Chương 971: Khách tới


Quát lớn một tiếng xong, Hàn Lập trong lòng theo lời khuyên của Đại Diễn Thần Quân hành động.
 
Sắp tới hắn muốn thi pháp thu lôi, tất nhiên không muốn bị các tu sĩ ở đây là vướng tay vướng chân.
 
Thở ra một hơi, hắn vỗ vào túi trữ vật, các pháp kì màu sắc bất đồng xuất hiện. Hàn Lập vung tay lên, các pháp kì đó liền hướng bốn phía bay đi, lóe lên rồi không thấy đâu nữa.
 
Hàn Lập ngẩng đầu nhìn bầu trời không ngừng thoáng hiện lôi quang, khóe miệng lẩm bẩm, lúc này quanh thân linh quang chớp động, thân hình bỗng từ từ bay lên, lên tới cách mặt đất hơn ba mươi trượng.
 
Hai tay bấm pháp quyết, kết thành một cái cổ quái ấn quyết, từng đợt trầm thấp chú ngữ theo Hàn Lập trong miệng truyền ra.
 
Nhất thời phía dưới các màu hào quang chớp động.
 
"Phốc""Phốc" sau vài tiếng trầm đục, mấy cột sáng từ dưới đất phóng lên cao, biến thành những cây trận kì to lớn, đứng vững trên mặt đất, không nhúc nhích.
 
Tiếng chú ngữ của Hàn Lập không dừng lại nửa phần, pháp kì ở phía dưới theo tiếng chú ngữ mà phóng xuất ra linh khí nhè nhẹ, một cái tụ linh pháp trận đường kính hơn mười trượng dần dần hình thành .
 
Trong hào quang, các loại ký hiệu trong pháp trận xoay chuyển không thôi, toàn bộ pháp trận như chuẩn bị kích phát.
 
Mà ngay trong nháy mắt khi pháp trận xuất hiện, vùng trời cao xung quanh vốn thoạt nhìn lôi điện vẫn ở xa xa, đột nhiên giống như bị thứ gì dẫn dắt, tiếng sấm ngày càng dồn dập, điện quang dần dần tới gần vị trí Hàn Lập.
 
Hàn Lập hai mày nhíu lại, trong miệng pháp quyết tạm thời dừng lại, lật bàn tay, trong tay lại xuất hiện một bình ngọc cao vài tấc.
 
Bình này là pháp khí hắn vì thu thiên lôi mà đặc biệt luyện chế ra.
 
Nhẹ nhàng ném đi, bình nhỏ được đưa đến giữa không trung. Một đạo pháp quyết màu xanh đánh lên trên bình.
 
Bình ngọc sau vài lần xoay chuyển, miệng bình vững vàng hướng lên trời, bất động.
 
Lúc này Hàn Lập hai tay chà xát một cái, đồng thời hướng về phía trước giương lên. Hai đạo đại kim hồ đạn bắn ra, đồng thời đánh vào đáy bình ngọc.
 
Sau một tiếng lôi minh, một màn quỷ dị xuất hiện.
 
Bình ngọc khẽ rung lên, hai đạo kim hồ đạn tiến vào trong bình lập tức, sau đó Hàn Lập trong miệng quát khẽ một tiếng, hướng không trung điểm chỉ.
 
"Phốc xuy" một tiếng, một kim hồ đạn từ trong miệng bình phun ra, hóa thành một cây điện mâu dài mấy trượng ở phía trên bình ngọc chớp động liên tục, chỉ thẳng lên bầu trời đen kịt.
 
Mà ngay trong nháy mắt này, một đạo hồ quang màu bạc đột nhiên chợt lóe lên, từ không trung đánh xuống, hoàn hảo đánh ngay phía trên kim mâu.
 
Kim mâu hơi rung lên, đạo ngân hồ thuận thế hạ thẳng xuống, trong nháy mắt nhập vào trong bình.
 
Cứ như vậy, lần lượt các đạo hồ quang liên tiếp bị pháp trận hấp dẫn mà đến, lại bị Tích tà thần lôi dễ dàng thu vào bên trong bình ngọc.
 
