Chương 508: Món quà của ma thần Xi Vưu


"Két!"

Trong tiếng cửa gỗ khép mở kẽo kẹt, một chùm ánh sáng nhàn nhạt xuyên qua khe cửa lúc càng rộng chiếu lên sàn nhà nhẵn bóng bên trong Kiếm các âm u, một bóng người cao lớn in vào.

- Tham kiến chủ công! Thuộc hạ có chuyện quan trọng cần bẩm báo!

Đệ tử Kiếm các mặc áo bào xanh kia quỳ gối xuống, cung kính nói.

- Đứng lên nói chuyện đi!

Phong Vân Vô Kỵ cũng không mở mắt ra, lạnh nhạt nói.

- Đạ tạ chủ công!

Đệ tử Kiếm các kia ngẩng đầu lên, thân thể vẫn quỳ sát đất, ánh mắt lướt qua bóng đen bên cạnh Phong Vân Vô Kỵ, một luồng khí lạnh bỗng từ dưới chân dâng lên, trong lòng run rẩy, liền nhanh chóng cúi đầu xuống.

- Bẩm chủ công! Ma thần Xi Vưu đã từng thống trị thời đại đen tối của Thái Cổ lại xuất hiện lần nữa ở phương bắc. Rất đông cao thủ tà đạo và ma đạo nghe tiếng liền rục rịch, quy thuận về dưới trướng Xi Vưu, mà những cao thủ đã từng đi theo hắn cũng xuất hiện lần nữa. Nghe nói tin tức về việc Xi Vưu xuất hiện đã truyền đến Ma Giới, đông đảo cao thủ ma tộc cũng bắt đầu hành động, vượt qua không gian xuất hiện ở phía bắc Thái Cổ, bày tỏ sự quy thuận với Xi Vưu.

Lồng ngực của tên đệ tử Kiếm các kia phập phồng kịch liệt. Mang tin tức làm chấn động cả Thái Cổ này đến Kiếm các, hiển nhiên ngay cả y cũng khiếp sợ, tâm thần dao động không thôi. Nhưng khi y ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy Phong Vân Vô Kỵ và bóng đen bên cạnh cả người phát ra khí tức hắc ám đều không hề dao động chút nào.

- Chủ công, đại ma thần Xi Vưu lại xuất thế.

Tên đệ tử kia hình như cho rằng Phong Vân Vô Kỵ không nghe rõ, cuối cùng lại nói thêm một câu.

- Ừ, biết rồi, ngươi hãy ra ngoài đi!

Phong Vân Vô Kỵ mở mắt ra, ánh mắt nhu hòa nhưng lại hiện lên sự sắc bén của kiếm đạo.

- Vâng thưa chủ công!

Mặc dù trong lòng đầy nghi ngờ, vì sao tin tức chấn động Thái Cổ như vậy lại không hề khiến chủ công động dung, nhưng đệ tử Kiếm các kia vẫn là lùi lại, vẻ mặt thành kính từ từ lui ra khỏi Kiếm các.

- Xi Vưu xuất hiện trước thời hạn một tháng.

Đợi sau khi tên đệ tử Kiếm các kia lui ra ngoài, Đệ Tam phân thần chậm rãi nói.

- Hắn không phải đã xuất hiện từ trước sao? Sao bây giờ còn khiến cho tất cả kinh ngạc như vậy?

Đệ Nhất phân thần kéo áo khoác trên đầu xuống, lộ ra mái tóc đen bóng loáng. Khuôn mặt bên dưới mái tóc giống hệt như Đệ Tam phân thần, chỉ là khóe miệng có một nụ cười tà dị.

Đệ Tam phân thần lắc đầu một cái:

- Xi Vưu đã sớm xuất hiện, nhưng ngoại trừ một số thủ hạ của hắn, còn có ngươi và ta, ngoài ra người biết cũng không nhiều. Hắn phá phong ấn ra ngoài, đến bây giờ mới gióng trống khua chiêng xuất hiện, có lẽ là vì khi vừa xuất hiện ở Thái Cổ thì năng lực còn yếu, không muốn để người khác biết được, cho nên đã dùng một loại chiêu thuật như "ngăn cách hư không" để tránh khí tức của mình lộ ra; còn hôm nay, có lẽ hắn đã đạt tới trạng thái đỉnh cao. Trong số tứ đại Chí Tôn thì Hiên Viên đã qua đời, mấy Chí Tôn Khác lại chìm vào trong ngủ say. Chúng ta cũng chưa chắc đã nằm trong mắt vị Thiên Ma đã từng quân lâm Thái Cổ này. Ở trong lòng hắn thì hắn đã là vô địch.

- Hừ!

Đệ Nhất phân thần có phần không phục nói:

- Cho dù hắn đã lấy lại một nửa công lực kia thì thế nào? Nếu là một chọi một, chúng ta cho dù không thắng được hắn cũng đã đứng vào thế bất bại. Huống hồ nếu như có Bổn Tôn tương trợ, Xi Vưu cho dù có lấy lại một nửa công lực hư ảo kia, hắn cũng chỉ có nước quay đầu bỏ chạy.

- Ngươi tốt nhất nên nghĩ cách làm thế nào đề cao thực lực của mình đi! Bây giờ chúng ta đã trở thành gánh nặng của Bổn Tôn, vẫn luôn đi sau kéo chân hắn. Ba phân thần vốn là một thể, cho dù công lực của Bổn Tôn có cao, chỉ cần Xi Vưu khám phá ra sơ hở của ba phân thần, liên tục đuổi giết ngươi, Bổn Tôn có mạnh đến đâu thì chúng ta cũng phải chết.

Đệ Tam phân thần lạnh lùng nói.

- Ngươi… Hừ, Hấp Tinh đại pháp của bản tọa đạt đến tầng thứ chín, nhìn khắp thiên hạ ai có thể uy hiếp được ta? Xi Vưu có mạnh thì thế nào? Bản tọa không thấy mình kém hơn so với hắn. Nếu như ta cũng tu luyện thời gian dài như hắn, nào lại đến phiên hắn xưng tôn.

