Chương 561: Hoàng thoát khốn và thế giới của Bổn Tôn đóng lại (3)


Bốn người đều giật mình, hiển nhiên bọn họ chưa từng nghe được những điều này. Nhưng lời do tâm ma của một cường giả cấp Chí Tôn nói ra, hiển nhiên rất có sức thuyết phục. Nhất thời ngay cả Huyết Hải Ma Quân Ứng Đông Lai tâm thần cũng chấn động, trên mặt lộ ra vẻ suy nghĩ.

Tâm ma hiển nhiên không có ý để bọn họ ở trong đại điện suy nghĩ những vấn đề này, tâm niệm vừa động, quy tắc trong hư không liền dao động. Sau khi một vòng sóng gợn nổi ra, bá tước huyết tộc Mễ Khai La Liệt vẻ mặt ngỡ ngàng bỗng xuất hiện trong đại điện.

Ánh mắt quét qua tâm ma phía trên đại điện, Mễ Khai La Liệt không khỏi hơi khựng lại. Ngay lúc hắn chuẩn bị dùng lễ tiết của huyết tộc biểu thị sự tôn kính, tâm ma liền phất phất tay nói:

- Không cần. Mễ Khai La Liệt, bốn người bọn họ sẽ theo ngươi đi đến đại thứ nguyên, thuyết phục tộc trưởng của các ngươi đồng ý chuyện hai bên kết minh. Chuyện này có quan hệ trọng đại, các ngươi hãy lập tức lên đường. Ra ngoài cả đi!

Lần giao dịch này Tâm ma vẫn để ý đến Huyền Tẫn. Huyền Vũ lĩnh vực của Huyền Tẫn quá đặc biệt, có y gia nhập liên minh, tâm ma sẽ có thể phát động chiến tranh Ma Giới một cách không e dè.

- Vâng thưa Trung Ương đại đế tôn kính!

Mễ Khai La Liệt khom người thi lễ một cái, sau đó giữ nguyên tư thế lùi ra phía cửa điện, khi đi qua bên cạnh bốn người Bắc Hải liền nói:

- Mời bốn vị theo ta!

Vẻ mặt Huyết Hải Ma Quân vẫn lạnh lùng, làm cho người ta không nhìn ra biến hóa trong lòng. Y chỉ khẽ gật đầu, theo sau Mễ Khai La Liệt đi ra bên ngoài Trung Ương ma điện.

Sau khi năm người rời khỏi, tâm ma liền đóng cửa lớn của Trung Ương ma điện lại, đắm chìm trong tu luyện khô khan.

Sau khi Huyết Hải Ma Quân rời đi không lâu, Kiếm các lại trở nên an tĩnh. Hành tung của Huyền Tẫn luôn rất bí hiểm, giống như thần long thấy đầu mà không thấy đuôi, tin tức có liên quan đến y rất ít. Nhưng Phong Vân Vô Kỵ tin tưởng, vị cao nhân tiền bối này nhất định sẽ xuất hiện.

Mười ngày sau.

"Cộp!"

Sau một tiếng vang nhỏ, trước người Phong Vân Vô Kỵ, một khối đá lớn khoảng bằng cái thớt mặt ngoài đột nhiên tan rã, bể thành vô số mảnh nhỏ nằm rải rác. Một nửa khối đá kia dính vào thân núi chậm rãi từ dưới đất hiện ra.

Phong Vân Vô Kỵ bình tĩnh ung dung nhìn khối đá kia biến thành hình dáng một cái mai rùa cổ xưa. Mai rùa xoay lại, nhanh chóng mở rộng ra. Trong nháy mắt một bóng người từ trên đất chậm rãi xuất hiện trước mặt Phong Vân Vô Kỵ, chính là Huyền Tẫn vẫn luôn không biết tung tích.

- Hì hì, tiểu tử, chúng ta lại gặp mặt rồi.

Huyền Tẫn vuốt hai chòm râu trên môi rũ xuống, cười hì hì nói.

- Huyền Tẫn tiền bối, ngài mạnh khỏe chứ!

Phong Vân Vô Kỵ mỉm cười nói:

- Thật không ngờ, nơi mà ngài tiềm tu lại chính là bên dưới Kiếm các ta.

