Chương 992: Độc thánh môn


Quái nhân há miệng phun ra một thanh phi kiếm màu vàng, trên không trung xoay tròn sau đó hóa thành một thanh kiếm màu vàng khổng lồ. Sau đó quang mang phóng đại tại không trung vũ lộng bắn ra vô số đạo kiếm khí chói mắt, trong nháy mắt đem phạm vi hơn mười trượng bao trùm lấy.
 
Nho sinh hừ lạnh một tiếng, tay áo bào run lên, một lá cờ màu xanh biết nhỏ xíu hiện ra, lập tức ném xuống phía dưới chân, lập tức một luồng khí màu lục từ lá cờ tuôn ra, trong khoảng khác biến thành một mảng vụ khí màu lục bao trùm toàn bộ thạch đình phía dưới
 
"Phốc, phốc" hai tiếng phát ra, cách thạch đình hơn mười trượng hào quang chợt lóe lên, sau khi hào quang biến mất tử vụ lại xuất hiện.
 
Vào lúc này quái vật trong tử vụ đã hoàn toàn bị chọc giận.
 
Sau hai tiếng rống giận dữ, sương mù chợt tản ra, lộ ra thân hình của quái thú, đầu là đầu sư tử, mình ưng và bốn cánh chim.
 
Bốn cánh yêu thú mở ra rộng hơn năm sáu trượng, cả người tử quang vờn quanh, bộ dánh cực kì hung tợn độc ác.
 
"Sư cầm thú!"
 
Sau khi thấy rõ thân hình quái thú thì quái nhân thất thanh kêu lên.
 
sắc mặt của nho sinh cũng biến đổi, tay áo bỗng run lên, một thanh hắc hồng phi đao bắn nhanh ra ngoài hung hăng chém về phía yêu cầm.
 
Cũng thật kỳ quái, yêu cầm vốn đang hùng hổ, nhưng vừa thấy phi đao liền tỏ vẻ e ngại, miệng há to hết cỡ như một chậu máu, một vòng tròn màu tím được phun ra vừa lúc ngăn chặn phi đao đang bay tới.
 
Một tiếng nổ long trời phát ra, hắc mang và tử quang hòa vào nhau, phi đao thế như chẻ tre phá liên tiếp hơn mười vòng tử quang. Nhưng mỗi lần chém vào vòng tử quang, hắc mang của phi đao yếu đi một chút, cuối cùng khi đến gần yêu cầm khoảng mấy trượng thì ánh sáng trở nên ảm đạm, bị mấy vòng tử quang chận lại.
 
yêu cầm thấy vậy thì vô cùng mừng rỡ muốn thi triển thần thông tiêu diệt phi đao.
 
Nho sinh ở phía xa, hé miệng phun ra một ngụm tiên huyết, hai tay đồng thời bắt quyết niệm chú, điểm vào vào ngụm tiên huyết vừa bay ra.
 
Nhất thời ngụm tiên huyết hóa thành từng đạo huyết sắc ký hiệu, rồi biến mất không thấy bóng dáng.
 
sau khi huyết sắc kí tự vừa biến mất thì phi đao đột nhiên bộc phát tỏa ra những tia huyết quang chói mắt, liền phá nát những vòng tử quang trước mặt yêu cầm, phi đao chợt xuất hiện trước mặt yêu cầm mãnh liệt chém xuống.
 
Yêu cầm lắp bắp kinh hãi, bốn cánh đồng loạt vỗ lên bay về phía sau, một chân giơ ra phía trước để cản phi đao lại.
 
Kết quả lục huyết bay tung tóe, phi đao mặt dù bị chận lại nhưng chân yêu cầm cũng bị chém sâu vào hơn phân nửa.
 
Lần này, yêu cầm giương cái đầu to lớn lên hết cỡ, trong miệng phát ra tiếng rống điên cuồng kinh thiêng động địa, tiếng rống tựa như tiếng sét. Tiếng rống đập vào màng nhĩ của nho sinh và quái nhân làm cho thân hình hai người thoáng chao đảo.
 
Nhưng điều không tưởng lại xuất hiện sau đó.
 
Sau tiếng rống phát ra, một làm sóng màu vàng gần như trong suốt từ miệng sư thú phun ra, nghênh đón phi đao vừa bay tới.
 
