Chương 127: Quân Lâm Thiên Hạ Quyết


Tiếp cận hoàng cấp cảnh giới, vẫn vĩnh viễn không cùng cảnh giới với hoàng cấp cảnh giới, chính diện tiếp thụ công kích của ba cao thủ hoàng cấp chí thiểu là trung kì trở lên như Phong Vân Vô Kị, Tây Môn Y Bắc và Độc Cô Vô Thương, thì bốn người còn lại căn bổn không có khả năng chống cự.

Cơ hồ như ngay lúc Phong Vân Vô Kị xuất hiện thì Độc Cô Vô Thương và Tây Môn Y bắc cũng ăn ý phi thường mà xuất thủ, lại một đạo quang hoa kinh thiên lóe lên, một cao thủ ngân bào tiếp cận hoàng cấp cảnh giới cũng thuấn gian liền bị phân ra làm hai, hướngd sang hai bên mà ngã xuống, huyết dịch tuôn ra như suối. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenyy.com

Nam tử ở bên cạnh của vị cao thủ ngân bào này tức thì kinh hãi, kêu lớn lên một tiếng, ngẩng đầu chém ra một đạo đao khí thông thiên, Độc Cô Vô Thương phất ống tay áo một cái, thân hình khôn glùi mà lại tiến, trên thanh kiếm gỗ thấu xuất một đạo kiếm mang dài ba xích, một kiếm chẳng chút cách trở liền đâm thẳng vào tâm tạng của gã nam tử này, chính là Phá Đao Thức trong "Độc Cô Cửu Kiếm", gã nam tử này tuy đã có phòng ngự, nhưng lại bị Độc Cô Cửu Kiếm tìm thấy sơ hở, một kiếm đâm xuyên tâm tạng.

Đao Đế trên thiên không nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết thì cúi xuống nhìn, đốn thời nộ hỏa trong lòng xung thẳng lên trên đỉnh đầu, chỉ trong chớp mắt thời gian đã ngã xuống ba cao thủ thân tín, mắt thấy hai người còn lại cũng tùy thời đều có thể ngã xuống, trong lòng Đao Đế đúng là một bụng bực, một ngực tức a.

Cuốn ống tay áo lại, tay trái chắp chỉ như đao, hư hư hướng phía dưới chém xuống, một đạo đao khí vô hình phá chưởng phát xuất, cắt ngang giữa Phong Vân Vô Kị với hai cao thủ ngân bào còn lại, đồng thời một tay còn lại cũng hư hư hướng về phía dưới bắt trảo một cái, sau đó liền nhiếp lấy hai người bay lên trên không trung.

"Hừ! Chạy đi đâu!" Phong Vân Vô Kị vừa nâng cánh tay phải lên một cái, Đệ Ngũ Kiếm Đảm lắc qua một cái, rồi chui vào trong tay áo, rồi truy lên trên, Đao Hoàng ở một bên lí nào lại có thể để cho ý đồ của y đạt được dễ dàng, ở khóe mắt phải của Phong Vân Vô Kị nhìn thấy một đoàn đao trận xuất hiện rồi ập xuống. Đồng thời thân thể của Đao Hoàng lắc qua một cái, dĩ nhiên là đã tiến về phía của Phong Vân Vô Kị.

Cánh tay phải của Phong Vân Vô Kị vừa đưa lên, kình khí bàng bạc đã xuất thủ, một tiếng oanh vang lên, trực tiếp khiến cho màn đao trận kia trở thành bụi phấn. Thân hình có hơi ngưng lại, Đao Hoàng đã lập tức đuổi đến, tay phải nâng lên, hắc phong trường đao đã điên cuồng chém xuống.

Than thể của Phong Vân Vô Kị hơi hướng về phía trước một cái, tại bên ngoài thị tuyến của Đao Hoàng -- một đạo ô hồng quang mang từ bên một ống tay áo khác của Phong Vân Vô Kị phá xuất, rồi lao về phía hai người đang bị Đao Đế nhiếp lấy.

Ở bên dưới đao phong dài và mỏng, thân thể của Phong Vân Vô Kị đột nhiên thả lỏng ra, sau đó thì chẳng khác gì tấm giấy mỏng lướt theo thanh trường đao này mà phiêu lãng.