- Hà hà, đây là một nơi rất tốt. Tiểu tử, ban đầu ngươi chọn mảnh đất này để xây dựng nền móng Kiếm vực, đúng là có ánh mắt sáng suốt như ta năm đó. Mấy tên kia tranh tranh đấu đấu, cũng chỉ có mảnh đất này là chúng không quản đến, đúng là một nơi thanh tịnh.

Mặc dù vẻ mặt vẫn trấn định, nhưng trong lòng Phong Vân Vô Kỵ lại kinh hãi không thôi. Hắn căn bản không nghĩ tới, lúc đầu lựa chọn nơi này để thành lập Kiếm vực, sâu trong mặt đất lại còn tiềm ẩn một cao thủ của hệ phái tự do như vậy.

Hôm nay nghĩ lại, nhất cử nhất động của mình e rằng đều đã bị đối thương nhìn thấy. Như vậy cũng giải thích vì sao tại hải dương hỗn độn, Huyền Tẫn lại có vẻ đặc biệt xem trọng mình, còn ra tay tương trợ. Thậm chí rất có khả năng, vị tiền bối này là sau khi thấy mình tiến vào hải dương hỗn độn mới đi theo.

- Tiền bối và Huyền Vũ Chí Tôn có quan hệ thế nào?

Phong Vân Vô Kỵ đột nhiên hỏi.

- Chuyện này à…

Huyền Tẫn buột miệng đáp, nhưng rất nhanh liền phát giác không ổn, lập tức ngậm miệng lại, ánh mắt như ma quỷ nhìn Phong Vân Vô Kỵ:

- Làm sao ngươi biết?

Phong Vân Vô Kỵ im lặng không nói, nhưng vẻ mặt vẫn mỉm cười như cũ, hiển nhiên là muốn nói: thần sắc của ngươi đã nói rõ tất cả rồi.

Huyền Tẫn chán nản, quyết định không tranh biện gì nữa, liền phất tay áo một cái, đặt mông ngồi xuống trước mặt Phong Vân Vô Kỵ:

- Tiểu tử, ngươi quả thật thông minh, không hổ là tộc nhân có khả năng trở thành Chí Tôn nhất.

Phong Vân Vô Kỵ im lặng, một lúc sau mới nói:

- Tiền bối, ta đã trở thành Chí Tôn rồi…

- A!

Huyền Tẫn chợt bật dậy giống như bị lửa đốt dưới mông, kinh hãi nhìn chăm chú vào Phong Vân Vô Kỵ.

- Tiền bối hãy nhìn bên dưới một chút.

Phong Vân Vô Kỵ mỉm cười nhìn Huyền Tẫn, đồng thời chỉ xuống phía dưới.

- A!

Thật ra Huyền Tẫn đã sớm chú ý tới đám người dày đặc bên dưới Kiếm các, có điều y vừa mới tỉnh lại từ trong tu luyện, bất giác cho rằng đó là đệ tử Kiếm vực mà thôi, không ngờ lại là cao thủ Thái Cổ khác.

Lần này sắc mặt Huyền Tẫn lập tức đỏ bừng như lửa đốt, có chút xấu hổ nói:

- Chuyện này, chuyện này… vừa rồi, thật là…

- Sau khi tiền bối từ hải dương hỗn độn trở về liền chìm vào trong tu luyện sao?

Phong Vân Vô Kỵ ngạc nhiên hỏi.

- Ừ.

Huyền Tẫn gật đầu như gà con mổ thóc. Lúc trước ở trong lòng hắn, Phong Vân Vô Kỵ vẫn chỉ là một kỳ tài của Thái Cổ. Mặc dù cảm giác được Phong Vân Vô Kỵ có tiến bộ rất lớn, nhưng lại không ngờ hắn đã thành Chí Tôn. Với tu vi của Phong Vân Vô Kỵ, nếu muốn che giấu thực lực thật sự của mình thì cũng không phải là chuyện khó.

Ngược lại là Phong Vân Vô Kỵ, với tu vi của hắn theo lý không thể nào không phát hiện được Huyền Tẫn. Giải thích duy nhất là Huyền Vũ lĩnh vực của Huyền Tẫn thật sự quá đặc biệt, cũng có thành tựu nhất định trong việc dựa vào khí tức của đất để che giấu khí tức của mình.

