Chương 184: Tán công trọng tu


Ở bên trong ý thức chẳng phân tháng ngày. Trong ý thức, thời gian bị lợi dụng đến cực độ. Phong Vân Vô Kị nhất tâm đa dụng, ý thức bị phân ra thành mấy ngàn phần. Sau mấy năm dài bế quan lĩnh ngộ, đã khiến cho không gian ý thức của Phong Vân Vô Kị sung xích vô số văn tự nhỏ bé do tâm quyết hóa thành, vô cùng vô tận khẩu quyết hóa thành những văn tự nhỏ bé đang án chiếu theo một quy tắc nào đó mà tuần hoàn lưu động trong không gian ý thức, có một vài dải văn tự lưu chuyển hợp lại làm một, thỉnh thoảnh cũng có một dải văn tự phân ra hai, ý thức của Phong Vân Vô Kị không ngừng phân tích và thôi diễn các phương hướng có khả năng, quá trinhd tiến hành chẳng khác gì một sơ đồ rễ cây, từng những đoạn rễ to loén mà mọc ra những đoạn rễ nhỏ hơn và nhỏ hơn nữa, mỗi một đoạn rễ lớn đều có thể diễn sinh ra vô số đoạn rễ khác, vô vùng vô tận.

Mấy năm thời gian trôi qua, nhưng thời gian lưu thệ ở trong không gian ý thức của Phong Vân Vô Kị vượt xa cái con số đó, mãi không ngừng thôi diễn, phân tích, phân hóa, dung hợp, Phong Vân Vô Kị cuối cùng cũng dần dần sáng tạo ra một cái khuôn đại thể của một bộ kiếm quyết hoàn mĩ nhất, phần còn lại chỉ còn là lấp đầy những cái khung đơn điều này, khiến cho nó đầy đặn trở lại.

Công tác đầu tiên của việc thôi diễn thì cơ bản đã hoàn thành, trải qua tầng tầng phân tích và thôi diễn, những phán đoán chỉ đơn thuần lí trí, Phong Vân Vô Kị vẫn lựa chọn Ý Niệm Kiếm Thể Đại Pháp làm cái khuôn bổn nguyên nhất, dù sao bổn thân của Phong Vân Vô Kị cũng chính đang tu luyện bộ công quyết này, điều trọng yếu nhất là căn cứ theo sự phân tích và thôi diễn không ngừng trong mấy năm qua, Ý Niệm Kiếm Thể Đại Pháp có mấy trọng thiên đầu được chúng minh là tiếp cận gần nhất với kiếm đạo hoàn mĩ trong lòng của Phong Vân Vô Kị, duy nhất cần phải làm là dung hợp kiếm ý của sát lục kiếm đạo, công kích kiếm đạo, phòng ngự kiếm đạo và thái cực kiếm đạo vào phần kiếm ý này một cách thích hợp.

Kiếm đạo hoàn mĩ nhất trong lòng của Phong Vân Vô Kị càng dần thành hình, càng dần hoàn mĩ hóa, thì những dải văn tự nhỏ bé do những kiếm ý kiếm quyết hóa thành phân bố đầy dẫy không gian ý thức của Phong Vân Vô Kị càng giảm ít đí, biến mất từng chút từng chút một, những kiếm quyết kiếm đạo bị nhận xét là không phù hợp đều bị ý thức của Phong Vân Vô Kị loại bỏ toàn bộ. Mỗi một kiếm quyết mới được thôi diễn ra, một khi bị xác nhận là không cần thiết thì bất quản là nó có tinh diệu đến đâu đi chăng nữa đều liền bị xóa đi ngay lập tức, ngay cả dấu vết cũng không còn, dù cho Phong Vân Vô Kị có cố gắng nhớ lại cũng không thể. Xóa sạch đi ở trong không gian ý thức chính là xóa đi một cách triệt để nhất, ngay cả bản thân cũng vô pháp nhớ lại được.

Mọi tâm thần lẫn tinh lực đều được tập trung vào việc thôi diễn và lấp dầy sự hoàn mĩ vào bộ kiếm đạo mới mẻ nhất này!

