính là đại ca của ta."
"Rất vui khi gặp được ngươi." Y Oa lễ độ chào hỏi Long Nhất, điều này khiến cho hắn kinh ngạc dị thường, tiểu tử Man Ngưu quả là có nhãn quang a.
"Muội cũng tốt lắm, đệ muội, Man Ngưu mỗi khi mở miệng nhắc đến muội là nước dãi lại chảy ra." Long Nhất cười hắc hắc nói, hai từ "đệ muội" khiến cho cả Man Ngưu và Y Oa đều trở nên bẽn lẽn.
Tộc trưởng nghe hai từ "đệ muội" của Long Nhất nói với nữ nhi của mình thì trầm giọng: "Nam nhân của Y Oa phải là dũng sĩ đoạt được quán quân ở Luận Võ Đại Hội, ngươi hiện tại gọi như thế e là quá sớm đó."
"Không sớm, không sớm đâu, đệ đệ của Long Nhất sao lại không thể đoạt được quán quân chứ? Tộc trưởng, ngài hãy đợi Man Ngưu trở thành nữ tế thôi, ta nói đúng không Man Ngưu?" Long Nhất tự tin cười nói.
Man Ngưu thẳng thắn gật đầu, nhãn thần ôn nhu nhìn Y Oa, khiến cho Long Nhất không khỏi nổi da gà. Nhãn thần tình ái qủa thật có lực sát thương cường đại a, cứ thấy hắn bị Y Oa mê hoặc, ngưu nhãn đỏ lên là hiểu.
Lúc này, trên lôi đài đã gọi đến danh tự của Man Ngưu, nhưng Man Ngưu tựa hồ như vẫn chưa nghe thấy, vẫn âm yếm đối nhãn cùng Y Oa.
Long Nhất nhìn thấy thế tức thì liền đá vào mông của Man Ngưu một cước, hét lên: "Tên to xác này, sao lại còn ngờ nghệch đứng ở đây thế kia. Nếu không muốn bị tước quyền thi đấu thì hãy mau mau thượng đài đi kìa."
Man Ngưu tức thì liền tỉnh mộng, ôn nhu nhìn Y Oa một lần nữa, rồi nhảy phốc lên trên lôi đài.
Đúng lúc này thì tộc trưởng Man Ngưu tộc đã sai người mang thêm một chiếc ghế đá đặt ở bên cạnh chỗ của mình, rồi khách khí mời Long Nhất ngồi xuống. Long Nhất thấy không thể chối từ được cũng đành ngồi xuống, nhưng ánh mắt đột nhiên dừng lại trên một chiếc đuôi trắng mềm mại tựa nhung.
"Hồ tộc?" Tim Long Nhất đập chậm lại nửa nhịp, xoay đầu về hướng đó, chỉ thấy không xa về phía bên trái hắn có hai người thuộc hồ tộc. Một nam nhân trung niên anh tuấn tiêu sái và một tồ tộc thiếu nữ nhu mị nhập cốt, bất ngờ và xảo hợp là bộ dạng bên ngoài lại có vài phần giống với hai mẹ con hồ tộc từng câu dẫn Long Nhất lúc trước.
Long Nhất hơi ngây ra một chút, tức thì mục quang bắt đầu trở nên lăng lệ. Có thể ngồi tại nơi đây đều là tộc trưởng của một tộc, phải chăng hồ tộc đã trở thành chó săn cho Hắc Ám giáo hội? Bất tri bất giác nhãn thần của Long Nhất lóe lên một tia sát khí.
Đột nhiên hồ tộc thiếu nữ đó quay đầu lại, nhãn tình mĩ lệ nhìn thẳng vào cặp mắt của Long Nhất, mang theo sự nghi vấn.
Đúng là cảm giác quá mẫn tiệp. Long Nhất thầm nhủ. Vị hồ tộc thiếu nữ này thực là không hề giản đơn chút nào. Tuyệt đối không giống với những nữ tử Hồ tộc khác – chỉ biết dùng mị thuật để mê hoặc con người.