Kết quả phi đao vừa tiếp xúc với làn sóng gợn, lập tức như bị một lực lượng cường đại đánh bật lại bay ngược ra ngoài.
 
Mà quái nhân đang huy động vài thanh phi đao hiệp trợ với nho sinh đánh về phía yêu cầm, tình huống cũng không càng tệ hơn, phi đao vừa tiếp xúc với sóng âm liền bay tán loạn sau đó biến mất vô tung.
 
Yêu cầm sau khi phát ra sóng âm màu thì thần sắc trở nên uể oải vô cùng.
 
Yêu cầm hung tợn trừng mắt nhìn nho sinh, sau đó bốn cánh vỗ ra, lập tức vang lên tiếng sấm, thân hình xuất hiện từng trận điện quang, liền sau đó thân hình biết mất trong điên quang. Ngay sau đó yêu cầm đã bay ra ngoài hơn ba mươi trượng, thì ra yêu cầm còn tinh thông lôi độn thuật.
 
Bất quá, lần này yêu cầm không dám dừng lại một giây nào cả người hóa thành một đạo tử quang bay nhanh ra ngoài. Không dám quay đầu lại trong giây lát liền biến mất cuối chân trời
 
Nhìn thấy cảnh này quái nhân mới thở phào một cái, ánh mắt nhìn lại nho sinh thấy sắc mặt hắn có chút tái nhợt, liền cả kinh hỏi:
 
" Tiểu tam, không làm sao chứ? Việc điều khiển phi đao màu đen, là việc hao tốn pháp lực vô cùng, ngươi lại còn sử dụng tinh huyết để đề cao uy lực phi đao." Trong lời nói quái nhân lộ ra vẻ quan tâm.
 
"Không có việc gì, chỉ hao tổn nguyên khí thôi. Sư cầm thú thời cổ nổi danh là hung cầm, một thân thần thông so với tu sĩ Nguyên anh hậu kì phải mạnh hơn ba phần. Nếu không nhanh chóng đuổi nó đi, để nó bám lấy thì thật sự không ổn. Hiện tại nó đã nếm khổ thì sẽ không dám quây lại quấy rầy chúng ta." Nho sinh híc một hơi, lắc lắc đầu nói.
 
"Việc này cũng đúng, loại thượng cổ hung cầm này, thân thể bình thường cứng rắn như tinh thiết. Nếu không phải phi đao là bảo vật truyền thừa của Nghiệp gia thì muốn đả thương nó là việc không dễ dàng chút nào." Quái nhân nghe thế trên mặt lộ vẻ an tâm nói.
 
Nho sinh mỉm cười, dời mắt nhìn xuống lục vụ phía dưới, các tu sĩ phía dưới vì sự quấy rầy của sư cầm thú mà bừng tỉnh, nay lại tiếp tục điều tức phục hồi pháp lực.
 
Nho sinh nhìn quái nhân gật đầu không nói một lời, thả người bay xuống thạch đình, ngồi xuống nhắm mắt phục hồi pháp lực.
 
Vừa rồi sử dụng truyền thừa chi bảo làm tiêu hao rất nhiều pháp lực, nho sinh muốn nhân cơ hội phục hồi lại pháp lực.
 
Cùng trong cự sơn với Nghiệp gia và nhóm người Hàn Lúc này, tại phụ cận Vạn độc cốc trong một sơn cốc của một ngọn núi cao, có năm bóng người áo trắng đứng thẳng hàng phía đối diện có hai tu sĩ hắc bào đang cung kính đứng hồi báo cái gì đó.
 
"Xuất hiện thiên tượng kinh nhân?" Chẳng biết từ đâu truyền đến tiếng nói đầy kinh ngạc, anh âm có chút biến đổi, nên không phân biệt được nam hay nữ.
 
"vâng, thưa đại trưởng lão. Tại Phổ vân phủ, tại một cái hồ vô danh ở phụ cận, nơi này xuất hiện bảy cột ánh sáng chiếu thẳng lên không trung." Một gã hắc sam tu sĩ trả lời.
 
"Chuyện này phát sinh khi nào? Có phát hiện ra cái gì không?" Chủ nhân của âm thanh tỏ ra hứng thú hỏi.
 