"Lại là cái thân pháp này!" Trong lòng của Đao Hoang cảm thấy bất lực, đối diện với Phong Vân Vô Kị, y căn bổn có sức nhưng không có chỗ dùng, loại cảm giác này đúng là vô cùng khó chịu.

Nói ra thì dai nhưng dĩ tốc độ của chúng cao thủ Thái Cổ thì nhất thiết đều chỉ phát sinh trong một sát na thời gian mà thôi, hai cao thủ ngân bào tiếp cận hoàng cấp cảnh giới bị Đao Đế dùng tay hấp lấy chưa bay lên tren được mười trượng thì một đạo ô hồng quang mang đã lẳng lặng từ bên dưới lao lên, tại ngay khi cách hai người chỉ còn mấy trượng thì đột nhiên gia tốc, tốc độ không chỉ tăng lên mười lần, tiếng xé gió vang lên không ngừng.

Ở một bên khác, bộ y bào màu tím của Tử Hoàng đã rách te tua, lộ ra một vết đao ở trước ngực, thân thể đầy huyết tích, mái tóc dài lấm tấm mấy giọt máu ở bên trên cũng đang phủ xuống bộ mặt mà che lấy đôi mắt.

Cách đó mấy trượng cự li, thần thức của Đao Đế vẫn tỏa định Tử Hoàng, bất quản là đã biết rõ đối phương không phải là đối thủ của bản thân, nhưng Đao Đế y nhiên vẫn không thể không phân tâm ra mà quan chú tới Tử Hoàng, kiếm đạo của Tử Hoàng quỷ dị vô cùng, độc ác chẳng khác gì rắn rết, giảo hoạt như hồ li, sát khí cao ngang đến mức thế gian hiếm có, lỡ không lưu tâm một cái thì sẽ bị y thừa cơ tấn công.

Đế cấp cao thủ tuy nhiên không cùng dẳng cấp với hoàng cấp, nhưng nếu như đối phương một lòng tránh né thì Đao Đế cũng chẳng có biện pháp gì.

A!

Chỉ quay đầu lại trong sát na, ở phía dưới đã vàn lên mấy tiéng kêu thảm thiết, khóe mắt nhìn thấy một đạo ô hồng quang mang lướt qua thân thể hai nam tử ngân bào tiếp cận hoàng cấp, khiến cho một người bị chặt đứt tay, rồi thuận thế đó mà đâm lấy một lỗ thật to trên thân thể của y, khiến cho huyết dịch tuôn ra như suối.

Phong Vân Vô Kị sớm đã có chủ ý, y chế trụ Đao Hoàng, đồng thời lấy thân thể yểm hộ, Đệ Ngũ Kiếm Đảm chuyển từ tay phải sang tay trái, quán chú cả nmười phần công lực để ngự sử Đệ Ngũ Kiếm Đảm xuất thủ, dựa vào toàn lực nhất kích của một cao thủ đạy đến cảnh giới kiếm hoàng hậu kì thì gã đệ tử đó của Đao Vực dĩ nhiên là không thể địch nổi.

Mắt thấy Đệ Ngũ Kiếm Đảm lại muốn trảm sát một cao thủ ngân bào còn lại thì Đao Đế hừ lạnh một cái, phất một chưởng xuống phía dưới, chỉ dùng một chưởng liền chấn bay Đệ Ngũ Kiếm Đảm.

"Mấy các ngươi quả thật là quá vô dụng!" Trong lòng Đao Đế cực kì giận dữ, hằn học nhin nam tử đó một cái, sau đó trừng mắt nhìn đám người Phong Vân Vô Kị, nguyên bổn có Đao Hoàng và năm cao thủ tiếp cận hoàng cấp cảnh giới, thêm vào đó là đế cấp tu vi của bản thân, bắt lấy ba gã kiếm hoàng thì tuyệt đối không thành vấn đề, không nờ lại xuất hiện thêm một gã Kiếm Hoàng của Kiếm Vực, hoàn toàn đả phá kế hoạch ban đầu đã vạch ra.

