Chương 682: Câu đố của Pháp Tổ (2)


Hai tên pháp tu đều kinh ngạc nhìn Phong Vân Vô Kỵ, một người trong đó lộ ra vẻ suy nghĩ, hồi tưởng nói:

- Tân Tổ đại nhân nói không sai. Trước khi sư tôn suy diễn thành thần, bình thường không ở nơi tận cùng của pháp tu truyền đạo cho chúng tôi thì cũng trở về nhà cỏ tĩnh tu. Nhưng có một đoạn thời gian, sư tôn của tôi đột nhiên rời khỏi nhà cỏ, một thân một mình tĩnh tọa trong hư không. Người không nói lời nào, không truyền đạo cũng không trở về trong nhà cỏ, chỉ lẳng lặng ngồi một mình trong hư không như vậy.

- Trước đây vẻ mặt của sư tôn luôn rất ung dung, rất ít chuyện có thể nằm ngoài dự liệu của người. Nhưng lần đó, sư tôn đã một mình ngồi xếp bằng trong hư không suốt một tháng, sắc mặt rất nặng nề, dường như đang suy nghĩ chuyện gì trọng đại. Trước kia chúng tôi chưa từng thấy sư tôn có tâm tình như vậy.

- Sau đó không lâu, sư tôn liền bảo Thánh Giả sư huynh và một bộ phận đệ tử pháp tu trở về Thái Cổ. Tiếp đó ngài lại tuyên bố với đám đệ tử pháp tu về việc bày bát quái trong hư không bên ngoài nơi tận cùng của pháp tu, nhằm để suy diễn thành thần. Đám đệ tử chúng tôi nhận được nghiêm lệnh của sư tôn, lúc sư tôn thành thần tuyệt đối không được xuất hiện ở gần ngài mười vạn dặm.

Phong Vân Vô Kỵ cúi đầu im lặng không nói gì. Hai tên pháp tu liếc nhìn nhau, sau đó hỏi:

- Tân Tổ còn chuyện gì muốn hỏi hay không?

- Hãy đưa ta đến nơi Pháp Tổ qua đời, ta muốn đi xem thử một chút… Chờ đã, một mình ta đi là được rồi.

Phong Vân Vô Kỵ nhớ tới trước khi tiến vào vòng xoáy màu đen đã cảm nhận được dao động thần lực, trong lòng đã có chủ ý. Dứt lời thân hình hắn nhoáng lên, lập tức biến mất trước mặt hai tên pháp tu.

Phong Vân Vô Kỵ đi quá nhanh, hai tên pháp tu còn chưa kịp phản ứng thì thân hình hắn đã biến mất. Hai người đều kinh ngạc nhìn về hướng Phong Vân Vô Kỵ biến mất, im lặng một lúc lâu.

- Sư huynh, hình như chúng ta còn chưa nói cho y biết nơi sư tôn bày bát quái thì phải?

Một tên pháp tu ngơ ngác nói:

- Hơn nữa, trận pháp thông đạo một chiều từ nơi tận cùng của pháp tu đến bên ngoài do sư tôn tạo ra cũng không ở hướng đó.

- Đúng vậy.

Một tên pháp tu khác có phần khó hiểu nói.

Không gian ngàn dặm chỉ trong phút chốc đã đến nơi, một lúc sau Phong Vân Vô Kỵ đã xuất hiện ở địa điểm lúc trước. Mí mắt chớp một cái, cặp mắt của hắn đột nhiên hóa thành màu trắng bạc lạnh giá vô tình. Dưới cái nhìn của Phá Vọng ngân mâu, thông đạo lại xuất hiện trong mắt hắn. Áo bào phất một cái, hắn liền bay vào trong thông đạo tối đen thật dài kia.

Trong thông đạo đen kịt, năm ngón tay Phong Vân Vô Kỵ mở ra, hệ thống quy tắc đầy trời liền dao động kịch liệt. Theo hệ thống quy tắc bị hắn điều khiển, lực hút thiên nhiên trong hố đen và lôi điện nóng rực ẩn chứa lực lượng hùng hậu đều biến mất. Đợi sau khi hắn đi qua tất cả mọi thứ mới khôi phục bình thường.

"Ầm!"

