Chương 698: Hồi chuông lớn của Thái Cổ (1)


Khi đám yêu ma liên tục gào thét bay ra bên ngoài, giọng nói của Chủ Thần thứ mười bốn cũng đồng thời vang lên trong đầu Lộ Tây Pháp, chín gã vương triều đại đế và đám ma thần cổ xưa có khí tức như vực sâu.

"Lần tấn công Thái Cổ này do Ám Cát Cổ Đức phụ trách, lời nói của hắn cũng là ý chỉ của ta."

"Rầm!"

Vô số ma thần cổ xưa dẫn đầu quỳ xuống, toàn bộ mặt đất đều rung động dưới chân bọn chúng:

- Tham kiến thần phó đại nhân!

Chín gã vương triều đại đế do dự một chút, mặc dù trong lòng có phần không cam, nhưng cũng đã sớm dự đoán được kết quả này, thấy thế liền chậm rãi quỳ xuống:

- Tham kiến thần phó đại nhân!

Chín gã vương triều đại đế vừa quỳ xuống, đại quân vương triều cờ quạt rõ ràng phía sau bọn chúng cũng quỳ theo, lớn tiếng nói:

- Tham kiến thần phó đại nhân!

Ánh mắt Lộ Tây Pháp thoáng hiện lên vẻ khác thường, chỉ hơi khom người một chút, nói với giọng ôn hòa:

- Tham kiến Ám Cát Cổ Đức đại nhân!

Ánh mắt của Ám Cát Cổ Đức quét qua Lộ Tây Pháp, trong con ngươi màu đỏ thoáng hiện lên vẻ bất mãn, nhưng tư thái kính cẩn của đám đọa lạc thiên sứ phía sau Lộ Tây Pháp lại khiến hắn cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Từ khi đến Ma Giới, Lộ Tây Pháp đã thần phục chư thần dưới vực sâu, chỉ cần hắn biểu thị thần phục Chủ Thần thứ mười bốn, Ám Cát Cổ Đức cũng không thể làm gì được.

- Đứng lên đi!

Ám Cát Cổ Đức đứng trong sương mù dày đặc tối đen, áo choàng đen từ hai vai rũ xuống, khẽ phất phơ nơi mắt cá chân:

- Chư quân nghe lệnh, lập tức tập hợp tất cả nhân thủ đi đến Thái Cổ, chờ mệnh lệnh của bản tọa!

- Vâng thưa đại nhân!

Giọng nói hùng hồn vang tận mây xanh. Lộ Tây Pháp liếc nhìn vùng đất tây bắc bị mây đen dày đặc bao phủ, lập tức dẫn theo quân đoàn đọa lạc thiên sứ rời đi.

"Ầm ầm ầm!"

Lộ Tây Pháp vừa mới rời đi, vô số ma thần cổ xưa nhún chân một cái, mang theo mây đen cuồn cuộn biến mất trong không khí. Tát Cách Lôi Tư và Khang Tư Thản Đinh đại đế liếc nhìn nhau, cũng dần dần lui về lãnh địa vương triều của từng người. Không lâu sau, đại quân của vương triều liền cuồn cuộn vây quanh Ám Cát Cổ Đức và quân đoàn Cửu U ma thần, gào thét tiến về hướng không gian Thái Cổ.

"Đùng!"

Đại quân từ Ma Giới liên tục xuất phát, tiến về hướng Thái Cổ. Đợi sau khi Cửu U ma thần và Ám Cát Cổ Đức biến mất trong hư không, phía trên tây bắc Ma Giới bỗng nổi lên tiếng sấm ầm ầm. Sau khi một mảng ánh chớp hừng hực lướt qua, Chủ Thần thứ mười bốn vốn ẩn mình trong mây dày chợt biến mất không thấy, chỉ còn lại vòng xoáy mây sét to lớn quanh quẩn trên bầu trời.

oOo

"Boong!"

Ven rìa quảng trường, một chiếc chuông đồng cổ xưa và sặc sỡ rung lên kịch liệt. Tiếng chuông xa xăm và vang dội, mang theo vẻ thê lương nhàn nhạt truyền khắp cả Thái Cổ.

Chiếc chuông này vốn được dùng vào thời khắc nguy cấp để kêu gọi tất cả nhân tộc Thái Cổ. Phàm là nhân tộc Thái Cổ, khi nghe được tiếng chuông này đều phải lập tức chạy tới Thánh điện.

