Chương 736: Trận chiến cuối cùng (23)


- Quang Ám chư thần đã liên kết lại.

Trong bóng tối, Phong Vân Vô Kỵ nghe được tiếng thở dài mang theo sự tịch mịch vô tận của của Bạch Hổ Chí Tôn:

- Thời đại của bốn thánh thú đã qua. Vô Kỵ, Thái Cổ đã hết rồi.

"Thái Cổ đã hết rồi… Thái Cổ đã hết rồi… Thái Cổ đã hết rồi…" – Khi giọng nói mang theo tiếng thở dài nhàn nhạt truyền vào tai, trong đầu Phong Vân Vô Kỵ chợt nổ vang, chỉ còn lại một giọng nói không ngừng vang vọng trong biển ý thức, cuối cùng biến thành hàng chục triệu giọng nói đồng thời kêu vang. Trong âm thanh vang dội, mặt đất dày dưới chân và bầu trời vô tận cũng đang xoay tròn, càng lúc càng nhanh.

"Ầm!"

Một tia chớp lướt qua trên ngọn núi, trời đất bỗng trở nên sáng ngời. Trong ánh chớp chợt lóe lên rồi biến mất, một khuôn mặt trắng bệch thoáng hiện lên trong bóng tối.

"Phịch!"

Thân thể Phong Vân Vô Kỵ lắc lư, hai đầu gối mềm nhũn quỳ xuống trước mặt Bạch Hổ Chí Tôn. Hai tay hắn chống xuống, năm ngón tay cắm sâu vào trong đất, trên trán chảy đầy mồ hôi hột, khuôn mặt kiên nghị giờ phút này hoàn toàn tái nhợt.

Quang Ám chư thần đã liên kết lại, Thái Cổ hết rồi.

Một câu nói đơn giản do Bạch Hổ Chí Tôn thốt ra đã hoàn toàn phá hủy thế giới mà Phong Vân Vô Kỵ hết lòng bảo vệ. Lúc này hắn giống như một con kiến càng rơi vào trong dòng nước mênh mông, theo con sóng nhấp nhô trôi dạt trong biển rộng, mờ mịt chẳng biết về đâu.

"Thái Cổ hết rồi sao?" – Tiếng than khe khẽ giống như tự hỏi mình, lại giống như sự giãy giụa cuối cùng. Thực ra từ khi đặt chân đến nơi này, hắn đã sớm biết được đáp án, nhưng hắn vẫn luôn không muốn thừa nhận. Thái Cổ có thể tồn tại là vì Quang Ám chư thần chưa bao giờ liên kết, bọn họ vẫn luôn chiến đấu vì tín ngưỡng, là vì Thái Cổ còn có Tứ Tượng đại trận có thể ngăn cách thần lực của chư thần.

Nhưng hiện giờ thánh thú sắp chết, Chí Tôn chia lìa, Tứ Tượng đại trận đã không công mà tự phá. Tất cả mơ ước đều đã vỡ tan. Từ khi đặt chân đến thánh địa này, giấc mơ khiến Phong Vân Vô Kỵ không ngừng phấn đấu đã sụp đổ trước sự thật tàn khốc.

Gió lớn gào thét, tóc trắng tung bay, Phong Vân Vô Kỵ quỳ rạp trên đất, bóng lưng bi thương và tịch mịch, giống như một con sói bị thương.

"Ai!" – Trong lòng Bạch Hổ Chí Tôn thở dài một tiếng, vươn bàn tay đầy máu tươi ra, chậm rãi vỗ lên vai Phong Vân Vô Kỵ. Y vẫn nhìn lên trời, nói với giọng cô đơn:

- Vô Kỵ, thời đại của chúng ta đã kết thúc rồi… bất kể chúng ta có thừa nhận hay không, đó vẫn là sự thật… Trước đây rất lâu khi Hiên Viên qua đời, chúng ta từng có một mơ ước. Chỉ cần Thái Cổ vẫn có thể tụ tập bốn Chí Tôn, tạo thành Tứ Tượng đại trận, vậy thì Thái Cổ sẽ tồn tại vĩnh hằng. Nhưng thật ra mơ ước này chỉ là một ảo tưởng tự gạt mình mà thôi.