Đệ Nhất phân thần không vui nói.

- Đứng vào thế bất bại là không đủ. Xi Vưu cũng không phải là đối thủ cấp bậc cuối cùng, thực lực của hắn dù mạnh nhưng vẫn có giới hạn.

Đệ Tam phân thần ngẩng đầu lên, trước người hai phiến cửa gỗ Kiếm các bỗng mở ra, cảnh tượng trống trải bên ngoài hoàn toàn in vào trong.

- Một tháng sau ta sẽ đánh một trận với Xi Vưu, nhất định sẽ thắng!

Trong giọng nói của Đệ Tam phân thần lộ ra một sự tự tin mãnh liệt.

Đệ Nhất phân thần nghe vậy khẽ giật mình, trầm mặc một lúc mới lên tiếng:

- Lại tiến triển sao?

- Đúng.

Đệ Tam phân thần hờ hững nói:

- Phần Ý Niệm Kiếm Thể đại pháp do Kiếm tiền bối tại Ma Giới ưu lại, mặc dù không thể xưng là đứng đầu thiên hạ, nhưng trước thời của ta ngài đã là thần thoại của kiếm đạo. Cũng bởi vì ngài đi đến Ma Giới, cho nên Thái Cổ kiếm đạo mới trở nên sa sút, ngược lại tại Ma Giới có rất nhiều môn nhân đệ tử của ngài. Ý Niệm Kiếm Thể đại pháp vốn là do ngài sáng lập, bộ tâm quyết chín tầng đầy đủ này, mặc dù là đi theo một con đường khác với nguyên bản, nhưng với năng lực của ngài, võ học phải mất hàng tỉ năm mới ngộ ra nào lại đơn giản. Hai cái so sánh với nhau cũng thu hoạch được khá nhiều.

- Đừng hàm hồ như vậy, nói thẳng đi, rốt cuộc là có thu hoạch gì?

- Được rồi. Nhờ vào tâm pháp tầng thứ chín của sư tôn, ta đã ngộ ra được một kiếm chiêu.

Đệ Nhất phân thần im lặng. Đạt đến trình độ của Đệ Tam phân thần, bất kỳ kiếm chiêu nào ngộ ra đều có thể xưng là "kinh thiên địa, quỷ thần khiếp", có thể khiến cho hắn trịnh trọng như vậy, chắc hẳn càng là lợi hại.

- Mạnh đến mức nào?

- Có thể giết chết Xi Vưu.

Đệ Tam phân thần nói, biểu tình lạnh nhạt giống như vừa kể một chuyện nhỏ không đáng quan tâm. Nói xong những lời này, hắn liền nhắm hai mắt lại, không nói thêm lời nào nữa.

"Ầm!"

Trong lòng Đệ Nhất phân thần như có một tiếng sấm nổ tung, không ngừng vang lên trong đầu. Với công lực của hắn, cho dù cộng thêm Kiếp Ma Đạo, hắn cũng không dám khẳng định là có thể giết chết Xi Vưu, đặc biệt là khi đối phươnh đã lấy lại một nửa công lực kia.

Đệ Nhất phân thần cũng không hỏi cặn kẽ về kiếm chiêu kia. Đối với hắn mà nói, kiếm đạo mà Đệ Tam phân thần tu luyện dù uy lực mạnh đến đâu thì mình cũng không thể sử dụng được, dù Đệ Tam phân thần có đem công quyết cộng hưởng cũng vô ích.

- Ta ra ngoài một chút.

Đệ Nhất phân thần đột nhiên đứng lên, kéo áo choàng trên đầu lên nói.

Mí mắt Đệ Tam phân thần mở ra một đường, nhưng cũng không nói gì, chỉ đơn giản gật đầu một cái, sau đó lại chìm vào trong tu luyện vô tận.

"Rầm!"

Đệ Nhất phân thần đứng thẳng người, áo bào đen rung lên, bước chân nặng nề từng bước đi về phía trước. Sau khi băng qua cửa gỗ, hắn liền bay thẳng lên trời, biến mất trong cuồng phong mênh mông nơi Kiếm các.

Tại khoảnh khắc Đệ Nhất phân thần biến mất, Đệ Tam phân thần bên trong Kiếm các chợt mở mắt ra, hờ hững liếc nhìn Đệ Nhất phân thần biến mất trong trời cao mênh mông, sau đó lại chìm vào trong suy diễn kiếm quyết mới nhất.

Kiếm đạo, vạn đạo quy tông, nhưng có thể chia làm ba đạo: ngự vật, ngự nhân, ngự thiên địa.

oOo

Bá chủ của Thái Cổ thời đại đen tối là Xi Vưu lại quân lâm trời đất, mà những thủ hạ từng đi theo y cũng tụ tập lại… Vô thượng đại thiên ma trước đây, hôm nay sẽ lần nữa thống trị Thái Cổ thời đại đen tối sao?

Vấn đề này không ai biết. Xi Vưu hiện thế khiến cho toàn bộ Thái Cổ chấn động. Trong thời gian ngắn đã có hàng trăm cao thủ tiến về phương bắc, muốn khiêu chiến con người trong truyền thuyết tà đạo đã từng thanh danh hiển hách, thủ đoạn tàn độc, cường đại nhất Thái Cổ ngày xưa. Nhưng cuối cùng những người này đều chỉ có đi mà không có về, toàn bộ bị Xi Vưu lần lượt giết chết.

- Kẻ thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết! Bản tọa cho tất cả những người không phục bản tọa thời gian một tháng, trong khoảng thời gian này tất cả mọi người đều phải khiêu chiến với ta. Sau một tháng, nếu như không ai có thể chiến thắng được bản tọa, chính là lúc Thái Cổ trở về dưới sự thống trị của Xi Vưu ta!

