Chương 186: Mê hoặc!


"Ám Hắc Đế Quân, ngươi đã đọa lạc đến mức phải ra tay với một nử tử khi nào vậy, trừ phi sau khi ngươi tu luyện xong thuật phân thân kia thì trí lực cũng bị phan chia ra luôn, lưu lại trên phần thân thể này cũng chỉ là một phàn tàn não mà thôi?" Ngay khi Ám Hắc Đế Quân sắp đánh tới thì mọt thanh âm lạnh lùng từ trên không trung truyền lại.

Cái thanh âm này quen thuộc phi thường, khiến cho Ám Hắc Đế Quân dù cho đang đánh ra hai chưởng cũng không khỏi ngẩng đầu lên mà nhìn. Chỉ thấy ở trên không trung có một gã nam tử đỉnh lập thân người, toàn thân lấp lánh một bộ ngân bạch trường bào, ở trong trường bào ẩn ước có quang mang màu trắng rực sáng thấu phát ra.

Trên đầu của người này có mang một chiếc đấu bồng to lớn, mái tóc đen dài thuạn theo đấu bồng mà hạ xuống, khuôn mặt bị che mất nên không thể nhận biết được dung mạo. Khi Ám Hắc Đế Quân quay đầu lại thì thấy ống tay áo của gã ta phất phơ trong gió, ở giữa hai lòng bàn tay đặt ở trươc ngực phát ra cả vạn đạo quang mang, bàn tay trái màu trắng sáng, bàn tay phải lại là màu đen, hai tay của y hợp lại ở trước ngực hợp thành một đồ án thái cực, tiếp đó là vô số thanh âm liên miên bất tuyệt vang lên …..

Sưu!

Sưu!

Sưu!

Từ trong lòng bàn tay của gã nam tử này xạ xuất cả vạn đạo bạch quang hình kiếm, chúng dàn ra theo hàng ngang mà xạ xuống phía dưới, phạm vi của nó bao trùm cả những đệ tử Ma Vực và Tuyết Vực nữ tử.

A! ~~

Tiếng kêu thảm vang lên không ngừng, từng đạo từng đạo quang mang hình nón tạo thành những vết bạch ngân dài dài ở trên không trung, mang theo những tiếng xé gió vun vút mà xạ thẳng xuống dưới. Mỗi một đạo quang mang đều xạ thẳng vào những đệ tử Ma Vực một cách cực kì tinh chuẩn, cơn mưa ánh sáng trông có vẻ tạp loạn không có quy tắc nhưng nhưng mỗi một đào quang mang đều chính xác lướt xuống trước mặt hoặc đánh trúng bàn tay, bàn chân và thân thể của chúng đệ tử Ma Vực trước khi họ xuất thủ, niêm phong toàn bộ lộ tuyến xuất thủ của bọn họ, hơn nữa làn mưa ánh sáng này chẳng hề xạ trúng bất kì một Tuyết Vực nữ tử nào.

Nhừng tiếng kêu thảm đó chính là phát ra từ miệng của chúng đệ tử Đao Vực, mỗi một gã đệ tử Ma Vực đều trúng chí thiểu là cả trăm đạo quang mang hình nón đó. Những đạo quang kiếm đó rất là sắc bén, căn bổn vô pháp ngăn cản, dù cho có xuất chưởng chống cự cũng đều bị những đạo quang kiếm đó đâm xuyên.

Chỉ trong thời gian chớp mắt thì mọi đệ tử Ma Vực đều quỳ xuống dưới mặt đất, tang thất đi năng lực hành động.