Kiếm đạo mới nhất y nhiên vẫn được Phong Vân Vô Kị mệnh danh là Ý Niệm Kiếm Thể Đại Pháp, sở dĩ vẫn dùng danh tự này là do sự biểu hiện kiếm đạo của bộ công quyết này hoàn toàn nhất trí với bộ kiếm quyết hoàn mĩ nhất trong lòng của Phong Vân Vô Kị! Hao phí mấy tháng thời gian, Phong Vân Vô Kị cuối cùng cũng lọc đi những phần không cần thiết trong cái khuôn đại thể mới có và tinh luyện hóa nó, loại công tác này không thể làm một lần là xong, nhưng Phong Vân Vô Kị không có khả năng bỏ ra quá nhiều thời gian để thôi diễn hoàn mĩ, từ khi đạp chân trở lại Thái Cổ từ vị diện vật chất thì Phong Van Vô Kị ẩn ước đã cảm giác thấy cả cái vị diện này chỉ e là đã có biến hóa cự đại, còn về ma vật mà Trì Thương nói đã dẫn khởi kinh biến cho cả Thái Cổ, trong lòng Phong Vân Vô Kị nó chỉ là một khế cơ mà thôi, nguy cơ chân chính thì tuyệt đối không phải là chỉ một hai ma vật có khả năng dẫn dậy.

Mỗi một ngày thì Trì Thương đều đem những tình huống mới nhất mà đệ tử Kiếm Các nghe ngóng được nói lại với một tia thần thức mà Phong Vân Vô Kị lưu lại ngoài thân thể, sau đó thì những tin tức đó lại được truyền đến không gian ý thức. Đối với những chuyện xảy ra bên ngoài thì Phong Vân Vô Kị y nhiên vẫn phân xuất ra một luồng thần thức để tiến hành xử lí.

Đối với ma vật cấp thần mà Trì Thương nói tới, thì khi Phong Vân Vô Kị vừa mới nghe thấy thì lập tức sản sinh một nghi hoặc.

Một ma vật thần cấp, hắn ta làm thế nào mà thiến nhập được vào trong Thái Cổ? Hắn ta tạo nên hỗn loạn to lớn đến thế thì tại sao lại không có người đến chế ước và tiêu diệt hắn ta? Thái Cổ không phải là có bốn vị chí tôn hay sao? Tại sao chí tôn lại không động thủ diệt trừ hắn ta, nếu như chí tôn động thủ thì chỉ trong thời gian sát na thì cũng đủ để diệt trừ hắn ta rồi!

Liên tưởng đến sách lược dùng máu để tìm ra một chí tôn mới của Thánh Điện, Phong Vân Vô Kị lập tức phán đoán ra, gã ma vật này bất quá chỉ là thần cấp, nhưng lại có thể hênh hoang ở Thái Cổ đại địa, chỉ e là có liên quian tới một nhân vật nào đó túng dũng, nếu không thì đừng nói là một lũ tàn hồn, mà là có cường hãn hơn nữa thì cũng chắc chắn là phải chết!

Phán đoán ra kết luận này, thêm vào đó là còn có mấy vị vực chủ thần cấp của các vực tham gia, Phong Vân Vô Kị triệt để bỏ qua, dựa vào thực lực và thế lực hiện tại của bản thân y thì tốt nhất là không nên xúc động đến Thánh Điện, đồng thời mỗi mội đệ tử Kiếm Các đối với y mà nói thì đều là một nguồn tài phú bảo quý, là một phần lực trợ giúp thực hiện mộng tưởng đó. Ma vật thần cấp, Phong Vân Vô Kị mặc dù không sợ, nhưng cũng không thể không khảo lự cho môn hạ đệ tử, dù sao thì ảnh hưởng do một nhân vật cấp thần tạo ra cũng đáng xưng là khủng bố!

Phân tích ra điểm này, Phong Vân Vô Kị đem chuyện này triệt để không nghĩ tới chuyện này nữa mà an tâm tu luyện.

