Chương 569: Chết (4)


"Ngươi đang nhìn gì vậy? Ta nói là ngươi đấy." - Khi sóng ý thức của Lộ Tây Pháp vang lên nơi không gian mà tâm ma đang đứng, tâm ma liền giật mình một cái, ngỡ ngàng nhìn chung quanh một vòng.

"Cần ta lặp lại lần nữa sao, chủ nhân Sát Lục? Hai viên thần cách, ngươi một viên còn ta một viên, điều kiện là chúng ta nhất định phải liên thủ ứng phó với sự giận dữ của chín gã Hắc Ám Quân Chủ và công kích của đám vương triều đại đế." – Giọng nói của Lộ Tây Pháp lại vang lên lần nữa.

Mặc dù từ nội tâm tâm ma không tin Thiên Ma thần thông mà mình chuyên tâm nghiên cứu lại bị người khác nhìn thấu, nhưng hành động của Lộ Tây Pháp không nghi ngờ biểu thị rõ ràng, hắn đã phát hiện ra sự tồn tại của mình.

Suy nghĩ một chút, cuối cùng tâm ma vẫn quyết định trả lời. Một luồng ma thức không bị người khác chú ý truyền đến Lộ Tây Pháp, hỏi ngược lại: "Tại sao ta phải liên thủ với ngươi? Ai biết có phải ngươi muốn lợi dụng ta, một mình độc chiếm hai viên thần cách hay không?"

Tâm ma không đề cập đến chuyện mình muốn độc chiếm hai viên thần cách, lại đi chất vấn Lộ Tây Pháp.

Thiên Ma vốn là tồn tại thuộc về mặt tối tăm, hơn nữa còn là tồn tại đặc biệt bí ẩn. Các Hắc Ám Quân Chủ không phát hiện được hắn, nhưng không có nghĩa là Lộ Tây Pháp không thể nhận ra, nguyên nhân trong đó không liên quan gì đến thực lực. Lộ Tây Pháp mặc dù đã sa ngã, nhưng dù sao cũng từng là đại thiên sứ trưởng hiển hách và cao quý nhất của Thiên Đường, cực kỳ nhạy cảm đối với sự tồn tại của những thứ tối tăm. Cho dù đã sa ngã, nhưng một chút quang vinh ngày xưa cũng đủ khiến hắn cảm giác được không gian chỗ tâm ma có sự bất ổn. Hơn nữa trước đó tâm ma vốn không duy trì trạng thái Thiên Ma, không thể nào lừa gạt được chân thân của Lộ Tây Pháp hàng lâm.

"Hừ!" - Lộ Tây Pháp cười lạnh một tiếng, nói với vẻ châm chọc: "Chủ ý trong lòng ngươi ta lại không biết sao. Ta muốn độc chiếm à? Chỉ sợ là người muốn độc chiếm là ngươi mới đúng. Hai viên thần cách Quang Ám vốn không thể cùng sở hữu. Bất kể là Quang Minh Chủ Thần hay là Hắc Ám Chủ Thần đều chỉ có thể sở hữu một thần cách, điều động một loại pháp tắc. Nếu không, ngươi cho rằng vì sao đám Hắc Ám Chủ Thần ở dưới vực sâu đã phát hiện Hoàng, nhưng cũng không tự mình ra tay giành lấy hai viên thần cách kia?"

"Ngày đó ngươi cũng có mặt, chắc là đã thấy được cảnh tượng Hoàng chia ra làm hai. Ngươi sẽ không cho rằng đó là do kỹ năng gì chứ? Đó vốn là do hắn điều động thần lực thuần túy quá mức, khiến cho hai viên thần cách xung đột tách ra, vì vậy chiếc đầu mới nứt làm hai, hóa thành hai phân thân. Nếu như có thể, ta cũng muốn bỏ hai viên thần cách này vào túi lắm."

Tâm ma im lặng không nói. Lời nói của Lộ Tây Pháp nghe ra dường như có chút đạo lý, nhưng thật thật giả giả, giả giả thật thật, hoặc là nửa thật nửa giả, tất cả đều do đối phương nói. Còn sự thật rốt cuộc như thế nào, trước kia tâm ma chưa từng tiếp xúc nên cũng không thể đưa ra kết luận được. Ngược lại Lộ Tây Pháp đã từng là đại thiên sứ trưởng cao quý của Thiên Đường, là nhân vật ở gần chư thần của Thiên Đường nhất, biết một chút về bí mật của chư thần cũng không phải là chuyện lạ.

"Hình như… cũng không có hại gì." - Hơi trầm ngâm, cuối cùng tâm ma đã quyết định, liền nói với Lộ Tây Pháp nói: "Đồng ý, mỗi người một viên."

Nghe được câu trả lời của tâm ma, khóe miệng Lộ Tây Pháp hơi nhếch lên, lộ ra một đường cong ưu mỹ.

Khi tâm ma đưa ra câu trả lời, ở bên kia các vương triều đại đế cũng đã bàn bạc xong.

- Được rồi, ngươi có thể nhận được một viên thần cách, nhưng ngươi cũng nhất định phải ra tay.