Giọng nói bá đạo của Xi Vưu truyền khắp toàn bộ Thái Cổ, hơn trên còn vang vọng trên bầu trời suốt ba ngày mới chấm dứt.

Tại phương bắc, ma khí dày đặc lan rộng ra, cải tạo toàn bộ cảnh vật phía bắc. Tuyết đọng dày đặc nơi Tuyết vực và Đao vực đều tan rã, diện tích đất đai lớn bên dưới hóa thành cát sỏi. Gió lớn mênh mông cả ngày không tan. Trong sương mù nồng nặc kia thỉnh thoảng vang lên tiếng ma quỷ kêu gào.

Theo sau Xi Vưu, đông đảo cao thủ tà phái đã từng biến mất rất lâu hôm nay lại đột nhiên như u linh xuất hiện từ các nơi. Các quân đoàn lớn đã từng xuất hiện theo Xi Vưu, cũng biến mất theo Xi Vưu, hôm nay cũng phá vỡ không gian từ bên ngoài Thái Cổ đi đến. Đông đảo của yêu ma của Ma Giới cũng lựa chọn đi theo vị cường giả vĩ đại đã từng đánh chiếm hơn nửa ma tộc, danh tiếng chấn động khắp Ma Giới.

Được vô số thuộc hạ chuyên tâm xây dựng, một tòa thành to lớn do đá đen cấu tạo đứng sừng sững ở nơi cực bắc. Tại bốn góc của tòa thành, đám người đi theo ma vương đứng rải rác chung quanh, tia lửa như sao trên trời phóng lên cao, khiến cho toàn bộ phía bắc Thái Cổ biến thành một thế giới kỳ dị. Đám người đi theo Xi Vưu đặt cho nó một cái tên là "Ma Đô".

Đệ Nhất phân thần một đường đi về phía bắc, lướt qua tầng tầng không gian tiến về Ma Đô của Xi Vưu, trên đường đi đều cảm nhận được một loại không khí nghiêm trọng. Đối với rất nhiều cao thủ của Thái Cổ, Xi Vưu là một nhân vật cường đại cao cao tại thượng trong truyền thuyết, là Thái Cổ đệ nhất tà ác được xem là sánh ngang với Hiên Viên Chí Tôn.

"Hừ hừ, tà đạo đệ nhất cao thủ gì chứ, lão tử không tin!" - Đệ Nhất phân thần trong lòng nghĩ như vậy, thân thể liền hóa thành một vệt cầu vồng đen lướt thẳng qua không trung, bay vào trong ma khí mênh mông nơi phương bắc.

- Kẻ nào dám xông vào Ma Đô, giết!

Bên dưới sương mù dày đặc, những bóng đen đầy khí tức tà ác bay lên, lao về phía Đệ Nhất phân thần đang ở trên không, từng luồng ánh sáng đen kịt lướt qua hư không chém về phía hắn.

- Hừ, không biết tự lượng sức!

Đệ Nhất phân thần hừ lạnh một tiếng, cũng không thèm để ý. Tâm niệm vừa động, cách đó mấy chục trượng, bóng người kia đột nhiên nổ tung thành một chùm khói đen, bên trong có một bộ xương trắng hếu kêu lên răng rắc, từ không trung rơi xuống.

Biến độ này rất nhanh kinh động khắp cả Ma Đô. Những tiếng hét lớn từ bên dưới vang lên, bốn phương truyền đến từng trận tiếng xé gió, đông đảo cao thủ tà khí ngập trời tay cầm đao sắc lao về phía Đệ Nhất phân thần.

Đệ Nhất phân thần không hề dừng lại, ma thức khổng lồ phát ra, nhanh chóng tập trung vào Xi Vưu nơi ma tháp, đồng thời bay nhanh về phía đó. Nơi hắn đi qua, tất cả Thiên Ma tộc định ngăn cản đều hóa thành xương khô từ không trung rơi xuống. Đệ Nhất phân thần lướt qua, một con đường hẹp bằng xương trắng trải dài theo sau, kéo dài đến nơi sương mù dày đặc.

- Tránh ra hết cho bản tọa!

Trông thấy bốn phía bóng người lúc nhúc, đường đi trong nháy mắt đã bị che kín, Đệ Nhất phân thần bỗng nhiên dừng lại, lông mày trên gương mặt tà dị bên dưới chiếc mũ trùm đầu màu đen đột nhiên nhíu lại, trên mặt hiên lên vẻ khó chịu. Theo một tiếng quát lớn, một đoàn sát khí hùng hậu như thực chất liền hóa thành một cơn mưa mờ mịt bắn ra.

- Ha!

Hắn quát to một tiếng, từng luồng sát khí sắc bén liền xuyên qua hư không. Trong hư không, những bóng người đông đúc chợt hơi khựng lại, sau đó lần lượt rơi xuống đất phát ra tiếng lộp bộp.

Đệ Nhất phân thần bước giữa hư không, áo bào đen trên người theo gió phất phơ, dưới mí mắt lộ ra thần quang trong vắt. Hơi ngưng tụ tâm thần, ánh mắt của Đệ Nhất phân thần nhìn về một nơi nào đó trong sương mù dày đặc, trầm giọng nói:

- Xi Vưu, nếu ngươi không gọi những tên ngu ngốc này về, bản tọa cũng không ngại thay ngươi giết sạch bọn chúng!

"Vù!"

Một trận cuồng phong mênh mông từ trước người thổi qua. Sương mù kia rung động, bỗng nhiên trở nên thưa thớt. Phía sau sương mù ở trước mặt Đệ Nhất phân thần không xa, một khe nứt to lớn xuất hiện dưới chân hắn, bên trong có đông đảo đại quân mặc giáp đen xếp thành hàng ngũ chỉnh tề, từ trên chiến giáp của bọn họ phát ra khí tức lạnh lẽo, những cặp mắt hung ác từ bên dưới giáp mặt xuyên qua hư không nhìn vào Đệ Nhất phân thần.