Phía trước chuông đồng, Phong Vân Vô Kỵ mặc áo trắng chắp hai tay sau lưng, lẳng lặng đứng ở ven rìa Thánh sơn, từ trên cao nhìn xuống chung quanh. Ngay khi tiếng chuông vang lên, trước mắt hắn liền có vô số bóng người từ bốn phương tám hướng nhanh chóng chạy tới. Trong tai vang lên tiếng xé gió, chỉ trong chớp mắt trên bầu trời và dưới mặt đất đã người đông nghìn nghịt. Từ bốn phía vẫn có những bóng người không ngừng lướt tới.

"Boong!"

Tiếng chuông đồng lanh lảnh vang khắp bốn phương, thanh âm cuồn cuộn truyền khắp Thái Cổ.

Trên ngọn núi, Ngạo Hàn Yên nắm tay U Nhược ngồi bên vách đá, yên lặng nhìn chăm chú vào dòng người cuồn cuộn phía dưới, từ bốn phương tám hướng tràn về Kiếm vực. Tiếng chuông vang vọng giữa không trung, trong thanh âm mang theo một sự thê lương khiến người ta sợ hãi.

Ngạo Hàn Yên ôm gối yên lặng nhìn về nơi xa, mí mắt đột nhiên chớp vài cái, sau đó đứng dậy, nói với U Nhược bên cạnh:

- Muội muội, chúng ta cũng đi thôi!

- Ừ.

U Nhược gật đầu, nắm chặt lấy tay Ngạo Hàn Yên. Hai người từ trên đỉnh núi nhảy xuống, hòa vào dòng nước lũ ồ ạt từ bốn phương tiến về hướng Kiếm các.

Một lão nhân râu bạc khép hai mắt lại, dựa lưng vào vách tường trong một hang động, lúc này đột nhiên mở mắt ra, thân thể vươn thẳng, ngơ ngác nhìn về cửa hang, trong mắt thoáng hiện lên vẻ mất mát và đau đớn không dễ phát giác. Liếc nhìn về hướng bên trái hang động, lão nhân lẩm bẩm giống như tự nói với mình:

- Đồ nhi, chúng ta nên đi thôi!

- Đi à?

Bên cạnh lão nhân, một thiếu niên đang tĩnh tọa nghe vậy liền mở mắt ra, nghi hoặc hỏi. Đột nhiên giống như phát hiện được điều gì từ trong sắc mặt của lão nhân, vẻ mặt thiếu niên bỗng trở nên hơi tái nhợt, lẩm bẩm nói:

- Sư phụ, sẽ phải đại chiến sao?

- Đúng vậy, sẽ phải đại chiến.

Lão nhân gật đầu, ánh mắt lướt qua thiếu niên, trong mắt thoáng hiện lên vẻ áy náy thật sâu. Lão đã không có thời gian dạy dỗ nó, cũng không có thời gian để cho nó tu luyện:

- Sợ sao?

- Vâng.

Thiếu niên cúi mặt xuống, gật đầu một cái như xin lỗi. Hắn quả thật có phần khẩn trương. Khi hắn phi thăng thì chính sách máu tanh đã sớm kết thúc, mà hắn cũng chưa bao giờ trải qua cuộc chiến thần ma, chỉ biết đại khái một chút mà thôi.

- Có sư phụ ở đây, đừng sợ!

Lão nhân mỉm cười vỗ vỗ bả vai của thiếu niên.

- Vâng, có thầy ở đây, con sẽ không sợ.

Thiếu niên mỉm cười ngẩng đầu lên.

- Đồ nhi, đừng sợ, trước khi ta chết sẽ không để cho bất cứ người nào làm tổn thương đến con. Đáng tiếc là ta không có thời gian.

Lão nhân nhìn thiếu niên, trong lòng dâng lên một sự bi ai thâm trầm.

Người có thực lực như nó vốn không đủ tư cách tham gia cuộc chiến thần ma, thậm chí nó còn chưa hoàn toàn thích ứng với hoàn cảnh ở nơi này. Lão nhân mặc dù không muốn, nhưng có thể để nó ở lại chỗ này sao? Dưới ổ lật làm sao có trứng lành, bảo nó ở lại trong hang động này yên lặng chờ chết, không bằng để nó cùng chết trận với mình trên chiến trường.

- Đồ nhi, sư phụ hi vọng con nhớ kỹ một chuyện!

Lão nhân vuốt ve chiếc đầu của thiếu niên, yêu thương nói.

- Sư phụ ở trên cao, đồ nhi xin nghe!

- Bất kể như thế nào cũng phải nhớ kỹ, con là nhân tộc Thái Cổ. Nhân tộc Thái Cổ cho dù chết cũng phải đứng thẳng người.

