Chương 917: Song châu


Hàn Lập tâm niệm như điện, trên mặt lộ ra một tia trầm ngâm.
 
" Đạo hữu không có cảm giác kì quái sao! Không dối gạt đạo hữu, khỏa châu này mặc dù cũng là Thiên Thi Châu, nhưng không phải của tại hạ luyện chế, mà là năm đó Bổn vương sau khi đắc đạo thăng thiên, đã để lại một khỏa Thi Châu này, cùng tại hạ không hề có quan hệ gì. Tại hạ cùng Thiên Thi Châu có quan hệ trọng đại, vừa hay như thế nào lại mang theo bên mình, còn khỏa kia được cất giấu bên trong mộ thất của Bổn vương."" Hàn Lập mặt lộ vẻ quỷ dị, chủ động đứng lên giải thích.
 
"
Thì ra là thế! Nếu như vậy, tại hạ không khách khí mà thu nhận…….Hình như người của ngươi cũng tới rồi, Hàn mỗ trước hết đi trước một bước."" Hàn Lập chợt xuất một tia dị sắc, quay đầu lại đang muốn hỏi gì nữa, nhưng thần sắc vừa động, ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xa, đột nhiên nói câu cáo từ.
 
Lão ma ngẩn ra, chưa kịp nói cái gì, thì quanh thân Hàn Lập thanh quang chớp động, chợt hóa thành một đạo thanh hồng phá không rời đi. Lão ma nhìn bóng lưng Hàn Lập rời đi, đứng lên sắc mặt âm trầm bất định, đối với lời nói của Hàn Lập có chút nửa tin nửa ngờ.
 
Chỉ lát sau, từ hướng cổ mộ truyền đến một trận âm thanh quỷ khóc, tiếp theo là vô biên lục vụ màu xanh cuồn cuộn tràn đến, bên trong thi khí ngập trời. Huyễn vương thấy vậy, nhất thời mừng rỡ trong lòng. Hiện tại chính là thời điểm cuồng sa trở lại, hắn cũng không hề sợ hãi đối phương. Hắn lắc người hóa thành một đạo hôi quang, trực tiếp nghênh đón.
 
………….
 
Lúc này, Hàn lập một khắc cũng không dám chần chờ, tận dụng thời gian ít ỏi còn lại, như một tia chớp cấp bách độn đi. Hắn muốn bỏ xa Huyễn Diệp Vương và sớm tìm đến chỗ đám người hoàng bào đại hán đang chờ. Nếu không, pháp lực bị phong tỏa, cùng mấy người kia đối mặt, vậy thì hắn gặp phiền toái lớn. Lấy pháp lực hiện tại của Hàn Lập, tự nhiên không thể tầm thường. Trước khi pháp lực bị phong tỏa, hắn liên tiếp thay đổi mấy phương hướng, cuối cùng sau một hồi cũng độn ra xa ngàn dặm thoát li khỏi sơn mạch. Hàn Lập lúc này mới thở dài một hơi. Sau khi phân biệt phương hướng một chút. Không chút hoang mang, ung dung ngự khí rời xa sơn mạch. Hai ngày sau. Hàn Lập hạ xuống một quả núi nhỏ vắng vẻ hẻo lánh không một bóng người. Theo sau xuất ra vài món pháp khí. Ở chân núi mở ra một cái động phủ đơn giản. Sau đó lập tức dùng một bộ khí cụ bày trận. Che động phủ lại.
 
Bản thân Hàn Lập thì trực tiếp vào trong mật thất của động phủ. Khoanh chân ngồi xuống. " Ngươi định ở chỗ này tìm hiểu Minh Vương Quyết?"" Dọc đường đi Đại Diễn Thần Quân để mặc Hàn Lập tùy ý hành động, thủy chung không nói một câu. Rốt cuộc nhịn không được hỏi.
 
" Như thế nào. Nơi này chẳng lẽ không được?"" Hàn Lập chẳng nói đúng sai trả lời.
 
