Chương 359: Ẩn cốc


Thái Cổ võ nhân đối với vũ khí cũng không phải rất khát vọng, rèn luyện thực lực bản thân mới là trào lưu chủ yếu ở nơi này, thế nhưng thần khí thì lại là ngoại lệ…

Một thanh thần khí có thể khống chế thời gian, đã siêu việt lý giải của con người. Theo như truyền thuyết, ngay cả một người bình thường không có võ công, cầm kiếm này cũng có thể tru thần, huống hồ là những tu võ giả Thái Cổ điên cuồng theo đuổi lực lượng.

Thái Cổ vốn hỗn loạn dần dần trở nên lắng lại, các phương thế lực đều thu liễm một chút, tu dưỡng lực lượng, để chuẩn bị trước ngày cửu tinh liên châu, thiên địa chí trọc, tại khoảnh khắc hỗn loạn chi hải mở ra, tiến vào nơi bí ẩn có cất giấu Thời Gian chi kiếm kia…

Cùng lúc đó, một tình huống khác có thể nói là vô cùng tốt đối với hỗn loạn trong hệ phái tự do rốt cuộc đã xảy ra.

Ẩn cốc là một tồn tại đặc biệt, bọn họ thuộc về hệ phái tự do, nhưng lại không giống với bất cứ một phương thế lực nào. Trong thời gian dài đằng đẵng, Ẩn cốc trở thành một tồn tại phi thường trung lập. Bọn họ sở hữu một số tuyệt đỉnh cao thủ đã từng tham gia vào Thần Ma chi chiến, nhưng lại rất ít tham dự vào tranh đấu phức tạp của Thái Cổ, điều này khiến cho bọn họ tại Thái Cổ có địa vị siêu nhiên.

Cho dù là tranh đấu giữa các vực trước đây, đều cố gắng tránh triển khai chiến trường tại phụ cận của Ẩn cốc.

Thế nhưng, Chiến tộc xuất hiện, Hỏa tộc, Phong tộc, Thủy tộc cũng lần lượt xuất hiện, đã khiến cho rất nhiều cao thủ tiềm tu lần lượt rời khỏi nơi bế quan. Loại thế cục hỗn loạn này đã vượt xa trước đây, mà Thánh điện có thể ngăn loại tình huống này tiếp tục phát triển lại biến mất không thấy bóng dáng, căn bản không có dấu hiệu sẽ xuất hiện.

Một loạt tình huống ác liệt, đã khiến cho thế lực luôn luôn trung lập này rốt cuộc cũng bước lên vũ đài.

Rất đông cao thủ trong Ẩn cốc xuất hiện, lập trường của bọn họ phi thường rõ ràng: tất cả hỗn loạn phải bị ngăn lại, tất cả tàn sát trong tộc phải được chấm dứt, Ẩn cốc mới có thể một lần nữa rời khỏi sân khấu Thái Cổ.

Nói về quan hệ mật thiết với hệ phái tự do, tự nhiên không ai có thể vượt qua được Ẩn cốc. Trong mắt người của hệ phái tự do, Ẩn cốc chính là một thánh địa. Chỉ là vì Ẩn cốc luôn luôn có mục đích rõ ràng, dùng ẩn làm phương châm, nghiêm cấm tất cả tranh đấu trong phạm vi Ẩn cốc, cho nên khi hỗn loạn diễn ra, cũng không có ai nghĩ đến bọn họ. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Rất nhiều cao thủ trong Ẩn cốc vốn xuất thân từ hệ phái tự do.

Tin tức này rất nhanh thông qua cao thủ trong hệ phái tự do truyền khắp cả Thái Cổ.

