Chương 905: Tam thi


Kim Nguyên nghe nói thế , tuy trong lòng còn có chút nghi hoặc , nhưng cũng không tiện hỏi thêm. Cùng Hàn Lập tán dóc trong chốc lát bèn đứng dậy cáo từ . Nhìn đối phương đẩy ra đại môn của thạch ốc rời đi , sự tươi cười trên mặt Hàn Lập dần dần thu liễm lên, lộ ra một tia âm trầm. Một hồi lâu sau, hắn đột nhiên đem hộp ngọc lấy ra lần nữa, cũng trực tiếp mở ra luôn , ngắm nhìn vật trong hộp , không nói lời nào.
 
"Như thế nào. Ngươi đích thực muốn đi tìm cổ mộ kia!"Trong thần thức truyền đến tiếng nói của Đại Diễn thần quân .
 
"Đương nhiên không đi. Mặc dù không biết trong lời nói của người này có thể tin được bao nhiêu phần, nhưng ta cũng không phải một kẻ mới xuất môn , sao phải nóng vội tham gia vào loại mạo hiểm như thế . Nhưng quả thực đế vương chi mộ cũng khiến tại hạ có chút tò mò . Nếu ta khôi phục toàn bộ tu vi có lẽ sẽ đi dò xét nơi đó. Nhưng người này đối ta rõ ràng cũng chẳng có ý đồ tốt đẹp gì. Cái gì vừa gặp đã thân, nói thẳng nói thật? Cho rằng ta là hài đồng ba tuổi sao? Một lão già sống nhiều năm như làm sao cso thể dễ dàng đem chuyện bí ẩn kiểu này nói cho người khác. Càng không nói là một người xa lạ mới vừa gặp mặt , bộ dáng ân cần như thế , khẳng định trong đó có gian trá!"
 
Hàn Lập khóe miệng hiện ra một tia cười lạnh, lạnh lùng nói .
 
"Điều này cũng đúng. Bất quá nếu là loại tiểu tử mới xuất môn sẽ rất dễ dàng nhất bị người như thế lừa gạt . Tưởng rằng đối phương đối với chính mình bộc lộ tâm tình liền dễ dàng buông tha cảnh giác. Sau này sợ rằng bị bán đứng còn không biết đấy chứ! Nghĩ đến năm đó, lão phu cũng." Đại Diễn thần quân thở dài một tiếng, khi nói đến chính mình thanh âm không khỏi trầm thấp đi xuống , lời mới nói ra một nửa đã dừng lại .
 
"Nga. Tiền bối năm đó cũng bị loại thủ đoạn này lừa gạt ?" Hàn Lập sửng sốt , cười khẽ một tiếng.
 
"Hừ! Lão phu năm đó cũng còn trẻ quá, bị người lừa gạt có gì đáng ngạc nhiên sao ."
 
Đại Diễn thần quân lầm bầm vài tiếng, bộ dáng có chút xấu hổ .
 
"Tốt lắm. Vãn bối sẽ không hỏi tới chuyện xấu năm xưa của tiền bối. Nhưng vật này dĩ nhiên làm cho đề hồn thú cảm thấy hứng thú , xem ra thật là có chút cổ quái!" Hàn Lập nghiêm sắc mặt, tiếp đó nắm tay vỗ vào túi linh thú bên hông. Một đạo ô quang từ trong túi bắn nhanh ra, rơi vào trên bàn, biến thành một tiểu hầu cao một tấc, toàn thân bao trùm lông tơ đen nhánh mềm mại.
 
Tiểu hầu vừa xuất hiện, ngay lập tức dùng mũi khẽ ngửi vài cái. Ánh mắt nhất thời rơi vào màu vàng bọt khí kia, mặt hiện lên một tia chần chờ. Hàn Lập có chút kì quái, nhìn chằm chằm đề hồn thú không nói câu nào, dụng tâm thần câu thông với đề hồn thú. Từ cảm ứng do thần thức truyền tới , xem ra Đề hồn thú đối màu vàng bọt khí này tựa hồ có vài phần sợ hãi, nhưng đồng thời lại tồn tại cảm giác tha thiết chờ mong. Không biết là chuyện gì nữa đây?
 