- Tiền bối không cần để ý, cứ gọi ta là "tiểu tử" như trước được rồi.

- Chuyện này, không hay lắm đâu. Nhưng tiểu tử ngươi đúng là không tệ, nhanh như vậy đã trở thành Chí Tôn rồi. Ha ha ha, không hổ là người có ánh mắt như ta.

Huyền Tẫn cười phá lên giống như một đứa trẻ.

Tiếng cười kia dường như đã khiến cho Bổn Tôn cách đó không xa, đang ngồi trên Thánh sơn suy diễn thời gian bản nguyên chú ý, cặpg mắt lạnh như băng lập tức nhìn về phía này. Tiếng cười của Huyền Tẫn đột nhiên khựng lại, khóe miệng giật giật vài cái, loáng thoáng lộ ra chút sợ hãi.

Phong Vân Vô Kỵ trong lòng khẽ động, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề:

- Tiền bối, lúc ta phân thần ngài cũng phát hiện được sao?

- Ừ, không phải, không phải…

Huyền Tẫn gật đầu, ngay sau đó lại lắc lắc đầu. Một lúc sau cuối cùng y chán nản ngồi phịch xuống đất:

- Bỏ đi, cũng không xem là chuyện may mắn gì. Ta cũng hơi sợ phân thần thứ hai này của ngươi. Tên này quá biến thái, cũng thật đáng sợ. Ta vốn chỉ nấp ở dưới đất khoảng ngàn thước, một mình tiềm tu. Đến khi ngươi phân thần ra tên biến thái này, ta đánh phải di chuyển xuống bên dưới vạn thước nữa, nhưng dù vậy cũng vẫn bị hắn phát hiện. Hắn vốn rất hiếu kỳ với tất cả mọi chuyện, mà ta lại không muốn trở thành đối tượng nghiên cứu của hắn.

- Lần trước khi ngủ say, ta đột nhiên cảm giác được khí tức của hắn biến mất. Vì tò mò nên ta mới tạm thời ngừng tu luyện Huyền Vũ quyết. Sau đó ta phát hiện ngươi đi đến hải dương hỗn độn, liền quyết định đi theo xem thử. Huyền Vũ quyết của ta từng được Huyền Vũ Chí Tôn của phương nam chỉ điểm. Ta vốn là một người theo hầu Huyền Vũ Chí Tôn, về sau bốn Chí Tôn ngủ say nên ta mới ra ngoài. Trước khi ngủ say Huyền Vũ Chí Tôn đã dặn dò ta, hãy để ý một chút đến những người mới phi thăng tại Thái Cổ, xem thử có người nào nhiều khả năng thành tựu Chí Tôn mới hay không, lại cố hết sức giúp đỡ người đó. Ta vốn muốn truyền Huyền Vũ quyết của ta cho ngươi, nhưng sau đó lại phát hiện ngươi chẳng hề thiếu công pháp, cho nên đã bỏ qua ý định này.

Phong Vân Vô Kỵ như có suy nghĩ liếc nhìn Huyền Tẫn:

- Gần đây ngài thu liễm tất cả khí tức, không phải là vì phát hiện hắn đã trở lại đấy chứ?.

Vẻ lúng túng thoáng hiện lên trên khuôn mặt già nua của Huyền Tẫn, giống như bị vạch trần bí mật. Vừa khoát khoát tay, Huyền Tẫn vừa lắp bắp nói:

- Chuyện này, chuyện này… thật ra không phải như vậy.

Phong Vân Vô Kỵ chỉ cười mà không nói.

- Chuyện này, thật ra chỉ là vừa lúc Huyền Vũ quyết của ta có đột phá mới, đạt đến hoàn mỹ, cho nên mới ra ngoài hóng mát một chút…

Huyền Tẫn dường như không muốn dây dưa nhiều đến chuyện này, liền chuyển đề tài:

- Ta ở trong lòng đất phát hiện ngươi dường như có chút tâm sự. Ngươi đang chờ ai sao?

- Chờ ngài.

Phong Vân Vô Kỵ thu lại nụ cười, nghiêm mặt nói.

- Chờ ta à?

Vẻ mặt Huyền Tẫn kinh ngạc.

