Chương 735: Trận chiến cuối cùng (22)


Thái Cổ đã bị Hắc Ám Viễn Chinh quân bao vây, mọi người đều đã sẵn sàng hi sinh. Lúc này biến hóa chợt xảy ra, phía sau Hắc Ám Viễn Chinh quân dày đặc bỗng trở nên hỗn loạn, những luồng kiếm khí chọc trời bắn ra. Từ trong kiếm khí kia, Ứng Đông Lai cảm nhận được một khí tức quen thuộc.

"Chí Tôn!" – Khi nhận ra khí tức của Phong Vân Vô Kỵ, tinh thần lực của Ứng Đông Lai chợt rung lên, lập tức kêu lớn:

- Vô Kỵ!

- Chí Tôn, Đệ Ngũ Chí Tôn đến rồi!

Phía sau Ứng Đông Lai, ánh mắt mọi người đột nhiên sáng lên. Trong lúc còn chưa rõ tình hình của ba vị Chí Tôn, sự xuất hiện của Phong Vân Vô Kỵ đối với mọi người là một tin tức rất phấn khởi.

- Giết!

Sĩ khí của đại quân nhân tộc Thái Cổ tăng lên, gào thét lao về phía Hắc Ám Viễn Chinh quân. Phía bên kia, nghe được tiếng kêu của Ứng Đông Lai, Phong Vân Vô Kỵ đột nhiên ngẩng đầu hét lên một tiếng rung trời, thân hình của hắn lại biến mất. Thực lực của Huyết Hải Ma Quân Ứng Đông Lai rất mạnh, nhưng trong giọng nói của người đứng đầu Bắc Hải Tù Đồ này, Phong Vân Vô Kỵ lại cảm nhận được một sự suy yếu. Hiển nhiên tình hình vô cùng nguy hiểm.

Bóng trắng chợt lóe lên bên cạnh Ứng Đông Lai, một bóng người cao lớn giống như từ trong âm phủ bước ra, lặng lẽ xuất hiện phía trước đại quân nhân tộc. Nhìn thấy bóng người này, tâm thần mọi người đều giật mình. Tại Tháo Cổ, Chí Tôn chính là đại biểu cho tinh thần của cả nhân tộc, là thần thoại vô địch của loài người đối kháng với chư thần. Chỉ cần một vị Chí Tôn còn tồn tại thì Thái Cổ vẫn còn hi vọng.

Phong Vân Vô Kỵ không nói chuyện với Ứng Đông Lai, cũng không có thời gian để hàn huyên, ngay khi vừa xuất hiện liền ra tay. Hắn ngẩng đầu lên, mái tóc trắng như sương tung bay, hai mắt nhắm lại, một bàn tay trắng nõn vươn ra giống như chậm nhưng thực sự lại nhanh, năm ngón tay mở rộng, "quy tắc của kiếm" trong nháy mắt phát ra. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

"Ầm!"

Trong phạm vi ngàn dặm, tất cả Hắc Ám Viễn Chinh quân đang lao tới, kể cả đám yêu ma đang loạn chiến với nhân tộc Thái Cổ giữa không trung, đột nhiên bị đánh bay ra ngoài, rơi xuống trên đất không nhúc nhích. Chiến trường rộng lớn bỗng trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại vô số thi thể.

- Sư… tôn!

Trên lưng một tên nhân tộc Thái Cổ, Viên Tề Thiên dường như cảm giác được Phong Vân Vô Kỵ đã đến, đột nhiên tỉnh lại. Phong Vân Vô Kỵ liếc nhìn, trong lòng cảm thấy đau xót. Linh hồn của Viên Tề Thiên đã bị thương rất nặng, thậm chí…

Phong Vân Vô Kỵ đi đến nhìn Viên Tề Thiên, ôn nhu nói:

- Tề Thiên, ngươi có tin tưởng sư tôn không?

- Tin… tưởng…

Viên Tề Thiên ngẩng đầu lên, trong mắt lộ ra vẻ ngơ ngác, dường như không hiểu vì sao Phong Vân Vô Kỵ lại hỏi như vậy:

- Sư tôn, Tề Thiên… cảm thấy đầu rất đau… con muốn ngủ!