Hàn Lập chưa kịp suy nghĩ kỹ thì đột nhiên trên người đề hồn thú hắc sắc âm khí toát ra, nó nhún người nhảy luôn vào trong màu vàng bọt khí . Tùy theo mặt ngoài bọt khí quang mang đại phóng, từ trong bọt khí bỗng đột nhiên sinh ra từng đợt hôi sắc hỏa diễm, đem đề hồn thú này vây lại bên trong. Trên mặt đề hồn thú hiện ra vẻ thống khổ, nhưng trên người lại liên tục duy trì , không ngừng thả ra hắc sắc âm khí cùng hôi diễm đan xen vào nhau. Thân hình tại trong màu vàng bọt khí không chút cử động.
 
Hàn Lập chau mày lại! Mặc dù không biết xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn vào bộ dáng hiện tại của đề hồn thú thì hình như nó đang mượn hôi diễm để tiến hành tu luyện. Mà điều làm cho hắn cảm thấy kì quái chính là hỏa diễm xuất hiện trong nháy mắt , trên màu vàng bọt khí bỗng xuất hiện linh khí dư dật, tỏa ra kinh người linh ba .
 
"Chờ đã! Loại cảnh tưởng này hình như ta đã gặp qua ở đâu. Ta đối với cảnh này có chút ấn tượng." Trong thần thức đột nhiên truyền đến tiếng kêu kinh ngạc của Đại Diễn thần quân. Hắn tựa hồ liên tưởng đến điều gì.
 
"Tiền bối nhớ được những gì?" Hàn Lập cảm thấy ngoài ý muốn , vội vàng hỏi .
 
"Để cho ta nhớ lại đã! Tựa hồ là chuyện cách đây rất lâu rồi." Thanh âm Đại Diễn thần quân trở nên ngưng trọng vài phần.
 
Nghe đối phương nói như thế, Hàn Lập cũng không mở miệng thúc giục thêm , lẳng lặng nhìn trong đề hồn thú trong màu vàng bọt khí , cúi đầu suy nghĩ . Qua một đoạn thời gian , thanh âm của Đại Diễn thần quân mới lần nữa truyền đến.
 
"Ta nhớ ra rồi. Thứ này năm xưa khi ta du lịch từng gặp qua một lần trên người của một vạn năm thi vương. Hình như tên thi vương kia khi còn sống là một phật môn cao tăng, sau khi biến thành thi vương liền đem xá lợi của chính mình luyện thành một kiện bảo vật cực kỳ lợi hại – hộ tráo ( vòng bảo vệ ). Khi thả ra bên ngoài cơ thể liền trở nên kiên cố vô cùng trong một thời gian ngắn . Ta cũng từng chịu chút thua thiệt ở hắn . Bất quá đây là chuyện rất lâu trước kia. Hơn nữa đối phương phóng xuất là ngân sắc hộ tráo làm ta nhất thời không nhớ ra. Nhưng loại vật như thế này hẳn phải ẩn giấu trong cơ thể của thi vương mới đúng chứ, không biết sao lại ở trên người một Trúc cơ kỳ tu sĩ như Kim Nguyên." Trong lời nói của Đại Diễn thần quân tràn đầy kinh ngạc.
 
"Ngay cả ngươi cũng đã từng chịu nhiều thua thiệt! Xem ra vật này đúng là lợi hại phi thường, có thể nói là chí bảo . Mặc kệ người này như thế nào có được , vấn đề máu chốt hiện tại đề hồn thú có hay không gặp nguy hiểm." Thần sắc trên mặt Hàn Lập hơi chút động dung , nhưng vẫn là lo lắng hỏi . "Ngươi còn không nhìn rõ sao? Linh thú của ngươi đang hấp thu thi diễm trong xá lợi. Lại nói tiếp chẳng những tiểu tử ngươi là loại quái thai, ngay cả linh thú của ngươi mỗi loại cũng kì quái vô cùng. Dĩ nhiên còn có linh thú có khả năng chuyên môn khắc chế quỷ yêu. Lão phu sống nhiều năm như vậy , còn chưa nghe nói qua có đề hồn thú như thế này." Đại Diễn thần quân thì thào nói .
 