Phong Vân Vô Kỵ như chim ưng lớn, từ trong vòng xoáy màu đen to lớn vươn người ra, sau khi vẽ nên một đường cong trong hư không liền bay về phía xa. Dưới Phá Vọng ngân mâu thấu thị, toàn bộ hư không đều không có bất kỳ bí mật nào. Trong thế giới đen trắng, những tia dao động thần lực chính là thứ chỉ đường tốt nhất. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Cách nơi tận cùng của pháp tu khoảng chừng trăm vạn cây số, Phong Vân Vô Kỵ cuối cùng ngừng lại. Màu bạc trong mắt dần rút đi, cặp mắt lại hóa thành màu đen.

"Chính là chỗ này." - Trong lòng Phong Vân Vô Kỵ thầm nhủ. Hư không dưới chân này là nơi dao động thần lực mãnh liệt nhất. Hệ thống quy tắc ở đây từng bị phá hủy rất nhiều, cùng với khoảng hư không này không ngừng sinh sinh diệt diệt. Quanh người hắn là một mảng vết nứt không gian màu đen rộng lớn, nhưng với thực lực của hắn thì những vết nứt không gian nguy hiểm này lại không thể tạo thành bất cứ thương tổn gì.

Trong khoảng không gian sinh sinh diệt diệt này, Phong Vân Vô Kỵ từ từ khoanh chân ngồi xuống, cặp mắt chậm rãi nhắm lại. Khi mí mắt của hắn khép vào, những tin tức rời rạc dày đặc trong hư không liền từ bốn bề tụ đến.

oOo

Tại trung tâm vũ trụ.

"Ầm ầm!"

Một đội quân đằng đằng sát khí đột nhiên từ ven rìa chiến trường tiến vào trong đại quân Quang Minh. Ma khí hùng hậu cuộn trào sôi sục, như sông biển gầm thét tràn vào trong đại quân Quang Minh. Vô số thiên sứ ánh sáng lũ lượt bị xé thành mảnh vụn. Trong nháy mắt bên phía Thiên Đường đã tổn thất hơn mười vạn thiên sứ, hơn nữa trái tim của những thiên sứ này cũng bị vỡ nát, không thể nào được cánh cổng Thiên Đường hồi sinh.

"Cửu U ma thần!" - Khi quân đoàn hùng mạnh này xuất hiện phía sau đại quân thiên sứ ánh sáng, Sí thiên sứ Ô Liệt Nhĩ đứng ở phía trên đại quân Quang Minh liền giận tím mặt. Những thiên sứ bị tổn thất này là hoàn toàn tử vong, không thể nào sống lại được. Quan trọng hơn là trong đó còn có mấy tên thiên sứ cấp cao của Thiên Đường. Ô Liệt Nhĩ muốn tự mình ra tay đối phó với những Cửu U ma thần này, nhưng Ám Cát Cổ Đức lại không cho hắn cơ hội. Sau khi mở ra một đường máu trong đại quân Quang Minh, Ám Cát Cổ Đức lập tức dẫn theo Cửu U ma thần hùng mạnh tiến vào trong đại quân Hắc Ám, đi thẳng về hướng Hư Vô Chi Quân.

- Ám Cát Cổ Đức tham kiến Hư Vô Chi Quân!

Vượt qua chín gã Hắc Ám Quân Chủ, Ám Cát Cổ Đức khom người thi lễ một cái với Hư Vô Chi Quân ở phía trên. Hư Vô Chi Quân trên bảo tọa chỉ gật đầu một cái, xem như là đáp lời.

Hư Vô Chi Quân là tạo vật của chư thần, còn Ám Cát Cổ Đức là người hầu của Chủ Thần thứ mười bốn. Giữa chư thần và Chủ Thần thứ mười bốn vốn là quan hệ hợp tác, cũng không có chuyện người này phải phục tùng người kia. Chín gã Hắc Ám Quân Chủ mặc áo bào đen cũng thi lễ với Ám Cát Cổ Đức một cái. Sau đó Ám Cát Cổ Đức liền dẫn Cửu U ma thần đứng gần Hư Vô Chi Quân, cũng không có ý muốn ra tay.

- Gào!

