Chương 419: Sát Lục, Kiếp Ma xưng danh



- Tất cả lui ra! Mã Phi Lạc Tư, ngươi cũng vậy!

Phong Vân Vô Kỵ thần thái uy nghiêm, thoạt nhìn có khí thế của người ở địa vị cao.

- Vâng thưa chủ nhân!

Hai người Tạp Cổ La Tư và đám nghịch thần giả kia đều kính cẩn lui xuống. Trong điện chỉ còn lại tên nghịch thần giả mới sinh nhờ nuốt chửng huyết nhục của nhau.

Mặc dù đã lập huyết thề, đồng thời bị Phong Vân Vô Kỵ lấy đi một phần hồn, nhưng tên nghịch thần giả này vẫn hung ác nhìn chằm chằm vào Phong Vân Vô Kỵ trên bậc thềm.

"Nghi hoặc, không cam lòng…" - Phong Vân Vô Kỵ cảm thụ được tin tức từ tia hồn phách của nghịch thần giả trong ý thức hải truyền đến, liền nghiêng đầu nhìn xuống dưới đài, cười lạnh nói:

- Ta mạnh hơn ngươi, vì vậy ngươi phải phục tùng ta!

"Gào!"

Một tiếng gầm vang lên. Bên dưới bậc thềm, nghịch thần giả kia vươn người dậy, phát ra một trận gào thét giận dữ bất khuất. Mặc dù bị người khống chế, nhưng bản tính kiệt ngạo bất tuân thi vẫn không cách nào thay đổi.

- Ngươi, nói dối…

Thanh âm khàn khàn trúc trắc biểu đạt đầy đủ sự bất cam của kẻ mới sinh.

- Có phải ngươi cảm thấy qua một thời gian nữa, chờ ngươi dung hợp và tiếp xúc với quy tắc hoàn toàn, sau đó sáng tạo ra một lĩnh vực hoàn chỉnh, khi đó ta sẽ không phải là đối thủ của ngươi?

Im lặng là câu trả lời trực tiếp nhất.

- Hừ!

Một tiếng hừ lạnh vang lên. Đại điện chấn động. Kiếp Ma đao bay vào trong tay Phong Vân Vô Kỵ, hai mắt đột nhiên nhắm lại, khi lần nữa mở ra, mái đầu tóc dài của hắn không gió tự động tung bay. Một luồng khí tức sắc bén phá thể bay ra, hóa thành hình đao chém mạnh về phía nghịch thần giả mới sinh.

"Bình!"

Thần sắc kiêu ngạo bất tuân nhanh chóng trở nên sợ hãi. Một đạo lực lượng vô hình đánh mạnh vào người nghịch thần giả, khiến cho hắn bắn lên như diều đứt dây, đập mạnh vào vách tường. Ngay khoảnh khắc va chạm, cỗ lực đạo như muốn hủy diệt tất cả lại đột nhiên biến mất.

"Cộp!"

Tên nghịch thần giả kia từ trên vách tường rơi xuống, đầu gối đập mạnh xuống sàn nhà…

Trong điện hoàn toàn yên tĩnh, bỗng nghe "phụp" một tiếng, ngoài thân nghịch thần giả từng tấc nứt ra, ma huyết màu đen hóa thành từng mũi tên máu bắn ra ngoài…

Phong Vân Vô Kỵ ngồi ngay ngắn trên bảo tọa rộng rãi làm bằng hắc diệu thạch, giọng nói lạnh lẽo vang vọng trong không khí:

- Ngươi rất may mắn, bởi vì bổn tọa cũng không có ý giết ngươi, bằng không thì một vạn người như ngươi cũng sớm chết sạch rồi. Hiện nay bổn tọa đang cần dùng người, từ nay về sau, ngươi chính là Sát Lục chi phó đầu tiên của bổn tọa, cũng là Sát Lục chi phó đời cuối cùng, bởi vì…

Phong Vân Vô Kỵ đứng lên, khí thế như vực sâu tràn ngập đại điện, gió lớn nổi lên, y bào bay phất phới:

- Bổn tọa sẽ là Sát Lục chi chủ đời cuối cùng.

Thân thể rung động, sau một khắc, Phong Vân Vô Kỵ đã như quỷ mị xuất hiện trước người nghịch thần giả mới sinh, một ngón tay điểm lên trán hắn. Sát Lục ma quyết trong cơ thể vận chuyển, bên ngoài cơ thể, bóng ma Sát Lục dữ tợn hiện lên, cũng giơ một ngón tay điểm ra. Trên trán của nghịch thần giả kia, một hoa văn màu vàng nhạt dần dần thành hình…

- Từ nay về sau ngươi sẽ là nô bộc bên cạnh ta, ta ban cho ngươi cái tên Đạt Nã Đô Tư.

Đạt Nã Đô Tư ngẩng đầu lên, ánh mắt biến ảo, trong mờ mịt còn có vẻ kính phục:

- Đa tạ chủ nhân!

