Chương 689: Trận pháp mạnh nhất của pháp tu (1)


Ánh sáng… ánh sáng vô tận rợp trời kín đất, bao trùm mỗi một góc nhỏ trong tầm mắt. Trong ánh sáng ẩn chứa lực lượng không tưởng này, bầu trời đang rung động, mặt đất đang nứt ra, cuồng phong vô tận gào thét trong trời đất.

"Rắc rắc!"

Trong âm thanh long trời lở đất, Phong Vân Vô Kỵ nhìn thấy bên dưới đoàn ánh sáng trắng lấp lánh nhất trong vũ trụ, Thái Cổ đang từ từ phân giải, từng khối hoàn toàn hóa thành hư vô… Hắn nhìn thấy mình đang đứng ở phía trước đoàn ánh sáng trắng mênh mông vắt ngang giữa trời đất này, vẻ mặt lặng yên và tuyệt vọng, một sự đau đớn từ tận đáy lòng lan khắp toàn thân.

Một giọng nói yếu ớt của thiếu niên bỗng truyền vào trong tai, Phong Vân Vô Kỵ khôi phục tinh thần lại, bất giác đưa tay vuốt lên mặt, phát hiện chẳng biết từ lúc nào mình đã rơi đầy lệ.

- Sư phụ không sao. Tề Thiên, ngươi có gặp phải vấn đề khó khăn nào không?

Vẻ ướt át trong mắt biến mất, khóe miệng Phong Vân Vô Kỵ hiện lên một nụ cười ôn hòa, nhìn thiếu niên trong bóng tối hỏi.

- Không có thưa sư phụ.

Thiếu niên vô ý thức lắc đầu một cái, mái tóc dài đen bóng rối tung như gợn sóng nhấp nhô, cặp mắt như nửa đêm lại lóe sáng như ngôi sao trong bóng tối.

Phong Vân Vô Kỵ dời mắt đi, trong lòng thở dài một tiếng, sau đó ngơ ngẩn nhìn hai cánh cửa đóng chặt của Kiếm các phía trước.

Không chỉ một lần hắn bất giác xuất thần, mỗi lần trong đầu đều xuất hiện đoàn ánh sáng trắng rợp trời kín đất kia. Phong Vân Vô Kỵ yên lặng suy nghĩ. Đó là tương lai mà Pháp Tổ nhìn thấy lần cuối trước khi qua đời, thông qua bày bố bát quái trong hư không. Nhưng không biết là do thần lực hủy diệt Pháp Tổ quá mạnh, hay là bản thân tiếp xúc với đạo của tiên đoán còn quá thấp, thứ mà hắn nhìn thấy chỉ là một khoảng tương lai đứt quãng không trọn vẹn.

Trong dòng sông vận mệnh, hình ảnh đứt quãng mà Phong Vân Vô Kỵ nhìn thấy cuối cùng là một mảng ánh sáng trắng rợp trời kín đất, còn hắn đang đứng trước ánh sáng trắng dập dờn kia, vẻ mặt tuyệt vọng và chết lặng.

"Đây tuyệt đối không phải là kết cục mà ta muốn." – Bên dưới chiếc bàn gỗ, bàn tay của Phong Vân Vô Kỵ trong tay áo bào rộng thùng thình nắm lại thật lại, bởi vì dùng sức quá mạnh nên gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Trong bóng tối, một vệt màu đỏ hiện lên bên mặt hắn. Mỗi lần nhìn thấy đoàn ánh sáng trắng trong lời tiên đoán kia, hắn luôn cảm nhận được một sự đau thương và tuyệt vọng dày đặc tràn ngập trong trời đất, mỗi lần hắn lại bất giác rơi lệ.

Trong ngơ ngác, Phong Vân Vô Kỵ lại nghĩ tới những lời Pháp Tổ để lại trong phong thư thứ ba.