Cặp mắt của nó từ từ khép lại.

Tâm thầm Phong Vân Vô Kỵ khẽ run lên, xoa đầu Viên Tề Thiên, trong lòng đau đớn nói: "Tề Thiên, đây không phải là trận chiến của ngươi. Sư tôn đã định để ngươi ở lại thành Hoàng Kim, nhưng ngươi vẫn đến."

Phong Vân Vô Kỵ đón lấy thân thể Viên Tề Thiên, năm ngón tay đặt lên lưng nó. Quy tắc chung quanh dao động. Dưới sự quan sát của Huyết Hải Ma Quân, thân thể Viên Tề Thiên bỗng từ từ hóa thành một tảng đá đen kịt, chung quanh lại có nhiều lớp đất đá bao bọc lại.

"Tề Thiên, đi đi! Mấy chục ngàn năm sau, ngươi sẽ khôi phục lại như ban đầu." – Trong lòng Phong Vân Vô Kỵ yên lặng nói, bàn tay vươn ra, đẩy Viên Tề Thiên đã hóa thành một khối vẫn thạch lớn vào trong hư không. Sau mấy chục trượng, vẫn thạch do Viên Tề Thiên biến thành lại phá vỡ một thông đạo không gian, biến mất không còn thấy.

Bên ngoài Thái Cổ, "phong tỏa không gian" do hắc vu sư thi triển khẽ rung động, trên phong ấn đột nhiên xuất hiện một vết nứt nhỏ. Vẫn thạch do Viên Tề Thiên biến thành liền chui vào trong đó, biến mất vào hư không.

Trong hư không mênh mông cách Thái Cổ mấy chục triệu năm ánh sáng, không có một bóng người nào, một khoảng không gian đột nhiên hơi vặn vẹo, sau đó một khối vẫn thạch to lớn xuất hiện, bay vào trong một vành đai vẫn thạch, không còn thấy bóng dáng.

Cho đến sau này rất lâu, vẫn thạch do Viên Tề Thiên biến thành rơi vào một không gian, cuối cùng lại phá đá chui ra, có điều khi đó nó đã mất đi tất cả ký ức.

Sau khi dùng năng lực đưa Viên Tề Thiên đi, Phong Vân Vô Kỵ xoay người lại:

- Ứng Đông Lai, nơi này tạm thời giao cho ngươi, ta đi xem thử thương thế của mấy vị Chí Tôn một chút!

Không đợi Ứng Đông Lai trả lời, Phong Vân Vô Kỵ liền xoay người lại, lời nói vừa dứt thì bóng dáng đã biến mất như cơn gió. Khi lướt qua bên cạnh Ứng Đông Lai, Phong Vân Vô Kỵ bỗng vỗ một chưởng vào vai hắn, một đoàn năng lượng hùng hậu như sông biển cuồn cuộn truyền vào trong cơ thể. Tiếng gió thổi qua, đã không còn thấy bóng dáng của Phong Vân Vô Kỵ.

"Hắn đã vượt qua cảnh giới của Chí Tôn rồi, có lẽ Hiên Viên Chí Tôn lúc trước cũng không thể bằng!" - Cảm nhận được năng lượng dập dờn trong cơ thể, Ứng Đông Lai yên lặng thầm nghĩ, khóe miệng nở một nụ cười vui mừng, có điều rất nhanh lại chuyển thành cay đắng: "Không biết lần này chúng ta có thể vượt qua cuộc chiến thần ma hay không."

Sự tồn vong của Thái Cổ gắn liền với bốn Chí Tôn, mà hôm nay ba vị Chí Tôn Bạch Hổ, Chu Tước và Huyền Vũ lại bị thương, không biết sống chết.

Nơi ba vị Chí Tôn rơi xuống cách đó cũng không xa. Với tu vi của Ứng Đông Lai, chỉ cần dùng thần thức tra xét sẽ có thể biết được hư thật. Nhưng y lại không dám, bởi vì trong lòng y đang run rẩy, sợ phát hiện ra sự thật không thể tiếp nhận.