Tại trung ương của khe nứt này là một tòa thành to lớn vươn thẳng trong mây, đỉnh cong như sừng trâu, đứng sừng sững trong trời đất. Ở cuối tầm nhìn của Phong Vân Vô Kỵ, vô thượng thiên ma Xi Vưu đang ngồi khoanh chân trên đỉnh tòa thành, tại vị trí giữa hai chiếc "sừng trâu" đen.

Trên người Xi Vưu tỏa ra ma khí nồng đậm, không ngừng có ma khí từ trong lỗ chân lông trên cơ thể phát ra. Ma khí dày đặc nơi phương bắc dường như cũng tương ứng với hô hấp của y, làm cho người ta không khỏi suy nghĩ tất cả ma khí này liệu có phải đều do một mình y phát ra. Toàn thân Xi Vưu lộ ra một khí tức quái dị, có lúc khí tức hùng hậu giống như một đại ma thần đội trời đạp đất đứng thẳng giữa không trung, có lúc khí tức toàn thân lại thu liễm hoàn toàn không thấy, cả người như hóa thành một tảng đá hòa làm một thể với tòa thành to lớn bên dưới.

Xi Vưu lãnh đạm ngồi trên đỉnh Ma Đô, cặp mắt lớn như chuông đồng bắn ra ánh sáng như sao, giống như hai viên dạ minh châu treo cao trên trời. Xi Vưu chỉ lạnh nhạt nhìn Đệ Nhất phân thần, không nói chuyện, cũng không có bất cứ biểu tình gì.

- Nô gia là Thủy Thiên Nhu. Không biết tiên sinh xưng hô thế nào?

Trước mắt chợt lóe lên một bóng người, giữa tầm mắt của Đệ Nhất phân thần và Xi Vưu bỗng xuất hiện nữ nhân nhu mì xinh đẹp bước giữa không trung đi tới, dáng đi tha thướt đầy quyến rũ. Nữ nhân kia dừng lại trước người Đệ Nhất phân thần mấy trượng, đối với thủ đoạn bá đạo của Phong Vân Vô Kỵ lại không hề sợ hãi, sau khi yêu kiều khom người một cái liền dịu dàng cười nói.

Đệ Nhất phân thần hờ hững liếc nhìn Thủy Thiên Nhu nhìn một cái, lạnh lùng nói:

- Ngươi tốt nhất nên cút ngay cho ta! Bản tọa đối với nữ nhân không có cái gọi là thương hương tiếc ngọc đâu. Ta đếm đến ba, nếu như ngươi còn không biết điều, bản tọa cũng không ngại giết chết ngươi.

Thủy Thiên Nhu nghe vậy bỗng nhiên che miệng, đôi mắt yêu kiều ướt át xuyên qua bàn tay trắng nõn kinh hãi nhìn Đệ Nhất phân thần.

- Nô gia làm tiên sinh tức giận, nô gia sai rồi, nô gia biết sai rồi, xin tiên sinh hãy thứ cho!

Thủy Thiên Nhu kia giống như hoảng sợ mặt mày thất sắc, yêu kiều quỳ xuống.

Đệ Nhất phân thần nhướng mày:

- Đúng là đồ không biết điều.

Chân phải của hắn đột nhiên hóa thành một bóng đen nhắm vào giữa trán Thủy Thiên Nhu.

- Tiên sinh tha mạng!

Thủy Thiên Nhu kinh hô một tiếng, đột nhiên từ trong ngực lấy ra một vật, vung tay ném về phía Đệ Nhất phân thần. Vật kia gặp gió liền bung ra, lại là một cái yếm của nữ nhân.

Đợi khi thấy rõ món đồ kia, Đệ Nhất phân thần không khỏi kinh ngạc: "Nữ nhân này rốt cuộc muốn làm gì?"

Trong đầu nghĩ như vậy, chân của Đệ Nhất phân thần ngược lại càng tăng tốc đá vào Thủy Thiên Nhu. Tại khoảnh khắc mũi chân tiếp xúc với trán của Thủy Thiên Nhu, một loại cảm giác trống rỗng như không có gì bỗng từ nơi chân truyền đến.

"Không đúng!" - Đệ Nhất phân thần trong lòng kêu một tiếng, ánh mắt như chớp nhìn xuống dưới. Chỉ thấy thân thể Thủy Thiên Nhu bỗng nhiên biến mất không tung tích, trong hư không chỉ còn lại một vũng nước đọng trong suốt, từ chân của Đệ Nhất phân thần chảy về phía trên, xuyên qua lỗ chân lông toàn thân chui vào trong cơ thể Phong Vân Vô Kỵ.

- Hì hì, tiên sinh xem thường nô gia rồi.

Tiếng cười đắc ý quyến rũ của Thủy Thiên Nhu vang lên trong hư không, vũng nước đọng trong suốt kia cũng tăng tốc chảy vào trong cơ thể Đệ Nhất phân thần.

"Xoẹt!"

Đệ Nhất phân thần vung tay thành đao, nhanh như chớp cắt qua trên chất lỏng bên ngoài thân. Bàn tay đi qua, chất lỏng trong suốt kia liền chia ra làm hai nửa, nhưng vẫn như cũ không giảm tốc chui vào trong cơ thể hắn.

"Bùng!"

Đệ Nhất phân thần rung hai tay, một đoàn ma khí nồng nặc lập tức từ trong lỗ chân lông toàn thân bắn ra. Hắn định dùng một chiêu này để bức chất lỏng đang tràn vào kia ra bên ngoài cơ thể.

- Hì hì, tiên sinh sơ suất quá. Hì hì… ồ, còn muốn dùng chân khí bức chúng ta ra ngoài sao, đã muộn rồi!

