Chương 342: Cấu tạo của lĩnh vực


Bổn Tôn ngồi thẳng trong hư không, thần sắc hờ hững, đôi mắt màu trắng bạc trực tiếp xuyên qua vô số vị diện, nhìn vào trên người Phong Vân Vô Kỵ.

Hai con ngươi màu trắng bạc không ngừng biến ảo, bên trong hiện lên vô số hình rối ren, sau đó phản chiếu ra hình ảnh Phong Vân Vô Kỵ ngồi trên Kiếm các.

Bên trong Kiếm các, Phong Vân Vô Kỵ ngồi xếp bằng trên bồ đoàn không nhúc nhích. Cảm nhận được tia thần thức không ngừng quét qua thân thể và cả linh hồn, trong lòng hắn lại rất bình tĩnh, như đã sớm dự liệu được thời khắc này.

Giữa Kiếm các và chiến phần vô danh đột nhiên giống như trở nên gần vô hạn. Chung quanh đệ tam phân thần, một vòng không gian đen kịt bỗng hiện lên.

Trầm mặc, trầm mặc một lúc lâu, sau đó giọng nói không chút cảm tình của Bổn Tôn bỗng phá vỡ sự yên tĩnh này…

"Tầng thứ nhất điều kiện cộng hưởng đạt được, quy tắc cộng hưởng bản nguyên đầy đủ, diễn sinh cao tầng quy tắc điều kiện cộng hưởng chưa đủ. Sau thời gan ba khắc, bắt đầu quy tắc cộng hưởng ban đầu…"

oOo

Kiếm vực.

Vô số Hoàng Kim giáp sĩ và đệ tử Kiếm các tuần tra toàn bộ Kiếm các theo một loại quy luật nào đó. Tiếng bước chân chỉnh tề và tiếng phiến giáp leng keng xen lẫn với nhau, phiêu đãng trong gió.

Đột nhiên trong lúc này, tất cả âm hưởng không hề có dấu hiệu đều biến mất vô tung, giống như có một thứ vô hình hút đi tất cả thanh âm. Rất nhiều Hoàng Kim giáp sĩ còn chưa phát giác được chuyện này, nhưng những người công lực cao như đám người Phá Ma, Thái Huyền, Độc Cô Vô Thương thì lập tức nhận ra sự khác thường. Trong hư không tràn ngập một áp lực vô hình, hơn nữa càng ngày càng mạnh.

"Vù!"

Gió lớn từ trên cao thổi xuống, giống như nước bị ép xuống, trùng kích toàn bộ Kiếm vực. Mỗi người đều có thể cảm giác được cỗ cuồng phong này, nhưng quỷ dị chính là trong tai vẫn không hề nghe thấy bất cứ một tiếng động nào.

Những Hoàng Kim giáp sĩ cũng đã cảm giác được khí tức quỷ dị nồng đậm trong không trung, bước chân đột nhiên ngừng lại, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời…

Khói mây mờ mịt từ bốn phương hội tụ, rất nhạt, nhưng toàn bộ Kiếm vực lại bắt đầu trở nên ảm đạm…

"Ầm!"

Một tiếng sấm vang lên tại phía trên Kiếm các không xa, giống như ngày tận thế. Tình huống mất đi thanh âm cuối cùng cũng biến mất, tất cả tiếng động đều quay về trong tai. Toàn bộ Kiếm vực đều chấn động trong tiếng sấm. Bên dưới lòng đất vang lên một tiếng gầm lớn khàn khàn, đó là Ma Viên cảm nhận được khí tức của Bổn Tôn, phát ra tiếng kêu sợ hãi…

Tại nơi vô số điện quang nổ tung, một đoàn mây đen trên bầu trời Kiếm các tràn ra. Gió lớn bên trong Kiếm các càng thêm kịch liệt, tiếng rít vù vù tràn ngập hai tai. Từ bên trong vòng xoáy trung ương do mây đen hình thành, một hắc động chu vi vài trượng bỗng nhiên xuất hiện. Trong bóng tối vô tận, Bổn Tôn vẻ mặt hờ hững ngồi xếp bằng, phía sau rõ ràng là hình dáng của chiến phần. Giữa Bổn Tôn và đệ tam phân thần, không khí như sóng nước dập dờn, nổi lên từng vòng sóng gợn…

"Bách bách bách!"

Trên đỉnh núi cao ngàn trượng , Kiếm các hùng vĩ như tờ giấy bị một bàn tay vô hình kéo ra, từng khối phân về hai bên. Trong nháy mắt, giữa Bổn Tôn và Phong Vân Vô Kỵ đã không còn gì che khuất.

Gió lớn thổi qua. Bên trong Kiếm các, Phong Vân Vô Kỵ vẻ mặt bình tĩnh, chậm rãi ngẩng đầu lên, vòng khôn gian đen kịt quanh người càng trở nên sâu thẳm…

Một trên một dưới, hai đại phân thần thoát khỏi ngăn cách của thời không, dùng một loại hình thức quỷ dị đối mặt với nhau.