Ở phía trước thân người Ám Hắc Đế Quân, làn mưa ánh sáng càng thêm dày đặc, từng hàng từng hàng quang kiếm tà tà cắm vào mặt đất ở trước thân thể của Ngạo Hàn Yên và bao bộc lấy cô ấy vào bên trong. Ám Hắc Đế Quân thử oanh kích lên trên màn mưa ánh sáng đó nhưng kết quả cuối cùng chỉ là khiến cho những quang kiếm đó chấn chiến và cổ tay truyền lại chấn lực cường đại. Những đạo quang kiếm trong có vẽ dễ bị kích vỡ này có độ rắn chắc khiến cho Án Hắc Đế Quân thầm chép lưỡi không thôi, bất đắc dĩ nên hắn ta chỉ có thẻ không ngừng tránh né những đạo quang kiếm đó trong không gian chật hẹp, ý đồ đột phá sự phong tỏa của màn mưa ánh sáng này.

Nhừng màn mưa ánh sáng này dày đặc phi thường, người ở trên không trung tựa hồ như dặc biệt chiếu cố cho hắn ta, vài đợt mưa sau đó thì mật độ của màn mưa ánh sáng này không ngờ đã đạt đến mấy trăm quang kiếm trong một không gian nhỏ chỉ bằng nắm đấm.

Mặc dù biết rõ là Ngạo Hàn Yên thụ thương không nhẹ, hơn nữa không phải là đối thủ của bản thân, khoảng cách cũng chỉ trong một đoạn cư li ngắn ngủi mà thôi, nhưng hắn ta lại không thể thoát khỏi sự phong tỏa của tầng quang kiếm này.

Nói ra thì chậm, nhưng mọi chuyện xảy ra chỉ trong một sát na, chỉ bất quá thời gian đối với những cao thủ mà nói thì có thể phân ra vô hạn.

Ngay khi Ám hắc Đế Quân chuẩn bị tiếp lấy những đòn công kích của màn quang kiếm từ trong thái cực đồ phát ra mà cường hành kích sát Ngạo Hàn Yên thì Ngạo Hàn Yên ở một bên kia đột nhiên ra tay, hơn nữa màn quang kiếm trên không trụng xạ xuống cũng giảm đi không ít.

Ở một đầu kia của màn quang kiếm, Ngạo Hàn Yên cắn răng đưa một bàn tay ra khỏi ống tay áo, cả bàn tay tinh oánh đều lấp lánh ánh bạch quang, trông chẳng khác gì ngọc thạch, chu vi của bàn tay bốc ra hàn khí xì xì.

Ám Hắc Đế Quân cười lạnh một cái, tay phải như nhanh như chớp đánh ra, chỉ trong sát na hai người sắp giao thủ thì đột nhiên có một màn quang mang chói mắt từ bên cạnh xạ tới, đạo nhân ảnh ở trên không trung cũng lao xuống dưới và từ bên cạnh ập tới.

Ám Hắc Đế Quân nguyên bổn tính toán là thu thập Ngạo Hàn Yên trước, sau đó thì đối phó với người ở trên không trung, lúc đó dù có đánh không thắng thì cũng có thể bỏ chạy, nhưng không ngờ được tốc độ của người này lại nhanh đến thế.

Chỉ trong chớp mắt thì Ám Hắc Đế Quân đã có quyết định, hai chưởng đồng thời đánh về phía người áo ngân sắc, đồng thời toàn thân y bào phất phơ, phát xuất ra nhưng thanh âm như cương thiết va chạm mà chuẩn bị đón lấy một chưởng của Ngạo Hàn Yên.

Phản ứng của Ám Hắc Đế Quân đã nhanh, nhưng người khoác ngân bào lại càng nhanh hơn, trước khi Ám Hắc Đế Quân chuyển người qua và xuất thủ thì người khoác ngân bào đã đâm sầm vào thân người của Ám Hắc Đế Quân như lưu tinh.

A!

Ám Hắc Đế Quân đột nhiên kêu thảm lên một tiếng, ở sau lưng của hắn ta lòi ra vô số đạo kiếm mang xán lạn dài cả mấy chục trượng, vừa mới nhìn vào thì chẳng khác gì có vô số thanh trường kiếm đã đâm xuyên qua thân người của Ám Hắc Đế Quân vậy.