Ứng Đông Lai đứng trên mặt đất, nắm chặt xích sắt trong tay, yên lặng nhìn về phương xa, trong lòng bình tĩnh và thản nhiên, nhưng đó chỉ là tạm thời. Một triệu yêu ma mặc dù rất nhiều, nhưng so với Hắc Ám Viễn Chinh quân dày đặc thì chỉ giống như một hạt cát trong sa mạc. Rất nhiều Hắc Ám Viễn Chinh quân đang từ bốn phía chạy tới, một đợt tấn công mới rất nhanh sẽ đến, chiến tranh còn lâu mới kết thúc.

Phong Vân Vô Kỵ từ xa xa nhìn thấy thân thể to lớn của thánh thú bao trùm trên mấy dãy núi lớn, không hề cử động, máu vàng như suối phun từ trên đỉnh núi chảy xuống, nhuộm núi đá thành một màu vàng ánh. Vào lúc này trái tim hắn lạnh như băng. Càng đến gần ba vị Chí Tôn, trong lòng hắn lại càng nặng như chì, ngay cả hô hấp cũng trở nên trầm trọng.

Khi đến đỉnh núi, thân hình Phong Vân Vô Kỵ hơi chậm lại, sau đó lấy hết can đảm bước qua đỉnh núi nghiêng nghiêng này. Sau khi vượt qua đỉnh núi, trước mắt rộng rãi sáng ngời, Phong Vân Vô Kỵ cuối cùng đã nhìn thấy ba vị Chí Tôn sau núi.

"Ầm!"

Ngay khi thấy được cảnh tượng sau đỉnh núi, Phong Vân Vô Kỵ giống như bị sấm sét đánh trúng, trong đầu lập tức trống rỗng, thân thể cao lớn lắc lư kịch liệt.

Mặc dù đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, nhưng Phong Vân Vô Kỵ vẫn không ngờ được khi nhìn thấy Huyền Vũ Chí Tôn lại là như vậy.

Vừa nhìn thấy Huyền Vũ Chí Tôn, nước mắt Phong Vân Vô Kỵ không kìm được rơi xuống, một sự bi thương không thể đè nén lan khắp toàn thân. Bên dưới chân núi, Bạch Hổ Chí Tôn đang ôm lấy thân thể Huyền Vũ Chí Tôn, ngẩng mặt nhìn lên trời, yên lặng dựa vào vách đá không nhúc nhích. Trong lòng Bạch Hổ Chí Tôn, Huyền Vũ Chí Tôn nằm yên cử động, đã sớm mất đi sinh mệnh. Mặc dù thân thể của y vẫn còn hoàn chỉnh, nhưng linh hồn đã vỡ tan và biến mất, hoàn toàn tử vong.

Phong Vân Vô Kỵ đã quên mất mình làm sao vượt qua đỉnh núi đi xuống, cũng quên mất mình đi tới trước người Bạch Hổ Chí Tôn lúc nào, cúi đầu quỳ xuống. Khi hắn khôi phục ý thức, câu nói đầu tiên là:

- Ta… đã tới muộn rồi!

Một câu nói dường như đã hao hết tất cả sức lực trong người hắn.

- Vô Kỵ, ngươi đã đến rồi!

Bạch Hổ Chí Tôn dựa vào thân núi, lẩm bẩm nói. Da thịt khắp người y nứt ra, nhưng y lại giống như không cảm thấy đau đớn, vẫn ôm thi thể Huyền Vũ Chí Tôn, yên lặng ngước đầu nhìn lên trời. Giọng nói của y lại rất bình tĩnh, không hề có sự bi thương hay thống khổ.

Sự bình tĩnh khác thường này khiến trong lòng Phong Vân Vô Kỵ dâng lên một cảm giác bất an. Hắn ngẩng đầu lên, thấy được hai vệt máu kinh khủng từ hai gò má của Bạch Hổ Chí Tôn chảy xuống, lúc này mới chú ý tới hai mắt của y đã mù. Y ngước đầu lên cũng không phải đang nhìn Phong Vân Vô Kỵ, bởi vì lúc này y đã không còn nhìn thấy gì nữa.

