Chương 54: Kiếm vực thảo sang


(Kiếm vực thành lập)

"Ngươi là ....." Phong Vân Vô Kị nghi hoặc nhìn khuôn mặt khôi ngô mà kiên nghị trước mắt, trong lòng cảm thấy như đã từng biết khuôn mặt này, nhưng nhất thời không nhớ gặp ở đâu.

"Sư phụ, người quên con sao? Con luôn không quên người. Sư phụ, con là Trì Thương đây." Trì Thương cúi đầu xuống lạy, trong mắt ươn ướt, đầy vẻ vui mừng.

"Trì Thương? ..... Thì ra là ngươi!" Phong Vân Vô Kị mặt lộ vẻ vỡ lẽ, cuối cùng nhớ ra, trước khi phi thăng, vốn chưa từng có đệ tử, nếu nói có đệ tử thật sự, cũng chỉ có Trì Thương này mà thôi, thời gian đã quá lâu, bất tri bất giác đã trôi qua hơn bốn trăm năm, các kí ức cũ đã dần trở nên mơ hồ.

Nhìn đệ tử trước mắt, Phong Vân Vô Kị trong lòng vô cùng cảm khái: "Thời gian trôi thật quá nhanh! Không ngờ đến ngươi cũng phi thăng rồi."

Trì Thương vừa thấy Phong Vân Vô Kị không phủ nhận thân phận đệ tử của mình, trong lòng vui sướng, ngẩng đầu lên nói: "Sư phụ, người tuy không ở Trung Nguyên truyền lại võ học, nhưng cả Trung Nguyên gần như là môn hạ của người. Đệ tử vào ba trăm năm trước, đem Diệt Ma Tâm Kinh tu đến đại thành, cuối cùng phi thăng đến nay ..... Chỉ không ngờ rằng, nơi đây không phải là tiên giới."

"Phải à. Khi xưa vi sư cũng vô cùng chấn kinh, không nghĩ đến tiên giới trong truyền thuyết không ngờ vốn là một chuyện bịa đặt, nhưng loài người đang trong cảnh khốn quẫn ..... Ngươi có lẽ là người phi thăng duy nhất trong bốn trăm năm nay phải không?" Phong Vân Vô Kị cảm khái nói.

"Sư phụ ..... Kì thật, trừ đệ tử ra, trong ba trăm năm nay, còn có người phi thăng."

"Ồ? Bọn họ đâu?"

Trì Thương quay đầu gọi: "Các ngươi mau qua đây, đây là sư phụ."

Trì thương lời vừa dứt, hàng ngàn kiếm khách áo xanh từng người dùng thức 'Nhạn Lạc Trầm Sa', bay qua. Phong Vân Vô Kị giật mình, qua lời Trì Thương vốn cho rằng những người phi thăng gần đây không quá vài người, tối đa một hai chục người, không nghĩ đến, một lúc lại chạy ra nhiều người như thế.

Uy nghiêm và khí thế của Kiếm Hoàng nguyên không phải người luyện kiếm bình thường có thể so sánh, ngay cả Phong Vân Vô Kị lúc này áo quần lam lũ, nhưng khí độ rộng rãi của cảnh giới Kiếm Hoàng, làm người cảm thấy ngay cả có mặc hoàng bào, cũng không thể trên khí độ vượt qua người này.

"Tham kiến Phong Thần tiền bối!" Hàng ngàn cao thủ kiếm đạo vừa lại gần Phong Vân Vô Kị trong phạm vi một trăm thước đều không tự chủ quỳ xuống, làm tối đen cả một vùng, vô cùng tráng quang, nó thậm chí hấp dẫn chú ý của một số người bốn vực ở phụ cận. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Tu vi đạt đến cảnh giới Kiếm Hoàng, ước thúc đối với người trong kiếm đạo vô cùng mạnh, lần đầu gặp mặt, ai cũng không rõ khả năng đối phương, đâu bằng một câu nói mà tin lời đối phương. Nhưng hàng ngàn người lúc này hoàn toàn tin tưởng, người này là tuyệt đỉnh cao thủ 'Kiếm Thần' trong truyền thuyết mấy trăm năm trước ở Trung Nguyên. Bởi vì, trước người này, mọi người đều cảm thấy, mình cùng người này có một loại liên hệ vi diệu, khó dùng lời để hình dung. Cảm giác ấy như thần tử thấy quân chủ, trước người ấy, ngay cả người trong lòng có tà niệm, cũng chỉ có hoàn toàn thần phục, căn bản không sinh ra nổi một chút ý niệm rút kiếm. Kiếm của kiếm khách bị khống chế, kiếm khách ấy cũng gần như bị phế rồi, uy nghiêm của Kiếm Hoàng, mạnh mẽ đến vậy.

Nhìn thấy hàng ngàn kiếm khách trước mắt, ý định chôn giấu trong lòng của Phong Vân Vô Kị , lúc này đã đột nhiên thức tỉnh.

"Các ngươi đứng dậy đi!" Phong Vân Vô Kị lớn giọng nói, lúc này thần thái pha chút uy nghiêm của y, đích xác cũng có phong phạm của bậc tiền bối, thêm vào cảnh giới Kiếm Hoàng, càng giúp khí độ ấy lộ ra rõ ràng: "Các ngươi đều là người giống ta, cùng đến từ một vị diện, ở thế giới Thái Cổ này, thời gian các ngươi sống không thật dài, nhưng tin ràng cũng không quá ngắn. ..... Ta biết, trước khi phi thăng các ngươi tu luyện đều là 'Diệt Ma Tâm Kinh' ta truyền hạ, nhưng như nay, các ngươi đều đã đến Thánh Điện học võ học phải không?"