Hai con mắt của Ám Hắc Đế Quân trợn tròn ra, tựa hồ không dám tin mà nhìn vào người ở trước mắt, hai cánh tay đưa ra của y đã vô pháp tiến tới phía trước.

Đôi môi nhiễm đầy máu của Ngạo Hàn Yên cũng há to ra, tựa hồ như không dám tin tưởng được người mang ngân bào lại có thể dễ dàng đánh bại Ám Hắc Đế Quân như vậy.

"Ở trong đế cấp, ta đã không có đối thủ nữa! Dù có là thần cấp, ta cũng không sợ!" Người mang ngân bào giơ Ám Hắc Đế Quân lên trên cao mà cất tiengs nói một cách lạnh lùng. Thần thái bá đạo đến ngông cuồng, ngữ thanh thì lại bình đạm nhưng lực lượng do y thấu lộ ra khiến người ta tin phục.

"Đế quân!" Ở một bên kia, một nhân vật ma quân cấp của Ma Vực dẫn theo mấy trăm người lao đến, nhất thời thấy tràng cảnh đó thì giật mình kinh hãi: "Thả đế quân ra!"

Tiếp đó là lao thẳng về phía đó, người mang ngân bào đột nhiên quay đầu lại, dưới ống tay áo bên trái phát xuất ra một chưởng. Ngoài đó mấy trăm trượng, mấy trăm gã đệ tử Ma Vực đột nhiên như phải chịu oanh kích nặng nề, y bào hắc sắc trên thân thể liền nổ tung ra và hóa thành sát khí của người mang ngân bào!

A!~~

Hàng loạt những tiếng kêu thảm vang lên, mấy trăm đệ tử Ma Vực đột nhiên như bị định thân ở trên không trung, ở sau lưng của bọn họ là từng đạo từng đạo kiếm hình kéo dài ra sau, đó chính là y phục trên thân thể của bọn họ hóa thành, từ phía trước mà đâm xuyên thấu đến thẳng sau lưng ….

Người mang ngân bào vừa mới vung tay một cái, thì mấy trăm nhân ảnh liền chẳng khác gì những con diều đứt dây mà đâm sầm vào sườn của mấy ngọn núi cả cả trăm trượng, một lúc lâu sau vẫn không thấy có động tĩnh gì hết.

"Cẩn thận!" Ngạo Hàn Yên đột nhien kinh hãi kêu lên một tiếng.

Người mặc áo ngân sam quay đầu lại thì thấy Ám Hắc Đế Quân mĩm cười hung ác, song quyền liễu nhiễu ma khí, mang theo tử hắc sắc thiểm điện oanh kích lên trên lồng ngực của người mang ngân bào, tựa hồ như muốn đồng ư quy tận.

Tim của Ngạo Hàn Yên như muốn giật thót ra khỏi lồng ngực, muốn cứu viện cũng không kịp, cao thủ qua chiêu chỉ cần lơ là trong sát na, chỉ trong chớp mắt thời gian cũng đủ để phát sinh rất nhiều chuyện.

Ngay đúng lúc Ngạo Hàn Yên suy nghĩ là người mang ngân bào do quá chủ quan mà bị Ám Hắc Đế Quân đánh lén đắc thủ thì đấu bồng trên đầu của người mang ngân bào dập dờn mãnh liệt. Đột nhiên ngẩng đầu lên, từ phương hướng của Ngạo Hàn Yên thì lại không thể nhìn thấy được khuôn mặt của y, chỉ có thể nhìn thấy được một bên, khuôn mặt đều bị đấu bồng ngân bạch che lấy.

A! ….