" Hừ ! Nơi này ngay cả linh mạch cũng không có, ngươi lấy tốc độ tu luyện như này thì lão phu đã hồn phi phách tán từ lâu rồi."" Đại Diễn Thần Quân có chút tức giận nói.
 
" Hắc hắc ! Tiền bối chớ có tức giận. Ta chỉ nói đùa như vậy thôi. Ở trên đường ta đã tìm hiểu một chút về Minh Vương Quyết rồi. Tầng thứ nhất pháp quyết hoàn hảo, đối với linh khí yêu cầu cũng không quá lớn, phỏng chừng chỉ cần một năm thời gian là có thể luyện thành. Nhưng từ tầng thứ hai trở lên, tu luyện khó khăn gấp bội. Hơn nữa phương pháp tu luyện phải cần đại lượng linh lực, phải ở nơi có linh mạch thật tốt, nếu không thời gian tu luyện sẽ vượt quá sự tưởng tượng. Mà muốn tiêu trừ sát khí cắn trả, phải tu hành đại thành Minh Vương Quyết tầng hai, mới miễn cưỡng đem sát khí biến thành của mình."" Hàn Lập khẽ cười một tiếng, tựa hồ tâm tình rất thoải mái không đúng như bộ dáng.
 
" Bất quá, linh mạch Đại Tấn tuy nhiều , nhưng không có chỗ nào mà không có chủ. Mà chỗ có linh mạch kém một chút cũng đã có người chiếm cứ. Nếu định mau chóng khôi phục pháp lực, cũng không thể tìm chỗ linh mạch kém để tu luyện, tốt nhất là trà trộn vào trong một đại tông phái, âm thầm tu luyện pháp quyết.""
 
" Nghe khẩu khí của ngươi, tựa hồ trong lòng đã có kế hoạch."" Đại diễn Thần Quân có chút ngạc nhiên nói.
 
" Ngươi nói quả không sai, chính xác đó là mục tiêu của ta. Hơn nữa còn không phải phí tâm tư để giả mạo thân phận."" Hàn Lập trong lòng đã xác định, nói
 
" Ồ ! Có chuyện tốt như vậy sao, không ngại nói ta nghe một chút chứ." Đại diễn Thần Quân cảm thấy kinh ngạc nói.
 
"
Rất đơn giản. Chắc ngươi còn nhớ, tại mật thất của Phùng gia ta đã lấy được giấy tờ khế ước đất. Bên trong lộn xộn rất nhiều thứ, có một tờ giấy ghi lại vài bí sự của Phùng gia. Vừa may, Phùng gia là một thế gia, rất nhiều năm trước đã chuẩn bị cho mình một đường lùi, người kia cùng Phùng gia hoàn toàn không có liên quan về thân phận, Nam Châu phú thương thế gia. Mà vị phú thương kia thật là tài giỏi, kinh doanh một lúc hơn mười cửa hàng nổi danh, nhưng người này chỉ là do Phùng gia âm thầm bồi dưỡng trong bóng tối mà thôi. Chân chính nắm quyền kiểm soát các cửa hàng này cùng khế ước đất đai Phùng gia vẫn nắm trong tay. Hiện tại Phùng gia toàn bộ đều bị diệt, nhưng vị phú thương này vẫn như cũ khỏe mạnh. Có người này làm vật che chắn việc bái nhập vào nhất đại tông môn Nam Châu hẳn không thành vấn đề gì. Chỉ cần qua hai, ba năm sau giải trừ sát khí, khôi phục hơn phân nửa nguyên khí, ta sẽ yên tâm đi khắp nơi sưu tầm tài liệu."" Hàn Lập không giấu giếm điều gì, nhất nhất nói.
 
" Có chuyện như vậy sao ! Chủ ý này quả thực không sai. Bất quá, hiện tại ngươi lưu tại chỗ này là có dụng ý gì…Là định. trước hết tu luyện thành tầng thứ nhất khẩu quyết sao?"" Đại Diễn Thần Quân suy nghĩ một chút, thấy không có vấn đề gì nhưng vẫn hỏi thêm một câu.
 