Một lúc lâu sau, bình ngọc sau khi thu một đạo hồ quang lớn, bắt đầu truyền ra tiếng động ầm vang giống như sóng thần.
 
Hàn Lập nghe được âm thanh này, trên mặt không khỏi lộ vẻ vui sướng, nâng tay hướng không trung chụp một cái vào khoảng không .
 
Điện mâu màu vàng tự động tách ra, bình ngọc từ không trung bay xuống, bị thu vào trong tay hắn.
 
Tay áo bào của Hàn Lập lại vung lên, một cái bình kiểu dáng không khác nhiều lắm lại bay lên không, kim mâu tiến tới, tiếp tục thu thập thiên lôi vào bình.(thiên lôi đây là lôi điện trên trời chứ không phải là lão thiên lôi nhé ^^)
 
Lúc này, hắn mới có thời gian nhìn kỹ cái bình trong tay.
 
Chỉ thấy vật ấy ngân lên khe khẽ không ngừng, trong miệng bình lại có ngân quang chói mắt chớp động, giống như tùy lúc có thể bắn ra vậy.
 
"Ba" một tiếng, một tấm phù màu vàng liền được dán lên miệng bình, tiếng vang trong bình im bặt, ngân quang nháy mắt ảm đạm.
 
Hàn Lập đem cái chai cái cẩn thận thu vào túi trữ vật,
 
sau đó tiếp tục ngửa đầu nhìn chăm chú vào thiên không.
 
Gần nửa ngày sau, liên tục thu bốn bình thiên lôi, dông tố trên không vẫn không thấy giảm đi, ngược lại nơi này chớp lóe sáng rực, khí thế càng ngày càng lớn.
 
Hàn Lập âm thầm cân nhắc, tiếp tục thu một bình nữa là có thể dừng tay. Lôi điện này cũng đủ chuyển hóa Lôi Hỏa dùng để luyện chế rồi.
 
Đúng lúc này, hắn thần sắc khẽ động, bỗng nhiên xoay đầu nhìn về một phía chân trời.
 
Chỉ thấy ở trong không trung xa xa, hào quang chớp động, một đạo bạch hồng đột nhiên xuất hiện, phi độn mà đến.
 
Hắn chớp mắt hai lần, thần sắc ngưng trọng hẳn lên.
 
Phía dưới tụ linh pháp trận hào quang bắn ra bốn phía, Hàn Lập cả người thanh quang phiêu phù ở giữa không trung, trên đỉnh đầu hồ quang màu bạc lóe lên không ngừng, lôi điện từng đạo hội tụ lại đây.
 
Tình cảnh như thế này, thập phần đáng chú ý.
 
Chủ nhân của đạo bạch hồng tự nhiên đem cảnh này quan sát hết, độn quang chớp lên mấy cái, bay thẳng đến phía Hàn Lập. Một lát sau, cách Hàn Lập hơn ba mươi trượng, hào quang chợt tắt, hiện ra một nữ tử vận cung trang.
 
Nàng dáng người mảnh mai, dung mạo thanh tú, đôi mắt sáng trong suốt, hình dáng giống như đang lúc tuổi thanh xuân. Nhưng làm cho người ta thấy kỳ lạ là, cung trang trên người nàng không biết là do loại tài liệu quý hiếm nào chế thành, chẳng những ngân quang lóng lánh, huyễn lệ chói mắt, lại có mấy đạo hàn khí mầu trắng ngà quay chung quanh người, phiêu động không ngừng, làm cho nàng giống như vân trung tiên tử vậy, không mang theo chút khói bụi trần gian.
 
Hàn Lập dùng thần thức đảo qua, trong lòng hơi kinh hãi. Đối phương cùng hắn đều là nguyên anh trung kỳ tu sĩ.
 
Cung trang nữ tử ánh mắt ở lướt qua người Hàn Lập, thản nhiên cười nói:
 
"Thiếp thân là Bắc Minh đảo Bạch Dao Di, đạo hữu cũng là hẹn với Phú đạo hữu sao?"
 
Thanh âm của mềm mại dễ nghe, thập phần lọt tai.
 