Đúng lúc hai tay của Ám Hắc Đế Quân cách người mang ngân bào chưa đầy mấy thốn thì Ngạo Hàn Yên đột nhiên cảm giác thấy một đạo ý thức cường hãn đến kinh nhân phát ra như cắt xén hư không, trong cảm giác của cô ấy thì nó tựa hồ như từ trong mắt của người mang ngân bào, sát na sau đó thì thấy thân thể của của Ám Hắc Đế Quân như thụ oanh kích nặng nề, toàn thân kịch liệt chấn động một chốc, rồi một đạo nhân ảnh màu xanh từ ở đằng sau lưng của hắn ta bay ra, như diều đứt dây mà chấn bay lui về phía sau, thân ở trong khppng trung đã hộc ra một làn khói xanh, tiếp đó là thân thể tấn tốc nhạt dần rồi biến mất ….

Người mang ngân bào vung tay ra một cái, thân thẻ của Ám Hắc Đế Quân liền ỉu xìu rớt xuống một bên, sau đó thân hình chớp động, đang định truy theo phương hướng thân ảnh đó vừa mới biến mất thì nghe thấy một thanh âm rất dẽ nghe của nữ tử vang lên: "Đa tạ ân cứu mạng của tiền bối, tiểu nữ tử Ngạo Hàn Yên, là thánh nữ của Tuyết Vực, xin tiền bối hãy cho vãn bối biết tôn danh, để sau này biết đường mà báo đáp."

Người mang ngân bào ngẩng đầu lên nhìn một cái, nhìn thấy thanh sắc nhân ảnh đó đã biến mất, đành dừng chân rồi quay người lại, nhìn thấy Ngạo Hàn Yên khuất tất khom người thì cười đáp: "Xưng tiền bối thì không dám, lần gặp mặt trước đây của chúng ta tựa hồ như đã cách đây dã hai vạn năm rồi, không ngờ cô nương lại mau quên tại hạ đến vậy!"

Ngạo Hàn Yên nghi hoặc nói: "Tiền bối là!"

"Hai vạn năm trước, Kiếm Vực."

"Ngài là Kiếm Đế! Phong Vân Vô Kị!" Trên khuôn mặt tuyệt mĩ của Ngạo Hàn Yên xuất hiện biểu tình đại kinh thất sắc, cô ấy làm thế nào cũng không ther ngờ được, chỉ trải qua một đoạn thời gian ngắn mà Phong Vân Vô Kị lại đã cường đại đến thế, bất quản là chuyện lợi dụng y bào trên thân thể của chúng đệ tử Ma Vực, dùng ngự y đại kiếm***, kích xuyên thân thể của bọn họ, hay là dùng một kích giết đi Ám Hắc Đế Quân và chấn thương ma vật kia, tất cả những thứ này đều biểu minh rõ ràng tốc độ tiến bộ kinh nhân của gã nam tử mà cô ấy chỉ vội vàng liệc nhìn một cái rồi không để ý gì thêm này.

*** Ngự y đại kiếm: ngự áo thay kiếm

"Không sai, tại hạ chính là Phong Vân Vô Kị." Người mang ngân sam đạm nhiên nói, sau đó ôm quyền nói: "Những đệ tử Ma Vực này đều đã mất đi năng lực chiến đấu, không còn cấu thành chút uy hiếp gì nữa, tại hạ cáo từ!" Nói xong đằng không bay đi, sau đó liền hóa thành một đạo thiển điện gấp khúc và biến mất.

Ngạo Hàn Yên đưa cánh tay ra như muốn gọi Phong Vân Vô Kị lại, nhưng vừa suy nghĩ một cái rồi rút tay lại, đôi môi mấp máy mà đứng nguyên tại chỗ, nhìn về phương hướng biến mất của Phong Vân Vô Kị, trong mắt là một phiến mang nhiên, không biết là đang suy nghĩ cái gì ….

Ở phía xa, Phong Vân Vô Kị thẳng đường truy theo đạo ma khí nhàn nhạt mà ma vật đó lưu lại ở trong không trung, nhưng rất nhanh sau đó liền mất đi đâu vết của ma vật.

"Không ngờ là phân thân của Ám Hắc Đế Quân cũng bị hắn ta chiếm cứ, tên ma vật này rốt cuộc là đã cường đại đến trình độ nào?" Phong Vân Vô Kị đứng ở trên thượng không của một cánh rừng, đấu bồng ở trên đầu không ngừng lay động qua lại trong gió.