Bạch Hổ Chí Tôn lẩm bẩm nói:

- Ôm trong lòng ảo tưởng này, chúng ta tự gạt mình vô số năm, cũng khiến cho tộc nhân cả Thái Cổ bị lừa gạt vô số năm… Khi Huyền Vũ chết đi, ta đột nhiên tỉnh táo lại. Tại đã ở bên cạnh thi thể y suy nghĩ rất lâu…

- Thực ra từ khi thánh thú Thanh Long chết ở Đông Hải, vận mệnh của Thái Cổ đã được định sẵn. Nếu nói chuẩn xác, có lẽ là đã được quyết định từ lúc Hiên Viên qua đời. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Mái tóc rối tung của Bạch Hổ Chí Tôn phất phơ trong gió, giờ phút này y đột nhiên già hơn rất nhiều, trên trán hiện lên những nếp nhăn nhỏ bé:

- Chí Tôn không phải là Chủ Thần. Chỉ có Chủ Thần mới có thể đối kháng với Chủ Thần. Trong cuộc chiến thần ma lần đầu tiên, chúng ta mặc dù đã mượn lực lượng thánh thú đánh chết hai Chủ Thần, nhưng đó dù sao cũng không phải là lực lượng của chính chúng ta.

- Chỉ có Chủ Thần mới có thể đối kháng với Chủ Thần.

Bạch Hổ Chí Tôn thở dài, lẩm bẩm nhắc lại một lần:

- Trong ba tộc, chỉ có nhân tộc chúng ta là không có Chủ Thần. Loài người muốn sinh tồn giữa chư thần, chỉ có cách sinh ra một vị Chủ Thần thuộc về mình, ngoài ra không còn con đường nào khác.

Bạch Hổ Chí Tôn lắc đầu một cái, cười cười tự giễu, hai vết máu chảy xuống trên gương mặt tái nhợt trong suốt:

- Đây là một đạo lý rất rõ ràng, nhưng đáng cười ta vẫn luôn nhìn không thấu, lại còn nghĩ ra một cái chính sách máu tanh.

- Vô Kỵ, còn nhớ những gì ta nói với ngươi không?

Bạch Hổ Chí Tôn thu lại bàn tay đặt lên vai Phong Vân Vô Kỵ, cúi đầu nhìn Phong Vân Vô Kỵ đang quỳ trên mặt đất. Phong Vân Vô Kỵ im lặng không trả lời, bên tai lại nghe được giọng nói của Bạch Hổ Chí Tôn:

- Nhớ kỹ, nếu như Thái Cổ diệt vong, ba người chúng ta chết đi, ngươi nhất định phải sống sót rời khỏi Thái Cổ, hơn nữa còn phải sống thật tốt!

Giọng nói của Bạch Hổ Chí Tôn càng về phía sau càng lớn, cuối cùng trở nên trịnh trọng giống như ra lệnh.

Phong Vân Vô Kỵ giật mình, cuối cùng tỉnh táo lại, ngơ ngác nhìn Bạch Hổ Chí Tôn, đôi môi giật giật. Hắn vừa định nói gì, lại bị Bạch Hổ Chí Tôn ngăn cản.

- Vô Kỵ, ngươi đừng nói gì cả, trước tiên hãy nghe ta nói. Ta muốn ngươi nhớ kỹ mỗi chữ mà ta nói, dùng linh hồn của ngươi để nhớ!

Bạch Hổ Chí Tôn đã không còn sự bình tĩnh lúc trước, cặp mắt mù lòa nhìn chăm chú vào Phong Vân Vô Kỵ, trên mặt lộ ra vẻ trịnh trọng trước đó chưa từng có.

- Chuyện gì?

Phong Vân Vô Kỵ ngẩng đầu lên, hỏi.

- Vô Kỵ, ngươi hãy nghe cho kỹ. Tại Thái Cổ còn ẩn giấu một bí mật. Bên dưới Bắc Hải ở phía bắc Hiên Viên khâu có một vòng xoáy năng lượng cuồng bạo, phía dưới có ẩn giấu một thông đạo không gian, thông đến hư không bên ngoài Thái Cổ một tỉ cây số. Đó là đường lui cuối cùng của tộc ta.