Lần này giọng nói của Thủy Thiên Nhu lại trực tiếp vang lên trong cơ thể Đệ Nhất phân thần.

Sắc mặt Đệ Nhất phân thần trầm xuống, trong cơ thể từng đợt năng lượng và cả máu thịt bị một lực lượng khác thường xâm nhập không ngừng lục đục khoét. Trong tai nghe thấy tiếng cười duyên đắc ý của Thủy Thiên Nhu đích, hắn ngược lại trở nên bình tĩnh.

- Chắc ngươi là tộc trưởng của Thủy tộc trong truyền thuyết Thái Cổ ngũ tộc. Hừ, dám ra tay với bản tọa, đúng là không biết tự lượng sức. Ngươi đã tiến vào trong cơ thể ta, vậy cũng không cần ra ngoài nữa

Đệ Nhất phân thần khóe miệng nhếch lên, trên mặt lộ ra biểu tình dữ tợn.

- Ha!

Đệ Nhất phân thần rung hai vai, máu trong cơ thể phát ra tiếng chảy rào rào, Hấp Tinh đại pháp đồng thời ra tay. Bên trong cơ thể, chất lỏng do Thủy Thiên Nhu biến thành không ngừng dung nhập vào, hút lấy lực lượng. Đột nhiên xương thịt và máu tủy của Đệ Nhất phân thần rung lên, cường hành đem một bộ phận của Thủy Thiên Nhu dung nhập vào trong cơ thể bức ra khỏi máu, đơn độc cách ly.

- A!

Thủy Thiên Nhu hóa thân thành chất lỏng, đang tham lam hấp thu ma khí tinh thuần trong trời đất này, bỗng nhiên cảm thấy cả người chấn động, liền từ trong cảnh giới dung hợp kia thoát ra ngoài, cả người xuất hiện một loại cảm giác mềm nhũn vô lực khác thường, không khỏi kinh hô một tiếng.

Với kiến thức và kinh nghiệm của Thủy Thiên Nhu, gặp phải loại tình huống khác thường này lập tức biết là có vấn đề. Một phần thân thể chất lỏng lập tức chui vào lỗ chân lông của Đệ Nhất phân thần, nếu tình thế không ổn cũng có thể chạy trốn ra ngoài, còn nếu đối phương không thể làm gì mình thì có thể tiếp tục ở lại trong cơ thể đối phương làm loạn.

- Đến bây giờ mà ngươi còn dám có chủ ý này, đúng là tự tìm đường chết.

Giọng nói lạnh như băng vang lên trong hư không. Thủy Thiên Nhu trong lòng giật mình, còn chưa kịp phản ứng thì biến hóa đã xảy ra. Máu trong cơ thể Đệ Nhất phân thần bỗng xoắn lại thành từng chùm, nóng như nham thạch, hơn nữa còn phát ra một lực hút khổng lồ vượt qua tưởng tượng.

- A!

Tiếng kêu thảm thiết của Thủy Thiên Nhu như một mũi tên nhọn từ nơi tràn ngập mây mù này xuyên đến tận trời.

- Tộc trưởng!

Từng luồng xoáy nước bỗng xuất hiện trong hư không phía trước Đệ Nhất phân thần, đám chất lỏng vặn vẹo liền biến ảo thành những bóng người từng đoàn vây quanh Đệ Nhất phân thần, sắc mặt tái xanh nhìn chằm chằm vào hắn.

"Ầm!"

Áo bào đen trên người Đệ Nhất phân thần tung bay, vô số vật thể màu trắng xám như bụi từ trong lỗ chân lông trên cơ thể phụt ra. Đám bụi màu trắng xám kia bay lả tả như tuyết đọng bốc lên, thoát ra khỏi cơ thể Đệ Nhất phân thần, tản ra trong hư không. Dưới tác dụng của một lực hút đặc biệt, đám bụi kia sau khi bay ra mấy trượng xoắn lại thành từng chùm như vải, tụ lại thành hình người .

- A!

Thủy Thiên Nhu rên rỉ một tiếng, từ từ đứng dậy. Trong ánh mắt kinh hãi của đám tộc nhân Thủy tộc chung quanh, mái tóc như thác nước của Thủy Thiên Nhu nhanh chóng biến thành màu xám trắng, kể cả lụa trắng mềm mại trên người cũng trong thời gian ngắn biến thành một màu trắng như tro.

- Ngươi, ngươi, ngươi…

Thủy Thiên Nhu vươn một ngón tay như cỏ cói chỉ vào Đệ Nhất phân thần, cặp mắt mở thật to, liên tiếp phát ra ba chữ "ngươi". Mỗi chữ phát ra, khuôn mặt yêu kiều của Thủy Thiên Nhu lại già đi một phần, chỉ trong nháy mắt đã biến thành một bà lão già yếu. Tóc bạc đầy đầu phất phơ, từng sợi tản ra từ trên đầu rũ xuống. Trên vầng trán trơn nhẵn cũng hiện đầy những nếp nhăn thật sâu. Thân thể vốn mềm mại thuốt tha cũng nhanh chóng cong xuống.

"Bùng!"

Theo một tiếng vang giòn giã, thân thể Thủy Thiên Nhu liền nổ tung thành một đoàn tro bụi tản ra khắp nơi, ngay cả một chút xương cốt hoàn chỉnh cũng không lưu lại.

Đệ Nhất phân thần đạp bước đi về phía trước, trên người tỏa ra khí thế vô tận, ánh mắt ngẩng lên lướt qua tầng tầng không gian nhìn vào Xi Vưu, lãnh đạm nói:

- Xi Vưu, nếu ngươi không gọi những đám chốt thí này về, ta cũng không ngại giết sạch toàn bộ người ở đây.

- To gan, lại dám gọi thẳng tên của Ma Tổ!