Thần thức quét qua một vòng, Phong Vân Vô Kị lập tức hướng sang phía tây bắc mà bay đi, mấy ngàn dặm chỉ trong chớp mắt là qua, ở trên mấy trăm ngọn núi cao ngàn trượng đầy dẫy bóng người, có người của Ma Vực, cũng có Đao Vực, nhưng phần lớn vẫn là người trong phái hệ tự do, gần cả vạn người bao bọc lại thành một vòng mà phiêu phù ở trên không trung. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Khi thân hình của Phong Vân Vô Kị xuất hiện ở dằng xa thì đã có người quát lên: "Ai đó? Hãy mau mau báo thân phận!"

Phong Vân Vô Kị xòe tay ra, một vật hình lá gan hiện ra và không ngừng chuyển động xoay vòng, chỉ trong chớp mắt thời gian đã khoách triển to ra ròi hình thành một thanh trường kiếm đen tuyền dài ba xích. Phong Vân Vô Kị lắc cổ tay một cái thì thanh kiếm đó liền chuyển động một vòng ở trong tay, phát ra đạo đạo quang mang chói rực, ngón trỏ ở tay trái búng ra một cái, một trận kiếm ngân ông ông từ dằng xa truyền lại.

"Kiếm Đế!"

"Kiếm Đế! …."

Hàng loạt những cao thủ phái hệ tự do chắp tay cúi đầu mở đường, Phong Vân Vô Kị thẳng đường phiêu diêu đi tới rồi từ trên không trung hạ xuống, quần người tự động mở ra một con đường, Phong Vân Vô Kị sải bước tiến vào ….

Ở trong mắt của những người trong phái hệ tự do, Phong Vân Vô Kị cũng có thể tính là một thần thoại trong phái hệ tự do, trong sự phân chia nguyên bổn thì nếu như không thuộc vào Đao Vực, Ma Vực, Tuyết Vực và Cửu U Vu Tộc thì thuộc về người trong phái hệ tự do, còn Phong Vân Vô Kị cũng được liệt vào trong hàng ngũ này.

Sau khi Phong Vân Vô Kị tiến nhập Thái Cổ, những hệ liệt mà y làm không có hành động nào là không oanh động cả Thái Cổ. Bắt đầu là từ khi một thân một mình khiêu chiến mấy vạn đệ tử Đao Vực, sau đó mặc dù bị bắt và tống đến Ma Giới, nhưng lại an nhiên trở về, trở thành người đầu tiên trở về từ Ma Giới, cho đến khi thành lập đệ ngũ vực của Thái Cổ - Kiếm Vực, khiến cho những người tu kiếm khắp thiên hạ ngồi ngang hàng với người tu đao, dương mi thổ khí, những hành động của Phong Vân Vô Kị không có cái nào là không oanh động cả Thái Cổ.

Đặc biệt là trong đợt liên thủ xuất động cả trăm vạn đại quân công đánh Kiếm Vực của Ma Vực và Đao Vực gần đây nhất.

Không những là không thể công phá Kiếm Vực, mà vực chủ đế cấp của Đao Vực lại bị bắt sống, chuyện này đã chân chính kinh động đến vị chân chính chúa tể của Đao Vực – Đao Thần!

Đao Thần là nhân vật thuộc về truyền thuyết của cả Thái Cổ, đã có mấy ngàn vạn năm không hề xuất hiện ở trên Thái Cổ đại lục, sự xuất hiện của ông ta càng là khiến cho địa vị của Phong Vân Vô Kị đề thăng đến cực độ, đặc biệt là ngay cả Đao Thần không ngờ là cũng phải thỏa hiệp đối với Kiếm Vực!!!

Trong ánh mắt cung kính của chúng nhân phái hệ tự do, Phong Vân Vô Kị hơi cúi đầu xuống, bộ đạp hư không mà xuyên qua nhân quần, hướng về phía trung gian.