Hai đạo ánh sáng màu bạc nhàn nhạt xuyên qua tầng tầng không gian trùng điệp, chiếu vào trong đôi mắt đen kịt như đêm tối của đệ tam phân thần. Sâu trong đôi mắt sáng rực như sao trời, hai điểm màu trắng bạc băng lãnh vô tình dần dần hiện ra…

Dùng vòng xoáy trên bầu trời và đỉnh núi Kiếm các cao ngàn trượng làm trung tâm, từng vòng sóng gợn không ngừng lan ra, bụi mù bốc lên trên mặt đất. Áp lực vô hình khiến cho đám người ở gần Kiếm các phải từng bước lui về phía sau, ngay cả Thái Huyền cũng phải lui ra mấy trăm trượng.

Thực lực mà Bổn Tôn triển hiện ra khiến cho Thái Huyền cũng kinh hãi.

Hắn khẽ ngước nhìn lên, chỉ thấy hai khuôn mặt Phong Vân Vô Kỵ giống hệt như nhau, nhưng thần tình lại hoàn toàn khác biệt, liền cúi đầu nhíu mày, trong mắt lộ ra vẻ suy tư.

Cách đệ tam phân thần trăm trượng, Độc Cô Vô Thương thân mạc áo bào xanh đạp bước hư không, ngẩng đầu nhìn Bổn Tôn ẩn thân trong vòng xoáy mây đen, trong mắt cũng lộ ra vẻ suy tư.

Dựa vào tu vi vô cực chi đạo của Độc Cô Vô Thương, có thể cảm nhận được rõ ràng những quy tắc ba động phức tạp đầy rẫy trong hư không, đầu nguồn của nó là Bổn Tôn trên bầu trời, mà cuối cùng tất nhiên là đệ tam phân thần.

"Ba phân thần… Nhân tộc có hi vọng rồi." Lúc này, Độc Cô Vô Thương bỗng sinh ra một niềm tin vô cùng mãnh liệt đối với khả năng phát huy tác dụng của Kiếm các tại Thần Ma chi chiến, trong lòng cũng sinh ra một loại nguyện vọng: "… Hắn cần sự giúp đỡ của ta…"

Trong hư không, những kén tơ quy tắc mà ngay cả cao thủ Thần cấp cũng khó "thấy" được không ngừng rút ra, thông qua con ngươi của đệ tam phân thần nhập vào trong linh hồn Phong Vân Vô Kỵ. Dưới tác dụng của một lực lượng không tên, những tin tức này lại hình thành một phần dấu ấn tinh thần hoàn chỉnh trong đầu Phong Vân Vô Kỵ,.

Quy tắc đầy rẫy trong vũ trụ tại hàng vạn hàng ngàn vị diện, khó có thể đếm hết được, cho dù dựa vào thọ mệnh gần như vô tận của người Thái Cổ, muốn đi đến tận cùng những quy tắc này cũng gần như không thể.

Mặc dù độ khó không nhỏ, nhưng trong tất cả quy tắc tạo thành hệ thống quy tắc, lại có một số quy tắc bản nguyên nhất. Trên cơ sở những quy tắc bản nguyên nhất này, vô số những quy tắc mới diễn sinh mà ra, năng lực mới cũng tương ứng sinh ra, thế nhưng bản nguyên của quy tắc lại là bất biến.

Mà thứ Bổn Tôn truyền cho đệ tam phân thần chính là quy tắc bản nguyên. Năng lực của lĩnh vực chính là xây dựng trên những quy tắc bản nguyên này.

Vô số Hoàng Kim giáp sĩ từ xa đứng nhìn, sự khiếp sợ tràn ngập trên khuôn mặt.

Dưới con mắt của Hoàng Kim giáp sĩ, uy năng mà Bổn Tôn triển hiện lúc này không khác gì thần linh.

Cũng không biết trải qua bao lâu, cuối cùng thân hình Bổn Tôn dần dần ẩn phía sau hắc động, vòng xoáy mây đen cũng hợp lại, dần dần trở nên mờ nhạt…

"Bách bách bách!"

Từng thanh âm như ván gỗ đánh vào nhau vang lên. Kiếm các vốn đã bị kéo ra, vách tường bằng gỗ phân ra hai bên bỗng nhiên hợp lại, dưới sự khống chế của một lực lượng cường đại, lại lần nữa hình thành Kiếm các hoàn hảo như lúc ban đầu.

Mây đen trên bầu trời tán đi, sấm sét bị chôn vùi, gió lớn cuồng bạo cũng dần dần thu liễm, từ từ lắng lại, tất cả dường như đều khôi phục như lúc ban đầu.

Nhưng bên dưới Kiếm các, mọi người vẫn đứng yên bất động, ánh mắt nhìn về hướng Kiếm các trên đỉnh núi. Không ai biết lần này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì…

Bên trong Kiếm các, sau khi tiếp thu dấu ấn tinh thần do Bổn Tôn vừa truyền đến, Phong Vân Vô Kỵ bỗng nhiên nhắm mắt lại. Trên người hắn, tất cả khí tức trong nháy mắt đều biến mất, giống như một pho tượng không hề có sinh cơ. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Ý thức hải của Phong Vân Vô Kỵ từ lâu đã biến thành một phiến thiên địa. Sau khi dấu ấn tinh thần phóng ra, tin tức quy tắc vô tận trong đầu hắn lại tạo thành một cơn bão tố.