"Hấp thu thi diễm?"
 
Hàn Lập nhìn kĩ , quả nhiên âm khí do đề hồn thú thả ra đang từng chút một thôn phệ hôi diễm. Trong lòng vừa yên , nhưng lại nghe Đại Diễm thần quân nói , không khỏi cười khổ .
 
"Nói thật, thứ này so với phương pháp bồi dưỡng ban đầu đã khác xa một trời một vực . Sau mấy lần tiến hóa đã có phải là đề hồn thú nữa hay không cũng khó nói vô cùng ." Hàn Lập có chút bất đắc dĩ nói.
 
"Nga. Thứ này là một loại dị hóa linh thú , nếu không sau lưng nó làm sao lại có một cái yêu quỷ đồ án chứ. Mà thi diễm đều biến thành màu hôi bạch là loại thi hỏa tinh thuần từ vạn năm trở lên . Linh thú bình thường của tu sĩ dính vào là chết ngay lập tức nhưng con thú này cũng dám thôn phệ. Sách sách. Thật sự là bất đồng a. Bất quá kiện bảo vật này còn chưa bị luyện hóa hết toàn bộ, không có nhận chủ. Nếu không khi luyện hóa nó , thần niệm của thi vương chỉ cần điều động , cho dù cách nhau vạn dặm cũng sẽ bay trở về . Điều này cũng có chút kỳ quái ." Đại Diễn thần quân có chút tấm tắc thưởng thức .
 
"Còn chưa nhận chủ! Nói như vậy, chờ khi thi diễm bị đề hồn thú hấp thu sạch sẽ, ta coi như có một kiện bảo vật không tồi sao ? Sách sách, không nghĩ tới công pháp phật môn còn không tìm thấy đã tìm được một món phật môn chí bảo. Thật muốn thử nhìn một chút xem xá lợi tử biến thành kim cương tráo có bao nhiêu thần diệu." Im lặng trong chốc lát , Hàn Lập đột nhiên nở nụ cười.
 
"Không phải xá lợi tử, là kim cương xá lợi. Đa phần xá lợi tử đều là bạch sắc chiếm đa số , số mà khác nhan có cực ít. Chỉ có kim sắc xá lợi tử mới có thể xưng là kim cương xá lợi, xem như là một loại phi thường hiếm thất trong xá lợi tử đi. Hễ là tu phật giả luyện hóa ra loại xá lợi tử này, trên cơ bản đều đảm nhiệm chức vụ kim cương hộ pháp trong phật môn, có địa vị cực kì đặc thù. Đại khái cùng chấp pháp chưởng lão trong các tông môn khác có địa vị giống nhau đi." Đại Diễn thần quân than nhẹ một câu , giải thích cho Hàn Lập .
 
"Nói như vậy, loại xá lợi tử này biến thành hộ tráo so với loại trước kia ngươi thấy còn lợi hại hơn ?" Hàn Lập ánh mắt chớp động, hỏi.
 
"Hẳn là vậy đi. Dù sao uy danh của kim cương xá lợi tại phật môn cũng là đại danh đỉnh đỉnh . Nhưng mà ta cũng chưa thử so sánh qua nên cũng không thể nói được ." Thanh âm của Đại Diễn thần quân có chút chần chừ, chưa thể khẳng định .
 
Hàn Lập cười cười , đang muốn dùng thần thức trao đổi tiếp thì đột nhiên màu vàng bọt khí trên bàn đá run lên, một đoàn lục quang nhỏ như hạt gạo từ đó bắn nhanh ra, nhắm thẳng đỉnh thạch thất cấp bách độn tẩu. Hàn Lập cả kinh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào quầng sáng này, thần niệm lâm vào ngưng tụ.
 
Nhất thời lục quang phảng phất như đụng phải cái gì , loạng choạng từ không trung bắn ngược xuống . Đúng là thần niệm chi bích do thần thức của Hàn Lập hóa hình thuật mà hình thành . Mà lúc này cái mũi của đề hồn thú cử động, một mảnh ánh sáng từ phía dưới bắn ra, nhanh chóng cuốn lục quang đem trở về trong bọt khí , nuốt luôn vào trong bụng. Hàn Lập cau mày, nhìn chằm chằm màu vàng bọt khí , trong lòng mơ hồ như đoán được điều gì.
 