Trên trời dưới đất đều phân bố dày đặc bóng người, nếu như không có người nhường đường thì đúng là vô pháp tiến vào.

Vừa mới tiến vào trong thì liền có máy gã cao thủ Thái Cổ ôm quyền đối với Phong Vân Vô Kị nói: "Kiếm Đế!"

Phong Vân Vô Kị cớ hơi ngạc nhiên, nhưng lập tức liền hồi thần trở lại, sau đó liền gật đầu đáp lễ, biết đối phương chỉ là thể hiện sự tôn kính đối với cường giả mà thôi, chứ không có ý nghĩ gì khác.

"Phong Vân Vô Kị, ngươi đến đúng lúc lắm!" Hai thanh âm từ trung tâm của quần người truyền lại.

"Ám Hắc Đế Quân?" Trong lòng của Phong Vân Vô Kị chớp động, dưới chân gia tốc, tay phải đua ra đối với quần người còn chưa nhường đường ở phía trước, đám người đông đúc ở phía trước liền như bị một bàn tay cự đại nang lên trên không trung rồi bất thình lình giang sang hai bên, mũi chân của Phong Vân Vô Kị điểm nhẹ một cái liền xuất hiện ở nơi thanh âm vừa mới phát ra, vừa mới nhìn một cái thì không khỏi có chút ngạc nhiên: "Các ngươi đang làm cái gì vậy?"

Ở trước mặt của Phong Vân Vô Kị, hai gã Ám Hắc Đế Quân đang đối địch với nhau, hình tượng đều có chút thê thảm, đồng thời hằn học nhìn vào đối phương.

"Các ngươi mau tản ra!" Ám hắc Đế Quân phất ống tray áo một cái, nói với chúng đệ tử Ma Vực ở phía sau lưng, đám đệ tử Ma Vực đông đúc nghe thế liền tản đi ngay. Quần người nguyên bổn đứng đông nghịt đốn thời trở nên thưa đi không ít.

Trong tràng chỉ còn lại mấy người, những đệ tử các phái khác thid đứng ở xa nhìn lại, tạo ra một không gian cự đại, ở trên các đám mây đầu người lô nhô, trong mục quang của mỗi một người đều mang thàn sắc cảnh giác mà quan sát động tĩnh ở phía dưới, tuyd thời đều có thể xuất thủ.

Trong tràng, Phong Vân Vô Kị, hai gã Ám Hắc Đế Quân, Đao Vực Đao Hoàng, còn có Đao Quân Độc Cô Phiêu, Thủy ma tướng và Lôi ma tướng trong Ma Vực ngũ ma tướng cùng với mấy cao thủ trong phái hệ tự do. Bọn họ bao vây lấy hai gã Ám Hắc Đế Quân ở bên trong.

Ám Hắc Lục Phân Thân của Ám Hắc Đế Quân ngay khi Ma Vực liên thủ với Đao Vực công đánh Kiếm Vực thì đã nổi danh thiên hạ, loại võ học như thế là cực kì hiếm có, khi mọi người kinh thán tài năng tuyệt diễm của Ám Hắc Đế Quan thì không có một ai nghĩ tới sẽ có một ngày Ám Hắc Đế Quân đối diện với cái cảnh: Hai phân thân đối địch, hơn nữa là bản thân còn hoàn toàn mất đi quyền khống chế một cụ thân thể!

"Phong Vân Vô Kị, ta biết rằng, lần trước ta dẫn người công đánh Kiếm Vực, hai bên đã kết lấy oán cừu, nhưng đó chỉ là thù riêng, tình hình trước mắt thì nên bắt lấy ma vật trước tiên, ta hy vọng ngươi có thể tạm thời bỏ qua thù riêng mà hợp lực giết tên ma vật này, còn về thù riêng thì hãy để sau này hãy tính." Ám Hắc Đế Quân ở bên trái chỉ vào Ám Hắc Đế Quân ơ bên phải nói.