- Từ rất lâu trước đây, vào giai đoạn giữa của cuộc chiến thần ma lần đầu tiên, khi đó ta và Hiên Viên vẫn còn rất trẻ. Sau khi nhìn thấy thực lực hùng mạnh không thể chống lại của chư thần, chúng ta đã suy nghĩ đến, Thái Cổ có thể sẽ sụp đổ trong cuộc chiến thần ma. Trong chiến tranh chủng tộc, phong tỏa không gian chính là một chiến thuật cần thiết. Lúc ấy chúng ta đã nghĩ cách lưu lại cho tộc nhân một đường lui. Sau đó chúng ta dựa vào lực lượng của bốn thánh thú, bí mật mở ra một thông đạo không gian bên dưới Bắc Hải. Sau khi hoàn thành thông đạo cũng chưa từng sử dụng, hơn nữa còn dùng thánh lực bảo vệ để ngăn cản sự dò xét của chư thần. Ngươi có thời gian ba nén nhang để đưa tất cả tộc nhân ra khỏi Thái Cổ, sau thời gian đó thông đạo sẽ tự sụp đổ.

- Thái Cổ đã hết rồi, nhưng tai họa của loài người chỉ vừa mới bắt đầu. Không có Thái Cổ chống đỡ phía trước, yêu ma, huyết tộc và thiên sứ sẽ toàn diện tấn công chiếm giữ tất cả không gian. Thái Cổ còn tồn tại thì chư thần còn e ngại, mặc dù đã chiếm lĩnh một số không gian nhưng vẫn không dám làm càn quá mức. Nhưng sau khi Thái Cổ hủy diệt, đám yêu ma sẽ không còn kiêng nể gì cả. Thời kỳ tối tăm của loài người lại sắp tới rồi. Vô Kỵ, thời đại của chúng ta đã kết thúc, sau này chỉ có thể dựa vào ngươi thôi. Rời khỏi đi!

Một tiếng thở dài vọng lại trong cốc, Bạch Hổ Chí Tôn dựa lưng vào vách đá không nhúc nhích. Phía trước Bạch Hổ Chí Tôn, mái tóc dài của Phong Vân Vô Kỵ bay tán loạn, hai tay chống trên mặt đất không nhúc nhích. Sự yên tĩnh chết chóc giống như một làn khói vô hình tràn ngập giữa hai người.

"Bốn thánh thú chết đi, Thái Cổ… đã hết rồi!" - Phong Vân Vô Kỵ nghe được một giọng nói vang lên từ đáy lòng. Bạch Hổ Chí Tôn nói không sai, rút lui là lựa chọn tốt nhất. Nhưng tại sao thân thể hắn lại không nhúc nhích? Là thứ gì khiến cho hắn mọc rễ trên mặt đất, không hề muốn cử động?

- Đã thất bại rồi sao?

Phong Vân Vô Kỵ ngẩng đầu lên, yên lặng nhìn bầu trời mênh mông trên đỉnh đầu. Bên dưới mây đen có tiếng gió lạnh xác xơ thổi qua. Trong không khí tràn đầy khí tức bi thương.

"Thái Cổ đã hết rồi!" - Giọng nói kia lại cất lên, một tâm tình kỳ lạ dâng lên trong lòng. Đó là gì, là bất cam sao? Phong Vân Vô Kỵ ngơ ngác nhìn lên trời. Trong bóng tối truyền đến tiếng giọt nước rơi xuống, hắn bất giác đưa tay vuốt qua, mới phát hiện mình đã lệ rơi đầy mặt.

- Chí Tôn, chúng ta thật sự đã thua sao?

Mái tóc trắng tung bay. Trong tiếng gió, Phong Vân Vô Kỵ nghe được giọng nói của mình, âm thanh đó giống như không thuộc về hắn.

Bạch Hổ Chí Tôn không trả lời, trên mặt hiện lên vẻ thống khổ, yên lặng dựa vào vách đá lạnh giá không nhúc nhích.

- Nhưng nếu như chúng ta đi… bọn họ phải làm sao? Những tộc nhân hi sinh phải làm sao?

Phong Vân Vô Kỵ nghe được giọng nói thật nhỏ của mình. Hắn chậm rãi đứng lên, ánh mắt quét qua tiếng gió, quét qua núi cao, quét qua bình nguyên, quét qua toàn bộ vùng đất Thái Cổ bị tàn phá. Đây chính là Thái Cổ, quê quán của hắn, nơi mà vô số người đã dùng tính mạng để chiến đấu và bảo vệ, nhưng bây giờ bọn họ lại phải vĩnh viễn rời khỏi nơi này.

Phong Vân Vô Kỵ lại nhớ đến Thánh Giả, nhớ đến Huỳnh Hoặc, nhớ đến Tây Môn Y Bắc, nhớ đến Độc Cô Vô Thương, nhớ đến Cổ Vu, nhớ đến Đông Phương Phá Thiên… từng khuôn mặt lướt qua trước mắt như ánh chớp, những này khuôn mặt có quen thuộc và cũng có xa lạ.