Sau khi tìm ra được bản tiến hóa của Ý Niệm Kiếm Thể Đại Pháp, thì Phong Vân Vô Kị lại đối diện với một vấn đề khác. Làm như thế nào để đem bản tiến hóa và nguyên bổn của Ý Niệm Kiếm Thể Đại Pháp hợp lại làm một, tuy nói hai loại này đều là dồng nguyên, nhưng sau khi thêm vào kiếm ý của Tây Môn Y Bắc và Độc Cô Vô Thương, đặc biệt là kiếm đạo sát lục của Tử Hoàng, thì loại kiếm ý mới này đã sản sinh sự biến hóa về chất, căn bổn không giản đơn như chuyện một cộng một là bằng hai.

Trải qua mấy lần suy nghĩ khổ sở, Phong Vân Vô kị cuối cùng cũng làm giống như với Cửu Chuyển Sinh Tử Huyền Công, lại tiếp tục "tán công trọng tu"!

Quyết định này sau khi trải qua những suy nghĩ đầy lí trí, thì mới quyết định thực hiện, trên sự thật thì tịnh không phải là chân chính tán công trọng tu.

Phong Vân Vô Kị đem toàn bộ kiếm nguyên trong nội thể đều chuyển háo thành nguồn năng lượng tinh túy bổn nguyên và thuần chánh nhất, quá trình này mặc dù sẽ tổn thất rất nhiều năng lượng, nhưng đối với Phong Vân Vô kị mà nói thì đó chẳng đáng là gì.

Những năng lượng đó đều bị Phong Vân Vô Kị áp súc lại toàn bộ vào ngay bên cạnh của quả cầu phong ấn ma khí trong đan điền, sau đó thì Phong Vân Vô Kị lại trải qua sự thống khổ và gian nan khi trọng tân thiết lập nền tảng võ công.

Trọng đầu tiên của bản tiến hóa của Ý Niệm Kiếm Thể Đại Pháp, chính là da Phong Vân Vô Kị kết hợp năm loại Kiếm Đạo hoàn mĩ nhất -- chính thức tiến hành tu luyện.

Ở bên trong Kiếm Các âm ám, mặt của Phong Vân Vô Kị lộ xuất thần sắc thống khổ, những âm thanh xình xịch liên miên bất đoạn từ trong nội thể của y truyền ra, khi những thanh âm này vang lên thì cơ thịt toàn thân của Phong Vân Vô Kị đều không co giật càng thêm kịch liệt, tiếp đó là nhưng âm thanh răng rắc truyền ra, các khớp xương trong thân thể đều bị tách rời ra toàn bộ. Trong qua trình những thanh âm này vang lên, thân hình của Phong Vân Vô Kị bất thình lình cao lên không ít.

Ba ba ba!!!

Ở dưới lớp y bào của Phong Vân Vô Ki, cơ thịt ở từng chổ từng chỗ đột nhiên tách rời nhau ra, hai tay theo đó mà cũng thả xuống dưới, tiếp sát sau đó là sinh chi khí tấn tốc nối xương cốt lại với nhau, cơ thịt trọng tân sinh trưởng lại, đồng thời dùng nguồn năng lượng thuần túy nhất bồi nguyên, cơ nhục sản sinh như thế sẽ có bổn chất cường hãn hơn so với nguyên bản cả mấy lần. Tiếp đó, toàn bộ cơ nhục trong nội thể liền bị cắt đứt đi toàn bộ, sau đó rồi lại tiếp hợp lại, cứ như thế mà tuần hoàn đi lại, trên thân thể của Phong Vân Vô Kị bốc lên tầng tầng khói trắng, đệ nhất trọng thiên của Ý Niệm Kiếm Thể Đại Pháp tối tân mới tu luyện hoàn thành.

Mật đọ cơ nhục cường hãn hơn nguyên bổn cả mấy chục lần, ở trên cái sơ sở này thì đệ nhất tầng Ý Niệm Kiếm Thể Đại Pháp của Phong Vân Vô Kị tấn tốc thành hình, trong nội thể sản sinh một luồng kiếm nguyên, dựa vào tu vi kiếm đế cảnh giới nguyên bổn của y, thì cửa ải khó khăn nhất trong chuyện tu luyện Ý Niệm Kiếm Thể Đại Pháp chính là tu luyện đệ nhất trọng thiên. Ở trong quá trình này thì nguồn chân nguyên hùng hậu căn bổn không thẻ giúp được điều gì, những cảm quan bị chân nguyên khiến cho không hoạt động được lại trở nên mẫn duệ, lại thể nghiệm cảm giác đau đớn tê tâm liệt phế.