"Chuyện này xảy ra vào bốn ngày trước. Đệ tử bổn môn vừa biết được tin tức liền dùng truyền âm phù báo lên trên. Nghe nói dưới bảy cột ánh sáng phát hiện ra một cái phong ấn vô cùng lớn, bởi vì phong ấn quá lớn nên đến bây giờ cũng chưa biết được bên dưới phong ấn cái gì. Nhưng nghe nói không ít tông môn ở Nam cương bị kinh động, không ít tu sĩ Nguyên anh kì đang tìm đến.
 
Tên tu sĩ tiếp tục cung kính trả lời.
 
"
Bảy cột ánh sáng! Nghe qua giống như việc phá giải cấm chế làm cho linh lực toát ra ngoài, nhưng như thế nào lại tạo ra thanh thế kinh người như vậy, việc này cũng đáng cho ta bỏ công đi đến đó một chuyến. Nhưng mà các ngươi báo là lão già họ Phú của Cửu U tông xuất hiện tại phụ cận Vạn độ cốc, nhưng hiện tại sao không có tin tức gì. Có phải các ngươi báo sai địa điểm, người này các ngươi còn tìm không ra thì làm sao tìm được tên gia hỏa họ Hàn kia." Thanh âm nọ bỗng chốc trở nên băng hàn.
 
"
Đại trưởng lão xin hãy bớt giận. Chúng thuộc hạ tìm được tin tức chính xác là có tu sĩ nhìn thấy lão già họ Phú xuất hiện tại nơi này, nhưng sau đólại biến mất không thấy tăm tích." Hai gã hắc sam tu sĩ lộ ra vẻ kinh hoàng, liền lập tức thỉnh tội.
 
"
Xung quanh vạn độc cốc chính xác là có dấu vết của tu sĩ hoạt động, ngoại trừ Âm dương quật là chưa có xuống tìm thì xung quanh đã tìm qua hết rồi, quả thật không có phát hiện người trong sơn cốc. Ngươi không phải muốn nói cho ta biết là lão già họ Phú đã đi vào trong Âm dương quật chứ. Nếu đúng là như vậy thì ta đã ở nơi này canh giữ một khoảng thời gian rồi sao không có bất cứ tin tức gì. Trừ phi lão già họ Phú muốn ở trong Âm dương quật dưỡng lão cả đời luôn."
 
Hai gã tu sĩ mặc hắc sam nghe những lời này không biết trả lời ra sao, nhất thời mồ hôi trên mặt túa ra như tắm.
 
"
Thôi đi, tính ra các ngươi cũng không dễ khi tra sét cả khu vực này. Ta sẽ cho các ngươi một khoảng thời gian nữa. Các ngươi ở lại đây giám thị nơi này, ta phải đi một chuyến đến Phổ Vân phủ xem sao.
 
Các ngươi cũng phải thông tri cho Ngô, Tiêu hai vị trưởng lão đi đến Phổ Vân phủ cùng ta, nhiều người thì dễ làm việc hơn."
 
"
Vâng, thưa đại trưởng lão!" Hai gã hắc sam tu sĩ lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm, cùng khom người hành lễ đáp.
 
Âm thanh kia cũng không nói gì nữa. dột nhiên năm đạo bạch sắc nhân ảnh chợt mờ đi, hướng lên rời bay lên, trong khoảng khắc cùng nhau phá không bay đi.
 
Cùng thời gian đó, tại phụ cận Phổ Vân phủ, trên bầu trời trên một cánh đồng hoang vu, một đội tu sĩ đang hướng tới tiểu hồ phi độn tới.
 
Đội tu sĩ này có hơn hai mươi người, người nào cũng mặc lam bào, đầu quấn khăn đỏ, bay phía trước chính là bốn vị Nguyên anh kì tu sĩ, đặc biệt trong đó một gã tu sĩ trung niên sắc mặt như bích văn, chính là một tư sĩ Nguyên anh trung kì cả người phát ra hơi thở lạnh như băng, làm cho người ta có một loại cảm giác cực kì nguy hiểm.
 
"
Hoa sư huynh, lần này thật sự muốn hưng sư động chúng sao? Đem hơn phân nửa đệ tử Độc thánh môn của chúng ta đem đi. Vạn nhất có việc gì xảy ra, thì nguyên khí sẽ bị tổn thương nghiêm trọng." Một lão già Nguyên anh kì tu sĩ, đang phi độn liền hướng sang tu sĩ Nguyên anh trung kì lo lắng nói.
 