"Chí Tôn!" - Trong lòng Phong Vân Vô Kỵ run lên, vươn tay ra dường như muốn chạm vào mắt y, nhưng nửa đường lại run rẩy thu về.

- Không cần thử, cặp mắt của ta đã mù rồi.

Bạch Hổ Chí Tôn bình tĩnh nói. Sự bình tĩnh này lại hoàn toàn tương phản với vết máu kinh khủng trên áo bào trắng rộng thùng của y. Y vốn không thể nào bình tĩnh, nhưng giờ phút này y lại thản nhiên như vậy. Phong Vân Vô Kỵ ngẩng đầu lên, nhìn Bạch Hổ Chí Tôn ngồi xếp bằng dưới vách núi. Bóng dáng uy nghiêm và cao lớn trước kia, giờ phút này lại hiện lên một sự tịch mịch và thản nhiên, giống như một người đã nhìn thấu tất cả sau phong ba bão táp.

Bàn tay thon dài trắng nõn chậm rãi lướt qua thi thể lạnh giá của Huyền Vũ Chí Tôn, trên gương mặt Bạch Hổ Chí Tôn khẽ nhíu lại rất khó phát giác. Thần sắc đau đớn kia chỉ chợt lóe lên rồi biến mất, sau đó y nói:

- Vô Kỵ, ta không tiện hành động, ngươi hãy giúp ta đỡ thân thể Huyền Vũ Chí Tôn, để y ngồi xếp bằng bên cạnh ta!

Những lời này của Bạch Hổ Chí Tôn rất bình thường, nhưng Phong Vân Vô Kỵ lại cảm thấy có gì đó khác thường, có điều hắn cũng không có thời gian suy nghĩ rốt cuộc khác thường ở đâu. Hắn không nói gì, lặng lẽ nhận lấy di thể của Huyền Vũ Chí Tôn từ trong tay Bạch Hổ Chí Tôn, sau đó đặt ở bên cạnh Bạch Hổ Chí Tôn, lại giúp y chỉnh sửa vạt áo, truyền một tia chân khí vào, khiến cho sắc mặt y trở nên hồng hào, thoạt nhìn giống như vẫn còn sống.

- Trên đường trở về Thái Cổ chúng ta đã bị chư thần tập kích. Trong ba người chúng ta thì thực lực của Chu Tước là yếu nhất. Hiên Viên huynh đã chết trận, không thể nào để thê tử của y nối gót theo y. Trước khi sấm sét thần phạt đánh xuống, ta đã cố sức đưa Chu Tước ra khỏi phạm vi công kích. Lúc đó ta vốn tưởng rằng mình sẽ chết, nhưng cuối cùng Huyền Vũ lại ra tay cứu ta.

Khi Phong Vân Vô Kỵ di chuyển thân thể của Huyền Vũ Chí Tôn, Bạch Hổ Chí Tôn ở bên cạnh nói. Trên mặt y vẫn bình tĩnh như trước, nhưng máu tươi ở hai bên khóe mắt lại chảy xuống nhanh hơn, cũng không biết chỉ là máu hay là còn cả nước mắt trộn lẫn vào.

- Trong số bốn thánh thú thì Thanh Long có sức công kích lớn nhất, còn Huyền Vũ lại phòng ngự mạnh nhất. Ta và Huyền Vũ đã chiến đấu với nhau vô số năm, vốn tưởng rằng lần này là y đưa tiễn ta, không ngờ lại là ta đưa tiễn y.

Trong mắt Phong Vân Vô Kỵ thoáng hiện lên vẻ ảm đạm. Bạch Hổ Chí Tôn mặc dù bề ngoài thoạt nhìn bình tĩnh, nhưng đôi môi run rẩy lại rõ ràng nói cho hắn biết, dưới bề ngoài kiên cường này, nội tâm của y thực ra vô cùng thống khổ và bi thương. Đột nhiên, Phong Vân Vô Kỵ nhớ ra cái gì đó, trong lòng giật mình:

- Chu Tước Chí Tôn thì sao?

