Chương 659: Cố chấp cũng là một loại tâm ma (2)


Tại tây bắc Ma Giới.

Ma khí mờ mịt. Trong sương mù dày đặc sấm chớp đùng đùng, những tia chớp màu đen hình lưới không ngừng qua lại như con thoi. Từ trong sương mù dày đặc kia, đám yêu ma nằm rạp xuống trên mặt đất mênh mông cảm nhận được một sự giận dữ cực độ, đó là cơn giận của Chủ Thần. Cơn giận mãnh liệt này khiến cho hơn phân nửa yêu ma của Ma Giới đều run lẩy bẩy.

Mấy ngày trước, đầu tiên là một nam tử loài người áo trắng, khí tức kinh khủng từ trên trời giáng xuống, xuất hiện trên vùng đất tây bắc. Sau đó Chủ Thần thứ mười bốn bay ra, cùng với nhân loại kia biến mất khỏi Ma Giới. Mà trước đây không lâu, một vệt cầu vồng màu đen lại đột nhiên từ trên trời bay đến, mang theo khói đen dày đặc từ bầu trời rơi xuống chính giữa vùng đất tây bắc. Sau lần đó, hơn nửa yêu ma của Ma Giới đều cảm nhận được cơn giận kinh khủng của Chủ Thần thứ mười bốn.

Ma Giới lớn như vậy lại hoàn toàn yên tĩnh. Mặc dù không biết đầu đuôi, nhưng đám yêu ma lại cảm nhận được rõ ràng cơn giận của Chủ Thần, vào lúc này không ai dám chọc giận Chủ Thần.

Trung tâm tây bắc Ma Giới sấm chớp đùng đùng, còn bên ngoài sương mù dày đặc là đám yêu ma nằm rạp trên đất, hoàn toàn yên tĩnh, hai bên tạo thành đối lập rõ ràng.

Thời gian bất tri bất giác trôi qua. Phía trên Ma Giới bỗng vang lên hai tiếng xé gió. Ánh sáng chợt lóe lên, hai bóng người từ hai hướng bay đến, đáp xuống mặt đất, sau đó quỳ một chân.

"Hắn tới làm gì?" – Mái tóc dài đen bóng của Ám Cát Cổ Đức rũ xuống sau đầu, chiếc áo choàng màu đen thật dài kéo lê trên mặt đất phía sau, liếc nhìn Đọa Lạc Chi Vương cách đó không xa đang lộ ra vẻ cung kính, trên mặt thoáng hiện lên vẻ nghi hoặc. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

Sau khi Chủ Thần thứ mười bốn bay ra không lâu, Ám Cát Cổ Đức cũng đi theo sau. Nhưng công lực và tốc độ của hắn đều kém xa Kiếm Thần và Chủ Thần thứ mười bốn, trong nháy mắt đã mất đi mục tiêu. Có điều trước đây không lâu, hắn lại cảm nhận được sự kêu gọi của Chủ Thần thứ mười bốn.

- Tham kiến Chủ Thần đại nhân!

Hai người gần như đồng thời lên tiếng.

"Keng!"

Ngay khi hai người mở miệng, sương mù dày đặc ở trung tâm tây bắc đột nhiên sôi sục. Một cặp mắt lạnh như băng bỗng từ trong bóng tối mở ra. Lộ Tây Pháp và Ám Cát Cổ Đức còn chưa có bất kỳ phản ứng nào, một áp lực mãnh liệt đã bao trùm lấy hai người. Thân thể hai người rung lên, cũng không cách nào nhúc nhích được.

Nhanh như chớp, ý thức lạnh như băng và u ám thuộc về Chủ Thần thứ mười bốn liền bắn ra, như phong ba sóng cả đánh vào đáy lòng hai người.

"Hủy diệt tất cả không gian!" – Giọng nói mang theo tiếng kim loại trực tiếp vang lên trong biển ý thức hai vị cao thủ Ma Giới. Đứng trước cường độ tinh thần chênh lệch tuyệt đối, hai người căn bản không thể nào phản kháng. Giọng nói vừa dứt, cặp mắt lạnh giá treo cao phía trên sương mù dày đặc cũng khép lại, chìm vào trong bóng tối.

Mặc dù thực lực của Lộ Tây Pháp rất mạnh mẽ, nhưng luận về cường độ tinh thần, nhiều nhất cũng chỉ cùng cấp bậc với Sáng thiên sứ của Thiên Đường. Sáng thiên sứ lại ngang cấp với Hư Vô Chi Quân, nhưng dù là Sáng thiên sứ hay Hư Vô Chi Quân đều chỉ là sản phẩm do Quang Ám Chủ Thần sáng tạo mà thôi.