Tại Thái Cổ, ba trăm tầng động quật trở lên đại biểu cho một ý nghĩa khác, nơi đó là thuộc về Ẩn cốc, cũng thuộc về một tầng cao thủ chân chính của Thái Cổ. Nghe đồn có một số cường giả sinh tồn từ trong Thần Ma, liền vĩnh viễn cư trú ở ba trăm tầng trên cùng, cho đến chiến tranh thần ma lần tiếp theo. Nhưng rốt cuộc ra sao, những người này có tồn tại ở Ẩn cốc hay không, ở tầng động quật nào, lại không ai hiểu rõ lắm.

Chỉ biết là, không lâu sau khi Ẩn cốc đột nhiên gạt bỏ lập trường trung lập trước đây, lên tiếng muốn can thiệp vào sự vụ của Thái Cổ, Ẩn cốc vốn yên tĩnh bỗng trở nên vô cùng náo nhiệt.

Sáng sớm mỗi ngày, rất đông cao thủ từ không trung hạ xuống, không nói một lời, tự lập thành hệ thống đích, mấy chục người một tổ, hoặc là tốp năm tốp ba, hoặc là một mình một người một kiếm, từ Ẩn cốc bước ra.

Những người này từ trong sương mù bứơc ra, không có chút tiếng động nào. Sau khi xuất hiện, bọn họ cũng chưa từng nói một lời, giống như những người xa lạ. Từng người từ trong cốc ly khai, giống như không nhìn thấy nhau, nhưng lại tự động tạo thành trận thế, biểu hiện cực kỳ ăn ý đến kinh người .

Trong vòng nửa tháng, mỗi lần vào sáng sớm, khi sương mù bốc lên, đều tiếng chân đáp xuống đất từ trong cốc vang lên. Những cao thủ trong hệ phái tự do gần đây mới gia nhập Ẩn cốc, ban đầu còn vì vậy mà kinh ngạc, nhưng về sau, cũng quen thuộc với tiếng rơi xuống dày đặc kia.

Từng nhóm cao thủ từ Ẩn cốc xuất phát, tiến về các khu vực bên ngoài Thái Cổ, phủ kín khắp nơi…

Nơi nào có giết chóc liền có người trong Ẩn cốc. Bọn họ không báo tên, cũng không đả thương người, chỉ là phá vỡ chiêu thức của đối phương, bức đối phương dừng tay…

Trong số những người này, có ngươi võ công cao, cũng có người võ công thấp. Có những người võ công cao tuyệt, cho dù Phong tộc gặp phải cũng cực kỳ đau đầu, nhưng đối phương cũng không hạ sát thủ, dưới tình huống như vậy chỉ có thể thỏa hiệp. Nhưng có một số người võ công tịnh không cao lắm, bọn họ cũng gia nhập vào hàng ngũ ngăn cản hỗn loạn, cho dù cuối cùng chết trong tay người khác, vẫn như trước không hề động tay đả thương người…

Một hai người loại này, chỉ có thể khiến cho đối phương cười nhạo, nhưng sau khi đã giết rất nhiều loại người này, một số cao thủ chìm sâu trong vũng bùn cuối cùng nhịn không được bắt lấy những Ẩn cốc võ giả võ công không cao, nhưng vẫn liều mạng ngăn cản giết chóc, quát hỏi bọn họ:

"Vì sao lại như vậy?"

"Các ngươi muốn chết sao? Hoàn thủ! Vì sao không hoàn thủ?"

"Nói cho ta biết, ngươi rốt cuộc vì sao vẫn kiên trì?"

……

Cho dù là những kẻ bị máu tanh tràn ngập nhãn cầu, sau khi trải qua vô số lần đơn phương đồ sát, trong lòng cũng cảm thấy bất an…

Những người này võ công cũng không phải rất cao, có nhiều người thậm chí còn chưa bước vào Đế cấp, nhưng cũng gia nhập vào trường đấu tranh ngăn chặn Thái Cổ hỗn loạn này.