- Vâng, đồ nhi nhớ rồi!

Thiếu niên chỗ hiểu chỗ không gật đầu.

"Một ngày nào đó con sẽ hiểu." - Trong lòng lão nhân nghĩ như vậy, liền đứng dậy dắt thiếu niên rời khỏi hang núi, đi về hướng Thánh sơn.

Tại Tuyết vực mờ mịt ở phương bắc.

Khi tiếng chuông thê lương vang lên từ Thánh điện, những cô gái mặc lụa trắng bỗng từ trong đất tuyết đứng lên. Những chùm tuyết đọng từ trên người bọn họ ào ào rơi xuống.

- Chuông lớn của Thái Cổ vang lên, đã đến thời khắc chiến tranh rồi. Các tỷ muội, chúng ta hãy chia tay ở đây… Ta đi đây, hẹn gặp lại các tỷ muội sau.

Một cô gái cao gầy che mặt bằng lụa mỏng lên tiếng trước, phá vỡ sự yên tĩnh:

- Hi vọng kiếp sau chúng ta vẫn có thể làm tỷ muội.

- Nhưng mà tỷ tỷ, võ công của tỷ…

- Đúng, ta là một cô gái, hơn nữa võ công của ta rất kém. Nhưng cho dù yếu kém, ta cũng muốn góp một phần sức lực yếu kém đó. Trước tiên ta là một nhân tộc Thái Cổ, sau đó mới là một cô gái được các nam nhân bảo vệ. Lúc Thái Cổ cần chúng ta nhất, không còn phân biệt giữa nam nhân và nữ nhân. Võ công của ta tuy thấp kém, nhưng cho dù chết ta cũng muốn chết trận với các nam nhân trên sa trường, chứ không phải khuất nhục chết trong tay đám yêu ma. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Nói xong những lời này, cô gái cũng không quay đầu lại, đi về phía trước. Tuyết đọng dưới chân nàng phát ra tiếng xào xạc, trong đó lộ ra một ý chí không gì thay đổi được.

- Tỷ tỷ, chờ đã!

Các cô gái ở phía sau đột nhiên gọi lại.

- Các người?

Cô gái chợt quay đầu, khó hiểu nhìn về đám tỷ muội phía sau.

- Tỷ tỷ, sao tỷ có thể bỏ chúng tôi?

Một đám nữ nhân lộ ra vẻ tươi cười, bước nhanh đến:

- Nếu kiếp này đã là tỷ muội, vậy thì đừng nghĩ đến chuyện bỏ chúng tôi.

Cô gái cao gầy mỉm cười. Những người còn lại cũng nhìn nhau cười, cùng nắm tay đi về hướng Thánh sơn. Giờ phút này tâm linh của bọn họ bình lặng và ấm áp.

Trong hang động dưới lòng đất của Phong tộc, hành cung của Chiến tộc, Bắc Hải, dãy núi tây nam… vô số cao thủ Thái Cổ rời khỏi nơi ở của mình. Tại khoảnh khắc rời đi, rất nhiều người xoay lại phá hủy động phủ mà mình cư ngụ, sắc mặt bọn họ thản nhiên và kiên định… Vào lúc này, dù là người sinh ra tại hỗn độn, hay là người phi thăng sau này, tất cả đều đi về một hướng. Gần trăm triệu nhân tộc Thái Cổ cùng nhau hội hợp.

Khi nhìn thấy vô số nhân tộc Thái Cổ mang theo vẻ bình tĩnh và thản nhiên từ bốn phương đi tới, một cảm giác run rẩy bỗng từ bàn chân lan đến đỉnh đầu Phong Vân Vô Kỵ, một dòng khí nóng chưa bao giờ có chảy trong thân thể hắn.

"Trước giờ ta vốn không chỉ phấn đấu một mình, phía sau ta còn có rất nhiều huynh đệ và tỷ muội… Chúng ta không phải là người thân, nhưng lại hơn hẳn người thân. Bất kể tương lai như thế nào, chúng ta cũng sẽ chiến đấu cùng nhau trong cuộc chiến này, cho đến phút cuối cùng."

Phong Vân Vô Kỵ đứng trên đỉnh núi, yên lặng thầm nghĩ. Mỗi khi tiếp xúc với một ánh mắt, hắn đều không khỏi sinh ra một cảm giác huyết mạch nối liền. Vào lúc này đã không có Chí Tôn, cũng không có Thánh điện, chỉ có tình nghĩa của những người trong một tộc. Mặc dù năng lực của mỗi người khác nhau, nhưng giờ phút này trong lòng mỗi người đều có suy nghĩ giống nhau, đó là bảo vệ Thái Cổ, bảo vệ mảnh đất cuối cùng này.