Long Nhất thu lại sát khí, hướng về nữ tử hồ tộc đó rồi nở một nụ cười xán lạn. Ánh mắt cũng xán lạn không kém nhìn chòng chọc vào thân hình ma quỷ của cô ta.
"Hừ!" Hồ tộc thiếu nữ hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu lại, trong lòng lại tự hỏi, làm sao mà vừa rồi ta lại cảm nhận được sát khí nhỉ?
"Sao thế?" Tộc trưởng hồ tộc hỏi.
"Phụ thân, con vừa cảm giác thấy sát khí của nhân loại, nhưng đến lúc quay đầu lại thì lại thấy hắn ta dùng đôi mắt dâm tà đó nhìn chòng chọc vào con." Hồ tộc thiếu nữ đáp.
"Khẳng định là do con quá mẫn cảm. Con gái của ta xinh đẹp như thế, nam nhân làm sao có thể nhìn con với ánh mắt bình thường cho được." Tộc trưởng hồ tộc vừa cười nói, vừa nhìn về phía nữ nhi của mình với ánh mắt tự hào.
"Con cảm thấy không ưa những kẻ dâm tà như thế, thật khiến người ta kinh tởm." Hồ tộc thiếu nữ phẫn nộ nói.
Đáng tiếc là Long Nhất lại không thể nghe thấy cuộc đối thoại của hai cha con họ, nếu không thì có lẽ giờ đây hắn ta đã có vài phần hảo cảm với người thuộc hồ tộc.
Lúc này Man Ngưu đang hùng dũng đánh cho các vị dũng sĩ đối kháng đến thất điên bát đảo. Kim Chung Tráo lại kết hợp với Phục Ma Côn Pháp, dưới tay hắn ta tuyệt không có người nào có khả năng kháng trụ được mười chiêu. Man Ngưu Tộc trưởng thấy thế thì liên tục gật đầu hài lòng, còn Y Oa thì mặt hoa đã sớm lộ vẻ hạnh phúc rồi.
Khi trời vừa chợp tối, Man Ngưu cuối cùng cũng khiến cho toàn bộ những dũng sĩ khiêu chiến hạ đài. Miệng chợt hống lên một tiếng thật lớn, tay đưa Lục Ngọc Tài Quyết chỉ thẳng lên trên bầu trời, phát ra khí thế như thể "Có đại bổng trong tay, thiên hạ sẽ là của ta" vậy.
Lúc này tộc trưởng Man Ngưu tộc đứng dậy, nắm lấy tay của Y Oa tiến về phía lôi đài.
"Tộc trưởng, ta muốn thử sức với vị dũng sĩ này một lát."
Đúng lúc này một thanh âm thanh nhu mì vang lên, hồ tộc nữ tử yêu kiều đứng dậy rồi tiến đến đề xuất một yêu cầu khiến người ta không thể tin được.
Tộc trưởng Man Ngưu tộc tức thì cảm thấy ngạc nhiên, cười nói: "Bối Toa công Chúa thật biết nói đùa. Nhỡ bị thương ở đâu là không hay chút nào."
"Làm thế nào mà tộc trưởng lại biết được là ta sẽ thua. Ta sẽ chứng minh cho tất cả mọi người thấy được rằng hồ tộc của ta tịnh không phải chỉ biết dùng Hồ Mị Chi Thuật." Bối Toa lạnh lùng nói, dứt lời thì thân hình liền lao thẳng lên, tốc độ nhanh chóng hướng về phía lôi đài, bất ngờ tấn công Man Ngưu đang si ngốc đứng ở trên đó.
"Man Ngưu, cẩn thận." Y Oa nhìn thấy người trong lòng bị ám tập, không khỏi cả kinh hét lớn lên một tiếng.