Tại thời khắc này, Phong Vân Vô Kỵ không thể không cảm kích Quân Thiên Thương. Luân Hồi lĩnh vực tuy không phải là luân hồi thật sự, nhưng lại giúp cho bản tâm của hắn rèn luyện vô cùng ngưng thật.

Tất cả tâm tình bất lợi tại thời khắc này đều bị áp chế, chỉ còn một bản tâm bình tĩnh mà lãnh đạm, không ngừng hấp thu những tin tức quy tắc có được không dễ dàng, đây chính là bổ phẩm tốt nhất.

Từ bên ngoài nhìn lại, trong Kiếm các, bên ngoài cơ thể Phong Vân Vô Kỵ, một tầng lĩnh vực màu trắng bạc nhàn nhạt mở rộng ra. Mỗi lần Phong Vân Vô Kỵ hấp thu một tin tức quy tắc, lĩnh vực màu trắng bạc liền sản sinh một chút dao động, đồng thời toàn bộ lĩnh vực cũng mở rộng ra phía ngoài một chút, cũng sản sinh một chút biến hóa rất khó phát hiện.

Những tiếng xé gió từ xa xa vang lên, nhanh chóng dừng lại bên ngoài Kiếm các.

Độc Cô Vô Thương thân mặc áo bào xanh, vẻ mặt nghiêm nghị, đứng thẳng bên ngoài tại Kiếm các.

"Trì Thương, phân phó xuống bên dưới, nếu như không có chuyện gì đặc biệt trọng đại, trong khoảng thời gian này không được quấy rầy Vô Kỵ!" Độc Cô Vô Thương nhìn Trì Thương bên dưới sườn núi, dùng thuật truyền âm nhập mật nói với hắn.

Trì Thương ngẩng đầu nhìn lên một chút, sau đó gật đầu: "Hiểu rồi…"

Dứt lời, hắn liền nhanh chóng đi ra…

Trong một tháng liền, Phong Vân Vô Kỵ vẫn không nhúc nhích, không ngừng tiêu hóa cỗ lực lượng này, mà Độc Cô Vô Thương cũng đứng thẳng tại vách núi bên ngoài Kiếm các.

Mặt trời lên rồi lại lặn. Thời gian đối với người Kiếm vực không có bất cứ ý nghĩa gì…

Tất cả đều hoàn mỹ như vậy. Thời khắc này đã được định sẵn từ khi nguyên thần phân ba, uy lực của ba phân thần cũng từ thời khắc này thể hiện ra…

Mặc dù Bổn Tôn đã đem bí ẩn của những quy tắc bản nguyên này tường tận truyền vào trong đầu đệ tam phân thần, không cần phải trải qua quá trình phân tích thôi diễn dài dòng, thế nhưng quá trình hấp thu này vẫn dài đằng đẵng…

Mặc dù ý thức không thể hóa thành hàng tỉ như Bổn Tôn, nhưng so sánh với chỉ một phân thức của đệ tam phân thần, lại có ưu thế về phương diện thôi diễn hơn.

Phong Vân Vô Kỵ một mặt vứt bỏ tất cả tâm tình, nội tâm bình tĩnh không dao động, một mặt hấp thu tin tức quy tắc do Bổn Tôn truyền vào, một mặt đem những quy tắc này tiến hành thôi diễn và chuyển hóa tương ứng, dung nhập vào trong lĩnh vực của mình.

Muốn đồng thời tiến hành ba bước này, chỉ có nhất tâm tam dụng. So sánh với nguyên thần hóa thành hàng tỉ, loại năng lực này không đáng nhắc tới, Phong Vân Vô Kỵ hiện nay vẫn có thể làm được.

Bên trong Kiếm các tiếng gió vù vù, mặc dù không có khói mây, nhưng lại có những bóng đen rối loạn leo lên trên vách tường bằng gỗ trong Kiếm các, không ngừng lan ra. Mà tất cả những điều này chỉ diễn ra bên trong Kiếm các, từ bên ngoài nhìn lại, cả tòa Kiếm các vẫn sừng sừng đồ sộ.

Mỗi lần mặt trời lên rồi lại lặn, lĩnh vực màu bạc bên ngoài cơ thể Phong Vân Vô Kỵ lại mở rộng ra bên ngoài một phần. Ba ngày sau, toàn bộ người trong Kiếm các đều nghe được tiếng kiếm ngân đinh tai nhức óc, nhưng khi cẩn thận lắng nghe, lại mây nhạt gió mờ, căn bản không hề có tiếng kiếm ngân vang. Tất cả đều mê hoặc, trong khi tuần tra, thỉnh thoảng lại nhìn về hướng Kiếm các trên đỉnh núi.

Chỉ có đám người Thái Huyền mới ẩn ước cảm giác được, tiếng kiếm ngân này chỉ sợ chính là tiếng của linh hồn…

Phi Thăng Chi Hậu - Chương #342


Báo Lỗi Truyện
Chương 342/746