Sau khi đệ nhất trọng thiên hoàn thành, Phong Vân Vô Kị đốn thời thở phù một hơi, hai tay chắp lại với nhau theo lối trên áp dưới ngửa ở trước ngực. Trong Kiếm Các âm ám, đột nhiên bạo trướng kiếm khí, ở giữa hai tay mà Phong Vân Vô Kị chắp lại bất ngờ hình thành một đồ án thái cực trắng đen, sau đó thì tấn tốc chuyển động xoay tròn.

Toàn thân y sam của Phong Vân Vô Kị tức thì phất phơ, từng tia từng luồng năng lượng thuần chánh bị áp sục ở đan điền dần dần xả ra ngoài. Trải qua từng bước từng bước chuyển hóa rồi lại lưu nhập vào trong đan điền, rồi hình thành ý niệm kiếm nguyên tối tân, tốc độ hấp nạp này tùy theo sự chuyển tốc của thái cực đồ mà mau chóng đề thăng nhanh lên. Đến cuối cùng thì toàn thân Phong Vân Vô Kị bốc lên tầng tầng khói trắng dày đặc, khói trắng càng lúc càng nhiều, dần dần nuốt chửng lấy thân hình của Phong Vân Vô Kị.

Ở sâu trong lớp khói trắng là một đồ án thái cực cự đại lúc ẩn lúc hiện.

Ở trong thân thể của Phong Vân Vô Kị dang xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, chân nguyên thuần túy cuồn cuộn chuyển hóa toàn bộ thành ý niệm kiếm nguyên, dưới sự cung cấp của nguồn chân nguyên hồn hậu, cảnh giới Ý Niệm Kiếm Thể Đại Pháp của Phong Vân Vô Kị không ngừng đề thăng, thẳng đường thế như chẻ tre trùng phá tầng tầng kiếm pháp tâm quyết.

Ý Niệm Kiếm Thể Đại Pháp đệ nhị trọng thiên – Địa Kiếm, đệ tam trọng thiên – Thiên Kiếm, đệ tứ trọng thiên – Hoàng Kiếm, đệ ngũ trọng thiên – Kiếm Đế ….

Sau khi nguồn chân nguyên thuần túy chuyển hóa thành ý niệm kiếm nguyên, thì nguồn chân nguyên trong nội thể của Phong Vân Vô Kị đạt gần cả ức năm công lực chỉ còn lại chưa đầy bảy tám ngàn vạn năm công lực, trên mức độ tinh túy của chân nguyên thì thì ý niệm kiếm nguyên mới sinh còn tin htuys hơn nhiều so với kiếm nguyên ban đầu.

Sau khi tiến nhập Đế Kiếm Chi Cảnh thì Phong Vân Vô Kị không vội trùng tiến lên cảnh giới càng cao hơn, mà là vội vàng củng cố những cảnh giới nguyên bổn, đoạn thời gian dành riệng cho chuyện này tuyệt đối không thể giản lược bớt đi được.

Lại mấy tháng trôi qua, trong thời gian đó thì Phong Vân Vô Kị thậm chí là đem cả tia thần thức ở ngoài thân thể thu hồi lại, nhằm tránh khỏi sự ảnh hưởng khi tiếp thụ lấy những tin tức khác, trong quá trình tu luyện lại như thế thì bất kì một chút ba động nào cũng đều có thể tạo thành sự méo lệch trí mệnh.

Cơ hồ như sau khi đạo thần thức của Phong Vân Vô Kị thu hồi lại không lâu, ở ngoài Kiếm Các có một lão giả phiêu diêu bay tới, chư Hoàng Kim Giáp Sĩ thấy vị lão giả này thì liền cảnh giác, từ xa cảnh báo: "Ai đó? Mau dừng bước!"