" Ta thật có ý tứ luyện thành tầng thứ nhất Minh Vương Quyết. Dù sao công pháp này phải tu luyện một chút, mới có thể xác định sự khó khăn trong đó, xem có vấn đề quan trọng gì cần để ý không. Mặt khác thừa dịp nơi đây không có người quấy nhiễu, ta muốn đem Kim Cương Tráo xem một chút. Quan trọng hơn, tại giao dịch hội ta đã lấy được khối tinh hóa yêu đan, chuẩn bị luyện chế phi châm, để sử dụng sau này. Đương nhiên tối trọng yếu chính là hai kiện đồ vật này, ta phải xử lý một chút."" Hàn Lập thở dài, bàn tay vừa lộn, hai khỏa viên châu một trắng một vàng đồng thời xuất hiện trên không trung. Thật là, vừa mới đắc thủ Thiên Thi Châu, lại cùng môn hạ đệ tử của Cửu Tiên Cung tranh giành Tuyết Tinh Châu.
 
" Tuyết Tinh Châu thì không cần phải nói. Đây là một bảo vật băng thuộc tính hiếm thấy, nhưng lại chưa nhận chủ, nếu có thể luyện hóa một thời gian ngắn, khẳng định đối với Tử La Thiên Hỏa thì vô cùng hữu ích. Mà Thiên Thi Châu cũng rất nhiều người muốn có, ngay cả Nguyên Anh trung kì tu sĩ cũng không tiếc thủ đoạn giết người đoạt bảo. Thoạt nhìn có vẻ rất tầm thường. Tiền bối có biết công dụng của nó không?"" Hàn Lập ngưng trọng hỏi.
 
" Loại bảo vật này liên quan đến pháp môn tu luyện yêu quỷ chi đạo. Lão phu biết thật sự không nhiều lắm. Bất quá, Thi Châu này danh khí quả thực không nhỏ, lão phu còn biết một chút. Thứ này chỉ có Thi Vương chuyên tâm tu luyện mới có thể hình thành. Đối với tu sĩ chú trọng tu luyện pháp thể, kì thật có thể xem như là một loại linh đan diệu dược để tẩy tủy dịch kinh. Sau khi nuốt vào, nó có thể chậm rãi cải thiện thể chất của tu sĩ, làm cho phương diện luyện thể đột nhiên tăng mạnh. Có châu này, về sau chính là đem thân thể luyện thành, có rất nhiều khả năng cùng Thi Vương yêu thú ngạnh kháng về sự cứng rắn. Mà đôi Thi Châu này hô ứng lẫn nhau lẽ tất nhiên hiệu quả càng thêm bất phàm."" Đại Diễn Thần Quân suy nghĩ một chút rồi nói.
 
" Nuốt vào? Giống như luyện chế pháp bảo, nhập vào trong cơ thể rồi trực tiếp luyện hóa sao?"" Hàn Lập có chút chần chừ cúi đầu nhìn kim châu.
 
" Đương nhiên không có khả năng cứ như vậy trực tiếp luyện hóa. Bản thân Thi Châu có chứa thi độc cực kì lợi hại, trước hết phải phối hợp với một loại linh dịch, mang độc tính trừ bỏ sạch sẽ. Loại linh dịch này cần vài tài liệu rất hiếm có, nhưng ta nhớ trên người ngươi đều có đủ. Cũng không cần phải đi kiếm. Minh Vương Quyết kia hơn phân nửa phương pháp tu luyện là pháp môn luyện thể. Nói không chừng châu này đối với việc tu luyện Minh Vương Quyết cũng vô cùng hữu ích. Ta sẽ đem cách điều chế sao chép vào trong ngọc giản, ngươi xem trước một chút đi !"" Lần này Đại Diễn Thần Quân chủ động giúp Hàn Lập, dù sao sát khí trên người Hàn Lập một ngày còn chưa trừ hết, là một ngày không dám đi khắp nơi thu thập tài liệu.
 