Tại trung ương chiến trường, đại quân Quang Minh và đại quân Hắc Ám vẫn đang chém giết người ngã ngựa đổ. Ám Cát Cổ Đức nhìn về nơi bóng người dày đặc nhất, ở đó truyền đến dao động thần lực cực kỳ mãnh liệt. Mấy tên Quang Ám Chủ Thần phân thân cao lớn đang chiến đấu kịch liệt trong hư không, mỗi lần va chạm đều có một làn sóng hủy diệt màu đen tràn ra bên ngoài. Bất kể là yêu ma hay thiên sứ, khi bị sóng gợn màu đen nhìn như không nổi bật kia quét qua đều áo ào vỡ nát như tờ giấy.

Ở phía bên kia chiến trường, trong vô số yêu ma đang chém giết, Đệ Nhất phân thần hóa thân thành một tên yêu ma cấp Thiên Ma Thần, nhìn về phía Ám Cát Cổ Đức đang đứng dưới bảo tọa của Hư Vô Chi Quân, con ngươi đột nhiên hơi co lại, một vệt sát ý lướt qua trong mắt: "Ám Cát Cổ Đức, hắn tới nơi này để làm gì?"

Ám Cát Cổ Đức thống lĩnh quân đoàn Cửu U ma thần đông đảo, nhưng lại không gia nhập vào trận chiến, hành động này có vẻ rất quái dị, làm cho người ta không đoán được ý đồ của hắn.

Gần như đồng thời, Ma Đế Hoàng đang lẫn vào đại quân Hắc Ám, trong mắt cũng thoáng hiện lên vẻ nghi ngờ, trong lòng suy nghĩ: "Tại sao Cửu U ma thần ở Ma Giới lại đi đến trung tâm vũ trụ này, chẳng lẽ Chủ Thần thứ mười bốn định trợ giúp Hắc Ám Chủ Thần hoàn toàn đánh tan đại quân Quang Minh sao?"

Bất luận là Đệ Nhất phân thần hay là Ma Đế Hoàng, ngay khi nhìn thấy Ám Cát Cổ Đức đều giảm khí tức xuống mức thấp nhất. Đặc biệt là Ma Đế Hoàng, bởi vì Ám Cát Cổ Đức vốn là một tên đại tướng trẻ tuổi trong vương triều của hắn. Đối với khí tức của vị quân chủ ngày xưa này, Ám Cát Cổ Đức dĩ nhiên vô cùng quen thuộc. Sau khi thân phận bại lộ, Ma Đế Hoàng cũng không muốn Ám Cát Cổ Đức phát hiện ra tung tích của mình.

"Đây là…" - Khi ánh mắt của Đệ Nhất phân thần nhìn về hướng mình, một cảm giác quen thuộc đột nhiên dâng lên trong lòng Ám Cát Cổ Đức, hắn bỗng quay đầu nhìn về phía Đệ Nhất phân thần đang đứng. Nhưng rất nhanh từ một hướng khác cũng truyền đến một cảm giác quen thuộc. Không đợi Ám Cát Cổ Đức nhớ xem cảm giác quen thuộc kia rốt cuộc là thuộc về ai, khí tức từ hai hướng lập tức biến mất không còn bóng dáng. Ánh mắt của hắn quét qua đại quân Hắc Ám dày đặc như như thủy triều, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.

Dời mắt đi, Ám Cát Cổ Đức như có suy nghĩ gì đó. Đối với cao thủ công lực đạt đến một mức độ nhất định, bất kỳ một cảm giác nào đều không phải là ảo giác đơn giản. Ám Cát Cổ Đức đứng trong đại quân, trong mắt lộ ra vẻ suy nghĩ.

"Ma Đế Hoàng!" - Đột nhiên Ám Cát Cổ Đức nhớ ra cảm giác quen thuộc kia rốt cuộc là đến từ ai. Mặc dù Ma Đế Hoàng cố hết sức che giấu, nhưng vẫn không thể lừa gạt được hắn. Ánh mắt của hắn như tia chớp vượt qua tầng tầng yêu ma, nhìn về nơi Ma Đế Hoàng vừa đứng, nhưng nơi đó đã đổi thành một gã yêu ma bình thường khác.

"Hà hà, thú vị thật, Ma Đế Hoàng bệ hạ lại ẩn thân vào trong Hắc Ám Viễn Chinh quân…" - Ám Cát Cổ Đức dời mắt đi, trong lòng cười lạnh không thôi. Ánh mắt của hắn nhanh chóng trở nên bình thản, không hề có ý nói cho Hư Vô Chi Quân biết, giống như không hề phát hiện được điều gì.