Chủ Thần không thể nào sáng tạo ra Chủ Thần. Là thứ sinh ra tại hỗn độn, về bản chất dĩ nhiên Chủ Thần thứ mười bốn sẽ toàn diện hơn hẳn hai tạo vật mạnh mẽ của Chủ Thần là Hư Vô Chi Quân và Sáng thiên sứ.

Trước mặt Chủ Thần thứ mười bốn, Lộ Tây Pháp không có cách nào phản kháng, cũng không nghĩ đến chuyện phản kháng.

- Vâng thưa Chủ Thần đại nhân!

Đọa Lạc Chi Vương toàn thân trắng tinh, cả người lại tỏa ra khí tức đen tối mãnh liệt, trên gương mặt bỗng hiện một nụ cười sáng lạn, ưu nhã và khiêm nhường. Hắn thi lễ một cái, đồng thời đứng dậy, nói xong liền liếc nhìn Ám Cát Cổ Đức bên cạnh. Một nụ cười quỷ dị thoáng qua trên mặt Lộ Tây Pháp, sau đó vị vương giả Địa Ngục này không nói lời nào, nhanh chóng lui ra khỏi tây bắc Ma Giới.

"Ầm ầm!"

Lộ Tây Pháp vừa mới biến mất trong hư không, trong sương mù dày đặc liền vang lên từng trậnbước chân vang dội. Ám Cát Cổ Đức hờ hững nhìn lướt qua những bóng ma cao lớn trong sương mù dày đặc lao nhanh đến, vẻ mặt không hề biến đổi chút nào.

Mặc dù Chủ Thần thứ mười bốn chỉ ra nói sáu chữ đơn giản, nhưng ý chỉ của hắn đã sớm biểu lộ trong một luồng sóng ý thức trước đó.

Chỉ huy Cửu U ma thần, đi đến hư không mênh mông, không cần chinh phục, chỉ có giết chóc. Đây chính là mệnh lệnh mà Ám Cát Cổ Đức tiếp nhận.

"Ầm ầm ầm!"

Trong tiếng mặt đất rung chuyển, Cửu U ma thần liên tục xuất hiện từ trên trời, nặng nề đáp xuống chung quanh Ám Cát Cổ Đức. Những Cửu U ma thần này mang theo khí tức âm tà hủy diệt, thân thể cực kỳ cao lớn. Vóc người Ám Cát Cổ Đức cũng không thấp, nhưng vẫn chưa đứng tới ngực những Cửu U ma thần này.

Những cặp mắt xa thẳm như dã thú từ bốn phương tám hướng nhìn đến, chiếu vào trên người Ám Cát Cổ Đức, nhưng tâm tư của hắn lại không đặt trên người những Cửu U ma thần này.

"Lộ Tây Pháp… có điểm kỳ lạ." - Ám Cát Cổ Đức yên lặng thầm nghĩ, nhưng dù Lộ Tây Pháp có dự định gì cũng chẳng liên quan đến hắn.

Ánh mắt quét qua Cửu U ma thần đông đảo như dãy núi chung quanh, trong lòng Ám Cát Cổ Đức cười lạnh một tiếng, vươn tay phải ra, nhẹ nhàng xoa lên trong hư không. Chợt nghe những tiếng nổ liên thanh, những Cửu U ma thần khiến tất cả chủng tộc sợ hãi này liền cúi chiếc đầu cao ngạo xuống. Nhìn Cửu U ma thần đông đảo vẻ mặt thuần phục chung quanh, trong lòng Ám Cát Cổ Đức không khỏi dâng lên một cảm giác tự hào mãnh liệt. Những Cửu U ma thần này mỗi tên đều là nhân vật mạnh mẽ có thể làm bá chủ một phương, trong dấu ấn sinh mệnh của bọn chúng tràn ngập bản năng ý thức hủy diệt tất cả. Những sứ giả hủy diệt này khiến tất cả không gian vũ trụ đều run rẩy, mà bây giờ toàn bộ lại thuần phục mình, đây là một sự tôn vinh đến nhường nào. Nắm trong tay những Cửu U ma thần cổ xưa này, cũng là nắm giữ một đội ngũ mạnh mẽ nhất giữa vũ trụ, tương đương với bất kỳ thế lực nào.

Loại cảm giác mạnh mẽ bành trướng này hóa thành một luồng khí tức tràn ngập trong lồng ngực, làm người ta không thể không phát tiết. Ám Cát Cổ Đức chợt ngẩng đầu, bật hơi lên tiếng, phát ra một tiếng rít chói tai.

- Gào!

Ở chung quanh, đám Cửu U ma thần hòa làm một với bóng tối nghe tiếng bỗng ngẩng đầu lên, giống như bị thứ gì kích động, trở nên cực kỳ hưng phấn.

- Gào!