" Thì ra là vậy. Nhờ tiền bối hiểu rõ đã bớt không ít phiền toái. Hàn Lập thở ra một hơi, trên mặt lộ vẻ tươi cười nói.Kết quả đợi một hồi, trong chốc lát, trong ống trúc bay vụt ra một cái ngọc giản. Được Hàn Lập bắt lấy cầm trong tay, ngưng thần nhìn kỹ. Nhưng một lát sau, Đại Diễn Thần Quân đột nhiên than âm có chút kì quái hỏi một câu:
 
"
Hàn tiểu tử, ngươi từ Mộ Lan thảo nguyên chạy trốn đến bây giờ. Có phải hay không đã quên mất một sự tình thập phần trọng yếu?""
 
" Sự tình trọng yếu? Tiền bối đang nói tới chuyện gì vậy?"" Hàn Lập đem thần thức rút ra, có chút không giải thích được, khó hiểu hỏi.
 
" Ngươi chẳng lẽ đã quên? Trong Thông Thiên linh bảo tiểu đỉnh kia còn giam giữ vật gì vậy!"" Đại Diễn Thần Quân nghe thấy vậy, thở dài nói.
 
" Tiền bối muốn nói tới hóa thân của Thiên Lan Thánh Thú ?"" Hàn Lập nở nụ cười nói.
 
" Không sai, chính là con thú này. Từ khi thu lấy con thú này, ta thấy ngươi vẫn chưa xử lý qua việc này? Chẳng nhẽ thực sự sơ xuất quên đi sao." Đại Diễn Thần Quân cười hắc hắc nói.
 
Sơ xuất, tự nhiên là không có khả năng. Kỳ thật, ta đã sớm xử lý qua. Chỉ là pháp lực phải hồi phục hoàn toàn, mới có thể mở đỉnh cho nó xuất thể ra bên ngoài. Vì vậy mà tiền bối cũng không biết việc này.
 
"
Ngươi xử lý như thế nào ?" Đại Diễn Thần Quân cảm thấy hứng thú hỏi.
 
"
Còn có thể xử lý như thế nào! Đỉnh kia ta không có năng lực tùy ý mở. Lần trước có thể tự hành mở đỉnh, đã đem con thú này thu vào trong đó. Việc này đã ngoài dự liệu của ta rồi. Bây giờ chỉ có thể dùng thần thức cùng con thú này liên lạc một chút mà thôi."" Hàn Lập cười khổ nói.
 
"Kết quả như thế nào?" Đại Diễn Thần Quân tiếp tục truy vấn.
 
" Hừ con thú kia phủ xuống nơi này không lâu, dĩ nhiên ngay cả linh trí cũng không mở ra nhiều lắm. Căn bản không cách nào trao đổi."" Hàn Lập có chút buồn bực lầm bầm nói.
 
" Chuyện này rất bình thường, không có gì kì quái. Bất quá, nếu con thú này do thần niệm của Thượng Giới linh thú biến thành, hơn một năm nữa phỏng chừng linh trí sẽ hoàn toàn được khai mở. Đến lúc đó sẽ xử lý con thú này sau cũng không muộn."" Đại Diễn Thần Quân nhàn nhạt nói.
 
" Cũng chỉ có thể như vậy ! Đáng tiếc Thiên Lan Thánh Nữ cùng Hư Thiên Đỉnh đều giống như tiểu đỉnh vậy, đồng dạng không cách nào xuất ra. Nếu không lấy uy lực phun ra linh sa, đây chính là một kiện bảo vật thần thông cực lớn."" Hàn Lập tỏ vẻ tiếc nuối.
 
" Tiểu đỉnh kia vừa nhìn sẽ không ai cho rằng nó chuyên dùng để diệt linh bảo, hơn phân nửa sẽ cho là một loại khác. Mà Thất Diễm Phiến đích thật là loại chuyên công kích linh bảo. Nếu ngươi sưu tập đủ tài liệu, lão phu sẽ có phương pháp luyện chế linh bảo chế phẩm. Uy lực khi đối địch, khẳng định ở trên tiểu đỉnh Thiên Lan Thánh Nữ kia. Có cái gì mà phải hâm mộ đến vậy!"" Đại Diễn Thần Quân cười lạnh nói.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #917


Báo Lỗi Truyện
Chương 917/2446