Rất nhanh sau đó thì cả vạn Hoàng Kim Giáp Sĩ đã tụ tập lại theo hình vòng cung bao vây lấy vị lão giả này, từng thanh từng thanh hoàng kim trường kích nhắm chuẩn vào vị lão giả này, thanh thế phát ra rất là hãi nhân.

Lão giả nhìn vào những Hoàng Kim Giáp Sĩ ở xung quanh mà mĩm cười, trong lòng thì chẳng thèm để ý đến, dựa vào tu vi của ông ta, tự nhiên là không e dè gì đối với những Hoàng Kim Giáp Sĩ này. Ngay đúng lúc trong đầu của ông ta nảy sinh ra ý niệm này thì một tiếng truyền lệnh vang lên, sau đó là một cảm giác nguy cơ cường liệt ập đến, lão giả ngẩng đầu lên theo quán tính thì thấy ở sau chiến trận trùng trùng của Hoàng Kim Giáp Sĩ có một gã Hoàng Kim Giáp Sĩ sắc mặt lãnh khốc đang nhìn chằm chằm vào bản thân ông ta, ở trên tay là một bộ cung tên đã được kéo sẵn, mũi tên hoàng kim dưới ánh mặt trời phát ra ánh kim quang lấp lánh cũng đang được hướng thẳng vào ông ta.

"Chậm đã, chư vị đừng có hiểu lầm, chuyến đi này của lão phu tịnh không có ác ý, laoxphu chỉ là phụng mệnh của Thánh Điện đến đây để cầu kiến Kiếm Các chi chủ - Kiếm Đế Phong Vân Vô Ki!" Thần sắc ngạo mạn trên mặt của lão giả lập tức biến mất, ngôn từ lúc này đúng là cũng có chút cung kính.

Sắc mặt của chúng Hoàng Kim Giáp Sĩ có hơi giảm xuống, bất quá mũi của những thanh hoàng kim trường kích y nhiên vẫn nhắm chuẩn vào ông ta, đồng thời với nó là những đạo thần thực yếu nhược tỏa định chắn lấy ông ta, khi mấy vạn đạo thần thức này tỏa định lấy lão giả thì ông ta không khỏi đại biến sắc mặt. Ông ta không ngờ được ở trình độ của chư Hoàng Kim Giáp Sĩ lại biết được cách vận dụng cao cấp của việc tỏa định thần thức, như thế thì cho dù bản thân ông ta có võ công hơn người thì chỉ sợ là cũng không dễ chịu gì.

"Ông nói ông là sứ giả của Thánh Điện, có chứng cứ gì hay không?" Gã Hoàng Kim Giáp Sĩ cầm cung cất tiếng hỏi.

Thần sắc lúc này của lão giả đã biến nên rất là khiêm cung, dĩ nhiên trong lòng đã đặt đối phương lên địa vị ngang hàng với mình.

"Đay là lệnh bài của Thánh Điện, ta nghĩ thiếu các chủ Trì Thương của các ngươi đúng ra là biết được." Lão giả từ trong lòng lấy ra một khối kim bài và nói.

"Ông đem kim bài ném qua đây." Gã Hoàng Kim Giáp Sĩ lại cất tiếng nói, sau đó lại bổ sung thêm.

"Xin Thánh Điện sứ giả đừng trách, đoạn thời gian này thì Thái Cổ nổi lên ma loạn, chúng tôi chỉ vì cẩn thận, nếu như nghiệm minh được thân phận của sứ giả xong rồi, chúng tôi nhất định hướng sang sứ giả mà thỉnh tội."

"Chuyện này thì không cần thiết." Lão giả quăng tấm kim bài bay về phía gã Hoàng Kim Giáp Sĩ đó, trong lòng đồng thời cũng không khỏi cảm khái: "Kiếm Các có khả năng liệt nhập vào trong hàng ngũ của năm vực quả nhiên là có chỗ độc đáo, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn mà đã huấn luyện được chúng tân phi thăng giả đến trình độ này, đúng là không thể xem thường được. Ta bị cao tầng của Thánh Điện vội vàng điều phái tới đây, chưa từng có cơ hội gặp mặt vị Thái Cổ Kiếm Đế đó, cũng không biết là loại nhân vật anh hùng nào mà lại có tài nghệ kinh thiên như thế, huấn luyện ra được mấy vạn Hoàng Kim Giáp Sĩ có thực lực đến thế này."