Những người này, tác dụng mà bọn họ mang đến, còn lớn hơn so với bất cứ Thần cấp cao thủ nào…

"Chúng ta là đồng bào. Lưỡi đao trong tay ngươi đang tàn sát huynh đệ của chính ngươi…"

"Ta sẽ không ra tay với ngươi, bởi vì, chúng ta là huynh đệ huyết mạch tương liên…"

"Đao trong tay ta, tuyệt đối sẽ không nhằm về phía tộc nhân của mình…"

"Ngươi có nhìn thấy máu tươi của đồng bào nhuộm đầy trên tay không?… Từ bỏ đi, hoặc là, sau này ngươi sẽ vĩnh viễn sống trong tự trách và hối hận… Chúng ta không phải là cừu địch!"

……

Loạn! Máu tanh làm mê muội con người, nhưng cũng đồng thời trả lại cho con người sự thanh minh.

Bất kể là bị động hay chủ động gia nhập vào, đều trở thành nhân tố thúc đẩy trường hỗn loạn này. Nhưng loại hình thức không phản kháng này, sau khi máu tanh ban đầu qua đi, cuối cùng cũng khiến cho càng ngày càng nhiều cao thủ trong hệ phái tự do chìm sâu vào hỗn loạn tỉnh táo lại…

… Chúng ta, không phải là cừu địch…

"Chúng ta không phải là cừu địch…"

Một câu nói, khiến cho rất nhiều người hoàn toàn tỉnh ngộ. Đúng vậy, chúng ta vốn cùng một gốc sinh ra, cũng không phải là cừu nhân không đội trời chung, chúng ta vốn là huynh đệ huyết mạch tương liên, vì sao lại phải chia rẽ lẫn nhau?

Chỉ cần là nam nhân còn có chút chính trực, đều không thể tiếp tục cầm đao trong tay nhắm về phía tộc nhân của mình.

Ân oán cá nhân, so sánh với sự tồn vong chủng tộc, bên nào nhẹ bên nào nặng, mọi người tự có suy xét.

Càng ngày càng có nhiều người bắt đầu tham gia ngăn chặn trường phân tranh này. Bọn họ có lẽ võ công không cao, có lẽ trí tuệ không hơn người, nhưng bọn họ lại có một tấm lòng chính trực.

Đây là một kỳ tích trong lịch sử Thái Cổ. Một trường phân tranh nguyên bản gần như cuốn tất cả nhân tộc vào, làm rung chuyển căn cơ của nhân loại, khiến nhân loại rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, dần dần có dấu hiệu dẹp yên. Mặc dù tàn sát vẫn còn tiếp tục, mặc dù dục vọng vẫn còn chảy qua, nhưng lòng người đã có tâm huyết, hỗn loạn sớm muộn gì cũng sẽ dẹp yên, đây chỉ là vấn đề thời gian…

Không ai biết, thời gian này là bao lâu…

oOo

Kiếm vực.

"Đùng đùng!"

Lôi điện hành không, mây đen dày đặc, ngay sau đó chính là từng trận cuồng phong. Loại thời tiết này tại Thái Cổ cũng không phải là cảnh tượng gì hiếm lạ, trái lại rất bình thường. Thiên địa nguyên khí của Thái Cổ cực kỳ dồi dào, luồng năng lượng thiên địa khổng lồ này không ngừng vận chuyển trong thiên địa, đồng thời cũng ảnh hưởng đến biến hóa của thiên tượng. Thiên địa ngày đêm bất định, ánh chớp lúc ẩn lúc hiện, tiếng gió rít vù vù đầy rẫy khắp cả Kiếm vực. Chỉ một lát sau, trời đất liền hạ xuống một cơn mưa lớn. Đây lại là một đêm dông tố, tiếng mưa rơi tách tách không dứt bên tai, nước mưa hội tụ thành từng dòng như mạng nhện. Nước đọng từ nơi cao chảy xuống, hội tụ thành một phiến đại dương mênh mông bên dưới Kiếm các.

Gió bão cuốn theo đại lượng nước mưa, đi về gột rửa. Nước mưa va chạm với nhau tán phát ra từng luồng mưa bụi nhỏ vụn tí tách. Từ xa nhìn lại, trên mặt đất giống như nổi lên một tầng sương mù nồng đậm, không khí cực độ ẩm ướt.