"Dạ." Mọi người gật đầu, vẫn không ai dám đứng dậy, chỉ cần trong phạm vi nhất định, các kiếm khách liền sinh ra cảm giác thần phục đối với cao thủ ở cảnh giới Kiếm Hoàng.

"Thái Cổ này, là thiên hạ của người luyện đao, điểm này ai cũng biết, ta thân là người luyện kiếm, cho rằng không thể để người luyện đao độc chiếm, do vậy, ta quyết định, sáng lập 'Kiếm vực'. Chiêu nạp những người luyện kiếm, tăng uy danh của kiếm đạo ta, các ngươi đều là thân tự do, nếu nguyện ý, không ngại gia nhập môn hạ của ta. Ý các ngươi thế nào?"

Mọi người đều nhìn nhau, bắt đầu bàn luận, hiển nhiên là không ngờ đến có cuộc họp này.

"Sư phụ, con nguyện ý gia nhập Kiếm vực!" Trì Thương xung phong nói trước, Trì Thương ở vị diện Phong Vân Vô Kị từng sống, uy danh rất lớn, đã ẩn ước tiếp cận uy thế của Phong Vân Vô Kị , lại phi thăng khá muộn, có nhiều liên hệ cùng các phái trong giang hồ, có Trì Thương dẫn đầu, lập tức có vài người hưởng ứng theo: "Chúng tôi nguyện ý gia nhập Kiếm vực của tiền bối."

"Sai, không phải Kiếm vực của ta, là Kiếm vực của người luyện kiếm trong thiên hạ, ta mong kiến lập một thế lực có thể kháng hành cùng Đao vực, có sự che chở của ta, càng trọng yếu là, ta có một mục tiêu cần nhờ Kiếm vực mới có thể thực hiện ....." Phong Vân Vô Kị ngưỡng vọng trời cao, đôi tay chắp sau lưng, mắt lộ ra vẻ trầm ngâm.

"Bọn tôi nguyện ý theo Kiếm Thần tiền bối!" Lại có hàng trăm kiếm khách bị khí độ của Phong Vân Vô Kị thuyết phục, sang sảng nói.

"Chúng tôi nguyện ý theo sau Kiếm Thần!" Lại có vài trăm kiếm khách chắp tay hưởng ứng, những người này đều đã kiến thức qua sự vá đạo của những chiến sĩ Đao vực, có câu song quyền nan địch bốn tay, hảo hán địch không nổi nhiều người, mình biệt khuất như vậy không phải chỉ vì không có thế lực sao? Do vậy những người này cũng thật lòng quy phục.

Vừa có người dẫn đầu, những người chưa quyết định, tự nhiên cũng hưởng ứng: "Chúng tôi nguyện ý theo."

Một nhóm lại một nhóm kiếm khách quỳ xuống đất, cúi thấp cái đầu cao ngạo của họ, trước mặt Kiếm Hoàng, kiếm khách nào cũng đều lễ phép.

Nơi có người, tự có khác biệt, đương nhiên không thể người người đều hưởng ứng. Có người đã tu luyện đạo khác, cũng có người đã có tính toán riêng của bản thân, do vậy, có vài người hạ giọng nói: "Chúng tôi có tính toán khác, không biết tiền bối có thể cho chúng tôi rời đi không." Những người này trong lòng pha chút lo sợ.

Tình huống này cũng đã trong dự liệu của Phong Vân Vô Kị , nhìn kĩ, nhân số cũng không nhiều, chỉ có từng ấy mười mấy người, do vậy, thản nhiên nói: "Khả dĩ, các ngươi có thể đi, ta sẽ không cưỡng bách các ngươi."

"Cám ơn tiền bối." Hơn chục người ấy bước lùi vài chục thước, mới dám quay đầu lại, đằng không bay đi.

Phong Vân Vô Kị quay người nhìn xung quanh, trầm ngâm hồi lâu, trong sự chú mục của mọi người, cuối cùng mở miệng nói: "Nơi đây đã qua một tràng đại chiến, núi non đã bị đập bằng, lại thích hợp làm nơi ở cho Kiếm vực ta. ..... Ta quyết định rồi, từ hôm nay, Kiếm vực liền ở đất này chính thức thành lập!"

Câu nói ấy có âm thanh rất lớn, bên ngoài vài ngàn thước, một số người thuộc tự do kiếm phái nghe thấy mặt lộ vẻ kinh ngạc, vội vàng bỏ đi, Phong Vân Vô Kị mắt lim dim, mỉm cười gật đầu, y biết, không lâu sau, tin vực thứ năm của Thái Cổ, Kiếm vực thành lập, sẽ do miệng những người ấy truyền đi.

"Chúng ta đã quyết tâm thành lập Kiếm vực, đương nhiên không thể không có nơi ở, được rồi, hôm nay để chúng ta cùng lúc động thủ, đến nâng lên một cột gỗ đầu tiên cho Kiếm Các của Kiếm vực nào." Nói xong, Phong Vân Vô Kị tay áo khẽ phất, ngoài hàng ngàn thước, hàng chục cây gỗ lớn dưới sự điều động của một luồng kiếm ý mạnh mẽ đều bay lên, bắn lên không trung, sau đó theo thế vạn quân các thân cây cắm sâu vào đất bốn góc quanh Phong Vân Vô Kị , sau đó nghe liền nghe rốp một tiếng, vỏ những cây gỗ mấy người ôm chia thành mấy phần, tự tách ra, thân gỗ thẳng trơn nhẵn còn lại, cắm chặt vào trong đất.....

Phi Thăng Chi Hậu - Chương #54


Báo Lỗi Truyện
Chương 54/746