Chương 989 : Thiên tượng cự biến .


Trải qua một đoạn thời gian , số tu sĩ tra xét những chỗ pháp trận còn lại cũng lục đục trở về , lời bẩm báo đều giống với người đầu tiên , đều là trận bị hủy , đệ tử thao túng pháp trận biến mất không thấy .
 
Lần này mọi người đều phải đối mặt với vấn đề lớn , tất cả Diệp gia tu sĩ đều trở nên trầm mặc .
 
"Trong phạm vi trăm dặm quanh đây , ngoại trừ Diệp gia tu sĩ chúng ta cũng không có những tu sĩ khác tồn tại , sao lại có người lẻn từ phía sau phá hư được . Thời gian động thủ của những người này thật là vừa khéo a , bên này vừa mới giải trừ phong ấn , bên kia đã có người động tay động chân lên pháp trận được che dấu . Xem ra vấn đề phát sinh từ nội bộ chúng ta." Nho sinh bỗng nhiên cười lạnh nói .
 
"Từ nội bộ ?
 
Không có khả năng . Đều là người của Diệp gia , tại sao lại phải làm như vậy ?"
.
 
"Đều là người Diệp gia? Điều này không nhất định , không phải là có một gã không phải họ Diệp sao?"
 
Một trận nghị luận nổi lên , đột nhiên có một người đứng lên nói .
 
Nghe nói thế , hơn phân nửa tu sĩ trong lòng đều chợt động hướng tới một người .
 
Người nọ tướng mạo bình thường , thần sắc bình tĩnh , đúng là nhân loại tu sĩ do cổ ma hóa thân .
 
"Hàn trưởng lão là do ta tự mình mời đến , hơn nữa cùng thất thúc đợi cùng một chỗ. Đừng có ở đấy mà đoán mò" Diệp gia Đại trưởng lão phải mở miệng quát để chấm dứt nghị luận .
 
"Đúng vậy , Hàn đạo hữu vẫn cùng lão phu ở một chỗ. Hai người bọn ta trò chuyện với nhau rất vui." Tên đầu to quái nhân điềm đạm nói.
 
Những tu sĩ còn lại nghe được như thế , tự nhiên đối với vị Diệp gia trưởng bối cực kỳ tin tưởng , lúc này lòng nghi ngờ đều tan biến hết.
 
Lúc này nho sinh quay lại phân phó đối với mặt chữ điền tu sĩ :
 
"Nhị ca , ngươi đi đáy hồ xác nhận một chút. Nhìn xem ngoại trừ những đệ tử mất tích ra còn thiếu người nào không ?."
 
"Ta biết rồi ." Tu sĩ mặt chữ điền gật đầu đáp ứng , sau đó hóa thành một đạo độn quang chìm vào đáy hồ không thấy bóng dáng .
 
"Các vị trưởng lão , chúng ta cũng chuẩn bị một chút đi . Mặc dù nơi này dị tượng kinh người , không cách nào tiếp tục giấu diếm được nữa , nhưng trong thời gian ngắn sẽ không có thế lực đối với chúng ta tạo thành uy hiếp xuất hiện . Nam Cương cũng không có môn phái quá lớn . Những tu sĩ khác muốn đến nơi đây cũng cần mươi bữa nửa tháng . Mặc dù không biết bên trong Côn Sơn tình huống ra sao nhưng chúng ta phải nhanh chóng khai quật bí bảo , đặc biệt là hai kiện thông thiên linh bảo kia , nhất định phải trong thời gian ngắn bắt được trên tay. Chỉ có như vậy , mưu đồ của chúng ta cho dù bị phát hiện cũng có đủ thực lực để bảo vệ mình . Nếu không , chẳng những mấy trăm năm mưu hoa tất cả đều thành đan áo cho người khác , Diệp gia còn có thể bị diệt tộc . Tuyệt đối không cho phép xuất hiện loại tình huống này." Bạch bào nho sinh lại lành lùng hướng những người khác nói .
 
"Vâng , đại trưởng lão."
 
Những vị trưởng lão của Diệp gia nghe được lời ấy trong lòng đều rùng mình , đồng thanh đáp ứng .
 
