Chương 156: Thất Sát Đao Pháp


Bùng!

Tiên hạ thủ vi cường. Thân hình Phong Vân Vô Kị vừa chớp động đã xuất hiện ngay bên trái một oan hồn Thái Cổ, đánh ra một một quyền. Ngực của oan hồn đó liền bị chọc thủng một lỗ to bằng nắm đấm, sau lưng cát bụi tung bay xuất ra. Cùng lúc này, một oan hồn khác ở bên liền mau chóng vung tay chém vào đầu Phong Vân Vô Kị.

Xoẹt!

Phong Vân Vô Kị lắc lắc cổ tay phải, Đệ Ngũ Kiếm Đảm nằm sát trên lòng bàn tay mà chuyển động xoay vòng. Sau khi ngân lên một tiếng, Đệ Ngũ Kiếm Đảm liền triển khai hóa thành một thanh bảo kiếm phong mang. Một nhát chém ra, cánh tay phải cầm đao của gã oan hồn Thái Cổ liền bị chặt đứt. Cánh tay đứt rời hóa thành một đám cát rã xuống ….

Cặp mắt huyết hồng của gã oan hồn Thái Cổ này có chút mờ đi, thân thể đang huy động hơi ngưng trệ, hiển nhiên là không thích ứng với loại hình thái này. Phong Vân Vô Kị nhân cơ hội hóa thành một cơn gió bay đi. Loáng một cái, đã xuất hiện vô số thân ảnh Phong Vân Vô Kị. Mỗi một Phong Vân Vô Kị lại có một tư thế khác nhau. Đệ Ngũ Kiếm Đảm trong tay cơ hồ như đồng thời hoặc chém ngang hoặc chém dọc, hoặc đâm, hoặc vung lên. Đệ Ngũ Kiếm Đảm trên tay ảo ảnh của Phong Vân Vô Kị liền xuyên qua thân thể của những oan hồn Thái Cổ này.

Oanh oanh oanh!!!

Cơ hồ như vừa lúc Phong Vân Vô Kị hiện ra thì từ trong nội thể của những oan hồn Thái Cổ vừa mới thành hình này bùng phát đạo đạo kiếm khí trùng thiên, xạ xuất ra khắp bốn phương tám hướng. Những hạt cát do kiếm khí chấn bay ra cũng tùy theo khí kiếm mà mau chóng lao đi. Trên thân thể của đạo đạo nhân ảnh âm lãnh nhất thời xuất hiện đầy những lỗ nhỏ.

"Chép chép … ngươi cũng đã quá xem thường đám cao thủ Thái Cổ sau khi bị ta kích sát mà vẫn y nhiên bảo trì linh hồn bất diệt rồi. Nếu như bọn chúng chỉ có sức lực tầm thường thì lí nào ta lại cho gọi bọn chúng ra đối phó với ngươi. Nếu như khả năng của bọn chúng chỉ có thế thì những oan hồn của bọn chúng làm sao có thể bám theo ta trong một khoảng thời gian lâu đến thế? Chép chép … ngươi làm thế chính là đang bồi bổ thêm cho bọn chúng đó!" Thanh âm của Thái Huyền phiêu miểu bất định, từ các phương hướng truyền đến.

Phong Vân Vô kị hừ lạnh một tiếng, không thèm trả lời, nhưng trong lòng thì toàn thân giới bị.

Keng keng keng!!!

Đạo đạo thanh âm kiếm ngân vang lên khắp bốn phía. Thân hình của những oan hồn Thái Cổ với vô vàn những lổ hổng đột nhiên dựng đứng lên. Từng đạo, từng đạo lốc xoáy từ dưới chân bắt đầu phiêu đãng. Trong lúc chú thị vào Phong Vân Vô Kị, vô số những hạt cát ồ ạt hướng về các lổ hổng trên thân thể của những oan hồn Thái Cổ do kiếm khí của Phong Vân Vô Kị đâm xuyên, chỉ trong chớp mắt, những oan hồn này trở lại như thường. Đáng sợ hơn là những thanh trường đao trên tay bọn chúng đã ngưng tụ chân thật hơn không ít. Trên bề mặt đao ẩn hiện những đường khắc kẻ tinh tế trông chẳng khác gì những thanh bảo đao bảo kiếm thực sự.