"Dòng sông vận mệnh có vô số nhánh sông, mỗi một nhánh đều biểu thị cho một tương lai. Đối với người nắm giữ năng lực tiên đoán, từ khi bắt đầu nhìn thấu dòng sông vận mệnh, mỗi hành động của y đều sẽ có liên hệ chặt chẽ với dòng sông vận mệnh. Mỗi việc làm của y đều sẽ mang đến cho dòng sông vận mệnh rất nhiều biến số, bất kỳ biến số nào cũng sẽ khiến cho hướng chảy của dòng sông vận mệnh xảy ra sai lệch, từ đó sinh ra tương lai bất đồng."

- Chỉ cần còn chưa xảy ra, tương lai sẽ có vô số khả năng, tương lai nhìn thấy cũng chưa chắc sẽ như vậy, không phải sao, Pháp Tổ tiền bối?

Phong Vân Vô Kỵ lẩm bẩm trong bóng tối. Bất kể như thế nào, hắn tuyệt đối không muốn nhìn thấy kết cục như trong lời tiên đoán này. Hắn cũng không muốn nghĩ xem tại sao trong lời tiên đoán của Pháp Tổ lại xảy ra kết cục như vậy.

"Đã không cần quan tâm đến tiên đoán hay không tiên đoán, cũng không cần quan tâm đến tương lai hay không tương lai, đối với ta thì cả đời này chỉ có một ý niệm." – Trong lòng Phong Vân Vô Kỵ lẩm bẩm, đồng thời chậm rãi đứng dậy, năm ngón tay từ từ buông ra.

- Tề Thiên, ngươi cũng theo ta ra ngoài đi!

Phong Vân Vô Kỵ nói với thiếu niên đang ngồi ở góc tường trong bóng tối.

- Vâng thưa sư phụ!

Thiếu niên cung kính đáp lời. Mặc dù nó đã hóa thành hình người, nhưng rất nhiều chuyện vẫn cảm thấy rất phức tạp. Nó chỉ muốn tiếp tục một cuộc sống đơn giản, đi theo phía sau bóng dáng cao lớn vĩ đại kia mà thôi.

Thiếu niên bước nhanh theo sát Phong Vân Vô Kỵ ra bên ngoài.

"Két!

Phong Vân Vô Kỵ đẩy cánh cửa lớn dày nặng của Kiếm các ra. Hai bên cửa lớn đang có những bóng người cung kính đứng chờ. Khi nhìn thấy thầy trò Phong Vân Vô Kỵ bước ra khỏi Kiếm các, mọi người đồng loạt quỳ xuống, lớn tiếng nói:

- Tham kiến Chí Tôn!

Phía trước dốc núi bóng người nhấp nhô, bao gồm các trưởng lão Bắc Hải, trưởng lão thánh thú, Huỳnh Hoặc, các đời chưởng khống giả Thánh điện và một bộ phận cao thủ tiềm tu. Cuồng phong gào thét bên dưới dốc núi, tay áo mọi người tung bay phát ra tiếng phần phật.

- Có phải Thánh điện đã có kết quả cuối cùng?

Phong Vân Vô Kỵ đứng chắp tay nhìn trời cao, hờ hững hỏi.

- Đúng vậy thưa Chí Tôn!

Đại trưởng lão Bắc Hải ngẩng đầu lên, trầm giọng nói:

- Sau khi tập hợp ý kiến của rất nhiều tộc nhân, đồng thời trải qua nhiều lần thảo luận, cuối cùng chúng tôi đã đạt thành một ý kiến thống nhất.

Phong Vân Vô Kỵ cũng không nói lời nào, lẳng lặng chờ đợi đại trưởng lão Bắc Hải nói tiếp phần sau.

- Chúng tôi cho rằng, thánh thú Thanh Long đã qua đời, Tứ tượng trận gần như sụp đổ. Đánh lui kẻ địch ở bên ngoài dĩ nhiên không tệ, nhưng số lượng của đám yêu ma lại gấp mười gấp trăm lần chúng ta. Bất luận là ở trong hư không hay Ma Giới, loại chiến trường rộng lớn này đều khiến cho tộc ta bất lợi. Không bằng ở lại trấn giữ Thái Cổ, lợi dụng việc đám yêu ma sẽ tấn công vào bốn lỗ hổng xuất hiện ở Thái Cổ khi không gian tan vỡ, đánh úp bọn chúng ở bên ngoài Thái Cổ, khiến cho ưu thế số lượng của Ma Giới không còn.