Từng tên Cửu U ma thần mang theo khí tức như như núi cao đứng dậy, xương cốt toàn thân chuyển động phát ra tiếng lốp đốp giòn giã, mái tóc dài cuồng loạn vung lên, ngẩng đầu lên trời phát ra những tiếng gầm hòa hợp. Trong tiếng kêu rung trời như hung thú, từng bóng ma dữ tợn từ dưới đất vọt lên, như tên nhọn đâm vào trời cao, bay về hướng hư không bên ngoài Ma Giới, trong nháy mắt đã biến mất trong hư không mênh mông.

Trên mặt đất, Ám Cát Cổ Đức như một vị quân vương đưa mắt nhìn đại quân của hắn biến mất trong bầu trời, sau đó tay phải kéo áo choàng một cái, thân hình rung động, trong nháy mắt đã hóa thành một bóng đen nhỏ bé biến mất giữa trời đất.

oOo

Bên trong Chúng Ma điện.

- Đại nhân, chúng ta thật sự phải phục tùng Chủ Thần thứ mười bốn, lót đường thay hắn sao? Dù là đối mặt với chư thần dưới vực sâu bóng tối, chúng ta cũng chưa từng hoàn toàn thần phục. Huống hồ luận về thực lực, mặc dù ban đầu khi sinh ra Chủ Thần thứ mười bốn đã có thực lực làm vua của chư thần, nhưng đó đã là quá khứ rồi. Sau khi bị bình hành ảnh hưởng và phong ấn, hắn đã rớt xuống khỏi ngôi vị của thần, thực lực thật sự e rằng không thể sánh với bất cứ Chủ Thần nào.

Dưới đại điện, cặp mắt xanh biếc của Thâm Hải Quân Chủ Lợi Uy An Đạt xoay chuyển, nhìn chăm chú vào Lộ Tây Pháp một tay nâng cằm, trầm mặc không nói phía trên đại điện:

- Cuộc chiến thần ma vốn là một cuộc chiến tranh hủy diệt chủng tộc, cho dù thắng lợi cũng phải bỏ ra cái giá rất đắt. Nếu đại nhân thật sự đi đến hư không chinh chiến, Chúng Ma điện… e rằng sẽ tổn thất nặng nề.

- Đúng vậy, đại nhân, Chủ Thần thứ mười bốn ra lệnh cho ngài đi đến hư không chinh chiến, nhưng lại điều thủ hạ mạnh mẽ nhất của hắn là Cửu U ma thần đến dưới trường Ám Cát Cổ Đức… Thuộc hạ cảm thấy chúng ta thật sự không có lý do để xuất binh.

Khủng Bố Quân Chủ A Tư Đạt La Đặc phụ họa.

Trên bảo tọa, ánh mắt Lộ Tây Pháp lạnh nhạt quét một vòng trong đại điện. Trên mặt nhân vật mạnh mẽ danh lừng Ma Giới này đã ít đi nụ cười tà dị như bợn cợt, nhiều thêm một phần nặng nề.

Chỉ khi ở trước mặt bảy vị trọng thần tâm phúc này, Lộ Tây Pháp mới có thể lộ ra phần chân ngã hiếm thấy này.

"Cộp!"

Bàn tay thon dài như bạch ngọc nhẹ nhàng đặt lên hai tay vịn khảm ngọc, Lộ Tây Pháp chống lên bảo tọa chậm rãi đứng dậy. Hai bên Đại điện, hai hàng chậu đuốc dùng đồng cổ đúc thành lập lòe từng chùm ngọn lửa địa ngục. Trong đại điện loáng thoáng có dòng nước ngầm đang chảy.

Lộ Tây Pháp đứng trên bậc thang, từ trên cao nhìn xuống bảy quân chủ Địa Ngục trong đại điện, trong sự bình tĩnh lộ ra một loại mạnh mẽ quyết đoán:

- Ta đã không thể chờ thêm được nữa. Đây là lần ta đến gần mục tiêu nhất, từ nay về sau sẽ không thể nào xuất hiện một Chủ Thần thứ mười bốn nữa.

- Giữa vũ trụ này, chỉ có Chủ Thần mới có thể lật đổ Chủ Thần. Đến gần đây ta mới hiểu được đạo lý này, hừ!

Lộ Tây Pháp cười lạnh một tiếng tự giễu, sau đó tiếp tục nói:

- Chủ Thần thứ mười bốn cần giết chóc. Giết chóc có thể tăng cường lực lượng cửu tinh, đẩy nhanh sự phá hủy bình hành của vũ trụ này, đồng thời còn có thể gia tăng sức mạnh của hắn. Cứ làm hắn hài lòng đi. Chỉ khi hắn mạnh mẽ mới có thể lật đổ vị trí của Quang Ám chư thần, gây nên thần chiến kịch liệt, cũng là lúc cơ hội lớn nhất của chúng ta đến gần.

