Chương 11: Điêu linh yêu thú


Trong ẩn cốc, hang động hàng vạn, trong ẩn cốc này, không biết có bao nhiêu người, không ai biết.Trong cốc mỗi sáng sớm đều có sương khói dày đặc ,phải đến buổi trưa mới dần dần tiêu tan, đấy là kì quan lớn của ẩn cốc.Nói ẩn cốc này là một nơi tập trung nhiều người, nhưng trong cốc trống trải, trừ ngoài cửa cốc mấy vị như khúc gỗ, già cả đầu tóc bạc trắng khó thấy nói một câu,còn thì khó mà gặp được người khác, ít nhất ở trong cốc hơn mười ngày, Phong Vân Vô Kị trong cốc thấy không quá ngàn người, đối với ẩn cốc có diện tích cực lớn này thì đó là quá ít.

Hơn mười ngày trước, có một vị tu đạo giả áo tím từ trong cốc đi ra, thần sắc lãnh đạm hỏi, ai là vũ giả mới gia nhập ẩn cốc. Triệu Vô Cực trả lời một tiếng sau đó được dẫn đi. Phong Vân Vô Kị suốt quãng đường đều đi theo,đi theo đạo nhân ấy vào một cái động mới, trong động không có ai, từ đất mới trên vách động mà nhìn thì rõ ràng đây là hang động mới.

"Sau hôm nay đây đã là hang động của ngươi, tu luyện cho tốt, trên động có bố trí tụ linh trận mới khắc lên không bao lâu, cần một người trong trận mới phát huy bình thường. Nếu tụ linh trận có vấn đề gì , ngươi có thể đến hang động số 123561 tìm ta."

Đạo nhân nói xong liền đi mất, như là có việc gì gấp giúp cần làm. Phong Vân Vô Kị đã biết. Thái cổ vũ giả này, vì muốn tăng cường thực lực thật nhanh nên như thế, nếu không phải ẩn cốc trưởng lão yêu cầu, có lẽ ông ta cũng không từ trong nhập định tỉnh lại, giúp một đệ tử hậu bối tạo một hang động.

"Vô kị huynh, tôi đã thỉnh cầu ẩn cốc vào đây ở, trong 1000 năm sau này, tôi không thể ra khỏi đây.Vô kị huynh, nếu huynh đồng ý, không ngại cùng tôi tu luyện, huynh thấy thế nào?" Đợi đạo trưởng đi rồi, Triệu Vô Cực truy hỏi.

Phong Vân Vô Kị thở dài một tiếng, cười khổ nói: "Vô cực huynh, nói thật với huynh, công pháp của đệ vô cùng đặc thù, đối với các huynh mà nói, nội lực tích luỹ cần rất nhiều thời gian, nhưng võ học của đệ tuyệt đối không giống thế.Dễ thành nhưng khó tăng, luyện dễ, mỗi một cảnh giới, một khi tiến nhập, không có trở ngại nào, một ngày tiến ngàn dặm, so với tu hành giả bình thường nhanh hơn vô số lần. Nhưng cũng do thế , nếu muốn từ một cảnh giới , đề thăng lên một cảnh giới khác, so với tu hành phổ thông khó hơn vô số lần, rất có khả năng, vĩnh viễn không thể tiến nhập cảnh giới khác, không giống công pháp các huynh tu luyện , có khó thế nào, thì cũng chỉ cần tốn vài chục vài trăm vạn năm, tự nhiên lên đến đỉnh phong . Đệ luyện 2 loại võ học , trước mắt, đều đạt cảnh giới đầu tiên, nếu muốn tiếp tục tiến, trông vào khổ tu , là chuyện không có khả năng. Huống hồ, đệ vừa phi thăng, với thái cổ hiểu biết có hạn, nhiều thứ đệ vẫn chưa biết. Tốt là có thể nhờ thời gian này ở bên ngoài lịch duyệt , một mặt đến các nơi của thái cổ, một mặt nói không chừng có kì ngộ, có thể phá bình cảnh này, tiến nhập cảnh giới cao hơn, nói thế cũng không chắc đâu."