"Bắc Minh đảo. Đạo hữu chẳng lẽ là tu sĩ Bắc Dạ Tiểu Cực cung?"
 
Hàn Lập trong lòng cả kinh, hỏi
 
"Tiểu nữ tử đúng là Tiểu Cực cung ngoại sự trưởng lão, bản cung ở nơi hẻo lánh, không ngờ đạo hữu cũng biết bổn môn. Xin hỏi tôn tính đại danh của đạo hữu?"
 
Cung trang nữ tử khẽ mỉm cười.
 
"Tại hạ họ Hàn, chỉ là hải ngoại tán tu mà thôi. Tại hạ xác thực chịu ước hẹn của Phú đạo hữu mà đến.
 
Tên Tiểu Cực cung, Hàn mỗ đã sớm như sấm bên tai ."

 
Hàn Lập thần sắc khôi phục bình tĩnh.
 
"Hải ngoại tu sĩ! Hàn đạo hữu có thể nhận thức hải ngoại tam tiên? Cùng với ba vị đạo hữu này có quan hệ sâu xa sao?"
 
Bạch Dao Di thu ba lưu chuyển, mỉm cười hỏi.
 
"Không biết, tại hạ rất ít cùng tu sĩ khác giao tiếp, luôn luôn ở trên đảo tiềm tu ."
 
Hàn Lập không chút do dự trả lời.
 
"Thì ra là thế, nhưng thật ra thiếp thân mạo muội, đạo hữu ở đây thu thiên lôi, có cần Dao Di xuất thủ tương trợ hay không."
 
"Đa tạ ý tốt của đạo hữu. Tại hạ đã thu gần đủ, đây đã là bình cuối cùng."
 
"Như thế, thiếp thân trước hết ở đỉnh núi kia ngồi xuống một chút vậy."
 
Bạch Dao Di nghe Hàn Lập như thế vừa nói, cũng không có miễn cưỡng, lúc này độn quang lại lóe lên, thẳng đến một khối cự thạch trên đỉnh núi hạ xuống.
 
Nàng vừa hiện hình hạ xuống đất, nâng tay phóng ra một linh khí dạng cái ô, bay vụt lên không trung.
 
Vật ấy ở trên trời xoay chuyển một lúc, lập tức phóng xuất một loạt bạch quang, đem mưa gió trong phạm vi hơn mười trượng đều che ở bên ngoài, nàng lúc này mới thong dong khoanh chân ngồi xuống, trên tay hàn quang chợt lóe, một thứ nhỏ cỡ cái bàn tay xuất hiện.
 
Hàn Lập ánh mắt thoáng nhìn, liền thấy rõ ràng vật ấy. Đây là một mảnh bạch ngọc trong suốt như tuyết, trên mặt hàn quang lóe lên, trong suốt trong sáng, rất khác so với mĩ ngọc bình thường.
 
"Băng ngọc"
 
Hắn tâm niệm vừa chuyển, lập tức nhận ra loại tài liệu quý hiếm này. Lần trước ngẫu nhiên có được một lọ hàn tủy, nhưng đó là do băng ngọc vạn niên sinh ra .
 
Lúc này cung trang nữ tử đã đem bình băng ngọc phóng ra phía trên hai tay, đôi mắt đẹp nhắm lại nhập định.
 
Xem ra công pháp của nàng, không phải thuần túy thuộc tính băng, thì cũng là loại công pháp âm hàn. Nếu không, cũng sẽ không mượn cái loại ngọc hàn lực này để tu luyện công pháp . Thứ này cùng với lúc Hàn Lập dùng Tuyết Phách hoàn có hiệu quả như nhau. Chẳng qua băng ngọc này cho dù là phẩm chất, cũng tuyệt đối không thể cùng so sánh với hiệu lực kinh người của Tuyết Phách.
 
Hàn Lập mặt ngoài bất động thanh sắc, nhưng đối với nữ tử này lại theo bản năng nổi lên vài phần đề phòng.
 