Đợi một lát sau , mặt chữ điền tu sĩ cùng tên bạch bào lão giả đồng loạt từ dưới đáy hồ bay vọt lên .
 
Trong đó mặt chữ điền tu sĩ vội đến trước mặt bạch bào nho sinh , sắc mặt âm trầm nói:
 
"Tam đệ , trận sư phía dưới quả nhiên thiếu hai người , là con cháu của lão ngũ gia cùng lão thập nhị . Chẳng lẽ này hai người có dũng khí thông đồng với địch bán tộc?"
 
"Hừ , thông đồng với địch bán tộc thì chưa chắc , nhưng có khả năng có người sưu hồn rồi diệt sát bọn họ . Bọn họ mất tích khi nào?" Nho sinh lạnh lùng hỏi.
 
"Tầm hai ngày rồi . Hai người này phụ trách phụ trách pháp trận ở cực xa nên lúc đó cũng không có ai hoài nghi. Cho đến khi tập trung đệ tử hôm nay mới phát hiện hành tung hai người này không rõ." Lần này là bạch phát lão giả mặt đầy mồ hôi trả lời .
 
"Xem ra vấn đề đúng là từ hai người này . Bất quá mặc kệ chân tướng rốt cuộc như thế nào , hiện tại đã không còn trọng yếu nữa . Đợi đến khi chúng ta tiến vào Côn Sơn , tất cả trận pháp sĩ cùng đệ tử trong tộc lập tức rút lui . Phải rồi , dã xác nhận được vị trí cái khe chứa phong ấn chưa?" Nho sinh tỉnh táo hỏi.
 
"Đã dùng pháp trận tìm được rồi , tại phương Bắc cách này hơn hai mươi hơn . Dưới mặt đất ngàn trượng mở ra một cái khe dài hơn mười trượng , các vị trưởng lão từ đó có thể tiếp tục tiến vào." Bạch phát lão giả vội vàng trả lời.
 
"Đi trước dẫn đường đi. Chúng ta đi thôi." Nho sinh không chút do dự nói.
 
"Vâng , đại trưởng lão." Bạch phát lão giả khom người tuân mệnh.
 
Nhất thời một hàng chín tên tu sĩ hướng phía bắc độn quang mà đi . Một lát sau , trải qua hơn hai mươi hơn dặm độn quang là một cánh rừng rậm trải dài tận chân trời , phía dưới cây cối vô cùng rậm rạp , xanh tươi mơn mởn .
 
Bạch phát lão giả dừng lại , hướng bốn phía nhìn lướt qua rồi mới vừa lật tay , xuất ra một ngân sắc pháp bàn .
 
Trong miệng lẩm bẩm , lão giả sử dụng một đạo pháp quyết đánh vào pháp bàn , nhất thời linh quang chớp động , những ký hiệu phù văn bên trong pháp bàn khi ẩn khi hiện.
 
"Không sai , chính là nơi này." Bạch lão chỉ nhìn một lát vào pháp bàn liền phi thường khẳng định , nói.
 
"Hảo. Cửu muội thả ra linh thú đi , chúng ta đi xuống xem sao." Nho sinh hướng về phía một đạo cô phía sau nói.
 
Đạo cô kia đáp ứng một tiếng , vỗ bên hông linh thú túi . Một đạo hoàng quang từ bên trong bắn ra , lập tức đón gió cuồng trướng , trong chớp mắt hóa thành một con ngô công ( rết ) ngàn chân lớn hơn mười trượng , miệng phun lục khí , nhìn hung ác dị thường.
 
Không cần ai nói thêm gì nữa , ngoại trừ bạch phát lão giả ra , tất cả Diệp gia tu sĩ đều bay đến trên lưng ngô công.
 
Đạo cô trong miệng quát khẽ một tiếng , cự hình ngô công quanh thân nổi lên một tầng màu vàng nhạt hào quang , nhất thời đem tất cả tu sĩ đều bao bọc ở trong đó , sau đó thân thể tựu hướng thẳng xuống dưới mà đi .
 
Thân hình khổng lồ của ngô công vừa tiếp xúc với mặt đất liền vô thanh vô tức chìm vào trong đó , trong nhay mắt đã không thấy đâu .
 