- Không sai, ta đã dùng ngài làm một phần giao dịch với bên Ma Giới. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

- Ồ, có chuyện như vậy sao!

Cũng không có sự tức giận như trong tưởng tượng, Huyền Tẫn ngược lại thả lỏng người, nói:

- Không có vấn đề. Vậy ngươi muốn ta làm gì?

Phong Vân Vô Kỵ ngạc nhiên nói:

- Hình như ngài không thấy kỳ lạ chút nào.

- Ngươi cũng không phải là một người có dã tâm.

Huyền Tẫn thần thái tự nhiên nói:

- Ta tin tưởng ngươi, cho nên ngươi làm gì nhất định phải có lý do, điều này ta đã sớm quan sát được.

- Được rồi, chuyện là như vậy.

Phong Vân Vô Kỵ liền kể lại mọi chuyện từ đầu tới đuôi một lần, cuối cùng nói:

- Tâm ma muốn ngài đến đó, chẳng qua là nhìn trúng lĩnh vực đặc biệt của ngài, nhằm để dễ dàng tiến hành kế hoạch tranh bá Ma Giới của hắn. Kế hoạch này không hề xung đột với Thái Cổ, cho nên ta đã thay ngài đáp ứng.

- Ngay từ lúc nhận lời với Huyền Vũ Chí Tôn, ta đã nghĩ tới sẽ có một ngày như hôm nay, vì vậy chuyện này cũng không có gì ghê gớm. Mỗi người đều có trách nhiệm của mình, mà đây có lẽ là con đường của ta.

Biểu hiện của Huyền Tẫn vẫn luôn rất bình tĩnh.

- Bây giờ, ta dùng thân phận Chí Tôn ra lệnh cho ngài.

Phong Vân Vô Kỵ nghiêm nghị nói:

- Huyền Tẫn nghe lệnh, lập tức đi đến Ma Giới, trợ giúp Trung Ương đại đế nhất thống Ma Giới. Trước khi nhiệm vụ hoàn thành, không được trở về Thái Cổ!

Vẻ mặt Huyền Tẫn cũng nghiêm túc, quỳ một chân xuống nói:

- Xin tuân theo ý chỉ của Chí Tôn!

- Đi đi!

Phong Vân Vô Kỵ phất phất tay. Huyền Tẫn thi lễ một cái, sau đó xoay người lại, mở ra một lối đi trong hư không, chậm rãi bước vào bên trong. Hố đen phía sau người từ từ khép lại.

Đưa mắt nhìn Huyền Tẫn rời khỏi Thái Cổ, Phong Vân Vô Kỵ lẳng lặng ngồi xếp bằng hồi lâu, thở dài một tiếng, sau đó lại đắm chìm trong tu luyện.

Tại Ma Giới.

Khi Huyền Tẫn từ trong thông đạo không gian chậm rãi hạ xuống, Thái Huyền đã sớm đứng chờ trước cửa lớn mở rộng của Trung Ương ma điện..

- Huyền Tẫn tiền bối!

Ánh mắt vừa nhìn thấy thân hình Huyền Tẫn, trên mặt Thái Huyền thoáng hiện lên vẻ vui mừng, liền bước nhanh tới.

- Tiểu tử, chúng ta lại gặp mặt rồi.

Huyền Tẫn cười hì hì nói, đồng thời bước nhanh lên phía trước.

Bên trong Trung Ương ma điện âm trầm đen kịt chợt lóe lên một vệt sáng lạnh, sau đó lập tức biến mất.

Sự xuất hiện của Huyền Tẫn rất nhanh khiến công cuộc chinh phạt bên ngoài của vương triều Trung Ương gia tăng toàn diện.

Lịch Ma Giới, năm xxxx, khi vương triều Áo Cổ Tư Đô và vương triều Khải Tát đang triển khai chiến tranh, lại bị vương triều Trung Ương phát động đại quân tập kích. Trong chiến dịch này, tâm ma một lần nữa rời khỏi Trung Ương ma điện, giết chết Áo Cổ Tư Đô đại đế. Vương triều Áo Cổ Tư Đô bị diệt vong.

Phi Thăng Chi Hậu - Chương #561


Báo Lỗi Truyện
Chương 561/746