Gã Hoàng Kim Giáp Sĩ đầu lĩnh nhìn tấm kim bài một cái, thu lại hoàng kim trường cung, la lớn lên: "Tản ra!"

Đám Hoàng Kim Giáp Sĩ nguyên bổn đang ngùn ngụt bao vây lão lão giả đột nhiên lui về phía sau một cách có hàng lối, còn gã Hoàng Kim Giáp Sĩ kia thì dùng hai tay cầm lấy tấm kim bài đó mà đạp bộ hư không đi tới trước lão giả, cúi đầu đưa tới cho ông ta: "Nguyen lai thực sự là Thánh Điện sứ giả, tại hạ chỉ là người thô lỗ, nên không khỏi có nhiều mạo phạm, chuyện này không có liên quan tới chủ công, xin sứ giả đừng trách."

"Không dám!" Lão giả vọi vang fdungf hai tay nâng vai của gã Hoàng Kim Giáp Sĩ kia lên, sau đó nói: "Tạ hạ còn có chuyện muốn cầu kiến Vực chủ của Kiếm Vực – Kiếm Đế, hy vọng tướng quân thông truyền một tiếng!"

"Chuyện gì đó?" Một thanh âm sảng lãng từ trên Kiếm Các truyền tới, tiếp đó là một đạo nhân ảnh từ trên ngọn sơn phong cao ngàn trượng cảu Kiếm Các nhảy xuống, từ xa cấp tốc bay tới, tốc độ nhanh như chớp giật.

Gã hoàng kim tướng quân lập tức nghênh đón, ôm quyền đáp: "Thiếu các chủ, vị này là Thánh Điện sứ giả, chúng thuộc hạ không biết nên có chút mạo phạm!"

Trì Thương gật gật đầu, lớn tiếng nói: "Các ngươi lui xuống đi, nơi này có ta là được rồi!"

Gã tướng quân đó cung thân hành lễ, sau đó phất tay một cái, chúng Hoàng Kim Giáp Sĩ đốn thời tứ tán, trở về vị trí của mình mà bắt đầu đi tuần thú trở lại ….

"Phải chăng sứ giả muốn gặp mặt sư tôn của tại hạ." Trì Thương chắp tay nói, thần sắc chẳng cong cũng chẳng oằn. Truyện Tiên Hiệp - TruyệnYY.com

Lão giả gật đầu đáp: "Đoạn thời gian này, ma vật làm loạn đến nghiêng trời lệch đất, mấy ngàn cao thủ Thái Cổ đã tang mạng trong tay của hắn ta, các vực chủ cao tầng của các vực cũng đều đã ra tay truy bắt ma vật đó, nhưng hăn sta qua giảo hoạt, các vực đều đã xuất động cao thủ, nhưng chỉ có Kiếm Vực là không có động tĩnh gì, cao tần của Kiếm Vực hy vọng Kiếm ực có thể gia nhập vào trong đó!"

Trì Thương nghe thấy thế thì ôm quyền đáp: "Phi thường xin lỗi, chuyện này chỉ có sư tôn của tại hạ mới có quyền quyết định, không có mệnh lệnh của sư tôn thì toàn bộ đệ tử của Kiếm Các đều không được bước ra khỏi phạm vi của Kiếm Vực nửa bước. Mấy năm trước sư phụ đã bế quan tu luyện, trước khi đó có dặn nếu như có người đến thì nói lại rằng người đang bế quan, trong một khoảng thời gian ngắn thì không thể xuất quan. Trong thời gian này thì không chỉ là Thánh Điện, mà cả Tây Môn và cả Độc Cô tiền bối có tới cũng không gặp mặt, lần bế quan này của sư phụ có quan hệ trọng đại, hy vọng sứ giả đừng trách."

