Chương 270: Sơ hở của Luân Hồi


Trong thiên địa, một luồng khí lạnh mờ mịt từ hư không tràn ra. Dựa vào công lực của Phong Vân Vô Kỵ và đặc thù của kiếm thể, vẫn cảm thấy một chút lạnh lẽo. Trên bầu trời, một tầng hàn khí từ mây đen trải ra, sau đó hoa tuyết rải rác nương theo gió từ trên mây rơi xuống…

Trên Chiến Đế phong, Chiến Đế nhìn xuống mặt đất, hai mắt nhắm lại. Một bóng trắng bên ngoài sương lạnh bao phủ từ trong cơ thể hắn xuất hiện, thần thức khổng lồ phá thể bay ra, trong nháy mắt biến mất khỏi Chiến Đế phong…

Hai bên Chiến Đế, số lượng chiến tướng ngồi xếp bằng đã tăng đến mấy trăm người. Cảm giác được thần thức trong hư không nhanh chóng rời đi, tất cả đều mở mắt ra. Trên vách tường hai bên Chiến Đế cung, từng băng hoa thật lớn không ngừng sinh ra…

"Đế quân?" Chiến Ma nghi hoặc ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời. Gần như đồng thời, Phong Vân Vô Kỵ và Quân Thiên Thương cũng đưa mắt nhìn lên.

Nơi ánh mắt ba người hội tụ, Chiến Đế thân mặc đế bào xuất hiện giữa tầng mây. Thần thức lướt qua, Phong Vân Vô Kỵ phát hiện Chiến Đế trước mắt cũng không phải là bản thể.

- Đế quân!

Chiến Ma liền quỳ xuống.

Trên bầu trời, Chiến Đế đạp bước giữa hư không chậm rãi đi xuống, mí mắt chớp động, ánh sáng trong mắt liền bắn ra.

- Ngươi không phải là đối thủ của hắn, trở về đi!

- Nhưng…

Chiến Ma muốn nói lại thôi, hung hăng nhìn thoáng qua Quân Thiên Thương cách đó không xa, sau đó lại cúi đầu nói:

- Vâng thưa đế quân!

Hắn liền xoay người lại, thần thức cảnh giác quan sát phía sau, nhưng Quân Thiên Thương vẫn chỉ mỉm cười, không có vẻ gì là muốn xuất thủ.

Chiến Ma hừ một tiếng, liền nhảy vọt lên không, bay nhanh về phía xa.

Phong Vân Vô Kỵ nhìn theo bóng dáng Chiến Ma rời đi, trong lòng thầm thở dài: "Đáng tiếc… Không biết hắn còn có thể kiên trì dược bao lâu!"

Sau đó hắn quay đầu lại nhìn Chiến Đế đang từ bầu trời đi xuống.

Phong Vân Vô Kỵ cẩn thận đánh giá một phen. Chỉ thấy người đứng đầu Chiến tộc trong truyền thuyết này là một đầu tóc bạc, ngay cả chòm râu cũng bạc trắng, thoạt nhìn lại có một loại phong phạm của cường giả. Người này hiển nhiên chỉ là hóa thân, không thể nhìn thấy được thực lực bản thân của hắn cao bao nhiêu. Có điều lãnh ý vô hình trung phát tán ra lại khiến cho người ta trong lòng run rẩy.

"Võ học hàn hệ không ngờ có thể đạt đến cảnh giới này. Võ công của Chiến Đế chỉ sợ đã đạt đến một trình độ quỷ khóc thần kinh!" Phong Vân Vô Kỵ suy nghĩ. Trong lòng hiểu rõ, dựa vào nền tảng võ học của mình và kiếm thể, không ngờ vẫn cảm thấy lạnh, nếu như là chân thân của Chiến Đế thì sẽ lạnh lẽo đến mức nào.

- Quân Thiên Thương!

Chiến Đế nhìn người đứng đầu Đao vực lên tiếng.

- Không biết Chiến Đế có gì chỉ bảo?