"Phong Vân Vô Kị, ta mới là Ám Hắc Đế Quân thật, ma vật đó chiếm lây nhục thân của ta, hắn ta đã tạo ra quá nhiều giết chóc ở tại Thái Cổ, nhân cơ hội hiện tại mà hãy mau mau diệt trừ hắn ta, nếu không thì hắn ta sẽ tạo ra nhiều giết chóc hơn nữa!" Ám hắc Đế Quân ở bên phái cũng đồng thời chỉ vào Ám Hắc Đế Quân ở bên trái mà quát lên.

Phong Vân Vô Kị không thèm để ý tới hai gã Ám Hắc Đế Quân, mà quan sát tình hình xung quanh, hai phân thân của Ám Hắc Đế Quân đều đã giao chiến kịch liệt, song phương đều đã biết rõ đối phương, chắc chắn là không chiếm được tiện nghi gì.

Phong Vân Vô Kị xoay xoay lấy đấu bồng ngân sắc ở trên đầu, quay sang nói với Đao Hoàng: "Quân Bất Phá, ông chắc là đến đây cũng được một đoạn thời gian rồi, chẳng lẽ ông cũng không thể phán đoán ra ai phải ai trái sao?"

Đao Hoàng cười khổ một tiếng: "Phân thân của Ám Hắc Đế Quân đều giống nhau như đúc, căn bổn vô pháp phân biện thật giả, càng khủng bố hơn nữa là khi hai người này giao thủ thì uy lực lớn đến kinh nhân, ta căn bổn không phải là đối thủ, chỉ đành can ngăn bọn họ lại, để sau khi phan biện ra thật giả rồi tính tiếp. Trận đánh vừa rồi đã có mấy trăm người trong phái hệ tự do bị liên lụy, bị đánh bay ra ngoài."

Phong Vân Vô Kị im lặng, hai tay khonh lại, trầm ngâm trong phiến khắc rồi mở miệng nói: "Ám Hắc Đế Quân, ta có một phương pháp có thể phân biện được thật giả."

"Thật sao?" Hai người đồng thời nói.

Trong lúc nói ra câu này thì Phong Vân Vô Kị quan sát kĩ càng phản ứng hai người, ma vật không thể không biết là bản thân có thể chấn bay hắn ta ra khỏi nội thể của người khác, chỉ cần một trong hai người có hơi lộ ra chút dấu hiệu gì thì Phong Vân Vô Kị sẽ lập tức phát hiện ra hư thật của đối phương. Nhưng kết quả lại khiến cho Phong Vân Vô Kị cực kì thất vọng, hai phan thân của Ám Hắc Đế Quân này chẳng hề có chút biểu tình dị dạng nào cả.

"Kì quái? Trừ phi ma vật đó còn có những thủ đoạn mà ta chưa biết?" Phong Vân Vô kị thầm nghĩ, bất quản là thế nào thì nếu như không thể trải qua thật nghiệm thì vô pháp nhận định.

"Đương nhiên … là thật!"

Hai chữ "là thật" vừa mới thoát ra cửa miệng thì tinh thần năng lượng của Phong Vân Vô Kị bùng phát ra ngoài như cuồng phong lộng vũ, oanh kích về phía hai người.

"Phong Vân Vô Kị, ngươi dang làm gì thế?" Ám Hắc Đế Quân gầm lên một tiếng, trên mặt tức thì đỏ hồng, sau đó huyết sắc rút đi, thân thể cũng lắc lư như muốn ngã xuống.

Phong Vân Vô Kị không thèm lí tới cả hai, lướt mắt sang bên kia thì thấy gã Ám Hắc Đế Quân kia cũng có thần sắc như thụ trọng thương, nhưng tịnh không hề có chút dị dạng nào.

"Làm sao có khả năng!" Phong Van Vô Kị nói ra thành tiếng ….

Phi Thăng Chi Hậu - Chương #186


Báo Lỗi Truyện
Chương 186/746