Hắn nhớ đến thủy lao dưới lòng đất Ma Giới, nhớ đến những xương khô trôi nổi bên trong, cũng nhớ đến lời thề mà mình để lại.

Trong cuộc chiến thần ma lần đầu tiên, vô số cao thủ Thái Cổ chết trận trong hư không nơi đất khách quê người, cũng có vô số nhân tộc Thái Cổ bỏ mạng trên mảnh đất này, chẳng lẽ bọn họ đều chết uổng sao?

Chính sách máu tanh của Thái Cổ đã hi sinh ngàn vạn tộc nhân, chẳng lẽ bọn họ đều chết uổng sao?

Hàng triệu tộc nhân bước vào Ma Giới, hóa thân thành ma, không màng sống chết chém giết làm tiêu hao lực lượng của Ma Giới, chẳng lẽ bọn họ đều chết uổng sao?

Trước đây không lâu, mục tiêu lớn nhất của hắn là trở thành Chí Tôn, dẫn dắt nhân tộc thoát ra khỏi khốn cảnh khuất nhục. Hôm nay mơ ước đã hoàn thành, hắn đã trở thành Chí Tôn, tại sao hắn vẫn phải rời đi như vậy?

"Vù!"

Tiếng gió gào thét càng lúc càng lớn, bên ngoài đỉnh núi truyền đến tiếng la hét của Hắc Ám Viễn Chinh quân rung chuyển trời đất. Chỉ một khoảnh khắc lại dường như trở nên rất xa xôi. Một giọng nói vang lên trong lòng, càng lúc càng lớn, thậm chí che lấp tất cả thanh âm bên ngoài.

"Không cam lòng! Không cam lòng! Không cam lòng!" – Bàn tay Phong Vân Vô Kỵ xiết lại thật chặt, trong nắm tay phát ra tiếng lốp đốp. Tâm tình bất cam như một ngọn lửa nóng cháy lên trong lòng, khiến hắn cảm thấy lồng ngực mình như sắp nổ tung.

- Ta không cam lòng!

Trong bóng đêm đen kịt, một nam tử áo trắng ngẩng mặt lên trời, hét lên một tiếng khàn khàn, âm thanh như mũi tên cắm thẳng vào trời.

"Ầm ầm!"

Khi tiếng hét như sấm phát ra, trên bầu trời bỗng nổi lên sấm chớp đùng đùng, vô số tia chớp như những dòng suối bao phủ khắp nơi, lưới điện nhỏ bé từ trong mây đen trải khắp bốn phương.

"Đùng!"

Một tia sét ngoằn nghèo lớn như vại nước từ bầu trời đánh xuống, vẽ nên một dấu vết tích rực rỡ trong màn đêm, chợt lóe lên rồi biến mất. Sau đó từng tia, từng dòng, từng chuỗi mưa lớn từ bầu trời trút xuống, nước mưa dày đặc như khói như lụa khiến trời đất trở nên mơ hồ.

- Giết!

Vô số Hắc Ám Viễn Chinh quân như sấm sét tràn đến, bóng tối che phủ khuôn mặt của bọn chúng. Trong cơn mưa chỉ thấy những bóng đen cao lớn mặc áo giáp lạnh giá, chiết xạ ra những tia sáng lạnh thấu xương. Vô số trường kích màu đen chĩa lên trời, bay vút về phía đại quân Thái Cổ.

Trong vòng vây của Hắc Ám Viễn Chinh quân, từng tên nhân tộc Thái Cổ chậm rãi đứng lên, những cặp mắt trong bóng tối lóe ánh sáng kiên định.

Mưa như trút nước nhanh chóng thấm ướt y phục và mái tóc. Giọt mưa mờ mịt dính đầy chân mày, chóp mũi và đôi môi. Phong Vân Vô Kỵ không lau đi, cũng không dùng chân khí ngăn cản nước mưa, mặc cho mưa lớn thấm ướt thể xác và tinh thần. Hắn đứng thẳng người, nhìn Bạch Hổ Chí Tôn, chỉ nói một câu:

- Chúng ta còn có hi vọng… Thái Cổ còn chưa kết thúc… ta vẫn còn chưa ngã xuống.

Phi Thăng Chi Hậu - Chương #736


Báo Lỗi Truyện
Chương 736/746