Đến lúc này, những tiếng nức nở thật thấp mới truyền vào trong tai Phong Vân Vô Kỵ:

- Mẹ! Mẹ! Mẹ không thể chết, mẹ đừng bỏ lại con!

Trong lòng Phong Vân Vô Kỵ chợt run lên. Theo hướng giọng nói truyền tới, bên cạnh ngọn núi sụp đổ ở đối diện, hắn nhìn thấy Phượng Phi mặt đầy nước mắt và Chu Tước Chí Tôn người đầu máu tươi. Chẳng biết từ lúc nào Phượng Phi đã chạy đến nơi này, hai tay nàng ôm lấy Chu Tước Chí Tôn, thân thể run rẩy vì nghẹn ngào. Chu Tước Chí Tôn quyến luyến nhìn con gái duy nhất của mình, bàn tay dính đầy máu tươi chậm rãi vuốt ve mái tóc dài của Phượng Phi, dường như muốn dùng cách này để an ủi nàng.

Cách hai mẹ con không xa, thân thể thánh thú Chu Tước đã nhỏ đi rất nhiều đang vặn vẹo nằm trong vũng máu, máu tươi từ trong chiếc mỏ màu vàng óng chảy ra, một cánh của nó gập ra sau lưng, chung quanh rải đầy lông đỏ. Máu tươi tạo thành một dòng sông nhỏ dưới người thánh thú, sau đó hóa thành muôn vàn dòng thác chảy qua núi đá lởm chởm, từ đỉnh núi trút xuống. Trong vũng máu, Chu Tước nắm yên không nhúc nhích, đã đến lúc hấp hối. Trên người nó, thứ duy nhất có thể cử động là cặp mắt trong suốt đang chậm rãi nhấp nháy. Cặp mắt vốn sắc bén yên lặng nhìn hai mẹ con cách đó không xa, ánh mắt càng lúc càng rời rạc.

"Vù!"

Gió lạnh xác xơ gào thét thổi qua bầu trời, một sự lạnh lẽo lan khắp toàn thân. Phong Vân Vô Kỵ từ từ quay đầu sang, ánh mắt trở nên ngơ ngác. Trong dãy núi sụp đổ này, hắn thấy được thánh thú Bạch Hổ nằm giữa dãy núi, cả người đầy vết thương, cũng thấy được thi hài của thánh thú Huyền Vũ nằm dưới đáy cốc. Những điểm sáng hiện lên trên thi thể khổng lồ của thánh thú Huyền Vũ, chui vào trong bóng đêm mênh mông. Thân thể Huyền Vũ cũng từ từ biến mất trong ánh sáng. Bóng đêm vô tận lan ra khắp trời. Ở phía xa, tiếng Hắc Ám Viễn Chinh quân xé gió lao đến rõ ràng truyền vào trong tai. Tại nơi xa hơn, những tia sét mang theo khí tức vượt trên hàng tỉ sinh mệnh liên tục lướt qua không gian Thái Cổ.

Trong trời đất tràn ngập mùi máu tươi nồng nặc. Hắn dường như nghe được tiếng máu tươi ồ ạt chảy ra trong những thân thể tộc nhân ngã xuống, thấm vào mặt đất. Một cảm giác nghẹt thở không thể miêu tả giữ chặt lấy cổ họng của hắn, áp lực nặng nề khiến hắn gần như không thể hít thở được.

Phong Vân Vô Kỵ ngơ ngác đứng yên trong trời đất. Khi thấy được di hài của ba thánh thú, một góc trong lòng hắn bỗng nhiên sụp đổ. Trong nháy mắt tất cả âm thanh đều rời xa, giữa trời đất rộng lớn dường như chỉ còn lại một mình hắn.

Phi Thăng Chi Hậu - Chương #735


Báo Lỗi Truyện
Chương 735/746