Triệu Vô Cực kinh ngạc nói: "Có kiểu công pháp đó sao?" Triệu Vô Cực có biết nhiều loại võ học, nhưng chưa từng nghe nói có loại công pháp luyện dễ tiến cảnh cực khó, lúc này đoán Phong Vân Vô Kị không muốn cùng hắn ở lại trong cốc, vì an ủi hắn , mượn một lí do cho có.

Nhìn Phong Vân Vô Kị gật gật đầu, Triệu Vô Cực trong lòng thở dài một tiếng, có chút thâm ý nói: "Vô kị huynh thế giới thái cổ này nguy cơ bốn bề , an toàn đảm bảo duy nhất là thực lực, huynh phi thăng chưa lâu, còn chưa nắm được , được rồi, có chuyện, người khác có nói thế nào, cũng không tin,không trải qua thật khó mà hiểu rõ ràng.Vô kị bảo trọng , sau một ngàn năm gạpt lại."

Nói xong, Triệu Vô Cực quay người, dứt khoát đi vào trong hang đọng mới, trước mặt Phong Vân Vô Kị toạ hạ, hai tay hạ xuống để lên trên hai đầu gối, mắt nhắm vào, không cử động.

Phong Vân Vô Kị nhìn qua đã biết Triệu Vô Cực triệt để quan bế 6 giác quan, động tĩnh ở bên ngoài khó làm kinh động hắn.Nguyên kiểu bế quan này không có chuyện không để ý sự tình bên ngoài, nhưng Triệu Vô Cực đến giờ, tuy phi thsưng vài vạn năm, nhưng công lực vẫn chưa đủ, căn bản không có khả năng lưu lại một ti thần thức bên ngoài cơ thể,

"Hắn đã hoàn toàn quan bế 6 giác quan, vị này,xin rời khỏi chỗ này, đợi bổn đạo tạo một đạo môn hộ rồi nói." Sau lưng , có một đạo nhân hắn chưa từng thấy tay cầm một cái phất trần, nói.

Phong Vân Vô Kị quay lưng đi ra khỏi động, im lặng nhìn đạo nhân vung tay vẽ trên không trung các đạo phù văn, bắn lên không trung, những đạo phù văn có ánh sáng chuyển động, giữa các đạo như có các sợi tơ liên hệ. Đạo nhân ấy trong miệng phát ra tiếng ngâm nho nhỏ, sau giây lát các phù văn hợp thành một thể, hình thành một bức tranh cổ quái , dần dần mờ dần, cho đến biến mất.

"Đó là pháp thuật sao?"

Đạo nhân kinh ngạc nhìn qua Phong Vân Vô Kị , sau đó lộ ra nụ cười ôn hoà: "Cái gì là đạo pháp, cái gì là võ học? Phải? Hay không phải? Ừm, người mới phi thăng của nhân tộc, nếu ngươi có thể sống trong thế giới này, sau vạn năm ngươi sẽ rõ thôi."

Nói xong đôi chân đạo nhân khẽ nhún, đạp không một đạp, hoá thành một đám mây, đạp không mà đi, biên mấy trong ánh sáng đỏ, với thị lực của Phong Vân Vô Kị cũng không nhìn rõ ông ta biến mất như thế nào.

"Đành vậy," Phong Vân Vô Kị quay đầu nhìn Triệu Vô Cực đang an tĩnh ngồi thiền trong hang động sau lưng, nói, "Nghìn năm sau chúng ta gặp lại."

Hết lời quay người từ từ đi mất, trong lòng tràn đầy hoang mang, bằng hữu đầu tiên trong thái cổ đã chia tay như thế, trong ngàn năm không thể gặp mặt.

Ôi nghìn năm!

Lại trong ẩn cốc ngây ngốc mất cả tháng, mỗi ngày, Phong Vân Vô Kị sáng sớm tỉnh dậy , ra bên ngoài hít một hơi mang theo khói trắng và linh khí trong không khí, sau đó đến nhìn bên ngoài hang động của Triệu Vô Cực.