Cùng lúc đó, trong một gian mộ thất cách xa mấy nghìn dặm đặt song song ba khối quan tài đá. Mộ thất này lớn dị thường, rộng chừng hơn trăm trượng , bốn vách tường còn điêu khắc rất nhiều bích họa từ thời thượng cổ . Bốn góc mộ thất đều có một cái lư đồng thật lớn, bên trong rào rạt thiêu đốt một đoàn lục sắc hỏa diễm, càng làm cho không khí mộ thất trở nên thâm trầm. Đột nhiên trong một cái quan tài đá bên trái truyền ra một tiếng kêu đau đớn . Tiếp đó "Phanh" – một tiếng nổ lớn phát ra. Nắp quan tài dày cộp bỗng đột nhiên bắn lên cao vài trượng rồi mới nặng nề rơi xuống .
 
Hắc khí khí lượn lờ, một bóng người cao lớn bỗng nhiên từ trong quan tài đá đứng lên.
 
"Vương nhi. Có chuyện gì xảy ra. Vì sao như thế tức giận!" Trong quan tài trung gian truyền đến thanh âm của một trung niên nam tử , thanh âm hùng hậu mà trầm thấp, thể hiện bộ dáng không giận tự uy .
 
"Ta. Của ta. Một. Phân thần. Không còn!" Bóng người cao lớn trong hắc khí kia truyền ra vài tiếng gầm nhẹ rồi mới dùng khẩu khí như mới học nói , lắp bắp nói .
 
"Phân thần không còn. Là hóa thân nào phái đi bị ai nhìn ra sao ? Không sao cả , chuyện này cũng không có gì ghê gớm , chỉ cần ngươi tiếp tục tu luyện "Minh hà thiên thi quyết" do phụ vương truyền thụ thì phân thần không lâu sẽ khôi phục như lúc ban đầu . Không cần phải nổi giận như vậy đâu . Tâm tính của ngươi vẫn là không cách nào khống chế được tự nhiên a!" Trong một quan tài khác nhỏ hơn lại truyền ra thanh âm của một nữ tử ngọt ngào dị thường .
 
"Nhưng. Nhưng là. Của ta. Kim cương. tráo!" Bóng đen cao lớn dùng hai tay vỗ vỗ ngực vài cái mới hầm hè nói .
 
"Kim cương tráo! Chính là kiện xá lợi tử từ lần ta thức tỉnh trước đây đánh chết lão hòa thượng dùng xá lợi từ luyện thành kim cương tráo sao ? Ta không phải đã sớm giúp ngươi luyện hóa hơn phân nửa rồi mới giao cho ngươi sao. Như thế nào đến bây giờ còn chưa luyện hóa nhận chủ đi!" Thanh âm của trung niên nam tử trầm xuống , trở nên băng hàn.
 
"Ta." Bóng người trong hắc khí vừa nghe nói thế có chút kinh hoảng , nhất thời cũng không biết nói cái gì cho phải.
 
"Đại vương, chuyện này không trách Vương nhi được. Vương nhi đã cùng ta nói qua việc này ." Trong chiếc quan tài nhỏ nhất phát ra mộ thanh âm kẽo kẹt. Nắp quan tài bị dịch ra, một bóng dáng thướt tha ngồi dậy. Chỉ là trong mộ thất hôn ám dị thường, không cách nào nhìn rõ được khuôn mặt của nàng .
 
"Rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Ái phi , ngươi nói rõ ràng cho ta nghe một chút đi. Kiện kim cương tráo kia là một món chí bảo hiếm có. Ta là nhìn Vương nhi pháp lực còn thấp nên mới giao cho hắn làm vật hộ thân. Nếu không Bổn vương đã sớm tự mình luyện hóa để dùng rồi." Thanh âm của trung niên nam tử trở nên hòa hoãn đôi chút , mở miệng hỏi .
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #905


Báo Lỗi Truyện
Chương 905/2446