Phía dưới bỗng vang lên một tiếng hét lớn giận dữ. Đệ Nhất phân thần chợt xoay đầu lại, trong mắt lóe lên ánh chớp, lần lượt đảo qua bên dưới. Nơi ánh mắt sắc bén như đao quét qua, mọi người chỉ cảm thấy như có một thanh đao lạnh vô hình cắt qua xương tủy. Một khí tức hung ác mãnh liệt từ trong người Đệ Nhất phân thần tỏa ra, giận dữ quát lên:

- Muốn chết à! Bản tọa đang nói chuyện, đâu có chỗ cho các ngươi xen vào!

"Ầm!"'

Dứt lời Đệ Nhất phân thần liền bước ra một bước, quanh người bỗng xuất hiện một bóng đen to lớn. Theo bước chân của Phong Vân Vô Kỵ, bóng đen hình người kia cũng bước ra một bước về phía trước, bước chân vừa vặn đạp xuống đầu tên thuộc hạ của Xi Vưu vừa hét lớn kia.

"Rắc rắc!"

Một cổ lực lượng khổng lồ đè xuống, mặt đất hoàn toàn nát bấy, kể cả mười mấy tên chiến sĩ Thiên Ma tộc phía dưới cả xương cốt đều hóa thành tro bụi.

Phía trên tòa thành hừng hực ma khí, mí mắt đang khép hờ của Xi Vưu bỗng nhiên mở ra một đường, trong mắt bắn ra một vệt sáng khác thường.

- Lui ra hết đi!

Ngay lúc đám thủ hạ đang rục rịch, giọng nói của Xi Vưu bỗng hóa thành vô số ảnh sáng bắn ra, vang khắp cả bầu trời phương bắc, thanh âm cũng không cao nhưng lại gây cho người ta một cảm giác ầm ầm như sấm động.

Dứt lời, một cái bóng đen kịt cao hơn ba trượng bỗng dùng hai tay nắm lấy hai bên đỉnh cong của tòa thành đứng dậy, còn thân hình của Xi Vưu vẫn như cũ không nhúc nhích.

Bóng người đen kịt kia vừa đứng lên, trong trời đất liền tràn ngập một khí tức cuồng bạo, giống như sự báo hiệu trước cơn bão. Lúc bóng người đen kịt từ sau lưng Xi Vưu thoát khỏi thân thể, bầu trời cũng càng trở nên âm u hơn.

"Vù!"

Một cơn cuồng phong mênh mông từ sau người Xi Vưu thổi tới. Cái bóng đen kịt kia bước ra một bước, liền hóa thành một vệt cầu vồng đen tiến về phía Phong Vân Vô Kỵ.

"Xoẹt!"

Một luồng sát khí mãnh liệt tập trung vào người Đệ Nhất phân thần, tựa như một hung thú Hồng Hoang đang bước ra. Ngay lúc bị cái bóng đen kịt từ sau người Xi Vưu xuất hiện tập trung vào, Đệ Nhất phân thần chợt nhíu mày, một cảm giác quen thuộc dâng lên trong lòng. Trước khi tiến vào cảnh giới Sát Lục Chi Chủ thì có lẽ Đệ Nhất phân thần còn chưa nhạy cảm như vậy, nhưng hiện giờ hắn rõ ràng cảm giác được, sát khí trên người Xi Vưu chính là một loại khí tức tương thông với Sát Lục ma quyết, mặc dù trong đó có một chút khác biệt.

"Gào!"

Cái bóng mỏng như cánh ve, đen như màn đêm gầm lên, kéo theo mưa gió đầy trời tiến đến, trên đỉnh đầu là một phiến mưa gió đen kịt che phủ trời đất.

Đệ Nhất phân thần vươn một tay ra, năm ngón tay mở rộng hướng về phía bóng đen to lớn kia, đồng thời nói:

- Xi Vưu, ma công đó của ngươi có phải là Sát Lục ma quyết?

Một tiếng "ầm!" vang lên, bóng ma to lớn kia như như cá voi hút nước chui vào trong lòng bàn tay đang mở ra của Đệ Nhất phân thần. Công lực đạt đến cảnh giới Sát Lục Chi Chủ, Phong Vân Vô Kỵ đã hoàn toàn có quyền khống chế đối với sát lục khí tức thuần túy.

"Ầm!"

Đệ Nhất phân thần dùng quyền khống chế của chủ nhân Sát Lục đối với sát lục quy tắc, trực tiếp hút lấy ảo ảnh hóa thân của Xi Vưu. Hắn bước ra một bước trong hư không, thân thể đã lướt qua không gian mấy trăm trượng, khi đến gần bên trái Xi Vưu thì hơi chậm lại, sau đó hạ xuống, dừng lại cách Xi Vưu khoảng ba thước.

Xi Vưu lạnh nhạt nhìn Đệ Nhất phân thần, bên dưới người có một đoàn bóng đen lấp ló, dần dần khoách triển ra, lại tạo thành một cái bóng bình thường. Đối với việc một chiêu vừa rồi bị Đệ Nhất phân thần hút lấy, y lại không hề để ý chút nào.

- Đối thủ của ta không phải là ngươi. Tiếp được một chiêu của ta, cũng nói lên ngươi có đủ tư cách ở lại nơi này một lúc. Trước khi quyết chiến với một phân thần khác của ngươi, bản tọa sẽ không động đến ngươi.

Xi Vưu bình tĩnh nhìn bầu trời mây mù lượn lờ phía trước.

Đệ Nhất phân thần cũng không giận, thản nhiên ngồi xuống bên cạnh đại ma đầu hung danh chấn nhiếp Thái Cổ này, một lúc sau mới thong thả nói:

- Hà hà, Xi Vưu, nói thật là trước đây không lâu công lực của ta vừa mới thăng tiến. Không lâu trước Đệ Tam phân thần đã nói rằng ta không phải là đối thủ của ngươi, trong lòng ta bực bội cho nên mới tới đây. Bản tọa cũng muốn thử xem võ công của Xi Vưu ngươi rốt cuộc cao đến mức nào. Có điều bây giờ ta đã không còn muốn đánh một trân với ngươi nữa.