Sứ giả nghe thấy thế thì đại biến sắc mặt: "Làm sao lại như thế, lần này chinh slaf mệnh lệnh của Thánh Điện, hơn nữa cao tần trong Thánh Điện còn muốn bổn sứ hỏi Kiếm Đế chuyện giải cứu Thái Cực đạo nhân ở vị diện vật chất ra sao rồi? Kiếm Đế đã trở về Thái Cổ một đoạn thời gian rồi, tại sao lại không đến Thánh Điện bẩm báo?"

Trì Thương nghe thấy thế cũng biến sắc, quay lưng lại với sứ giả, phất ống tay áo mà nói: "Xin sứ giả cứ tự tiện, sư tôn đã nói là không tiếp khách khách thì là không tiếp khách … hơn nữa, xin sứ giả nhớ lấy một câu, Kiếm Vực bọn ta tịnh không phải là thuộc hạ của Thánh Điện, Thánh Điện tịnh không có quyền chỉ trích bonjta cái gì cả, sư tôn nguyện ý vì Thánh Điện đi tới vị diện vật chất là do người nể mặt Thánh Điện, tự nguyện mà đi, chứ không phải là nợ nần gì với Thánh Điện, đồng thời sư tôn cũng không phải là thuộc hạ của Thánh Điện, đối với mệnh lệnh của Thánh Điện thì sư tôn hoàn toàn có lí do cự tuyệt. Mời sứ giả đi cho, Trì Thương không tiễn!"

Sắc mặt của sứ giả đại biến, ở tại Thái Cổ đại địa, có thế lực nào dám không nhìn vào sắc mặt của Thánh Điện, không ngờ được là Kiếm Vực lại cuồng vọng đến thế, mắt thấy Trì Thương xoay người bỏ đi, căn bổn không có ý đàm luận đến chuyện này nữa thì săc mặt trở nên xanh tái: "Tốt! Tốt! Kiếm Vực có lông có cánh rồi, không ngờ lại dám không nghe mệnh lệnh của Thánh Điện!"

Trì Thương lạnh lùng hừ một tiếng, trực tiếp phất ống tay áo bỏ đi!

Một thanh âm đạm nhiên nhưng bình hòa đột nhiên từ trong Kiếm Các vang ra: "Phải chăng là Thánh Điện sứ giả!"

"Sư tôn!" Trì Thương có hơi biến sắc, quay mặt về phía Kiếm Các mà quỳ xuống, những đệ tử Kiếm Các cũng hướng về phía Kiếm Các mà quỳ xuống.

"Kiếm Đế!" Lão giả nguyên bổn có chút hối hận vì đã làm lớn chuyện lên, nếu như không hoàn thành mệnh lệnh của Thánh Điện, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

"ý của ông đến đây thì ta dã biết, ông hãy quay về đi, nói với cao tầng trong Thánh Điện, qua một đoạnnthời gian nữa thì ta mới có thể xuất quan!"

"Nhưng! …." Lão giả đó biến sắc, lo lắng nói.

"Đi đi! …."Thanh âm bình hòa nhưng vang dội của Phong Vân Vô Kị thấu lộ uy nghiêm vô thượng.

"Cũng được!" lão giả phất ống tay áo chỉ vào Trì thương mà nói: "Mệnh lệnh của Thánh Điện thì ta đã truyền đạt, nhưng y … y …, đồ đệ của ngài lại chẳng thèm để Thánh Điện vào trong mắt!"

"Ông đi đi, đệ tử của Kiếm Vực tự có bổn đế phụ trách, Thánh Điện khong cần phải bận tậm, hơn nữa, ta cần một bộ ngân sam thiên tằm, ta muốn trong vòng mười ngày Thánh Điện hãy mang đến cho ta, không tiễn! …."

Hai chữ cuối cùng thì đã biến nên rất yếu nhược, lão giả biết ngay được là thần thwucs của Phong Vân Vô Kị đã triệt để hồi quy vào nội thể, ngoiaj giới có ồn ào như thế nào đi chăng nữa thì y căn bổn không hề nghe thấy.

Ài! Lão ta giậm chân một cái, sau đó thì xoay người rời đi, trong lòng của y thì trước giờ chưa có người nào dám không để Thánh Điện để vào trong mắt như thế ….

Phi Thăng Chi Hậu - Chương #184


Báo Lỗi Truyện
Chương 184/746