Quân Thiên Thương lãnh đạm nói, thần sắc không hề biến đổi.

Tay trái của Chiến Đế từ dưới áo bào vươn ra, một ngón tay chỉ về hướng đệ tử Chiến tộc dưới đất, lên tiếng:

- Ngươi có thể trả lại hồn thể của bọn họ không?

- Chiến Đế đã có lệnh, không dám chối từ!

Quân Thiên Thương vung tay lên. Trong hư không, bánh xe khổng lồ lại xuất hiện.

Phong Vân Vô Kỵ liền biến sắc, một đạo hư ảnh từ dưới chân lập tức kéo dài ra, kết thành một điểm trên đỉnh đầu, sau đó ẩn trong hư không biến mất không thấy nữa. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Chiến Đế đứng giữa hư không, thần sắc vẫn lãnh khốc như trước, nhìn không ra dao động của nội tâm.

Ngay khi một đạo hư ảnh dưới chân Phong Vân Vô Kỵ kéo dài ra, Quân Thiên Thương liền quay đầu lai, khuôn mặt bình tĩnh lần đầu tiên xuất hiện vẻ kinh ngạc.

Chiến Đế cũng quay đầu, ánh mắt dừng lại trên người Phong Vân Vô Kỵ một chút, nhìn thẳng vào kẻ mà ngay từ đầu hắn đã bỏ qua, trong mắt thoáng hiện lên thần sắc ngạc nhiên.

"A!"

Dưới mặt đất, những đệ tử Chiến tộc thở ra một hơi, từ mặt đất đứng lên, có chút mê hoặc nhìn thoáng qua bốn phía. Nhưng rất nhanh bọn họ liền quỳ xuống, cung kính nói:

- Đế quân!

Quân Thiên Thương thu tay lại, "luân" vô hình dần dần ẩn vào hư không, biến mất không thấy.

- Ngươi không phải là đối thủ của ta, thần phục đi!

Chiến Đế nhìn chăm chú vào hư không, đột nhiên lên tiếng.

Giọng nói đột ngột vang lên. Bất kể là Phong Vân Vô Kỵ hay Quân Thiên Thương, đều không ngờ Chiến Đế lại trực tiếp nói thẳng ra như vậy. Sắc mặt luôn luôn bình tĩnh của Quân Thiên Thương cũng lộ ra vẻ chấn kinh, thân thể khẽ run lên.

Thần sắc trên mặt Quân Thiên Thương nhanh chóng biến mất, thản nhiên cười:

- Chẳng lẽ Chiến Đế muốn dùng thủ đoạn này để đả kích lòng tin của đối thủ sao?

Chiến Đế chắp tay đứng, y bào theo gió phất phơ, tỏa ra khí độ ngạo nghễ của một tuyệt thế cao thủ. Cho dù là Quân Thiên Thương hay Phong Vân Vô Kỵ, trước mặt Chiến Đế đã ẩn nhẫn mấy ức năm cũng cảm thấy không sánh bằng.

Dù sao xét trên thời gian tồn tại hay thời gian bước vào Thần cấp, hai người đều kém Chiến Đế rất xa. Loại khí thế của người ở địa vị cao cùng với bản thân hợp thành một thể này, không phải loại nhân vật mới xuất hiện như Quân Thiên Thương có thể so sánh được. Huống hồ, Quân Thiên Thương thoạt nhìn càng giống như một thiếu niên nho nhã hơn là một người có địa vị tôn quý.

Chiến Đế nghe vậy, thần sắc vẫn không đổi, lên tiếng:

- Ngươi cảm thấy trẫm là người như vậy sao?

Phong Vân Vô Kỵ dùng một loại ánh mắt của người ngoài cuộc quan sát hai bên, không nói lời nào.

Chiến Đế dừng một chút, sau đó tiếp tục nói:

- Luân hồi, không phải ngươi có thể khống chế được!

Quân Thiên Thương động dung, cặp môi khẽ mấp máy, nhưng thủy chung vẫn không lên tiếng.