- Biết rồi, cứ thi hành theo như quyết định cuối cùng, đồng thời thông báo cho toàn Thái Cổ!

Phong Vân Vô Kỵ lãnh đạm nói, ánh mắt hoàn toàn bình tĩnh. Hắn đã sớm thấy được kết quả này từ trong lời tiên đoán.

- Tất cả đứng lên đi!

Sau khi để lại những lời này, Phong Vân Vô Kỵ liền hóa thành một luồng gió vòng qua mọi người, từ trên dốc núi thổi xuống, bay về hướng đông. Thiếu niên có mái tóc rối tung ở phía sau cũng bước nhanh theo.

Trong dãy núi ở phía nam Đông Hải.

Thành Hoàng Kim hoa lệ đứng sừng sững trong dãy núi, phía trên là mây tía ngút trời, màn hào quang to lớn chọc trời liền đất bao phủ tòa thành vào bên trong. Một lát sau, hai thầy trò Phong Vân Vô Kỵ và Viên Tề Thiên đã xuất hiện bên ngoài thành Hoàng Kim. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

- Đi theo ta!

Phong Vân Vô Kỵ nói một tiếng, sau đó vung tay lên. Viên Tề Thiên liền cảm thấy một sức mạnh không thể kháng cự bao trùm lấy mình, sau đó trước mắt chợt tối sầm, cảnh vật hai bên nhanh chóng lùi lại, vô số ảo ảnh thoáng qua trước mắt. Khi tất cả ổn định lại, hai người đã xuất hiện phía trước ngọn tháp cao nhất trên thành Hoàng Kim, trên đường cũng không ai ngăn cản bọn họ. Sau khi dừng lại trên ngọn tháp, Viên Tề Thiên liền xoay người nhìn xuống, trông thấy vô số bóng người đang quỳ rạp dưới đất, trên người bọn họ phát ra các loại ánh sáng chói mắt khác nhau.

- Vào đi!

Cửa lớn của ngọn tháp phủ kín trong bóng tối mở ra, Thánh Giả hơi có vẻ kinh ngạc đón thầy trò Phong Vân Vô Kỵ vào bên trong.

- Tề Thiên, đến ra mắt Thánh Giả đại nhân đi!

- Chào Thánh Giả sư thúc!

Thiếu niên nhìn Thánh Giả tóc bạc mặt hồng, do dự một lúc, cuối cùng vẫn mở miệng nói. Thánh Giả nghe vậy liền lộ ra vẻ tươi cười. Đây cũng không phải là lần đầu tiên y nhìn thấy đồ đệ của Phong Vân Vô Kỵ, nhưng vẫn là lần đầu nghe nó mở miệng gọi mình.

- Ha ha, tốt, tốt!

Thánh Giả suy nghĩ một chút, sau đó từ trong người lấy ra một quyển sách phát tán hào quang nhàn nhạt, nói:

- Tề Thiên, đây là sư thúc cho ngươi.

Thiếu niên liếc nhìn Phong Vân Vô Kỵ, trông thấy Phong Vân Vô Kỵ gật đầu, lúc này mới đưa tay nhận lấy.

Quan hệ giữa Phong Vân Vô Kỵ và Thánh Giả rất khó nói rõ, với đầu óc đơn giản của Viên Tề Thiên thì chỉ có thể liệt Thánh Giả vào hàng sư thúc. Phong Vân Vô Kỵ cũng chỉ cười nhạt một tiếng, không hề để ý.

Viên Tề Thiên đứng ở bên cạnh, thấy đôi môi Phong Vân Vô Kỵ mấp máy như đang nói điều gì, sau đó Thánh Giả mỉm cười gật đầu, quay đầu lại nhìn mình một chút.

- Ừ, ta biết rồi.

Thánh Giả mỉm cười gật đầu, sau đó nhìn về bên ngoài ngọn tháp gọi:

- Thanh Tùng!

- Thánh Giả đại nhân!