- Ồ!

Vẻ mặt Xi Vưu vẫn bình tĩnh không dao động:

- Tại sao?

Đệ Nhất phân thần chỉ xuống dưới, ngạo nghễ nói:

- Đám thủ hạ của ngươi đều là tu luyện tà công hay ma công. Hà hà, cho dù có mạnh đến đâu, chỉ cần bọn chúng tu luyện ma công, có tà khí, vậy thì đều nằm dưới sự khống chế của bản tọa. Bản tọa muốn bọn chúng chết thì bọn chúng sẽ chết sạch, có đông hơn cũng vậy thôi. Ma Đô của ngươi tuy nhiều thủ hạ, nhưng ta chỉ cần chốc lát là có thể giết sạch bọn chúng. Nhìn cả nơi này, ngoại trừ ngươi ra thì vốn chẳng có ai là đối thủ xứng tầm với ta.

- Bọn chúng chẳng qua là một đám hữu danh vô thực, ngươi có giết sạch bản tọa cũng chẳng có ý kiến gì. Ta chỉ cần hô một tiếng là sẽ lập tức có nhiều kẻ hơn đến nương nhờ, chỉ cần võ công cao cường thì lo không có thuộc hạ. Xi Vưu hờ hững nói, dừng một chút, ánh mắt sắc bén quét qua trên mặt Đệ Nhất phân thần:

- Ta có một đề nghị…

- Không cần nói!

Đệ Nhất phân thần mỉm cười nói:

- Ngươi cảm thấy ta sẽ đồng ý sao?

- Chờ ta đánh bại Kiếm Thần hóa thân của ngươi, vậy thì sẽ không do ngươi quyết định nữa.

Xi Vưu lãnh đạm nói, trong giọng nói có sự bá đạo của người thường ở địa vị cao.

Đệ Nhất phân thần lắc đầu một cái:

- Xi Vưu, ngươi có thể đánh bại ta, cũng có thể đánh bại hắn, nhưng ngươi tuyệt đối không thể đánh bại chúng ta, cho dù công lực Xi Vưu ngươi có tăng gấp đôi cũng vậy thôi.

Khuôn mặt không hề có biểu tình của Xi Vưu cuối cùng cũng khẽ động:

- Bản tọa không tin.

Nói xong Xi Vưu liền quay mặt đi, không hề hỏi tiếp, cũng không có ý nói chuyện nữa.

Ngay lúc Xi Vưu nói câu kia, Đệ Nhất phân thần cảm giác được một loại tâm tình dao động mãnh liệt ẩn giấu bên dưới sự bá đạo.

"Tên này vốn không hề nghe ta nói, dáng vẻ của hắn giống như tâm tư không hề ở đây, xem tình hình thì có vẻ hắn cũng chẳng quan tâm đến trận chiến với Đệ Tam phân thần, rốt cuộc hắn đang nghĩ gì?" - Nhìn gương mặt như sắt thép của Xi Vưu, Đệ Nhất phân thần thầm nghĩ.

Bên dưới tòa thành lũy to lớn vươn vào trong mây, từng luồng thần thức bắn lên, không ngừng quét qua chung quanh Đệ Nhất phân thần, nhưng không có một luồng thần thức nào có thể tập trung vào người hắn.

Đệ Nhất phân thần chỉ mỉm cười một tiếng, cũng không để ý tới, hai tay gối tại sau đầu, thân thể chậm rãi nằm xuống, tùy ý nằm bên cạnh Xi Vưu không xa trên đỉnh tòa thành màu đen, ngẩng nhìn bầu trời, từ từ nhắm hai mắt lại.

Bên dưới tòa thành, đám chiến sĩ Thiên Ma tộc và cường giả hai đạo tà ma vừa trở về đều nhìn nhau, không ai rõ tại sao Xi Vưu Ma Tổ lại bình thản ngồi chung với người áo đen đột nhiên xông vào này như vậy.

- Người này rốt cuộc là ai? Theo ta nhớ hình như ma tổ cũng không kết giao với hạng người như thế.

Một tên cao thủ tà đạo mặc áo bào đen ngẩng nhìn đỉnh tòa thành, nghi hoặc nói.

"Với uy phong năm đó của ma tổ, ai lại có thể ngồi ngang hàng với ngài. Người này ma công quỷ dị, Thủy quyết Thủy Thiên Nhu thậm chí ngay cả một chiêu cũng không chống nổi, có thể xem là cường giả hạng nhất. Với năng lực của ma tổ, có thể cho ngồi bên cạnh thì có lẽ lai lịch của người này cũng không đơn giản.

Một gã ma đầu khác phụ họa nói.

- Ngươi ngồi thật thoải mái nhỉ.

Xi Vưu dường như khôi phục tinh thần lại, đột nhiên nói.

- Không phải ngươi đã nói là trước ngày ước hẹn sẽ không động thủ sao?

- Ngươi cảm thấy lời nói của một ma đầu có thể tin được sao?

- Điều này cũng đúng.

Đệ Nhất phân thần suy nghĩ một chút, thản nhiên nói.

Xi Vưu quay đầu sang, ánh mắt quét qua Đệ Nhất phân thần:

- Ngươi không phải là đối thủ của ta. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

- Đúng, nhưng không phải ngươi sinh ra trước ta mấy trăm triệu năm sao? Nếu cho ta mấy trăm triệu năm, ngươi sẽ không thể nói những lời này.

Đệ Nhất phân thần vẫn chẳng hề để ý:

- Hơn nữa, giống như ngươi có thể xác định rằng ta không phải đối thủ của ngươi, ta cũng có thể xác định rằng ngươi không giết được ta.