Ảnh.
 
Thật không ngờ , đây lại là một yêu thú tinh tông thổ độn thuật .
 
Bạch phát lão giả tại không trung chờ một lúc , thấy Diệp gia tu sĩ không có dấu hiệu quay lại mới thở dài một hơi , quay đầu bay ngược trở về .
 
Cơ hồ cùng lúc đó, cách nơi này khoảng hơn hai trăm dặm , trên trời cao , mấy tên tu sĩ mặc lam sắc bào tử , đầu mang hồng sắc triền đầu đang nhìn bảy đạo bạch sắc quang trụ trùng thiên ở phương xa , cả đám không khỏi hai mắt nhìn nhau .
 
"Đây là cái gì ? Thiên tượng thật là kinh người a." Một gã thanh niên hơn hai mươi tuổi kinh ngạc nói.
 
"Mặc kệ là cái gì , đều không phải là bình thường sự tình. Dư sư đệ , ngươi nhanh trở về sư môn báo cáo việc này. Ta mang các vị sư đệ còn lại đi trước nhìn xem." Cầm đầu là một vị sắc mặt ngăm đen tu sĩ ngưng trọng phân phó .
 
Một tên tu sĩ khác nghe vậy liền đáp ứng một tiếng , ngự khí bay đi .
 
Những tu sĩ còn lại do trung niên nhân dẫn đầu , nhanh chóng hướng tiểu hồ bay đến .
 
Ở một địa phương xa hơn , trên một đỉnh núi cao tụ tập đông đúc trên trăm tên tu sĩ với phục sức khác nhau. Mấy này tu sĩ tất cả đều tu vi không cao , phần lớn là luyện khí kỳ tu vi , ngay cả trúc cơ kỳ đều không có mấy , không ngờ là một tụ hội nho nhỏ do thấp giai tu sĩ cử hành .
 
Mấy tu sĩ này mặc dù tu vi nông cạn , nhưng vài đạo quang trụ gây nên chú ý như thế , giờ phút này mọi người hoặc đứng tại cự thạch , hoặc ngự khí bay lên không trung , đều ngạc nhiên nhìn về phương hướng có quang trụ .
 
Tại một chân núi hoang vô danh , một gã bàn ( béo , mập ) lão giả đứng bên cạnh một thạch môn vừa mới khai mở , nhìn về vài đạo quang trụ phía chân trời , vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ .
 
Đồng dạng tình hình , lấy tiểu hồ do Diệp gia tu sĩ chiếm cứ làm trung tâm , tất cả các tu sĩ xung quanh mấy ngàn dặm đều sôi nổi bàn tán về nói kinh thiên quang trụ , bất luận là phụ cận tu sĩ của thế gia hay là ẩn tu , tán tu đều hướng về phía quang trụ phi độn mà đến .
 
Không bao lâu sau , nơi này xuất hiện tin tức về bảo khố , lấy tốc độ kinh người nhanh chóng lan truyền khắp Nam Cương .
 
Mấy ngày sau, thậm chí đến cả châu quận cũng đã xuất hiện tin tức đó .
 
Nhất thời , cả Nam Cương phong khởi vân dũng !
 
Khi Diệp gia tu sĩ tiến nhập vào thì Hàn Lập đang ở tại một địa danh không biết tên , đứng ở chính giữa một tòa cự đại truyền tống trận , bốn phía đều là thạch bích cự đại mà thô ráp , phảng phất như từ nhũ động tạo nên .
 
Lúc này vẻ mặt hắn vô cùng buôn bực , quan sát mấy thứ dưới chân . Mấy thứ này là vài mảnh vỡ vụn , có hình dáng tựa như viên vòng ( vòng tròn ) , mặt trên toàn thân huyết hồng tinh oánh , còn lóe ra nhàn nhạt linh quang.
 
Rõ ràng đây là giam cầm pháp khí ban đầu được sử dụng để vây khốn ngân sí dạ xoa .
 
Giờ phút này mấy cái viên vòng đã bị nghiền nát , mà ngân sí dạ xoa lại không hề thấy bóng dáng đâu . Kết quả này tự nhiên không cần phải nói .
 