- Ta sẽ không ngừng cung cấp thần cách cho ngươi. Sau đó, bất luận ngươi hấp thu bao nhiêu, ngươi đều chỉ có một tên, hoa văn sát lục này sẽ duy trì kí ức của ngươi.

Một câu nói đã tiết lộ ý đồ thật sự của Phong Vân Vô Kỵ đối với một thủ hạ năng lực không cao lắm.

"Sinh vật của vùng đất bỏ hoang này cũng thật là kì lạ, không ngờ còn có thể thôn phệ lẫn nhau, trở nên càng cường đại hơn… Nếu cư tiếp tục như vậy, để cho bọn chúng thôn phệ lẫn nhau, thủ hạ của ta chẳng phải là sẽ có thêm không ít kẻ hữu dụng sao? Đáng tiếc, phàm là những kẻ có thần cách đều không thể thoát khỏi nơi đây, bằng không mang hết ra ngoài, bổn tọa sẽ tiết kiệm được rất nhiều tâm lực." - Trong lòng Phong Vân Vô Kỵ thầm tiếc nuối.

Ánh mắt liếc qua Đạt Nã Đô Tư vẫn đang cúi đầu, thần thái cung kính không nhúc nhích, hắn liền phất phất tay:

- Ngươi lui ra đi!

Đạt Nã Đô Tư liền khom người lui ra ngoài.

"Két!"

Cánh cửa lớn của cung điện khép lại, trong điện lại trở nên u ám.

Cùng khép lại với hai phiến cửa là mí mắt của Phong Vân Vô Kỵ…

Trong điện trống trải, trong lòng Phong Vân Vô Kỵ hoàn toàn bình thản, Sát Lục ma quyết vận chuyển trong cơ thể, bóng ma sát lục đã thu nhỏ lại lẳng lặng đứng thẳng ở phía sau không nhúc nhích. Trong u ám, loáng thoáng có thể thấy được từng sợi tơ nhỏ màu đen giăng khắp nơi, xuyên qua bóng ma phía sau Phong Vân Vô Kỵ, đầu cùng biến mất trong bóng tối dày đặc, không biết nối liền đến nơi nào…

Sát Lục ma quyết tầng thứ hai, Sát Lục Thiên Hạ. Đạt đến tầng thứ hai, Phong Vân Vô Kỵ đã loáng thoáng cảm giác được từng sợi sát lục quy tắc tràn ngập trong hư không. Trong thế giới mắt thường không thể nhìn thấy được, sát lục quy tắc thống lĩnh tất cả sát khí dày đặc tại vùng đất bỏ hoang.

Phàm là nơi có giết chóc, sẽ có sát lục quy tắc tồn tại.

Tất cả sát khí tích tụ đều bị sát lục quy tắc chi phối vận hành. Mỗi khi minh tưởng, Phong Vân Vô Kỵ liền cảm giác như hóa thành một con sâu nhỏ trên mạng nhện; mà cái mạng nhên giăng khắp nơi, liên kết ảnh hưởng với nhau lại chính là sát lục quy tắc trong thiên địa.

Lời nói của Sát Lục chi hồn như vẫn còn vọng bên tai: Sát Lục ma quyết tầng thứ ba, Sát Lục chi chủ. Phàm là nơi có giết chóc, Sát Lục chi chủ sẽ có thể hấp thu lực lượng, cuồn cuộn không ngừng, sinh sôi không kiệt. Chỉ cần trên thế gian còn có giết chóc, Sát Lục chi chủ sẽ vĩnh viễn cường đại không ngừng.

Điều này khiến cho Phong Vân Vô Kỵ vô cùng khao khát. Nhưng dựa vào cảnh giới hắn hôm nay, chỉ có thể lợi dụng một phần sát lục quy tắc để tăng cường hấp thu sát lục chi khí, chỉ khi đạt đến tầng thứ ba mới co thể hấp thu sát lục nguyên lực. Đạt đến cảnh giới Sát Lục chi chủ, nhìn khắp vũ trụ, ngoại trừ Chủ Thần không có ai có thể uy hiếp được.

Cùng với bóng ma sát lục bên ngoài cơ thể nối liền với sát lục quy tắc trong thiên địa, trong ý thức hải của Phong Vân Vô Kỵ, Kiếp Ma Đạo cũng đang diễn luyện.

Kiếp Ma Đạo được truyền từ Đông Phương Phá Thiên, tầng thứ chín Thiên Địa Ma Kiếp có thể hủy diệt Ma giới. Người sáng lập công pháp này vốn bị tù đày tại Ma giới, ý định ban đầu chính là hủy diệt Ma giới. Võ học bậc này, luận về lực công kích có thể xem là có một không hai tại Ma giới.

Võ học như vậy, tu luyện sẽ không dễ dàng. Dựa vào năng lực truyền từ Bổn Tôn, tại đệ tứ ma sơn Phong Vân Vô Kỵ đã thi triển chiêu thứ nhất của Kiếp Ma Đạo là Quần Ma Loạn Vũ, khuất phục hơn trăm cao thủ Thần cấp. Nhưng Kiếp Ma Đạo tổng cộng có chín chiêu, càng về sau tu luyện càng trở nên khó khăn hơn.