Nương theo ánh sáng của tia chớp có thể thấy được, trên vách đá nhô ra phía trước Kiếm các, một màn nước hình thành vòng xoáy hình xoắn ốc không ngừng mở rộng; đồng thời, từng luồng hơi nước mang theo năng lượng thiên địa, điên cuồng tràn vào trong vòng xoáy kia.

"Ngâm!"

Một tiếng rồng ngâm réo rắt từ yếu đến mạnh từ trong vòng xoáy phát ra. Sau đó, đệ tử Kiếm các rải rác trong mưa gió tận mắt nhìn thấy một cảnh tượng kỳ ta, từ trong vòng xoáy khổng lồ càng lúc càng lớn kia, từng cột nước trong suốt như râu rồng uốn lượn, từ nơi sâu nhất trong vòng xoáy vươn ra, tốc độ càng lúc càng nhanh, đồng thời dựa theo một quy luật nào đó không ngừng quấn lấy nhau. Tiếng rồng ngâm càng ngày càng vang dội, đến cuối cùng, tiếng của nó đã vượt qua tiếng sấm…

Những ngọn núi cao hơn ngàn trượng đều rung chuyển, đại lượng khối đá và nước bùn ẩm ướt từ không trung rơi xuống. Sơn thể rung lên giống như không chịu nổi gánh nặng, sắp sửa tan vỡ ra.

Mấy ngàn cột nước trong suốt không ngừng bao bọc về phía trước, giống như kinh lạc phức tạp đan xen, dần dần hình thành một hình thể khổng lồ. Cuồng phong càng ngày càng lớn, khiến cho những Hoàng Kim giáp sĩ không thể không cắm hoàng kim trường kích trong tay xuống, đồng thời vận chuyển Thiên Cân Trụy để ổn định thân hình. Cuồng phong mãnh liệt đến mức người không thể mở mắt ra, trong tai chỉ nghe được tiếng sấm rung động và những tiếng rồng ngâm réo rắt. Từng luồng thiên địa nguyên khí khổng lồ quét qua bên người, hội tụ về một điểm trên đỉnh núi.

Tại trung tâm của vòng xoáy, Phong Vân Vô Kỵ ngồi xếp bằng bất động, trong ý thức hải, công quyết thôi diễn càng lúc càng nhanh, càng ngày càng tiếp cận với vĩ thanh. Bỗng nhiên…

"Đùng đùng!"

Hàng vạn tia chớp xuyên qua tầng mây dày đặc, thiên địa âm u bỗng sáng ngời. Trong phiến điện quang sáng trắng này, từ trong hơi nước, những tiếng ào ào do bọt nước ma sát bỗng vang lên. Bên dưới ánh chớp, một con rồng nước nửa trong suốt dài gần ngàn trượng phá không bay ra, lắc lư thân thể, theo nhưng tia chớp uốn lượn bay lên, trong phút chốc, thân thể từ nửa trong suốt đã trở nên ngưng tụ như thực chất, trên lưng, những vảy rồng dày đặc lần lượt hiện, một cỗ long uy khổng lồ tràn ngập trog thiên địa. Những tiếng "cách cách" vang lên, trên đỉnh núi, cả tòa Kiếm các ầm ầm nứt ra, phiến gỗ bay tứ tán. Bên dưới Kiếm các, cả tòa sơn thể nứt ra thành hai nửa, một khe nứt khổng lồ từ trên đỉnh kéo dài đến tận chân núi…

Con rồng nước dài hơn ngàn trượng phát ra một tiếng rồng ngâm réo rắt, lập tức bay vào trong tầng mây dày đặc, qua lại trong mây đen, chơi đùa cùng lôi điện…

Trả Lời Với Trích Dẫn

Phi Thăng Chi Hậu - Chương #359


Báo Lỗi Truyện
Chương 359/746