Đôi chân mày của Long Nhất liền cau lại, rồi lập tức giãn ra. Hắn nhìn thấy rõ ràng trong tay của Bối Toa đang nắm chặt lấy một thanh chủy thủ ngân sắc, đó tuy không phải là một thanh chủy thủ bình thường, nhưng sức mạnh công kích không lớn lắm, không có khả năng đột phá được công phu Kim Chung Tráo của Man Ngưu.
Quả nhiên chỉ nghe thấy một tiếng kim khí va chạm vào nhau, Bối Toa lùi lại rất nhanh, ngây người nhìn Man Ngưu. Chỉ thấy ngoại trừ y phục ra, hắn chẳng có lấy một chút thương tổn nào cả. Mặc dù là lúc vừa rồi nàng ta chỉ dùng năm phần lực đạo, nhưng chủy thủ trong tay lại là bảo bối chém sắt như bùn, vậy mà không thể cắt dứt da thịt của hắn.
Lúc này Man Ngưu mới định thần lại. Hắn cực kì tức giận trước hành vi lén lút tấn công của tiểu hồ li Bối Toa, điều này đã kích phát hung tính trong huyết dịch. Chỉ thấy hắn gầm lên một tiếng, Lục Ngọc Tài Quyết điên cuồng phát ra đạo đạo lục mang khiến người ta nghẹt thở hướng về Bối Toa mà tấn công.
Lục Ngọc Tài Quyết là binh khí cấp thần khí, mặc dù với thực lực của Man Ngưu chỉ có thể phát huy được hai đến ba phần uy lực của nó thôi, nhưng chỉ với hai đến ba phần đó cũng đã đủ kinh người. Phải biết rằng Man Ngưu ở trên lôi đài khi đánh nhau với các đối thủ đã hạ thủ lưu tình, tịnh không hề phát xuất uy lực của Lục Ngọc Tài Quyết.
Sắc mặt Bối Toa tức thì chuyển sang trắng bạch, thân hình tựa như u linh thiểm thân thoát khỏi những đòn lục mang tấn công đến. Nhưng uy lực chân chính của Lục Ngọc Tài Quyết không chỉ nằm ở ánh sáng màu lục, mà còn tán phát ra cổ bá khí, có thể làm ảnh hưởng đến tâm trí của địch nhân, khiến cho bọn họ không thể sinh lòng phản kháng.
Lúc này Man Ngưu đã tiến nhập vào trong trạng thái điên cuồng, hướng về Bối Toa mà tấn công đến trời long đất lở, ánh sáng màu lục u ám bao bọc tràn ngập cả lôi đài, tiếng gầm thét đầy cuồng bá chi khí khiến cho những người quan chiến liên tục lùi bước.
Bối Toa đột nhiên mím chặt môi lại, thân hình chợt hóa thành một hình ảnh mông lung, cả thân người bất ngờ biến mất trong không khí.
"Tiềm Tung thuật!" Long Nhất giật mình ngạc nhiên, đây chính là kĩ năng cao cấp của những tên trộm, nhưng khi đối diện với cao thủ thì lại không có tác dụng lớn lắm. Vì cho dù thân hình có biến mất đi nữa thì khí tức vẫn tồn tại, các cao thủ có thể dựa vào đó để xác định vị trí, chiêu này đối với Man Ngưu tuyệt không có tác dụng lớn lắm.
Điều khiến Long Nhất thấy kỳ quái là Man Ngưu đã dừng lại việc công kích, hoang mang nhìn xung quanh, tựa hồ như không hề phát hiện ra tung tích của đối phương.
Không có khả năng a, làm thế nào mà với thực lực của Man Ngưu mà lại không thể phá giải được Tiềm Tung thuật, trừ phi…
"Đó có khả năng là Ẩn Thân thuật đã thất truyền hàng ngàn năm nay của hồ tộc?" Tộc trưởng Man Ngưu tộc cả kinh nói.
"Ẩn Thân thuật là cái gì vậy?" Long Nhất lo lắng hỏi.