Phía sau ngọn tháp bỗng xuất hiện một thanh niên pháp tu mặc đạo bào hai màu đen trắng.

- Ngươi hãy dẫn đồ đệ của Tân Tổ đi xuống xem chung quanh một vòng… nếu như hắn có gì không biết thì hãy tận tình giải đáp!

- Vâng thưa Thánh Giả đại nhân!

Thanh niên pháp tu gật đầu, sau đó nhìn về phía Viên Tề Thiên.

- Tề Thiên, đi đi!

Phong Vân Vô Kỵ nói.

- Vâng thưa sư tôn…

Viên Tề Thiên liếc nhìn Phong Vân Vô Kỵ, cũng không nói gì thêm, mái tóc đen xõa xuống trên lưng, cúi đầu đi theo đạo nhân gọi là Thanh Tùng kia ra ngoài.

Đưa mắt nhìn hai người rời khỏi ngọn tháp, Phong Vân Vô Kỵ và Thánh Giả khoanh chân ngồi đối diện với nhau, sau đó Thánh Giả đột nhiên phất tay đánh ra một cấm chế năm màu, bao phủ bên trong ngọn tháp lại.

- Ngươi xác định, trong lời tiên đoán của sư tôn thật sự nhìn thấy Tề Thiên?

Ngay khi cấm chế hình thành, vẻ mặt Thánh Giả đột nhiên trầm xuống, cất tiếng hỏi.

- Đúng vậy.

Trong mắt Phong Vân Vô Kỵ lộ ra vẻ thống khổ. Trì Thương đã ngủ say trong lòng đất, còn Mộc Hoán Nhiên thì đi bảo vệ Trì Thương, bên cạnh hắn chỉ còn lại thiếu niên do Thái Cổ Ma Viên biến thành. Hắn tuyệt đối không muốn chuyện của Trì Thương lại xảy ra với một đệ tử khác.

- Đây cũng là nguyên nhân mà ta dẫn nó đến thành Hoàng Kim. Mặc dù bản thể của nó là Thái Cổ Ma Viên, hóa thân thành người, nhưng lại có một tấm lòng chân thành. Trước khi đại chiến xảy ra, ta hi vọng nó có thể học thêm được chút bản lĩnh bảo vệ mình.

Thánh Giả gật đầu biểu thị đã hiểu rõ. Tuy Phong Vân Vô Kỵ có được Thánh Điển gần như bao hàm tất cả bản nguyên của pháp tu, nhưng một quyển sách làm sao có thể nói hết được sự kì diệu của đạo pháp tu. Bản nguyên của pháp tu chỉ có một, nhưng phương pháp để thi triển sức mạnh của bản nguyên này lại có đến ngàn vạn loại. Phong Vân Vô Kỵ đã truyền cho Viên Tề Thiên tất cả đạo của võ tu mà hắn có thể dạy được, còn lại là do tư chất của Thái Cổ Ma Viên có hạn, không thể nào học được, chỉ có thể gởi hi vọng vào pháp thuật.

- Tại sao ngươi không để cho nó rời đi?

Thánh Giả nói:

- Biết đâu nó có thể tránh được một kiếp này.

- Không có tác dụng gì đâu. Mặc dù bản tính của Thái Cổ Ma Viên hung ác, nhưng tâm tư lại đơn thuần. Hơn nữa ta cũng không muốn nhìn thấy ngày sau nó bị yêu ma đuổi giết.

Thánh Giả im lặng hồi lâu, chỉ có thể an ủi:

- Sư tôn đã từng nói, tương lai có vô số khả năng, có lẽ điều ngươi nhìn thấy cũng chưa chắc sẽ trở thành sự thật.

Phong Vân Vô Kỵ trầm mặc không nói. Đối với hắn thì vấn đề này đã không cần thiết phải thảo luận nữa. Tiên đoán chỉ là tiên đoán, nếu như hoàn toàn thuận theo tiên đoán, vậy thì tiên đoán sẽ trở thành tương lai thật sự. Người thuận theo có thể là bất cứ ai, nhưng không phải là hắn.

Phi Thăng Chi Hậu - Chương #689


Báo Lỗi Truyện
Chương 689/746