- Gào!

- Kéc!

- Gừ!

Phía bắc bỗng vang lên ba tiếng kêu lớn. Trong tiếng gầm rung trời, ba vệt cầu vồng màu trắng, đỏ và vàng từ hướng bắc bay đến.

"Vô Kỵ, chúng ta tới rồi." - Ngay khi ba vệt cầu vồng từ hướng bắc bay đến, ba giọng nói quen thuộc lần lượt vang lên trong biển ý thức Phong Vân Vô Kỵ.

"Ba vị Chí Tôn!" - Trong lòng Phong Vân Vô Kỵ thầm nói, ngẩng đầu nhìn về ba vệt cầu vồng từ hướng bắc bay đến. Ba vệt cầu vồng kia gập lại trên bầu trời, sau đó đáp xuống mặt đất. Ánh sáng chợt tan đi, gió nhẹ rung động phía sau Phong Vân Vô Kỵ, hiện ra thân hình của ba vị Chí Tôn.

"Ầm ầm!"

Phía sau ba vị Chí Tôn có một mảng mây đen tràn tới, nhìn kỹ lại là do những nam tử mặc áo bào đen có thân hình cao lớn tạo thành. Từ trên người bọn họ, Phong Vân Vô Kỵ cảm nhận được khí tức cổ xưa như Hồng Hoang, trong đó còn tỏa ra từng tia sát khí lẫm liệt, đó là khí tức của những người đã trải qua chiến trường.

Những cao thủ Thần cấp hậu kỳ cổ xưa từ phía bắc đi đến này đầu tóc rối bù, đạp bước hư không, mí mắt khép mở bắn ra ánh sáng bốn phía, mang theo một luồng khí tức lạnh lẽo. So với những cao thủ Thần cấp hậu kỳ khác của Thái Cổ, những người này sở hữu một loại khí tức cường hãn giống như đã trải qua muôn ngàn thử thách, những người khác không thể nào có được.

- Tham kiến Chí Tôn!

Trong trời đất bốn phương, vô số nhân tộc Thái Cổ quỳ một chân xuống, giọng nói hùng hồn vang vọng trên bầu trời, như tiếng sấm cuồn cuộn lan về bốn phương.

- Vô Kỵ!

Phía trước chuông cổ, Bạch Hổ Chí Tôn nhìn Phong Vân Vô Kỵ, ôn tồn nói:

- Khoảng thời gian này vất vả cho ngươi rồi.

- Không dám, đây vốn là trách nhiệm của ta.

Phong Vân Vô Kỵ hờ hững nói.

Ba vị Chí Tôn chỉ cười mà không nói. Ánh mắt của Bạch Hổ Chí Tôn quét qua dưới dốc núi, vạt áo rung động, liền tiến lên phía trước một bước, đồng thời giơ ngang hai tay, nói:

- Tất cả chư vị hãy đứng lên đi!

Giọng nói của Bạch Hổ Chí Tôn ôn hòa và bình tĩnh, mang theo một lực lượng trấn an lòng người. Nhìn những cặp mắt tín nhiệm ở chung quanh, trong mắt y thoáng hiện lên vẻ cảm động.

- Chư vị tộc nhân, hôm nay ta có một thỉnh cầu nho nhỏ.

Bạch Hổ Chí Tôn nhìn chung quanh một vòng, lớn tiếng nói.

- Xin Chí Tôn cứ nói, chúng tôi nhất định sẽ đáp ứng ngài.

Mọi người đồng thanh nói.

- Ta hi vọng, hôm nay chúng ta sẽ không còn phân biệt Chí Tôn hay không nữa.

Bạch Hổ Chí Tôn dừng một chút, sau đó nói tiếp:

- Nhờ chư vị ủng hộ, Công Tôn đảm nhiệm vị trí Chí Tôn tính ra đã có trăm triệu năm. Trong vô số năm qua, Công Tôn cảm thấy hổ thẹn vì được chư vị cúi lạy. Hôm nay xin chư vị tộc nhân cũng nhận của Công Tôn một lạy!

Dứt lời Bạch Hổ Chí Tôn liền quỳ xuống trên đất. Chu Tước và Huyền Vũ ở phía sau cũng quỳ theo.

- Cũng xin chư vị tộc nhân nhận của Chu Tước ta một lạy!

- Xin hãy nhận của Huyền Vũ ta một lạy!