Bảy quân chủ Địa Ngục ban đầu cảm thấy ngạc nhiên, sau đó hiểu ra, nói từ đáy lòng:

- Đại nhân anh minh, thuộc hạ bội phục!

Trong Chúng Ma điện ẩn giấu rất nhiều bí mật. Bảy quân chủ Địa Ngục thành tâm phục tùng Lộ Tây Pháp, một nguyên nhân trong đó là bí mật rất ít người biết: thực lực thật sự của Lộ Tây Pháp còn vượt xa so với biểu hiện bên ngoài của hắn.

Một đại thiên sứ trưởng thiên tư thông minh của Thiên Đường, một kẻ sở hữu ý thức của mình, dám phản kháng lại Quang Minh chư thần đã sáng tạo ra mình, từ Thiên Đường rơi xuống đến Địa Ngục, lại mượn chư thần dưới vực sâu để kiềm chế Quang Minh chư thần, làm sao có thể trong mấy trăm triệu năm vẫn luôn dừng lại như trước kia, không có một chút tiến bộ nào.

Trong thời kỳ trước dài đằng đẵng, Thần Quang thiên sứ Lộ Tây Pháp đã nắm giữ hình chiếu không gian. Trong chinh chiến tại Ma Giới, Đọa Lạc Chi Vương vẫn luôn thi triển năng lực mà mọi người đều quen thuộc này. Ngoại trừ thứ này ra hắn chưa từng triển lộ những năng lực khác mà chư thần ban cho.

Uy danh hiển hách, chấn nhiếp một phương, đó không phải là thứ mà vị Đọa Lạc Chi Vương này theo đuổi. Luận về quyền thế, cái chức vụ Đọa Lạc Chi Vương này làm sao có thể so với Thần Quang thiên sứ của Thiên Đường, thống lĩnh hàng tỉ đại quân thiên sứ.

Trèo lên ngôi vị của thần. Đây là điều bảy quân chủ không dám nghĩ đến, hai chữ "Chủ Thần" này cách bọn họ quá xa. Nhưng đại thiên sứ trưởng của Thiên Đường đã từng quang vinh một thời, tắm trong ánh sáng thần thánh thì lại không xa xôi như vậy. Đây cũng là nguyên nhân mà bảy quân chủ Địa Ngục cực kỳ bội phục vị Đọa Lạc Chi Vương này, hơn nữa còn cam tâm tình nguyện bị sai khiến.

Ánh mắt nhìn lướt qua bảy quân chủ Địa Ngục đang mỉm cười phía dưới, trên mặt Đọa Lạc Chi Vương thoáng hiện lên một vẻ tịch mịch rất khó phát giác. Cho dù là những thuộc hạ mà hắn xem là trung thành này, cũng không bao giờ có thể dò biết bí mật thật sự trong lòng hắn.

- Các ngươi đều lui xuống đi!

Lộ Tây Pháp vung tay lên, đột nhiên nói.

- Vâng thưa đại nhân!

Bảy quân chủ hơi kinh ngạc, nhưng vẫn phục tùng rời khỏi đại điện. Mỗi khi Đọa Lạc Chi Vương nói những lời này, đều là lúc hắn cần lẳng lặng suy nghĩ. Trong trí nhớ của bảy quân chủ, bình thường Đọa Lạc Chi Vương đều là suy nghĩ những âm mưu quỷ kế. Đợi bóng dáng của bảy quân chủ biến mất khỏi đại điện, Lộ Tây Pháp mới chậm rãi nằm xuống vương tọa rực rỡ, năm ngón tay phải giãn ra, nhẹ nhàng đặt ở dưới cằm, xuất thần nhìn lên đỉnh điện. Hàng trăm triệu đọa lạc thiên sứ bay lượn bên ngoài Chúng Ma Điện. Ánh mắt Lộ Tây Pháp dường như đã vượt qua ánh sáng do tầng tầng lớp lớp quân đoàn đọa lạc thiên sứ tạo thành, nhìn vào nơi xa vô tận.

Đầu cuối ánh mắt của Lộ Tây Pháp rõ ràng là vị trí của Thiên Đường.

"Thành thần, trước giờ đều không phải là mục đích cuối cùng của ta, nhiều nhất cũng chỉ là một thủ đoạn để đạt được mục đích mà thôi. Lộ Tây Pháp, đây là cái tên ta đặt cho mình. Cả đời này ta chỉ muốn đạt được một mục đích, đó là chứng minh một chuyện, Lộ Tây Pháp ta trước giờ đều không phải là con rối của chư thần."

Phi Thăng Chi Hậu - Chương #659


Báo Lỗi Truyện
Chương 659/746