Nghĩ tới đây , Hàn Lập xoay chuyển ánh mắt , hướng một phía bên hông nhìn lại .
 
Nơi đó có dán một cái lục sắc ngọc phù , tỏa ra nhàn nhạt linh quang.
 
Đồ án trên ngọc phù có chút quen thuộc đối với Hàn Lập , là một loại cực kỳ hiếm thấy truyền tống phù .
 
Loại phù tương tự như vậy , lúc truyền tống tại Loạn tinh hải hắn đã gặp qua , chỉ là lúc đó phù làm bằng giấy thôi .
 
Hàn Lập nhướng mày , bàn tay vừa lật , trong tay nhiều ra một khối lệnh bài màu lam chói mắt , chính là khối đại na di lệnh năm xưa tìm được .
 
Lúc hắn sử dụng truyền tống để thoát ra , nhưng cũng không biết sẽ bị truyền tống tới nơi nào, sợ rằng truyền tống đi ra ngoài đến một nơi quá xa sẽ bị không gian áp lực xé nát thành mảnh nhỏ .
 
Cho nên lúc đó mới lấy ra lệnh bài , nắm chắc ở trên tay .
 
Nhưng tuyệt đối không nghĩ tới , khi linh quang truyền tống xuất hiện đồng thời bên hông hắn lại đột ngột xuất hiện ngọc phù này , lập tức khiến hắn cả cơ hội né tránh đều không có .
 
Không biết rằng đây là đặc thù công năng của truyền tống trận này hay là do an bài xảo diệu của những tu sĩ bố trí ra pháp trận này .
 
Chẳng qua loại thượng cổ truyền tống phù này , khẳng định cùng với thời đại ngày nay sẽ có sự khác biệt , nhưng lại rất có giá trị để nghiên cứu .
 
Trong lòng tự đấnh giá , Hàn Lập giơ tay hướng ngọc phù một trảo. Nhưng còn chưa chờ đầu ngón tay của hắn tiếp xúc vật ấy , ngọc phù không ngờ lại "Phốc suy " một tiếng tán loạn vỡ ra , biến thành nhiều điểm linh quang.
 
Hắn ngơ ngác , lập tức nở nụ cười khổ.
 
Loại truyền tống phù này chế tạo thật đúng là đại phí khổ tâm , linh lực bên trong chỉ đủ để truyền tống một lần duy nhất . Xem ra những truyền tống phù khác cũng đồng dạng không thể lưu lại .
 
Theo như Hàn Lập những truyền tống phù khác chính là đề hồn thú đang đứng cạnh hắn không xa cùng với trên đầu nó cũng là mấy miếng ngọc phù đồng dạng như vậy .
 
Trong lúc hắn ngẩng đầu nhìn lên , mấy khối ngọc phù quả nhiên không ngoài dự đoán biến mất không thấy .
 
Con thi lang kia hiện tại đã biến thành một khối thi thể , mà đề hồn thú thân hình lớn cỡ một trượng , đang không ngừng nhảy nhót trên thân thể thi lang , xem ra có vẻ hưng phấn dị thường .
 
Nói cho cùng cũng là con thi lang này gặp xui xẻo , từ truyền tống trận hiện ra đã xuất hiện bên cạnh Hàn Lập. Mà Hàn Lập thần thức so với nó cường đại nhiều lần , từ trong choáng váng do truyền tống tỉnh lại đầu tiên , tự nhiên không chút khách khí dùng Ích Tà Thần lôi hung hăng cấp cho thi lang một kích , đem nó đánh cho trọng thương.
 
Hơn nữa Đề Hồn Thú cũng lập tức phun ra hoàng hà , trong nháy mắt liền đem thi khí trên người thi lang hút cho bằng hết , tự nhiên có thể dễ dàng đoán được kết quả của thi lang này .
 
Mà ngân sí dạ xoa tựa hồ đối với thi lang này cũng không cần , không vì thế mà tỏ ra ý tứ đánh nhau sống chết với Hàn Lập.
 
Rốt cuộc cũng đạt được cơ hội tự do , hắn nhân có hội thi triển phong độn , theo gió thổi ly khai khỏi nơi này .
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #989


Báo Lỗi Truyện
Chương 989/2446