Ở phía xa, một tên vương triều đại đế kiên quyết nói, hiển nhiên quyết định này hắn không hề tình nguyện.

Ngoài mặt xem ra Lộ Tây Pháp chiếm tiện nghi, nhưng đám yêu ma trong lòng đều hiểu rõ, mọi người đều là ngầm mang ý xấu. Bất kể là giao dịch giữa Lộ Tây Pháp và vương triều đại đế, hay là giao dịch giữa Lộ Tây Pháp và tâm ma, hai bên đều chỉ dừng lại trên đầu lưỡi, cũng không lập lời thề máu.

Không lập lời thề, vậy thì sẽ không bị pháp tắc vận hành tại Ma Giới trói buộc, đám cường giả yêu ma cũng sẽ không bị pháp tắc trừng phạt.

Bất kỳ thứ gì cũng có cái giá. Đứng trước sự dụ hoặc của thần cách, tôn nghiêm của bá chủ một phương cũng có thể tùy ý chà đạp.

Tất cả những điều này nói ra thì dài, nhưng chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, mọi người đã đạt thành một loạt hiệp nghị mong manh.

Tại trung ương không gian khép kín, Hoàng vẫn không hề lên tiếng, cũng không có bất kỳ cử động nào, chỉ lẳng lặng đứng ở nơi đó. Mặc dù bị gần như toàn bộ cường giả đỉnh cấp Ma Giới bay vây, nhưng hắn vẫn không hề kinh hoảng chút nào.

Sự bình tĩnh của Hoàng lại gây cho mọi người áp lực càng lớn. Mặc dù hắn chỉ đứng yên ở đó, nhưng tất cả cường giả yêu ma đều sinh ra một loại ảo giác, giống như chỉ cần kẻ nào dám công kích trước nhất định sẽ phải trả cái giá rất đắt.

Nhất thời đám yêu ma và cả Lộ Tây Pháp đều chỉ dám đứng từ xa ngóng nhìn, cũng không tiến lên công kích.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút trong yên lặng, không khí càng lúc càng nặng nề. Dưới áp lực to lớn và khí tức của Hoàng kiềm chế, đám vương triều đại đế cũng không dám cử động chút nào. Trong không gian khép kín tạo thành một loại cân bằng xảo diệu, dường như bất kỳ một dao động nào cũng sẽ phá hư sự cân bằng này, dẫn tới chiến tranh long trời lở đất.

Vào thời khắc này, thứ duy nhất còn có thể hoạt động là thần thức.

Đột nhiên một luồng sóng ý thức từ trong biển ý thức của Ma Đế Hoàng phát ra, vượt qua hư không, truyền đến một tên Hắc Ám Quân Chủ có thực lực mạnh nhất trong vòng vây phía sau.

Không khí dập dờn một chút gần như không thể quan sát được, sau đó trong hư không vang lên tiếng ngâm xướng khàn khàn trầm thấp của các Hắc Ám Quân Chủ.

- Tồn tại vĩ đại ở dưới vực sâu, nguyện ý chí của ngài truyền khắp vũ trụ, nguyện uy năng của ngài lan đến tất cả không gian, nguyện vạn vật đều kính sợ ngài, phục tùng ngài…

Tiếng ngâm xướng đặc biệt của chín gã Hắc Ám Quân Chủ cùng vang vọng trong không gian mờ mịt, khiến cho toàn bộ không gian đều khẽ rung động. Từng tia khí tức đen tối đan xen dao động trong hư không.

Sau người Hoàng bỗng xuất hiện một vòng xoáy màu đen to lớn chuyển động, bên trong có một đoàn khí tức kinh khủng nhanh chóng tràn về hướng đám cường giả yêu ma đang đứng.

- Gào!

Trong vòng xoáy màu đen vang lên một tiếng rít như tên nhọn phá vỡ hư không, trong thanh âm ẩn chứa dục vọng hủy diệt rõ ràng khiến người ta sợ hãi.

"Bùng!"

Một bóng người màu đen mang theo gió lớn mênh mông từ trong vòng xoáy màu đen chui ra, cặp mắt màu hoàng kim tràn đầy căm hận chớp một cái. Lúc mí mắt của tên Chủ Thần phân thân không biết tên kia mở ra, đám vương triều đại đế chung quanh dường như đã sớm biết trước, lập tức tản ra bốn phía, khó khăn tránh khỏi ánh mắt của Chủ Thần phân thân.

Dưới khí tức dẫn dắt, hoàng lập tức bị ảnh hưởng.

- Gào!

Hắc Ám Chủ Thần phân thân được chín gã Hắc Ám Quân Chủ gọi lên từ dưới vực sâu, lúc này lại kêu lên một tiếng, thân thể hóa thành một bóng đen, mang theo khói dày cuồn cuộn lao về phía Hoàng ở trung ương.

Hai con ngươi bên dưới mặt nạ màu bạc Hoàng đột nhiên co lại, trong con ngươi thoáng hiện lên sát ý điên cuồng.

- Gào!