Xoay cổ tay một cái, mấy trăm đạo thân ảnh quanh thân thể của Phong Vân Vô Kị đột nhiên lóe lên rồi đột ngột biến mất trong mắt của y.

Khắp tứ phía trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió gào thét. Sắc mặt Phong Vân Vô Kị càng thêm nghiêm trọng. Ngẩng đầu lên thì thấy trên thiên không có mấy trăm bóng đen cuốn lấy nhau theo hình lốc xoáy, rồi đổ ập xuống phía Phong Vân Vô Kị….

Từng đạo hắc ảnh như thật như hư, hội tụ lại thành đạo lốc xoáy ánh lên trên con ngươi của Phong Vân Vô Kị. Trong khi những thanh âm vun vút vang lên, Phong Vân Vô Kị lao lên trên, thân hóa thành một đạo lưu quang. Kèm theo đó, Đệ Ngũ Kiếm Đảm cũng đã xuất thủ, hướng sang hắc ảnh gần nhất công kích.

Đinh!

Một tiếng kim thiết va chạm vút lên, thanh kiếm cát của gã oan hồn Thái Cổ đó liền bị Đệ Ngũ Kiếm Đảm chặt đứt. Ngay khi Phong Vân Vô Kị chuẩn bị truy sát thì gã oan hồn Thái Cổ đó đột nhiên đạp vào thân hình của một gã oan hồn Thái Cổ khác rồi quỷ dị gập người lại và biến mất trước mặt Phong Vân Vô Kị. Hắn ta từ bên cạnh lướt qua, thanh kiếm đứt trong tay nhanh chóng kéo dài ra đến trạng thái hoàn chỉnh, rồi đâm về phía cạnh sườn Phong Vân Vô Kị. Ở trên cũng có năm sáu đạo oan hồn lao xuống.

Choeng choeng choeng!!!

Trường kiếm vung ra, Phong Vân Vô Kị một kiếm chấn bay năm sáu đạo thân ảnh đó. Đạo đạo hắc ảnh đầy trời ở phía trước đột nhiên tản ra, sau đó thì chỉ nghe thấy những tiếng kêu xé gió vang lên. Thân hình của mấy trăm đạo hắc ảnh đột nhiên gia tốc lên gấp đôi rồi từ khắp tứ phía truy theo, trường đao trong tray phát xuất đạo đạo đao khí xán lạn chém về phía Phong Vân Vô Kị. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Trong lòng Phong Vân Vô Kị đại kinh, nhưng trên mặt y nhiên vẫn bảo trì trấn định, thong thả ứng đối với những đợt công kích càng lúc càng kịch liệt từ khắp bốn phương tám hướng. Những đợt công kích đó càng lúc càng nhanh, càng lúc càng sắc bén, Đệ Ngũ Kiếm Đảm trong tay của Phong Vân Vô Kị cũng không thể không tăng tốc một lần nữa.

Tinh!

Một loạt những thanh kiếm ngân lên. Đệ Ngũ Kiếm Đảm trong tay Phong Vân Vô Kị đột nhiên chấn động, sau đó ở chỗ cách phía bên trái ba xích lại xuất hiện thanh Đệ Ngũ Kiếm Đảm thứ hai, ngăn cản một thanh đao cát đang lẳng lặng chém về phía cổ.

Tinh!

Lại một tiếng kiếm ngân, ba xích về bên phải lại xuất hiện Đệ Ngũ Kiếm Đảm dương lên, và rồi lại ngăn cản một thanh đao cát khác, thanh thứ ba, thanh thứ tư, thanh thứ năm….