Cuối cùng một ngày, Phong Vân Vô Kị quyết định rời khỏi đây, nơi đây, không phải nơi hắn thích.

Cửa cốc, hai vị lão nhân vãn như trước, an tĩnh ngồi thiền, mi mắt trắng rũ xuống, hai mắt nhắm nghiền im lặng.

Sau đó hút lấy một vật, dùng ngự kiếm chi thuật, Phong Vân Vô Kị như sao băng nhanh chóng bay đi, ẩn cốc đằng sau càng lúc càng nhỏ...

Trên không trung cách ẩn cốc vài trăm dặm, sau lưng đột nhiên truyền lại một tiếng kêu to, Phong Vân Vô Kị quay người nhìn, giật mình kinh hãi, sau lưng cách xa ngàn dặm một con chim khổng lồ với đôi cánh dài hơn trăm thước, đôi mắt đỏ hồng, hai vuốt màu vàng kim, sắc như kiếm đang vỗ cánh,như tia sét bay đến. Trong chớp mắt, con chim khổng lồ đã bay qua vài trăm dặm, nhanh chóng nhằm hướng Phong Vân Vô Kị bay đến. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Trong cảm ứng thần thức, con chim không lồ này như một cơn bão , khí tức mạnh vô cùng, hơn xa trên người Triệu Vô Cực .

Vù!

Từng tiếng v*ượt không truyền tới,là hai cánh của con chim vỗ mạnh, dưới đôi cánh, hàng trăm chiếc lông chim như các cây kiếm bắn ra trên không, chặn hết đường thoát của Phong Vân Vô Kị .

"Không xong, con chim này không ngờ biết võ công." Phong Vân Vô Kị trong lòng phát lạnh, thực lực của con chim này hơn cả hắn có thể nghĩ.

Bằng công lực mà nói , bằng công lực của Phong Vân Vô Kị mới phi thăng ba năm, hoàn toàn không thể so sánh cùng con chim này, khoảng cách thực lực không lời nào diễn tả hết.

Nhưng Phong Vân Vô Kị trước khi phi thăng tu kiếm đạo, sau phi thăng, luyện ý niệm kiếm thể đại pháp, càng là đỉnh cao của kiếm đạo.

'Ngự kiếm' hai chữ, chỉ nhẹ nhàng vận dụng vào một pháp quyết, lập tức đẩy hết được lông chim với sức mạnh xuyên sắt đá ra khỏi quỹ đạo của chúng.

Lông chim bắn tới, hoàn toàn không thể bằng sức mạnh bản thân so sánh, muốn hoàn toàn khống chế hơn nghìn cái lông chim, tuy không có sức mạnh,nhưng chuyển hướng đường di chuyển, đối với một đỉnh phong kiếm đạo cao thủ mà nói, không có vấn đề.

Đỡ được đợt tấn công đầu tiên, Phong Vân Vô Kị như thiểm điện từ trong khoảng không lông chim bao trùm thoát ra.

Sau lưng gió lớn thổi tới. Phong Vân Vô Kị trong lòng sợ hãi vô cùng, không dám quay đầu, trên không chuyển hướng né tránh, nhanh chóng bay đi, không dám bay thẳng, hoàn toàn không so sánh được tốc độ với yêu thú này.

Thái cổ thế giới, núi cao chọc trời,liên miên bất tuyệt,Lúc này thành bảo hộ tốt nhất cho hắn.Nhưng con chim khổng lồ như bị kích nổi giận, luôn đuổi theo sau, dễ dàng ở trên đường đập rơi các khối khối đá núi. Con chim cánh cứng như sắt, dài hơn trăm thước, khi bay qua khe núi, không tránh được đạp trúng một quả núi.Đất đá cứng rắn, dưới cánh của nó như đậu phụ, dễ dàng bị đập nát, từng khối đất đá lớn rơi từ trên không xuống, sau lúc lâu tiếng vọng mới phát ra.

Phi Thăng Chi Hậu - Chương #11


Báo Lỗi Truyện
Chương 11/746