Trên thiên không, Đao Đế căm hận nhìn sang Tử Hoàng một cái, đột nhiên xoay người lao xuống phía Phong Vân Vô Kị, cơ hồ tại đồng thời, Đao Hoàng cũng nhẹ nhàng lên trên.

Trong lòng Phong Vân Vô Kị đại hãi, Đao Đế trong sát na dường như đã liên hệ với Đao Hoàng Quân Bất Phá, hai người hợp thủ liên công.

Phong Vân Vô Kị cho dù có tự đại hơn đi chăng nữa cũng không nhận rằng bản thân đủ sức để đối kháng với một cao thẻ đế cấp, hà huống gì còn có một cao thủ hoàng cấp phói hợp. Tâm niệm chớp động, bay tà tà ra xa.

Đao Hoàng lạnh lùng quát lên một tiếng: "Chạy nơi nào!" Một đạo đao khí cao mấy trăm trượng chém ngang ra, chém thẳng về phía không gian sau lưng của Phong Vân Vô Kị, án chiếu theo tốc độ của Phong Vân Vô Kị thì nếu như không chuyển hướng, chắc chắn sẽ bị kích trúng. Bất lực, Phong Vân Vô Kị đành lách người qua, chỉ thoáng ngừng như thế thôi nhưng Đao Hoàng đã xuất hiện ở sau lưng để ngăn cản đường lui của y, rồi phất ống tay áo ra, đạo vo hình đao khí liến biến mất trong không trung, thu phát do tâm! Đao Hoàng hiển nhiên là cũng đã bức cận hoàng cấp hậu kì rồi.

Đám người Tử Hoàng và Độc Cô Vô Thương đều đông thời kinh hãi, biết được Đao Đế dã bị kích nộ, không ngờ lại bỏ qua tôn nghiêm, liên hợp với Đao Hoàng Quân Bất Phá để vây công Phong Vân Vô Kị, lí nào lại dám chậm trễ, liền quát lên một tiếng rồi lao tới chỗ của Phong Vân Vô Kị.

"Quân Bất Phá, ngươi còn đợi cái gì nữa? Quân Lâm Thiên Hạ Quyết!" Đao Đế lạnh lùng quát lên một tiếng, Đao Hoàng hồn thân run lên, trong mắt lướt qua một tia do dự, nhưng cuối cùng cũng nghiến răng hét lên một tiếng: "Quân Lâm Thiên Hạ Quyết – Quân Lâm Đại Địa!"

Coong!

Một tiếng đao ngâm vang khắp bầu trời, toàn thân Đao Hoàng Quân Bất Phá đột nhiên bừng sáng quang mang, chỉ trong chớp mắt, đao khí đại trướng, thân hình loáng lên một cái thì dã không thấy tung ảnh, ở ngay tại chỗ là một thanh đao uy lâm thiên hạ! Từng phiến từng phiến đao khí màu trắng mênh mang từ trên thanh đao to lớn tán phát ra, đao khí khắp thiên hạ thuấn gian bành trướng, bao trùm cả Nam Thăng Bắc Đẩu sơn.

Phong Vân Vô Kị đại hãi, một loại cảm giác cực độ nguy hiểm nổi dậy trong lòng. Y đã không chỉ giao thủ với Đao Hoàng Quân Bất Phá một lần, nhưng trước giờ lại chưa hề thấy qua ông ta dùng loại tuyệt học cường hãn như thế, đó là tại sao? Cho đến thời khắc này, tựa hồ như dưới mệnh lệnh của Đao Đế, thì y mới dùng, đó đại biểu cho cái gì? Trong lòng của Phong Vân Vô Kị lo lắng vạn phần.

Đối diện với trạng thái cổ quái này, nổi uy hiếp xuất phát từ tâm linh, Phong Vân Vô Kị hạ ý thức lựa chọn bảo mệnh tuyệt học "Như Ý Tùy Phong Thân Pháp"! Thân hình tức thì thả lỏng, dĩ nhiên là đã tùy phong phiêu lãng ….

Phi Thăng Chi Hậu - Chương #127


Báo Lỗi Truyện
Chương 127/746