"
Nếu là dị bảo bình thường xuất thế, ta tự nhiên là không muốn mạo hiểm như vậy. Nhưng mà lân này thì có liên quan đến Côn ngô sơn, trong núi có tàng trữ bảo khố, vì vậy ta mới mạo hiểm như vậy." Trung niên tu sĩ nói ra những lời kinh người.
 
"
Côn ngô sơn? Chính là nơi mà bổn tông từ trước đến nay vẫn luôn tìm kiếm, chính là Linh sơn sao?" Một lão già tóc muối tiêu cả kinh nói.
 
"
Đúng vậy, chuyện này ta cũng đã nói qua một lần đối với các sư đệ vừa tiến giai vào Nguyên anh kì. Núi này vào thời kì cổ đại chính là linh sơn trong nhân giới. Nhưng không biết vì nguyên nhân gì mà bị các thượng cổ tu sĩ dùng đại thần thông phong ấn lại. Nhưng ta có thể khẳng định trong núi là có tàng trữ bảo khố. Mà tổ sư gia sáng lập Độc thánh môn chúng ta chính là một trong những hậu duệ của một vị cổ tu sĩ phong ấn linh sơn, nhưng mà đối với địa điểm phong ấn linh sơn cũng không biết nhiều lắm, chỉ biết linh sơn bị phong ấn nơi nào đó ở Nam cương. Cho nên mới ở Nam cương sáng lập ra bổn môn, một lòng tìm kiếm chỗ phong ấn, nhưng đáng tiếc là không có tin tức gì về nơi phong ấn linh sơn. Việc này chỉ có lịch đại trưởng lão mới biết được, đời đời được truyền cho nhau." Trung niên tu sĩ lạnh lùng nói.
 
"
Nhưng Hoa sư huynh làm sao có thể biết chắc là hiện tượng thiên triệu lần này là việc báo trước Côn Ngô sơn xuất hiện, cũng có thể là bí bảo khác thì sao?" Một lão già có lông mày thưa thớt có chút cả kinh chợt hỏi./
 
"
Hắc Hắc! Năm đó tổ sư gia ngoài việc cho biết Côn ngô sơn bị phong ấn nơi nào đó ngoài Nam cương, trong tay còn có Cảm linh châu do đích thân tổ sư gia luyện chế. Hạt châu này vì Côn ngô sơn mà luyện chế ra, nó có thể cảm ứng ra tiên thạch tiếng tăm lừng lẫy trên núi. Chỉ cần núi này vừa xuất hiện, linh châu liền cảm ứng được liền. Mà mấy ngày trước tại Cung phụng đường hạt châu chợt phát ra từng trận thanh minh, ta liền biết là Côn ngô sơn đã xuất thế. Cho dù không có môn hạ đệ tử vào báo hiện tượng thiên triệu, ta cũng sẽ cho người đi tìm khắp nơi trong Nam cương."
 
"
Thì ra thế!" Ba gã tu sĩ Nguyên anh kì liền hơi giật mình, tiếp theo trên mặt liền lộ ra vẻ hưng phấn.
 
"
Đáng tiếc Nguyên sư huynh không có ở trong tông môn, nếu không năm đại tư sĩ của Độc thánh môn chúng ta cùng nhau liên thủ, thì việc này càng thêm phần nắm chắc." Lão già tóc muối tiêu thở dài nói.
 
"
nguyên sự đễ thời gian trước đi ra ngoài một khoảng thời gian, khi trở về thì thần thần bí bí. Hiện tại không biết ẩn thân nơi nào không cách gì liên hệ được. Ta đã phân phó đệ tử trong môn nếu có tìm thấy được Nguyên sự đệ thì báo cho hắn đến đây hội hợp với chúng ta. Hiện tại việc khẩn cấp của chúng ta là thừa dịp các tông phái khác chưa biết việc Côn ngô sơn xuất thế tiến vào núi tìm lấy bảo khố trước. việc Côn ngô sơn xuất thế lần này là do phong ấn mất đi hiệu lực, hay do tu sĩ khác gây nên. Nếu là do tu sĩ khác gây ra thì chúng ta phải thật sự cẩn thận mới được. Trung niên tu sĩ nói xong sắc mặt chợt trở nên nghiêm trọng.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #992


Báo Lỗi Truyện
Chương 992/2446