Khi Ám Cát Cổ Đức dời mắt đi, ở một nơi khác, ánh mắt Ma Đế Hoàng nhìn về Xi Vưu bên cạnh bỗng lộ ra vẻ khác thường. Vừa rồi chính là Xi Vưu đã nhắc nhở hắn lập tức rời khỏi.

"Đợi đến khi Cửu U ma thần tham gia chiến đấu, chính là lúc ngươi ra tay." – Giọng nói của Xi Vưu vang lên trong đầu Ma Đế Hoàng, thanh âm bình tĩnh khác thường, giống như đã sớm nhìn thấu toàn bộ chiến trường.

- Giết!

Tiếng hét như thủy triều. Từng tên yêu ma hóa thành cầu vồng đen lướt qua bên cạnh hai ma đầu cái thế. Đột nhiên một tên yêu ma bốn cánh dừng lại bên cạnh hai người, ánh mắt đen kịt xoay chuyển một vòng, nhìn chằm chằm vào Xi Vưu và Ma Đế Hoàng đang đứng yên, kêu lên:

- Hai tên các ngươi, còn đứng ở đây làm gì?

Trong mắt Ma Đế Hoàng thoáng hiện lên vẻ điên cuồng, đột nhiên vỗ ra một chưởng nhanh như chớp, bàn tay cắm thẳng vào lồng ngực tên yêu ma bốn cánh, lạnh lùng nói:

- Nhiều chuyện.

Con ngươi của tên yêu ma bốn cánh kia trợn trừng, thân thể nhanh chóng khô quắt lại, cuối cùng hóa thành một luồng khói nhẹ từ trong bàn tay của Ma Đế Hoàng bay lên tiêu tán.

Thời gian từ từ trôi qua. Toàn bộ vũ trụ dường như đã tìm được một sự cân bằng khác trong chiến tranh. Đám Sí thiên sứ thỉnh thoảng vẫn ra tay, nhưng cũng không dùng lực lượng mạnh nhất. Còn Sáng thiên sứ và Hư Vô Chi Quân thì uy hiếp lẫn nhau, cũng không nhúng tay vào chiến trường. Mỗi ngày số lượng yêu ma và thiên sứ chết đi không thể đếm hết được.

Đệ Nhất phân thần hóa thân thành một tên yêu ma cấp Thiên Ma Thần, mỗi ngày đều chen vào tiền tuyến của chiến trường. Trong chiến trường rộng lớn sinh ra bởi giết chóc này, khí tức giết chóc xuyên qua toàn bộ vũ trụ không ngừng cường hóa Sát Lục ma quyết và Kiếp Ma Đạo của hắn. Lực lượng của hắn càng ngày càng mạnh, nhưng hắn lại chỉ có thể áp chế sự tăng trưởng lực lượng điên cuồng này. Mặc dù hắn đã kiềm chế thực lực ở cấp Thiên Ma Thần, nhưng sát khí do Kiếp Ma Đạo tầng thứ chín thăng tiến tỏa ra cũng đủ khiến cho đám cao thủ yêu ma chung quanh vô ý thức tránh xa hắn.

Xi Vưu và Ma Đế Hoàng ẩn trong đại quân Hắc Ám, giống như sư tử đang mai phục, yên lặng chờ đợi con mồi xuất hiện. Còn Ám Cát Cổ Đức thì lại giống như chẳng có chuyện gì liên quan đến hắn, chỉ dẫn dắt Cửu U ma thần hùng mạnh sắm vai một người quan sát trận chiến, không hề có dấu hiệu muốn ra tay.

Mà bên ngoài không gian Thái Cổ, Tây Môn Y Bắc và Độc Cô Vô Thương đang đứng trong vũ trụ hư không, phía sau bọn họ là đại quân Thần cấp hậu kỳ đông đảo. Sau khi đám Cửu U ma thần rời đi, Huyền Lạc cũng dẫn nhân tộc Thái Cổ còn sót lại hội hợp với Độc Cô Vô Thương. Một nhóm mấy chục vạn cao thủ Thái Cổ đứng trong hư không, yên lặng chờ đợi. Ngoại trừ Tây Môn Y Bắc và Độc Cô Vô Thương, không ai biết bọn họ rốt cuộc đang chờ đợi thứ gì.

Phi Thăng Chi Hậu - Chương #682


Báo Lỗi Truyện
Chương 682/746