Thân hình của Phong Vân Vô kị y nhiên vẫn bất động, sắc mặt nghiêm túc, trường kiếm trong tay cơ hồ như đồng thời ngăn cản lấy đạo đạo công kích từ khắp trên trời dưới đất, bốn phương tám hướng. Thân thể của những oan hồn Thái Cổ này uốn khúc đến đáng sợ, rất nhiều công kích mà con người cơ hồ như không thể phát ra, góc độ công kích rất quỷ dị và sắc bén khiến cho Phong Vân Vô Kị đề phòng không xong; một kích không trúng thì mau chóng thối lui, tuyệt không đình lưu, khiến cho Phong Vân Vô Kị không thể tiếp tục truy sát!

Vô số hắc ảnh đó chẳng khác gì như đang dàn trận, không ngừng bay qua bay lại, hợp rồi lại tản, vị trí phiêu hốt, vô pháp dự đoán. Ngay khi Phong Vân Vô Kị đang chống đỡ những đòn tấn công của mấy trăm oan hồn Thái Cổ mà không thể đánh trả thì ở sau lưng, mấy chục hắc ảnh đang công đến đột nhiên xuất hiện một thanh trường đao, đao khí kinh nhân của nó khiến trong lòng Phong Vân Vô Kị dấy lên nỗi bất an. Vung kiếm chấn bay những đạo oan hồn đang vây quanh, Phong Vân Vô Kị vừa mới quay mặt lại thì thấy hai gã oan hồn Thái Cổ đang bị chấn bay đang phi lại. Ở sau lưng hai gã oan hồn này là một Thái Cổ oan hồn thân thể cao lớn, hồn thân ma diễm thao thiên, hai tay nắm lấy một thanh trường đao liễu nhiễu hắc khí, đôi mắt lấp lánh huyết quang. Hắn ta đang lướt qua hai gã oan hồn Thái Cổ yếu nhược lao tới phía Phong Vân Vô Kị.

"Thất Sát Đao Pháp!" Gã oan hồn Thái Cổ đó bình tĩnh mở miệng cất tiếng nói bốn chữ nhỏ đến không thể nghe, sau đó thì hai tay giơ lên cao, rồi mạnh mẽ chém xuống. Phong lôi chi thanh trong không trung càng lúc càng nổi dậy, trong phạm vị ba trăm thước xung quanh thân thể đột nhiên trở thành một phiến trời đen tối, đạo đạo khe nứt không gian phát xuất những thanh âm nổ lạch bạch liên miên bất tuyệt.

Oanh!

Trong không gian đen như mực đó, một đạo đao ảnh đen tuyền cao mấy chục trượng trùng phá tầng tầng không gian, sau đó mãnh liệt chém xuống, vừa mới thoáng hiện thì đã cách Phong Vân Vô Kị chưa đầy một trượng.

Xoẹt!

Kiếm khí trùng thiên, từ tay phải của Phong Vân Vô Kị phát xuất ra một đạo kiếm khí rực sáng, lao thẳng về phía đạo đao ảnh màu đen đang lẳng lặng chém xuống.

Không có những tiếng nổ vang dội như trong tưởng tượng, thanh cự đao đó dễ dàng phân giải đạo kiếm quang ra thành nhiều phần, một đao chém thẳng xuống đạo chân khí hộ thân của Phong Vân Vô Kị, nặng nề đánh vào ngực y!

Oanh!

Lao đi như đạn pháo! Phong Vân Vô kị bị chấn bay lui về phía sau. Trong sát na ngẩng đầu lên trời, Phong Vân Vô kị nhìn lướt qua phía sau gã oan hồn Thái Cổ có ma diễm thao thiên đó, phát hiện thấy trên những đám mây bên trên có ba đạo thân ảnh khôi ngô đang khoanh tay đứng nhìn, trông chẳng khác gì ba bức tượng vô thượng ma thần, cặp mắt huyết hồng lạnh lùng nhìn vào Phong Vân Vô Kị như một con mồi sắp bị nuốt chửng. Sau lưng ba đạo thân ảnh này là cuồn cuộn ma khí, thân thể bất động như núi, khí thế vô thất đó trực tiếp ấn nhập vào trong lòng Phong Vân Vô Kị ….

Phi Thăng Chi Hậu - Chương #156


Báo Lỗi Truyện
Chương 156/746