Một tiếng gầm giận dữ vang lên. Hoàng giống như bị thứ gì mạo phạm, bỗng nhiên xoay người lại, mái tóc đen dài dựng lên.

"Bộp bộp!"

Ống tay áo phất một cái, mười ngón tay của Hoàng liên tục búng ra. Trông thấy Chủ Thần phân thân đang lao đến, Hoàng cũng không hề tránh né, mười ngón tay màu vàng bén nhọn đâm thẳng vào hai vai Chủ Thần phân thân. Truyện Tiên Hiệp - TruyệnYY.com

- Gào!

Trong tiếng kêu lớn, hai tay Chủ Thần phân thân cũng hợp lại đâm vào ngực hoàng. Tại khoảnh khắc hai cánh tay màu đen khép lại, không khí chợt nổ tung, một đoàn lửa màu đen hừng hực bỗng xuất hiện, gặp gió liền bừng lên, sau đó lan ra đến bán kính mấy trượng, bao phủ lấy Hoàng và cả Chủ Thần phân thân vào bên trong.

"Ầm!"

Ngọn lửa Địa Ngục, được xưng là một trong ba ngọn lửa cực đoan nhất trong vũ trụ, vừa bao phủ lấy thân thể Hoàng liền nổ tung, vô số mưa lửa bắn ra bốn phía. Trong ngọn lửa màu đen nóng rực, thân thể của Hoàng và Chủ Thần phân thân một lần nữa hiện ra.

"Xuýt!"

Nhìn thấy cảnh tượng bên dưới ngọn lửa, đám cường giả đỉnh cấp Ma Giới đều hít một hơi lạnh, ngay cả Ma Đế Hoàng cũng không khỏi biến sắc.

Bên dưới ngọn lửa Địa Ngục, hai cánh tay thon dài của Hoàng đã xuyên qua lồng ngực Chủ Thần phân thân, mười ngón tay màu vàng tối từ phần lưng Chủ Thần phân thần đâm ra ngoài. Mà Chủ Thần phân thân vốn khí thế ngập trời lại mềm nhũn quỳ trước người Hoàng, thân hình giống như bị treo trên cánh tay của Hoàng.

- Gào!

Hoàng đứng giữa hư không khép kín, ngầng đầu nhìn bầu trời mênh mông, bỗng nhiên phát ra một tiếng gầm bi thương, sau đó cúi đầu thấp xuống, cắn mạnh vào trên cổ Chủ Thần phân thân.

Hoàng giống như có một lực trói buộc đặc biệt đối với Chủ Thần phân thân. Lúc thân thể hắn tiếp xúc với Chủ Thần phân thần thì lực trói buộc này càng tỏ ra rõ ràng hơn.

Dưới trạng thái Thiên Ma hóa thân, tâm ma nhìn thấy rõ ràng, ngay lúc Chủ Thần phân thân tới gần, trong mắt Hoàng chợt bắn ra một luồng ánh sáng màu hoàng kim. Tại khoảnh khắc hai luồng ánh sáng vàng ánh kia chiếu đến hai mắt Chủ Thần phân thân, Chủ Thần phân thần đột nhiên khựng lại. Ngay lúc này, mười ngón tay màu vàng không gì không phá được của Hoàng đã xuyên qua lồng ngực Chủ Thần phân thân.

Khuôn mặt Hoàng bên dưới lớp mặt nạ màu bạc rạn nứt bắn ra ánh sáng bạc chói mắt, bên trong loáng thoáng có những phù văn màu vàng như phù du trôi nổi. Thần lực thuần túy không ngừng từ trong thân thể Chủ Thần phân chảy vào trong cơ thể Hoàng, vô số phù văn màu vàng bao bọc bên ngoài thân hai người.

"Cộp cộp!"

Được thần lực mới mẻ bổ sung, những mảnh vụn của mặt nạ trắng bạc bỗng nhúc nhích, va chạm vào nhau, từ từ dung hợp lại.

- Mau ngăn cản hắn! Hắn đang lợi dụng lực trói buộc của thần cách đối với Chủ Thần phân thân, hấp thu thần lực của Chủ Thần phân thân.

Ma Đế Hoàng đột nhiên quát lớn, đồng thời trong miệng phát ra một trận ngâm xướng mơ hồ và ngắn ngủi, hai tay hợp lại sau đó vung về phía Hoàng.

"Đùng!"

Một cột sét màu tím to lớn từ sâu trong không gian xám xịt bay đến, đột nhiên đánh xuống nơi Hoàng đang đứng.

Hoàng giống như có mắt trên lưng, cũng không quay đầu lại, tư thế bất động, dưới chân nhún một cái, người đã như tia chớp mang theo thân thể của Chủ Thần phân thân đã khô quắt đi không ít lao về hướng bên cạnh, nhoáng lên vài cái chạy về sâu trong không gian.

- Giữ hắn lại!

Chín gã vương triều đại đế rống giận, thân hình lập tức hóa thành bóng đen đuổi theo hướng Hoàng chạy trốn.

Phi Thăng Chi Hậu - Chương #569


Báo Lỗi Truyện
Chương 569/746