Tây Môn Y Bắc một kiếm phát ra, trong cơ thể không lưu lại chân lực. Một chiêu này chính là lực công kích cực hạn, một chiêu giết đối phương không quan tâm đến chiêu thứ hai. Nếu như một kiếm kia cũng không giết được đối phương, vậy thì có nghĩa là mình không phải là đối thủ của đối phương, nếu như đối phương nảy sinh sát ý, kết cuộc chính là phải chết. Không phải địch chết chính là ta vong, đây là điểm xuất phát của kiếm đạo Tây Môn Y Bắc. Đệ nhất phân thần hiểu rất rõ.

Nhưng Kiếp Ma Đạo thì lại không giống, nó giống như lợi dụng lực lượng của vị diện để công kích đối phương.

Kiếp Ma Đạo tầng thứ hai, chỉ cần là trong lòng nghĩ đến chiêu ý cũng đã nặng tựa ngàn cân, giống như đang lay động cả thiên địa, vô cùng tốn sức.

Dựa theo tâm pháp, Phong Vân Vô Kỵ hiểu rất rõ, Kiếp Ma Đạo một khi xuất thủ, chiêu chưa ra tất sẽ dẫn đến thiên địa dị tượng, long trời lở đất, nhật nguyệt không màu. Hắn cũng không muốn ma cung vừa mới xây thành bị hủy trong tay mình, cho nên chỉ đành diễn luyện trong lòng.

Mỗi lần diễn luyện đao ý của Kiếp Ma Đạo, Phong Vân Vô Kỵ lại càng cảm thấy sùng kính đối với người lúc trước đã sáng lập nên công pháp này, càng cảm thấy người này là một thiên tài kinh thế.

"Đáng tiếc là trời ghét anh tài. Nếu như không hao hết tâm huyết mà chết, vậy thì hôm nay bổn tọa đã có thêm trợ lực lớn rồi." - Phong Vân Vô Kỵ trong lòng thở dài, chỉ cảm thấy tài trí của người này tuyệt không dưới Bổn Tôn.

Một lúc sau, nỗi lòng tiếc hận của hắn mới bình tĩnh trở lại.

Bên ngoài đại điện, hai gã Sát Lục chi phó lẳng lặng nhìn ma cung. Từng vòng kình khí mờ mịt tạo thành hình cầu bao phủ đem cả ma cung, mặt đất trong tiếng rắc rắc hiện ra từng vết nứt nhỏ vụn. Một lát sau, tất cả vết nứt lại khép vào, trong cảm nhận giống như là một trái tim không ngừng phập phồng co rút lại.

- Chủ nhân đời này khác biệt rất lớn.

Mã Phi Lạc Tư cảm khái nói.

- Đúng vậy. Mỗi đời chủ nhân ngoại trừ Sát Lục ma quyết còn có tuyệt học khác, nhưng khi đạt đến Sát Lục ma quyết tầng thứ ba, bọn họ đều sẽ bỏ qua tuyệt học trước đây. Bởi vì Sát Lục ma quyết cũng không chỉ là một công quyết.

Tạp Cổ La Tư lãnh đạm nói:

- Một bộ Sát Lục ma quyết đã đủ tung hoành Ma giới rồi, đâu cần dùng thứ khác.

- Nhưng vị chủ nhân này hình như có chút không giống.

- Đúng vậy, vị chủ nhân này quả thật không giống.

Tạp Cổ La Tư hờ hững gật đầu:

- Ít nhất, những chủ nhân trước đây rất ít người quan tâm đến thế lực như vậy… Hiện tại, chúng ta vẫn nên đi hoàn thành phân phó của chủ nhân thôi…

Hai người nhìn thoáng qua nhau, đều im lặng không nói, sau đó vung tay lên. Đông đảo sát lục giả và một phần nghịch thần giả theo hai gã sát lục giả tiến về hướng đông nam, cảnh tượng này tại vùng đất bỏ hoang quả thật là hiếm thấy…

Vùng đất bỏ hoang nguy cơ trùng trùng, giết chóc luôn tiến hành tại những nơi không người chú ý, người mới tiến vào cũng rất được quan tâm.

Khi những đạo khí tức cường đại cảm ứng được nơi này có rất nhiều khí tức tụ tập, chung quy sẽ sinh ra lòng tham, bởi vì cho rằng ở đó có thứ mà bọn họ cần. Nhưng khi những ma thức này đảo qua ma cung của Phong Vân Vô Kỵ thì lại lần lượt thối lui. Dã thú có trực giác rất nhạy cảm, cường giả cũng như vậy…

Kẻ mới tiến vào này cũng không dễ chọc - đây là tiếng nói của bản năng.

Phi Thăng Chi Hậu - Chương #419


Báo Lỗi Truyện
Chương 419/746