Xi Vưu trầm mặc không nói, cũng không phản bác, một lúc sau đột nhiên nói đầy thâm ý:

- Triệu Vô Cực nói các ngươi là nguyên thần phân ba, hiện giờ xem ra trong ba phân thần thì công lực của ngươi là yếu nhất. Bản tọa rất tò mò, không biết là sau khi giết ngươi sẽ có kết quả gì.

Đệ Nhất phân thần trong lòng giật mình, tiếp đó cười nói:

- Ngươi sẽ không thể nào có ý muốn giết ta.

- Ngươi quá tự tin rồi.

Xi Vưu lạnh lùng nói.

- Hà, ta đã sớm nhìn thấu ngươi, Xi Vưu ngươi sẽ không thể nào giết ta. Hà hà, ta cảm giác được trên người ngươi khí tức mãnh liệt của tâm ma, về mặt nào đó ngươi cũng là tâm ma.

- Nói bậy!

Xi Vưu đột nhiên giận tím mặt, cả người tỏa ra sát khí.

- Hà hà, ở một mức nào đó thì ta là tâm ma, ngươi cũng là tâm ma, điểm này ngươi không thể gạt được ta. Tâm ma chúng ta ghét nhất chính là một phần khác gọi chúng ta là tâm ma. Ngươi khiêu chiến với một phân thần khác của ta, có lẽ là bởi vì hắn không phải là "tâm ma". Trợ giúp "tâm ma" chiến thắng "bản thể", hà hà, Xi Vưu ngươi không phải là có chủ ý này sao?

Đệ Nhất phân thần lạnh nhạt nói:

- Chính vì nhìn thấu điểm này của ngươi, cho nên ta mới dám một mình đến đây. "Bản thể" kia của ta có thể hấp thu các loại tin tức trong hư không, e rằng suy nghĩ này của ta dù chưa cộng hưởng thì hắn cũng biết rồi, cho nên mới không lo lắng chút nào… Có điều bất luận như thế nào ta vẫn may mắn hơn một chút so với ngươi, ít nhất ta không cần dùng chung một thân thể với "bản thể" gì đó kia.

Xi Vưu im lặng, dường như không muốn đôi co về vấn đề này, mí mắt chậm rãi nhắm lại:

- Bản tọa không muốn đấu miệng lưỡi với ngươi. Nơi này có một món đồ mà bản tọa muốn tặng cho ngươi, chờ sau khi ngươi rời khỏi nơi này thì hãy mở ra xem. Nếu như ngươi không nghe, bản tọa sẽ thu hồi món lễ vật này, đồng thời lập tức giết chết ngươi.

Nói đến khúc sau, trong giọng nói Xi Vưu đã lộ ra sát ý lạnh lùng.

- Lễ vật gì?

Đệ Nhất phân thần ngạc nhiên hỏi. Xi Vưu lại muốn tặng lễ vật cho hắn, chuyện này quả thật làm người ta kinh hãi.

"Bình!"

Tay phải Xi Vưu liền tùy ý vỗ một cái vào trên đỉnh tòa thành bên phải, phá vỡ một lớp ngói vụn, năm ngón tay mở ra hút lấy một chiếc hộp gỗ bên dưới, sau đó ném đi. Hộp gỗ kia liền rơi ở trước người Đệ Nhất, lắc lư hai lần rồi ngừng lại.

- Cất vào đi! Đây là lễ vật mà ngươi nằm mơ cũng muốn có.

Sự nghi hoặc trong lòng Đệ Nhất phân thần càng mảnh liệt, nhưng hắn là kẻ tài cao gan lớn, sau khi Hấp Tinh đại pháp và Sát Lục ma quyết đại thành thì lòng tự tin càng tăng mạnh, vốn không sợ cơ quan ám toán gì.

"Cái hộp này… hình như Xi Vưu đã chuẩn bị từ trước, chẳng lẽ hắn đã sớm biết ta sẽ tới?" - Đệ Nhất phân thần trong lòng nghi hoặc không thôi.

- Ngày mà bản tọa giao chiến với một phân thần khác của ngươi, ngươi không thể có mặt ở đây. Không lâu nữa ngươi cũng sẽ ngồi ở vị trí bên cạnh bản tọa này.

Xi Vưu hờ hững nói.

- Cái gì?

Đệ Nhất phân thần còn chưa nói xong, đột nhiên trong biển ý thức vang lên một giọng nói lớn, mang theo một loại lực lượng như vỗ về linh hồn: "Không cần hỏi nữa, nghi vấn của ngươi lão già ta sẽ trả lời, bây giờ hãy theo ta đi!"

Trong sự khiếp sợ của Đệ Nhất phân thần, một đoàn lực lượng từ bầu trời hạ xuống, toàn bộ trời đất như muốn sụp đổ. Hắn chỉ cảm thấy bốn phía tối sầm lại, cả người đã rời khỏi Ma Đô.

Bên dưới tòa thành Ma Đô, đám người chỉ cảm thấy một đoàn mây đen từ bầu trời chụp xuống, sau đó tên cao thủ mặc áo bào đen ngồi bên cạnh ma tổ bỗng không còn thấy bóng dáng, nhất thời đều quay sang nhìn nhau.

Trên đỉnh tòa thành, Xi Vưu đang khoanh chân ngồi mặt vẫn không đổi sắc, dường như tất cả những chuyện này đều nằm trong dự liệu của y.

- Lão già, bản tọa sẽ chứng minh cho ông xem, trong trời đất này không gì có thể thao túng Xi Vưu ta, cũng không có chuyện gì mà Xi Vưu ta không làm được!

Đôi môi dày của Xi Vưu mấp máy, giọng nói thật thấp phiêu tán trong gió. Trong mắt của Xi Vưu chợt lóe sáng, ánh mắt trong phút chốc vượt qua tầng tầng không gian nhìn về hướng Kiếm các.

Phi Thăng Chi Hậu - Chương #508


Báo Lỗi Truyện
Chương 508/746