- Trước mặt của trẫm, một khi ngươi sử ra Luân Hồi quyết [thiếu một đoạn], có một đoạn thời gian ở vào thế hạ phong, bị ngươi trói buộc, nhưng thời gian đó qua đi, sẽ bị đình trệ. Vì vậy hãy thần phục đi!

Giọng nói của Chiến Đế mang theo lực khuất phục vô hình, khiến cho người khác không khỏi tín phục.

Dựa vào công lực của Phong Vân Vô Kỵ và Quân Thiên Thương, tự nhiên là không bị ảnh hưởng. Nhưng Phong Vân Vô Kỵ lại nhìn ra được, Chiến Đế cũng không phải là mượn lời nói để áp bức đối phương, hắn nói chính là tình hình thực tế.

Chiến Đế đã nhìn thấu sơ hở của Quân Thiên Thương! Điểm này mới là nguyên nhân chính khiến cho Phong Vân Vô Kỵ động dung.

Chiến Đế đã nhìn thấu sơ hở của Quân Thiên Thương khi nào? Là vừa rồi sao? Hắn làm cách nào nhìn thấu được?

Luân Hồi quyết rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Chiến Đế trước đây chưa từng gặp mặt Quân Thiên Thương, dựa vào gì mà khẳng định Quân Thiên Thương không phải là đối thủ?

Các ý niệm rối ren không ngừng xoay chuyển trong đầu Phong Vân Vô Kỵ. Từ trên người Chiến Đế, hắn cảm nhận được khí tức đế vương nồng đậm. Quả thật là khí tức đế vương! Bất kể là sự tự tin hay hay khí chất của người ở địa vị cao đều giống vương giả của nhân gian như đúc. Điều này khiến cho hắn hoài nghi, lẽ nào Chiến Đế là một đế vương tại vị diện phi thăng?

Quân Thiên Thương yên lặng không nói gì, một lát sau mới ngẩng đầu hỏi:

- Không biết Chiến Đế nắm chắc mấy thành thắng được ta?

- Không biết!

Chiến Đế trả lời rất nhanh:

- Ngươi chỉ nên biết là Luân Hồi quyết của ngươi có sơ hở rất lớn. Hơn nữa, mấy ức năm trước ngươi đã bước lên một con đường sai lầm, hôm nay ngươi vẫn sai lầm như trước.

- Luân hồi không thể bị nắm giữ, đúng không?

Phong Vân Vô Kỵ đột nhiên lên tiếng.

Thanh âm đột ngột khiến cho ánh mắt của Chiến Đế và Quân Thiên Thương đều tập trung trên người hắn.

- Luân hồi, ngay cả chư thần đều khó nắm giữ, huống hồ là nhân loại. Luân hồi của Quân tiền bối, là luân hồi mà cũng không phải luân hồi!

Phong Vân Vô Kỵ thản nhiên nói. Mới vừa rồi, khi Chiến Đế và Quân Thiên Thương nói chuyện với nhau, hắn lại cảm nhận được sự kêu gọi của Đệ Nhất phân thần…

- Đệ tam, ngươi rốt cuộc đã tỉnh rồi!

Trong đầu Phong Vân Vô Kỵ, giọng nói của Ma giới đệ nhất phân thần xuyên qua không gian tiến vào.

Dưới bầu trời Ma giới âm u, Phong Vân Vô Kỵ ngồi trên một tảng đá lớn màu đen, phía sau là một gốc cây đại thụ cũng màu đen. Cách đó không xa, Bội Lý Tư đang khoanh tay đứng một bên. Trong tay của Đệ Nhất phân thần cầm một thứ gì đó giống như quả nho, nhét vào trong miệng, đồng thời không ngừng đem tin tức của Ma giới gởi về trong đầu của Đệ Tam phân thần. Tại phần cuối tin tức, Đệ Nhất phân thần lên tiếng: "Tin tức của ta đã gởi qua, tình hình Thái Cổ bên kia cũng gởi cho ta đi! Tên Bổn Tôn đúng là không có nhân tình, ta chỉ thích cộng hưởng với ngươi thôi!"