"Theo truyền thuyết thì hàng ngàn năm trước hồ tộc có một loại Ẩn Thân thuật rất thần kì. Có thể khiến cho người ta biết mất trong không khí, đồng thời lại có thể ẩn tàng luôn khí tức trên thân thể. Nhưng loại ẩn thuật này đã thất truyền hàng ngàn năm rồi, không thể tưởng được là ngày hôm nay lại có thể được trông thấy tại đây." Tộc trưởng Man Ngưu tộc đáp.
Có khả năng ẩn tàng khí tức ư? Long Nhất vốn không thể tin được điều này. Bất cứ sinh mệnh vật thể nào cũng phải có khí tức, chỉ có thể sử dụng công pháp đặc thù để thu liễm ít, nhiều khí tức đó lại thôi. Trên thế giới này không thể có bất kì một công pháp nào có khả năng ẩn giấu hoàn toàn khí tức, có thể cảm ứng được mới được gọi là bản lĩnh chân thực.
Long Nhất tập trung tinh thần lực bao bọc cả lôi đài, sau đó bắt đầu thu hẹp lại phạm vi, chỉ cần Bối Toa còn ở trên lôi đài thì nhất định hắn có khả năng tìm ra vị trí rõ ràng của nàng ta.
Và quả nhiên là Long Nhất đã tìm ra, sau khi hắn ta thu hẹp lại tinh thần lực thì cảm ứng thấy một thân hình đang phía trên bên trái của Man Ngưu.
"Man Ngưu, nàng ta đang ở góc trên bên trái của ngươi đó." Long Nhất sử dụng Ngưng Âm thuật để truyền lời nói đến tai của Man Ngưu. Mặc dù phương pháp này có phần kém quang minh, nhưng hôm nay là ngày đại hỉ của Man Ngưu, hắn không thể để cho Man Ngưu bị mất mặt vào phút cuối được.
Man Ngưu vừa nghe thấy tiếng Long Nhất truyền đến, liền chuyển cặp mắt nhìn về góc trên bên trái một cách sắc lạnh, Lục Ngọc tài Quyết cuồn cuộn phát tán lục mang đánh thẳng tới.
Lúc này chỉ nghe thấy một tiếng hét ưu mĩ, trong không khí xuất hiện một đạo bạch quang tấn công về phía cổ của Man Ngưu. Lần này Bối Toa sử dụng toàn lực, nếu như bị kích trúng, Kim Chung Tráo khẳng định không thể chống cự nổi.
Thân thể Man Ngưu tức thì xoay chuyển, Lục Ngọc Tài Quyết hiểm độc đâm tới. Đột nhiên Lục Ngọc Tài Quyết của Man Ngưu ở không trung bỗng dừng lại. Nhưng ngay lúc này bên vai trái của hắn ta lại bị bạch quang kích trúng, máu chảy ra ướt đẫm cả áo.
Một bóng người trong không khí dần xuất hiện ngày càng rõ ràng. Lúc này người ta mới phát hiện thấy Lục Ngọc Tài Quyết của Man Ngưu đang ở cách đỉnh đầu của Bối Toa độ một phân. Nếu như lúc ấy Man Ngưu không kịp thời thu lại, thì đầu của Bối Toa có lẽ đã bị đập thành một khối bầy nhầy rồi.
Bối Toa ngây ngốc nhìn vào thanh chủy thủ đang găm vào trên người Man Ngưu, giật mình hoảng sợ. Nếu như hắn không thu hồi một bổng đó, thì chủy thủ của nàng ta tuyệt đối không thể găm vào người hắn. Chỉ là nàng ta không thể hiểu được, làm thế nào mà Man Ngưu có thể phát hiện ra vị trí của mình, lẽ nào Ẩn Thân thuật do tổ tiên truyền lại không thể kham nổi một kích của hắn hay sao
PHONG LƯU PHÁP SƯ
 

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #110


Báo Lỗi Truyện
Chương 110/674