Nhớ lại Bắc Dạ Tiểu Cực cung tình nguyện cứ vài thế hệ lại cùng yêu thú cao giai chém giết một hồi, cũng không nguyện đem hàn tủy giao ra, có thể thấy được cung này đối vật ấy rất coi trọng . Nếu để cho nàng biết trấn cung chi bảo đang ở trên người mình, không cần phải nói, khẳng định sẽ gây nên một hồi thiên đại phiền toái.
 
Trong lòng như thế nghĩ, Hàn Lập đem ánh mắt thu hồi, nhìn chằm chằm vào bình nhỏ không trung, mặt không chút thay đổi.
 
Sau đó không lâu, cái bình nhỏ thứ năm cũng thu đầy thiên lôi, Hàn Lập lúc này đem pháp khí thu lại, từ không trung chậm rãi bay xuống, dừng ở giữa tụ linh pháp trận.
 
Sau khi đánh ra đạo pháp quyết, đánh ở phụ cận pháp kì, nhất thời pháp trận cấm chế biến đổi, khởi động một đạo thanh quang, đưa hắn vào trong đó.
 
Hàn Lập cũng ngồi ở giữa pháp trận, cùng cung trang nữ tử xa xa đối mặt nhắm mắt dưỡng thần. Trước mặt nàng, hắn cũng sẽ không đi luyện chế thứ gì .
 
Kể từ đó, phía trên ngọn núi ngoại trừ tiếng lôi minh mưa gió ra, liền trở nên im ắng.
 
Mưa to ước chừng suốt một ngày một đêm mới dần dần tạnh, mặt trời kiêu ngạo lại xuất hiện trong không trung, không khí lập tức trở nên nóng dần, chướng khí từ mặt chầm chậm bốc lên, một lần nữa đem toàn bộ sơn mạch bao phủ.
 
Vốn dĩ các loại kiến đã lui về tổ, cũng đều lại chui ra khỏi mặt đất.
 
Hàn Lập tâm vô gợn sóng đem thần thức chậm rãi phóng ra, cảm ứng phạm vi trong hơn mười dặm. Thần niệm đến nơi nào, vô luận là mấy con kiến đánh nhau, hay là hoa quả rơi xuống đất, đều chân chân thật thật truyền vào trong thần thức.
 
Hắn giống như lão tăng nhập định, không nhúc nhích.
 
Ngẫu nhiên có tu sĩ cấp thấp đi nhầm , vừa thấy tu vi kinh người của Hàn Lập và Bạch Dao Di, không cần hai người nói cái gì, tu sĩ đó liền sắc mặt đại biến chạy trối chết, không dám ngưng lại một lát.
 
Vì thế Hàn Lập cùng cung trang nữ tử này ngồi xuống, đã ba ngày ba đêm.
 
Tới buổi sáng ngày thứ tư, rốt cục lại có cao giai tu sĩ đã tìm đến ngọn núi cao nhất.
 
Lúc này đến là một gã đại hán cao như thiết tháp, tướng mạo cực kì xấu, cả người ngăm đen.
 
Người này không biết tu luyện công pháp gì, khi tới lại đứng trên một con rùa màu xanh, thổi mạnh một trận tà phong đến.
 
Đại hán vừa thấy Hàn Lập cùng Bạch Dao Di, lúc này cười lớn một tiếng, không nói hai lời ngay tại đỉnh núi khác tìm chỗ ngồi xuống. Chẳng qua, hắn cũng không có ý tứ nhắm mắt dưỡng thần, mà là từ trong lòng lấy ra một quyển ánh vàng rực rỡ, đắc ý rung đùi giở ra.
 
Hành động giống như con mọt sách, thật sự cùng hình thể tướng mạo của đại hán khác nhau một trời một vực, có vẻ hơi buồn cười. Hàn Lập cùng Bạch Dao Di thoạt nhìn lại như không thấy, vẫn lẳng lặng ngồi ở chỗ kia.
 
Nhưng trên thực tế, Hàn Lập trong lòng đã muốn nhăn mày lại.
 
Đại hán này cũng là nguyên anh trung kỳ, xem ra mục đích lão giả Phú họ hẹn bọn họ, thật sự phi thường, đến cả sơ kì tu sĩ cũng không đủ tư cách tham gia.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #971


Báo Lỗi Truyện
Chương 971/2446