Tin tức do phân thần Ma giới gởi qua cũng không nhiều. Dù sao, mặc dù đã qua mấy chục vạn năm, nhưng đại đa số thời gian phân thần Ma giới đều tồn tại trong hình thái ma trùng. Thời gian chân chính xông pha Ma giới là rất ngắn. Trong phần tin tức này, đa số lại đều là về cấu tạo cơ bản của Ma giới và chư thần.

Khi nhân được tin tức về mười ba Hắc Ám Chủ Thần, Phong Vân Vô Kỵ chợt sinh ra một loại minh ngộ, đột nhiên lại hiểu được lời của Chiến Đế vừa rồi.

Quân Thiên Thương không thể nắm giữ luân hồi, nếu không hắn đã không còn là một gã cao thủ Thần cấp hậu kỳ, mà đã là một Chủ Thần, thậm chí là siêu việt Chủ Thần.

Nhưng bỏ điểm này, Quân Thiên Thương như trước rất mạnh, phi thường mạnh.

Bất kể Luân Hồi quyết của Quân Thiên Thương có thật sự liên quan đến luân hồi hay không, môn võ học này tuyệt đối rất mạnh. Quân Thiên Thương vẫn là một cường giả Thần cấp hậu kỳ.

Vẻ suy tư của Phong Vân Vô Kỵ lại khiến cho Chiến Đế chú ý.

- Kiếm vực, Phong Vân Vô Kỵ?

Chiến Đế nghi hoặc nói.

Nhìn thấy Phong Vân Vô Kỵ gật đầu, Chiến Đế liền nói tiếp:

- Ngươi là người đứng đầu Kiếm vực? Ừm! Ngươi cũng không phải là đối thủ của trẫm. Sư phụ của ngươi đâu? Hay là gọi y ra đi… Không biết tôn sư là vị nào, ngay cả trẫm cũng không thể nhìn thấu được trình độ của y. Tu vi bậc này, phóng mắt nhìn ra Thái Cổ cũng là nhất đẳng tuyệt đỉnh cao thủ. Kiếm vực có thể quật khởi trong khoảng thời gian ngắn là do người này trợ giúp sao?

- Sư tôn của ta?

Phong Vân Vô Kỵ lần này thật sự nghi hoặc:

- Tại hạ không có sư…

Đột nhiên hắn lại nhớ đến U Vô tà. Nếu như nói mình thật sự có sư phụ, U Vô Tà cũng có thể xem như một người. Có điều U Vô Tà đã chết từ lâu. Hơn nữa cho dù còn sống, dưa vào tu vi của hắn chẳng lẽ Chiến Đế lại không nhìn thấu?

Nhìn thấy Phong Vân Vô Kỵ muốn nói lại thôi, Chiến Đế trong lòng lắc đầu, nghĩ rằng hắn muốn che giấu tai mắt người khác, liền không quan tâm đến nữa.

- Quân Thiên Thương! Lần này trẫm nhận của ngươi một nhân tình… Có điều, lần sau khi hai ta chân chính giao chiến, trẫm tuyệt đối sẽ không nương tay. Đứng trước đại nghiệp nhất thống của Chiến tộc ta, bất cứ tình cảm cá nhân đều phải gạt sang một bên… Về phần kiến nghị của trẫm, hy vọng ngươi có thể suy nghĩ kỹ càng một phen…

Dứt lời, thân ảnh của Chiến Đế đột nhiên trở nên mơ hồ, trong nháy mắt hóa thành một đoàn sương lạnh. Bên trong sương lạnh kia, một cỗ thần thức cường đại nhanh chóng phá không bay đi…

"Ta hiểu rồi…" Tại khoảnh khắc Chiến Đế phá không bay đi, Phong Vân Vô Kỵ đột nhiên hiểu được, "sư tôn" mà Chiến Đế ám chỉ chính là Bổn Tôn.

Phi Thăng Chi Hậu - Chương #270


Báo Lỗi Truyện
Chương 270/746