Tất cả mọi người kể cả Phong Vân Vô Kỵ đều bối rối. Trên vùng đất hoàn toàn yên tĩnh, có nghể nghe cả tiếng lá rụng. Hành động của ba vị Chí Tôn hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người. Dù là Phong Vân Vô Kỵ, đối mặt với một lạy của ba vị Chí Tôn cũng kinh ngạc đến ngây người. Trong hư không phía bắc Thánh sơn, đám cao thủ Thần cấp hậu kỳ cổ xưa mới từ trong ngủ say tỉnh dậy cũng kinh hãi nhìn về đỉnh Thánh sơn.

"Cộp!"

Ba vị Chí Tôn quỳ rạp dưới đất, lạy một cái thật sâu, sau đó mới ngẩng đầu lên:

- Hôm nay, người thật sự phải quỳ xuống không phải là chư vị cùng tộc, mà là bọn ta.

Ba tiếng dập đầu rõ ràng này đã thức tỉnh mọi người, mọi người chung quanh cuối cùng tỉnh táo lại, lập tức kinh hô:

- Chí Tôn, không thể được!

Từ trước tới nay, Chí Tôn là người có địa vị cao quý nhất tại Thái Cổ. Tại Thái Cổ đã sớm hình thành một loại quan niệm, Chí Tôn là người đã dốc sức nhiều nhất vì Thái Cổ, nhân tộc Thái Cổ không quỳ lạy trời đất, chỉ có thể quỳ lạy Chí Tôn. Bọn họ đã không chỉ là Chí Tôn mà còn là cột trụ tinh thần của Thái Cổ.

- Đây chính là Chí Tôn của Thái Cổ sao?

Ven rìa đám người, thiếu niên cũng quỳ xuống, kích động hỏi sư tôn bên cạnh.

- Đúng vậy, bọn họ chính là Chí Tôn của tộc ta.

Lão nhân gật đầu, trong cặp mắt có phần ươn ướt.

- Chư vị tộc nhân!

Giọng nói của Bạch Hổ Chí Tôn vang khắp bốn phương:

- Cửu tinh hội tụ, cuộc chiến thần ma lần thứ hai đã bắt đầu, không lâu sau quân tiên phong của ma tộc sẽ tấn công đến. Đây có thể là lần cuối cùng tộc ta họp mặt. Trước khi chiến tranh bắt đầu, xin cho phép Công Tôn tạ tội với chư vị!

- Cả đời này của Công Tôn có ba tội trạng, không thể tha thứ.

- Tội thứ nhất, Công Tôn thân là Chí Tôn của Thái Cổ, gánh vác vận mệnh của Thái Cổ. Trong cuộc chiến thần ma lần đầu tiên, mấy chục triệu tộc nhân của tộc ta đã chết trận, chỉ có Công Tôn là vẫn sống tạm bợ qua ngày. Đây là tội thứ nhất của ta.

Bạch Hổ Chí Tôn nói đến đây lại cúi lạy một lần, khi đứng dậy dường như lại nhớ tới tộc nhân chết trận trong cuộc chiến thần ma, nhất thời lệ rơi đầy mặt.

- Sau cuộc chiến thần ma lần đầu tiên, Công Tôn khăng khăng làm theo ý mình, thi hành chính sách máu tanh, khiến cho mấy chục triệu tộc nhân chết oan dưới chính sách này. Bàn tay Công Tôn đã dính đầy máu tươi của tộc nhân, tội này khó tha. Đây là tội thứ hai của ta.

Dứt lời Công Tôn lại cúi lạy thật sâu.

Mọi người đều im lặng. Chính sách máu tanh đúng là do Thánh điện lập ra, ở một mức độ nào đó, trong tay Bạch Hổ Chí Tôn quả thật đã dính đầy máu tươi của tộc nhân. Nhưng mỗi người đều biết, chuyện đó cũng không thể trách y, tất cả đều là do hoàn cảnh tạo nên.

- Công Tôn thân là Chí Tôn của Thái Cổ, nhưng không biết cố gắng. Sau vô số năm, tình hình của tộc ta vẫn không thay đổi chút nào, còn làm liên lụy đến tộc nhân. Công Tôn thật bất tài. Đây là tội thứ ba của ta.

- Đây là ba tội lớn của Công Tôn trong cuộc đời này.

Bạch Hổ Chí Tôn liên tục kể ra ba tội, mỗi lần liệt kê một tội đều dập đầu một cái thật sâu. Sau khi kể ra ba tội, hai tay y dang ra, nằm rạp xuống đất không đứng dậy.

Phi Thăng Chi Hậu - Chương #698


Báo Lỗi Truyện
Chương 698/746